Khu dân cư có trạm xe buýt ngay trước cổng, đương nhiên cũng có internet. Khác với những người chơi mới chỉ cần sống sót 3 ngày trong khu dân cư, mấy người chơi lâu năm ở tòa số 4 đều phải nhập vai nhân vật của mình.
Bọn họ là người chơi cùng đợt với Đàm Quy. Nhiệm vụ chính của bọn họ là tìm ra bí mật của các cư dân tòa nhà số 4, chỉ là mục tiêu nhiệm vụ ít hơn Đàm Quy một điều là không cần giải quyết vấn đề.
Từ trước đến nay Đàm Quy không tham gia hoạt động của người chơi khác, nhưng cũng không ngăn được mấy người chơi kia chủ động tìm tới cửa.
Sau khi Đàm Quy làm việc nhà được hai giờ, cửa căn 1304 bị người gõ vang từ bên ngoài: “Chúng ta có sáu người chơi, năm người đã lập một nhóm, chỉ còn thiếu anh. Lần này là phó bản nhiệm vụ giải mật, mọi người trao đổi thông tin với nhau một chút thì hiệu suất sẽ nhanh hơn nhiều.”
Với loại phó bản giải mật mà số lượng người chơi ít như vậy, nhiều người trao đổi thông tin chắc chắn hiệu quả hơn một người rất nhiều. Mấy người chơi này đã thấy Đàm Quy từ dưới lầu, chỉ là anh trông quá đẹp, đẹp đến mức vượt qua cả kiểu đẹp của người thật, người phụ trách đăng ký ở dưới lầu còn rất khách khí với Đàm Quy, nên mấy người chơi mới có chút nghi ngờ.
Nhưng giao diện hệ thống sẽ không lừa người. Lần phó bản nhiệm vụ này đúng là có 6 người chơi, năm người kia đều đã trao đổi với nhau, lúc trước xuất hiện ở dưới lầu chỉ có Đàm Quy ở căn 1304.
Sở dĩ mấy người này nói đoạn lời đó trước cửa, là vì NPC trong phó bản không thể nghe rõ những nội dung liên quan đến trò chơi. Nếu Đàm Quy có thể hiểu được thì chứng tỏ anh cũng là người chơi.
Cửa nhà Đàm Quy có hai lớp, còn lắp chuông cửa có camera. Từ màn hình giám sát có thể thấy, người đứng trước cửa đúng là người chơi, hơn nữa cả năm người đều đến.
Cho dù không phải người, với thuộc tính hiện tại của Đàm Quy anh không cần phải lo lắng sợ hãi. Đàm Quy không thích giao tiếp với người khác, nhưng cũng không đến mức cố tình tránh né. Hơn nữa năm người chơi lâu năm này cũng được xem là cư dân của tòa số 4, có lẽ còn nằm trong phạm vi mục tiêu của anh.
Sau khi chờ vài phút, cửa kẽo kẹt mở ra, Đàm Quy nói thẳng: “Số phòng chat nhóm đâu.”
Năm người đứng ngoài cửa sững lại một chút. Điều này chứng tỏ Đàm Quy thừa nhận mình là người chơi, nhưng bọn họ vẫn xác nhận lại một lần: “Anh là người chơi thứ sáu?”
Đàm Quy gật đầu: “Tôi là người chơi cuối cùng.” Câu này anh nói rất nhỏ, nhưng mấy người đứng gần vẫn có thể nghe rõ.
“Tôi là bác sĩ tâm lý, họ Đàm, các cậu gọi tôi là Bác sĩ Đàm là được. Tôi làm việc gần đây, nếu cần có thể trao đổi với nhau.”
Anh nhìn hành lang trống trải một cái rồi nhắc nhở khéo: “Tôi mới chuyển đến, còn phải dọn dẹp nhà cửa. Trước tiên thêm nhóm đi, có chuyện gì thì nhắn riêng trong nhóm, sau đó tôi sẽ đến nhà chào hỏi.”
Nói chuyện ở hành lang không quá thích hợp, dù sao mỗi tầng đều có những người ở khác, người chơi không thể biểu hiện quá khác với thiết lập nhân vật của mình.
Tầng 1304 có bốn hộ, đều có người ở, bất cứ lúc nào cũng có thể có quỷ quái xuất hiện. Tuy loại phó bản giải mật này khả năng xảy ra chuyện trong ngày đầu không lớn, nhưng trong trò chơi vô hạn, cẩn thận một chút vẫn luôn là đúng.
Mấy người chơi nhìn nhau một cái rồi lần lượt tự giới thiệu đơn giản với Đàm Quy.
Người chơi nam vóc người cao lớn thô kệch, giọng nói như cái chiêng vỡ, có chút ngượng ngùng nói: “Tôi là người thuê nhà mới dọn vào phòng 304. Thật có duyên với Bác sĩ Đàm, tôi là y tá ở bệnh viện gần đây, họ Lý, anh gọi tôi là Y tá Lý là được.”
Người chơi có diện mạo đặc biệt tươi sáng, trông giống một nam sinh viên trẻ nói: “Tôi là người thuê phòng 804, một tác giả trạch nam mới dọn đến chưa lâu.”
Người chơi nữ dáng vẻ anh khí, đi giày cao gót, biểu cảm không được vui cho lắm, hạ thấp giọng nói: “604, tiểu thư Hoa Hồng, tổ tạo không khí ở quán bar.”
Nói là tổ tạo không khí, nhưng thực ra là gái gọi. Là một người chơi nữ, bị phân đến loại nhân vật như vậy thật sự khiến người ta rất khó chịu. Nhưng hệ thống yêu cầu bọn họ phải nhập vai nhân vật cho tốt, e rằng cô ta còn phải đi làm.
Khó trách lần này thời gian nhiệm vụ kéo dài như vậy. Bình thường còn phải đi làm, thời gian có thể dùng để tìm manh mối giải mật sẽ ít đi rất nhiều.
Tất nhiên công việc không phải bắt buộc. Chỉ cần có thể tìm được lý do hợp lý, lại có nguồn thức ăn đầy đủ, thì cũng có thể dành cả tháng ở trong tòa nhà số 4.
Còn nếu không đi làm, cả ngày đều ở trong khu dân cư Hạnh Phúc, liệu có gặp nguy hiểm lớn hơn hay không thì phải đợi mấy người chơi đến chỗ làm của mình rồi mới biết.
Sau khi năm người chơi kia quay về, nhóm tạm thời vừa lập liền liên tục vang lên tiếng thông báo.
Sáu người chơi, bao gồm cả Đàm Quy, vừa đúng ba nam ba nữ. Hai người chơi nữ cuối cùng là chị em, nhìn diện mạo của họ hiển nhiên là đã dùng đạo cụ đặc thù để lập đội cùng nhau.
Hai chị em, một người là học sinh, một người là nhân viên cửa hàng tiện lợi, cùng sống chung một phòng.
Mỗi người ít nhất đã trải qua 4 lần phó bản, nhiều nhất là 8 lần. Ai cũng nói mình là người chơi có thực lực xếp trong top 10. Nhưng trừ khi tự tay giết người hoặc dùng đạo cụ đặc thù để kiểm tra, mọi người đều không thể nhìn thấy giao diện diễn đàn của nhau, nên thông tin về cuộc sống ngoài đời thật của họ là thật hay giả cũng khó mà biết được.
【304 Y tá Lý: Chắc nhiệm vụ của mọi người đều giống nhau đúng không, nhập vai nhân vật, bảo đảm bản thân không bị lệch thiết lập, tìm ra hung thủ trong vòng một tháng 】
【804 Tác giả trạch nam: Tôi có thể ở nhà viết lách, thời gian làm nhiệm vụ tương đối dư dả 】
【504 Tiểu thư Hoa Hồng: Tôi làm ca đêm, có thể tìm hiểu tình hình ban đêm 】
【1204 Song Tử: Chị của tôi làm ở cửa hàng tiện lợi gần đây, tôi là học sinh cấp ba 】
Đây cũng là lý do những người chơi khác không nghi ngờ Đàm Quy, vì số phòng của mọi người đều là 04, không có con số nào may mắn.
Đàm Quy có nhiệm vụ hoàn toàn khác với những người chơi này, nhưng anh không thích nói dối, nên không trả lời nhiệm vụ của mình có giống mọi người hay không. Anh chỉ hỏi những người chơi kia:
【1304 Bác sĩ Đàm: Trong nhà ngoài các cậu ra còn có ai khác không?】
Câu nói này vừa xuất hiện liền giống như một tiếng sét nổ tung trong nhóm.
Ở nơi Đàm Quy không nhìn thấy, sắc mặt của những người chơi lập tức trở nên vô cùng méo mó.
【304 Y tá Lý: Có nhầm không vậy, tôi có một cô vợ mê cờ bạc, bây giờ chắc đang chơi mạt chược ở ngoài】
Điều này cũng rất dễ hiểu. Tòa nhà số 4 là một tòa nhà hung trạch, từng xảy ra rất nhiều chuyện, nên những người có thể chuyển đi đều đã chuyển đi rồi. Những người còn ở lại đây về cơ bản đều là những kẻ nghèo không có cách nào dọn đi. Y tá Lý là y tá, có công việc đàng hoàng, nhưng lại có một cô vợ mê cờ bạc liên lụy anh ta, nên chỉ có thể thuê nhà ở khu dân cư Hạnh Phúc.
Tác gia trạch nam nói trong nhà anh ta không có ai. Sắc mặt tiểu thư Hoa Hồng thì rất khó coi. Cô ta ở căn hộ hai phòng một phòng khách, nhưng không phải ở một mình mà là ở ghép. Nhìn cách bài trí trong phòng, người ở ghép với cô ta hẳn là một người đàn ông.
Hai chị em Song Tử thì không có ai khác trong nhà, hai chị em sống nương tựa vào nhau, nên người chị mới phải đi làm để nuôi em gái đang học cấp ba.
Đàm Quy nhìn tấm ảnh cưới trong phòng ngủ rồi trả lời trong nhóm.
【1304 Bác sĩ Đàm: Tôi cũng không sống một mình, ở cùng bạn đời】
Theo manh mối tìm được trong nhà, lần này anh là một bác sĩ tâm lý, còn bạn đời là bệnh nhân đến bệnh viện khám. Hai người tình cờ gặp nhau rồi kết hôn.
Chỗ treo ảnh cưới trong phòng khách đã bị ai đó dịch chuyển vị trí. Trên đó treo bức ảnh chụp chung của anh và Mặc Trầm. Trong thùng rác còn có những bức ảnh bị phá hủy. Cô dâu mặc chiếc váy cưới trắng rất đẹp, nhưng phần khuôn mặt đã bị người ta móc mất, nhìn vô cùng rùng rợn.
Những chi tiết riêng tư trong nhà này không cần phải nói với người chơi khác, bởi vì điều đó rất rõ ràng, tất cả đều là “bé chồng” nhà anh làm ra.
Sắc mặt của mấy người chơi đều không đẹp. Phó bản lần này có độ khó rất cao. Nhìn qua thì giống nhiệm vụ giải mật đơn giản, nhưng thực tế nơi nơi đều ẩn giấu sát khí. Nếu tùy tiện bỏ việc, có thể sẽ bị phán định mức độ lệch thiết lập nhân vật quá cao rồi trực tiếp bị xóa bỏ. Còn nếu không bỏ việc, cần cù nhập vai, thì ban đêm phải đối phó với quỷ quái sống chung trong nhà, vô cùng vất vả.
Y tá Lý tỏ ra rất ghen tị.
【304 Y tá Lý: Không phải chứ, chỉ có tôi và Bác sĩ Đàm xui xẻo như vậy sao? Tiểu thư Hoa Hồng ít nhất còn là ở ghép, đóng cửa lại là mặc kệ. Tác gia trạch nam, sao anh may mắn thế, vừa ở một mình lại vừa có thời gian tự do】
Song Tử thì không tính, người ta dùng đạo cụ trói định. Hơn nữa bọn họ có hai người. Anh ta và trạch nam đều là người chơi nam, nhưng tác gia trạch nam kia trông tươi sáng như vậy, nhìn chỗ nào cũng không giống trạch nam.
Đàm Quy chậm rãi nói:
【1304 Bác sĩ Đàm: Tác giả trạch nam sợ giao tiếp xã hội】
Trạch nam sợ giao tiếp xã hội nghĩa là sẽ không chủ động giao tiếp với người khác. Tuy thời gian tự do, nhưng nếu chủ động chào hỏi hay dò hỏi tin tức thì sẽ lệch khỏi thiết lập nhân vật. Trong loại phó bản nhập vai này sẽ có phán định mức độ lệch thiết lập, nhưng không phải lập tức xử tử.
Cho dù làm chuyện trái với thiết lập nhân vật, chỉ cần có chuẩn bị từ trước và tìm được lý do hợp lý, không khiến NPC nghi ngờ thì mức độ lệch thiết lập sẽ không quá cao. Một khi mức độ lệch thiết lập vượt quá vạch tiêu chuẩn 60%, người chơi sẽ bị trò chơi xóa sổ. Đây là kiểu giết theo quy tắc của trò chơi, cho dù có sức mạnh hay đạo cụ mạnh đến đâu cũng không thể tránh được.
Y tá Lý cười ha ha ở trong phòng mình. Hóa ra người chơi trạch nam không may mắn đến vậy. Nghĩ đến đây, trong lòng anh ta lập tức cân bằng hơn.
Thời gian hệ thống sắp xếp cho bọn họ là ngày xin nghỉ. Những cư dân mới chuyển đến đều đặc biệt dành ra thời gian ban ngày để dọn nhà.
Ngoài trừ trạch nam, mấy người chơi khác đều rất bận. Y tá Lý đã đổi sang ca đêm với người khác, dọn nhà xong là phải đi làm. Tiểu thư Hoa Hồng vốn dĩ làm ca đêm, sau khi gửi tin nhắn xong liền đi nghỉ ngay, để tránh khi làm ca đêm không có đủ thể lực và tinh thần.
Mặc dù thuốc có thể khôi phục tinh thần, nhưng trong phó bản, giấc ngủ vẫn là phương thức hữu hiệu để hồi phục trạng thái cơ thể.
Còn Đàm Quy, tuy anh là bác sĩ, nhưng là bác sĩ khoa tâm lý nên thời gian khá tự do, làm giờ hành chính bình thường. Hôm nay vì chuyển đến nhà mới nên anh xin nghỉ một ngày.
Ngày đầu tiên mọi người có thể thu thập được manh mối rất hạn chế. Sau khi trao đổi với nhau, phần lớn người đều offline, Đàm Quy cũng vậy. Sau khi dọn dẹp xong căn nhà nhỏ này, anh gom toàn bộ rác đã dọn ra bỏ vào túi rác lớn, chuẩn bị đi thang máy xuống lầu vứt rác.
Con số trong thang máy không ngừng nhảy xuống. Khi đến tầng 4 thì thang máy dừng lại, hiển nhiên là có cư dân khác trong hành lang bấm nút thang máy.
Người bước vào không phải ai khác, chính là quỷ Đàm Quy quen- bà lão từng định ăn vạ anh trên xe buýt.