Anh thật sự chẳng làm gì cả, chỉ là sức mạnh của hai chủ hộ này quả thực rất lớn, kích hoạt trạng thái bị động của huyết thống, bọn họ là nhằm vào một chiêu g**t ch*t Đàm Quy, nên tự nhiên trạng thái phù hộ được kích hoạt càng mạnh.
Đàm Quy nhìn thời gian còn lại của trạng thái bị động: “Bây giờ không được, còn phải chờ thêm 5 phút nữa.”
Anh thử bước ra ngoài, kết quả đám quỷ bên ngoài vội vàng lùi lại, điên cuồng xua tay: “Đừng lại đây.”
Bọn họ không ở trong khu vực đặc biệt, nếu không cẩn thận bị luồng kim quang kia bao phủ, rất có thể sẽ trực tiếp biến mất.
Đàm Quy vừa nhấc chân phải lên, đành phải thu lại, ngồi ngay ngắn trên ghế trong phòng họp.
Bé chồng của anh bước tới, rõ ràng chỉ có năm phút, nhưng vẫn định chờ đợi ở bên cạnh anh.
“Đợi chút, đừng lại gần anh.” Đàm Quy theo bản năng lùi lại, anh sợ bản thân vô ý làm Mặc Trầm bị thương, dù sao trạng thái này của anh có chút không phân biệt địch ta, trong phạm vi ánh sáng đều đối xử như nhau.
“Không sao, em không phải quỷ, không có ảnh hưởng với em.”
Huyết thống Đứa con của Thần của Đàm Quy không phải của quỷ thần, đối với những lệ quỷ này có lực sát thương rất lớn.
Mặc Trầm kiên định bước tới, ngồi bên cạnh Đàm Quy, vòng sáng màu vàng dịu dàng bao phủ hai người, khiến cả hai đều phát sáng lấp lánh.
Năm phút sau, kim quang biến mất, hai người tranh cử còn lại có thể đứng dậy, ông Lý cũng dẫn theo các chủ hộ chen chúc ngoài hành lang lần lượt quay lại.
Ông Lý nói: “Tôi cảm thấy chủ hộ 1304, Bác sĩ Đàm, đảm nhiệm trưởng tòa nhà tòa 4 chúng ta là hoàn toàn xứng đáng, danh xứng với thực, tôi chọn bỏ cho Bác sĩ Đàm một phiếu, ai tán thành ai phản đối.”
Tên trạch nam lập tức nói: “Tôi tán thành!”
Trước đó anh ta không kịp ủng hộ Bác sĩ Đàm, giờ nhất định phải theo kịp.
Bà Lâm nói: “Ngay từ đầu gia đình chúng tôi đã ủng hộ Bác sĩ Đàm.”
Hóa ra Bác sĩ Đàm thật sự là người tốt, bản thân nhiều lần mạo phạm, mà anh chỉ đưa mình vào cục chấp pháp, chứ không khiến bà ta hồn phi phách tán, bà ta… bị Bác sĩ Đàm làm cảm động thật sự.
Nếu biết được suy nghĩ trong lòng bà Lâm, Đàm Quy sẽ nói cho bà ta biết, trên tuyến xe buýt 44 ở phó bản lần trước, anh còn chưa có huyết thống này.
Bởi vì cuộc luận bàn kết thúc theo thế áp đảo, lần đại hội chủ hộ vốn dĩ sẽ kéo dài rất lâu này, cuối cùng cũng kết thúc trọn vẹn, chủ hộ 1304 dựa vào thực lực vượt trội cùng phẩm chất thiện lương cao quý tỏa sáng, đã chinh phục được đối thủ và từng người bỏ phiếu.
Hôm nay, là một ngày sẽ được ghi vào lịch sử của tòa 4 khu Hạnh Phúc, bởi vì trong ngày này, chủ hộ 1304 với 44 phiếu tuyệt đối đã thành công trở thành trưởng tòa nhà mới của tòa 4.
Hãy cùng chúc mừng Bác sĩ Đàm đã bước một bước lớn trên con đường sự nghiệp của mình, thật đáng mừng.
Sau khi thông qua bỏ phiếu, bên tai Đàm Quy vang lên thông báo nhiệm vụ nhánh của hệ thống, âm thanh máy móc lạnh lẽo:
【Nhiệm vụ nhánh: Tranh cử trưởng tòa nhà tòa 4 đã hoàn thành, phần thưởng nhiệm vụ: Bằng chứng trưởng tòa nhà sắp phát】
Loại nhiệm vụ nhánh này mang tính duy nhất, tuy rằng ai cũng có thể nhận, nhưng nếu đã có người hoàn thành, thì những người chơi phía sau sẽ không thể lặp lại nhiệm vụ nữa. Trong 5 người chơi, y tá Lý là người chọn từ bỏ sớm nhất, những người chơi còn lại thì do dự, dự định đợi đến khi thời gian đếm ngược của nhiệm vụ nhánh sắp kết thúc mới quyết định.
Hệ thống cho thời gian chờ 2 tiếng, nhưng khi ông Lý cầm chìa khóa mở cửa phòng họp, những người chơi còn lại đã ngầm chấp nhận nhận nhiệm vụ nhánh, chỉ là khi bọn họ muốn tham gia tranh cử, mới phát hiện mình thậm chí không có tư cách tranh cử, buồn cười đến mức muốn chết, người thuê căn bản không có quyền lựa chọn, trừ khi bọn họ giết chủ hộ để trở thành chủ hộ mới.
Điều này xem như lỗi của hệ thống, dù sao nó chỉ sắp xếp thân phận người thuê cho người chơi, cho nên dù những người chơi nhận nhiệm vụ nhánh này làm nhiệm vụ không tích cực, hệ thống cũng không đưa ra bất kỳ hình phạt nào.
Khoảnh khắc Đàm Quy hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống đã gửi thông báo cho những người chơi nhận nhiệm vụ:
【Người chơi số 1 đã hoàn thành nhiệm vụ nhánh, nhiệm vụ nhánh đóng trước thời hạn】
Cặp song sinh nhận được thông báo lập tức gửi tin nhắn trong nhóm:
【1204 song sinh: Không phải tôi, tôi và em gái là người chơi số 3 và 4】
【504 Tiểu thư Hoa Hồng: Nhiệm vụ nhánh không phải tôi hoàn thành, tôi vẫn ở trong nhà】
【304 y tá Lý: Tôi đã từ bỏ nhiệm vụ nhánh, căn bản không nhận】
Loại trừ hết các lựa chọn sai, rất dễ dàng có được đáp án duy nhất đúng.
【1204 song sinh: Người chơi số 1 chắc là Bác sĩ Đàm 1304 đúng không, Bác sĩ Đàm, nhiệm vụ nhánh tranh cử trưởng tòa nhà của anh hoàn thành rồi à? @1304 Bác sĩ Đàm, anh lên làm trưởng tòa nhà tòa 4 rồi sao?!】
【504 Tiểu thư Hoa Hồng: Cao thủ, anh làm trưởng tòa nhà rồi, vậy có phải mấy người chúng tôi an toàn rồi không?】
Y tá Lý, người đã chọn từ bỏ từ sớm, nhìn thấy tin nhắn thì sững sờ, anh ta tuy cổ vũ cao thủ, nhưng trước đó cũng nghĩ cao thủ chỉ đi tham gia cho biết. Dù sao bọn họ đều là người từ ngoài đến, rồng mạnh cũng không đè nổi rắn địa phương, huống chi cư dân tòa 4 còn không phải cùng một chủng tộc.
Không ngờ cao thủ không phải tham gia cho vui, mà là trực tiếp giành hạng nhất! Thực lực của cao thủ đã vượt xa nhận thức của y tá Lý, sau khi hoàn hồn, anh ta lập tức gửi tin nhắn chúc mừng Đàm Quy.
Nhưng hiển nhiên vào lúc này, Đàm Quy vẫn đang ở trong phòng họp cùng các chủ hộ khác, căn bản không có tâm trí xem điện thoại, càng không nói đến việc trả lời tin nhắn.
Trên bục phát biểu trong phòng họp, đột nhiên xuất hiện một cơn lốc khói đen, xoáy tròn không ngừng, thu nhỏ dần về trung tâm, từ vài mét khối thu lại chỉ còn vài chục centimet khối, cuối cùng hình thành một quyển giấy chứng nhận vỏ đen thuần, mỏng nhẹ, là bằng chứng trưởng tòa nhà tòa 4.
Nhìn thấy cảnh tượng này, tấm bằng chứng có hình dạng quen thuộc, mức độ kinh ngạc của các chủ hộ không hề kém việc chủ hộ 704 và 904 trong một giây quỳ rạp trước Đàm Quy: “Đây là… chẳng lẽ đây là bằng chứng của trưởng tòa nhà đời đầu?!”
Tòa 4 là khu nhà cũ đã xây mấy chục năm, trưởng tòa nhà đời đầu là người có nhiệm kỳ dài nhất, nhóm trưởng tòa nhà đó đã biến mất tập thể từ 20 năm trước, sau đó tòa 4 lần lượt thay đổi nhiều đời trưởng tòa nhà, đời trưởng tòa nhà trước trong suốt nhiệm kỳ chỉ là trưởng tòa nhà tạm quyền, bằng chứng của trưởng tòa nhà tạm quyền có vỏ màu đỏ rực như máu, chỉ có bằng chứng của trưởng tòa nhà đời đầu mới có màu đen, đó là bằng chứng trưởng tòa nhà chính thức, không có giới hạn thời gian.
Trưởng tòa nhà tạm quyền là có thời hạn, sau khi lên làm trưởng tòa nhà tạm quyền, sẽ bị cưỡng chế cứ bốn năm tổ chức lại một lần, nếu trưởng tòa nhà tạm quyền có bản lĩnh thì có thể liên nhiệm, đáng tiếc là mấy đời trưởng tòa nhà tạm quyền đều đã chết.
Đừng nhìn khu Hạnh Phúc có bốn tòa nhà, nhưng tòa 4 vẫn luôn là tòa đặc biệt nhất, bởi vì số 4 tượng trưng cho tử vong, chỉ có chủ hộ tòa 4 mới có quyền sống lại vô hạn số lần trong nhà mình. Cách đây 20 năm, trưởng tòa nhà tòa 4 vẫn luôn là tồn tại mạnh nhất của toàn bộ khu Hạnh Phúc.
Đáng tiếc trưởng tòa nhà đời đầu đã rời đi, nghe nói là đi tranh đoạt địa bàn, còn trưởng tòa nhà của ba tòa còn lại vẫn luôn tồn tại, những đời trưởng tòa nhà sau của tòa 4 đều chỉ là trưởng tòa nhà tạm quyền, tòa 1 và tòa 2 thì còn đỡ, không cùng một cấp bậc, nhưng về sau trưởng tòa nhà tòa 4 vẫn luôn không đánh lại trưởng tòa nhà tòa 3 bên cạnh.
Dù sao cũng đánh không lại, sau khi trưởng tòa nhà tạm quyền đời trước không còn, bọn họ mới để trống hai năm, bởi vì chênh lệch giữa trưởng tòa nhà tạm quyền và trưởng tòa nhà chính thức rất lớn, hơn nữa một khi đảm nhiệm trưởng tòa nhà, vừa được lợi ích vừa phải gánh chịu ác ý đặc biệt từ tòa 3.
Trong nhóm chủ hộ tòa 4, từ trước đến nay vẫn luôn lưu truyền một cách nói, mấy đời trưởng tòa nhà tạm quyền trước đó của tòa 4 đều chết dưới tay trưởng tòa nhà tòa 3, nếu trưởng tòa nhà tòa 3 có thể nuốt chửng tòa 4, khống chế toàn bộ các tòa nhà, thì có thể trở thành chủ nhân thực sự của khu Hạnh Phúc.
Từ phản ứng của các chủ hộ có thể thấy, bằng chứng trưởng tòa nhà hiển nhiên không phải do hệ thống cấp, mà vốn dĩ là quyền lợi của trưởng tòa nhà khu Hạnh Phúc, cho nên hệ thống mới nói không có phần thưởng, nhưng sẽ có lợi ích ngoài dự đoán.
Đàm Quy đưa tay ra, tấm bằng chứng lơ lửng trong không trung liền rơi vào tay anh, anh mở lớp vỏ đen có cảm giác chất liệu rõ rệt bên ngoài, bên trong là một tờ giấy trắng tinh, dán ảnh của anh cùng vài dòng chữ ngắn gọn.
Dòng đầu tiên là 【Chứng minh trưởng tòa nhà tòa 4】
Dòng thứ hai là tên Đàm Quy được mạ vàng, bên cạnh là ảnh đen trắng của anh. Nếu không có chút màu vàng này, tờ giấy chứng nhận trông rất giống di ảnh.
【Bằng chứng trưởng tòa nhà: Phẩm chất kim sắc, đây là vinh dự thuộc về trưởng tòa nhà tòa 4 khu Hạnh Phúc, nó đã biến mất gần 20 năm, cuối cùng lại xuất hiện ở khu Hạnh Phúc, khi xuất trình bằng chứng này có thể tăng 100 uy áp】
Phần mô tả chi tiết của đạo cụ hoàn toàn xứng đáng với đánh giá phẩm chất kim sắc của nó.
【Bằng chứng trưởng tòa 4: Phạm vi bất tử của người chơi được mở rộng từ giấy chứng nhận bất động sản ra toàn bộ khu Hạnh Phúc, khi ở ngoài khu vực khu Hạnh Phúc, chỉ cần trong lòng niệm từ khóa “khu Hạnh Phúc”, có thể truyền tống thành công đến vị trí ngẫu nhiên trong khu Hạnh Phúc trong một giây, mỗi ngày giới hạn một lần, làm mới số lần vào 0 giờ, kỹ năng này của bằng chứng tự động có hiệu lực, khi sử dụng không cần lấy bằng chứng ra】
【Trong thời gian đương nhiệm, thương tổn mà chủ hộ gây lên trưởng tòa nhà sẽ giảm 10%】
Trưởng tòa nhà phải có uy quyền tuyệt đối trong nhóm chủ hộ, nhưng giảm thương tổn không phải 100%, điều này là để đảm bảo quyền lợi của cư dân, đồng thời cũng cho cư dân cơ hội thay thế. Nếu ngay cả 10% thương tổn của cư dân cũng không chịu nổi, thì tự nhiên cũng không đủ tư cách tiếp tục làm trưởng tòa nhà tòa 4.
Có được tấm bằng chứng trưởng tòa nhà đặc biệt này, theo một ý nghĩa nào đó, tương đương với có được thân thể bất tử theo đúng nghĩa đen ở Linh giới, chỉ cần vào lúc sắp chết truyền tống về khu Hạnh Phúc, cho dù giây tiếp theo tắt thở trong khu Hạnh Phúc, cũng có thể lập tức hồi đầy trạng thái mà sống lại.
Đương nhiên, loại bất tử này cũng không phải tuyệt đối, nếu đối thủ có thực lực vượt xa anh, còn chưa kịp phản ứng đã bị một chiêu g**t ch*t thì vẫn phải chết, hơn nữa truyền tống cần một giây, nếu vết thương không chịu nổi một giây đó thì vẫn sẽ chết. Nhưng dù vậy, đạo cụ này vẫn vô cùng nghịch thiên, ít nhất trong một mức độ nào đó, có được nó thì có thể dựa vào việc tiêu hao sức lực để mài chết đối thủ mà trở nên gần như vô địch.
Đàm Quy cất đạo cụ vào ba lô hệ thống, thử niệm “khu Hạnh Phúc” trong đầu, trong nháy mắt biến mất khỏi sân thượng phòng họp, rồi xuất hiện dưới vườn hoa nhỏ của khu Hạnh Phúc.
Không hề do dự, Mặc Trầm trực tiếp nhảy xuống từ phía sau sân thượng, thậm chí không dùng thang máy, trước khi Đàm Quy kịp quay người nhìn thấy cậu, chưa đến một giây đã xuống tới dưới lầu.
Trên sân thượng có không ít chủ hộ nhìn thấy cảnh này: “Tôi đã nói rồi mà, bạn đời của trưởng tòa nhà chắc chắn không phải người.”
Bởi vì Đàm Quy và Mặc Trầm ở bên nhau mỗi ngày, trên người hai người đều nhiễm mùi của đối phương, chỉ là mùi người trên người Đàm Quy rất nồng, còn trên người Mặc Trầm lại rất nhạt.
“Anh mắt mù, mũi nghẹt mới nghĩ anh ấy là người, người ta là chồng chồng, ngày nào cũng dính lấy nhau, dính chút mùi là chuyện bình thường mà.”
Một chủ hộ khác lại có góc nhìn khác, giọng mang vẻ khinh thường: “Chẳng phải chỉ là nhảy từ trên lầu xuống thôi sao, tôi cũng làm được.”
Chủ hộ tòa 4 đâu phải con người, chỉ là tầng 13 mà thôi, nhảy xuống cũng chẳng có quỷ nào bị thương.
Chủ hộ vừa rồi nói: “Nhưng chắc chắn tốc độ của anh không nhanh bằng anh ấy.”
Trong lúc các chủ hộ còn đang tranh cãi, Mặc Trầm đã đến trước mặt Đàm Quy, vòng quanh anh vài vòng, nhìn trên nhìn dưới, ngó trái ngó phải, xác nhận bên ngoài không có vết thương, lại đưa tay vào cổ áo anh, kéo vạt áo sơ mi lên.
Bên ngoài có nhiều hàng xóm như vậy, còn có không ít trẻ con, giữa ban ngày ban mặt, Đàm Quy giữ lấy bàn tay đang làm loạn của bé chồng trên người mình: “Anh không sao, anh chỉ thử tác dụng của bằng chứng trưởng tòa nhà thôi, vừa rồi bị truyền tống ngẫu nhiên xuống dưới.” Nhiệm vụ của anh còn chưa hoàn thành, sẽ không đột nhiên biến mất.
Mặc Trầm không lên tiếng, nhưng sắc mặt lại rất khó coi, hiển nhiên có chút bất mãn vì anh không báo trước, Đàm Quy lập tức đổi chủ đề: “Em nhìn đi, trên người anh không có một vết thương nào, thật sự không sao. Là anh không tốt, khiếnem phải lo lắng. Chúng ta về trước đi, giờ này cũng gần đến giờ ăn rồi, hôm nay anh làm một bữa lớn bồi thường cho em được không?”
Ngày nghỉ, cửa hàng không mở, shipper giao đồ ăn cũng không đi làm, chỉ có thể tự mình động tay, cơm no áo ấm.
Những người chơi khác chọn ăn bánh bao hoặc mì gói do hệ thống cung cấp, còn nhà Đàm Quy có tủ lạnh, lại có nguyên liệu phong phú, vừa hay làm một bữa lớn cho Mặc Trầm.
Mặc Trầm không dễ nguôi giận như vậy, không phải Đàm Quy dỗ một câu là xong, cậu vẫn giữ mặt lạnh, giọng cứng nhắc: “Không được.”
Đàm Quy nói: “Hôm nay anh tranh cử thành trưởng tòa nhà thành công đều là công lao của em, nếu không phải em thông minh lanh lợi chọn mua căn 1304, còn ở bên cạnh ủng hộ anh, thì sẽ không có anh của hôm nay. Cho nên hôm nay là ngày đáng để chúc mừng, hay là chúng ta ăn lẩu đi, anh muốn ăn lẩu bò, còn muốn ăn thịt cừu cuộn.”
Mặc Trầm không biết nấu ăn, nhưng cậu rất giỏi ăn lẩu, bởi vì cậu có thể cắt các loại thịt thành những lát mỏng đều tăm tắp với độ chính xác cực cao.
Cậu nhìn Đàm Quy nắm tay mình, giọng nói dịu lại: “Được……”
Nhưng nghĩ đến cảnh Đàm Quy đột nhiên biến mất trước mắt mình, Mặc Trầm nghiêm túc nói: “Nhưng không được có lần sau!”
“Tuân lệnh lãnh đạo! Đều nghe lãnh đạo!” Xét theo một ý nghĩa nào đó, Mặc Trầm thật sự là lãnh đạo của anh, cả trong nhà lẫn bên ngoài.
Xét việc hôm nay anh đã dùng hết một lần truyền tống mỗi ngày, Đàm Quy định ở ngày nghỉ này cùng bé chồng thân thân ở nhà, ăn uống, làm những hoạt động thường ngày giữa chồng chồng, mọi thứ lấy an toàn làm trên hết. Dưới lầu có quá nhiều cư dân, diện tích lại nhỏ, giữa trưa cũng không thích hợp đi dạo.
Ngay khi Đàm Quy nắm tay Mặc Trầm bước vào cửa lớn tòa 4, các chủ hộ tụ tập trên sân thượng cuối cùng cũng phản ứng lại: “Vừa rồi trưởng tòa nhà là truyền tống đi! Vậy chắc chắn là bằng chứng trưởng tòa nhà rồi!” Chỉ có trưởng tòa nhà chính thức mới có chức năng truyền tống.
Sắc mặt chủ hộ 704 vô cùng khó coi: “Sớm biết lần tranh cử này có thể có bằng chứng trưởng tòa nhà chính thức, nói gì tôi cũng không bỏ phiếu cho anh ta.”
Bà Lâm khinh thường phun một tiếng: “Anh đừng có nằm mơ, với loại như anh, lên làm cũng chỉ là trưởng tòa nhà tạm quyền thôi.”
Trưởng tòa nhà tạm quyền và trưởng tòa nhà chính thức hoàn toàn khác nhau, trưởng tòa nhà đời đầu không chỉ mang lại lợi ích cho một người mà còn có thể nâng cao thực lực của toàn bộ tòa 4.
Quả nhiên, sau khi trưởng tòa nhà chính thức xuất hiện, phòng họp trên mái vốn cũ kỹ bắt đầu xảy ra biến hóa, thay đổi đầu tiên là mô hình thu nhỏ của tòa 4 đặt trước bục phát biểu.
Phía trên mô hình cũng là sân thượng, chỉ là sân thượng trống rỗng, chỉ có một chiếc ghế bỏ không, mà hiện tại, trên ghế đã xuất hiện một bóng người thu nhỏ, chính là Đàm Quy thu nhỏ lại.
Mô hình của trưởng tòa nhà đương nhiệm vắt chân thoải mái trên ghế, trên đầu gối là một cuốn giấy chứng nhận màu đen nhỏ xíu đang mở.
Ánh sáng đen từ cuốn giấy chứng nhận đó tuôn ra, tràn khỏi phòng họp, như thác nước đen chảy từ tầng cao nhất của tòa 4 xuống, bao phủ toàn bộ tòa nhà.
Kỹ năng bị động của Đàm Quy mang theo ánh sáng vàng khiến mắt các chủ hộ gần như mù lòa, nhưng luồng ánh sáng đen này đối với quỷ quái lại là đại bổ, quỷ khí nồng đậm tràn vào cơ thể bọn họ, chữa lành những tổn thương tích tụ, đồng thời phá vỡ rào cản để họ tiến lên cấp độ cao hơn.
Không có chủ hộ nào nỡ rời khỏi sân thượng, những cư dân ở trong nhà cũng bị quỷ khí hấp dẫn mà lao về phía cửa vào tòa 4: nếu bỏ lỡ cơ hội này, bọn họ sẽ hối hận cả trăm năm!
Quỷ anh vốn ở trong không gian sủng vật cũng được Đàm Quy thả ra, với năng lực mạnh mẽ, một mình nó chiếm lấy một khoảng lớn, tham lam hấp thụ lượng quỷ khí dày đặc.
“Mặc Mặc, em có cần không?” Đàm Quy là con người, huyết thống Đứa con của Thần không thể hưởng thụ phần phúc lợi này, nhưng nếu Mặc Trầm cần, anh có thể tránh sang chỗ khác để cậu hấp thụ.
Mặc Trầm lắc đầu: “Đây là quỷ khí, không có tác dụng với em.”
Quỷ quái là cách gọi chung của người chơi loài người đối với cư dân Linh giới, trong đó có lệ quỷ, có ác ma, có ma cà rồng, còn có một số khu vực tồn tại địa tinh và người lùn.
Những huyết thống do hệ thống cung cấp đều là sinh vật có thật trong Linh giới, số lượng quỷ trong cư dân Linh giới vô cùng lớn, giống như loại quỷ trạch nổi danh khu Hạnh Phúc này, tỷ lệ ác quỷ chiếm tới 90%, nhưng Mặc Trầm không phải quỷ.
Khoảng mười phút sau, quỷ khí màu đen dày đặc dần dần loãng đi, cho đến khi hoàn toàn biến mất, cư dân tòa 4 mới từ trạng thái vui sướng đã lâu đó tỉnh lại, có cư dân phát ra tiếng gào quỷ quái: “Tôi đột phá rồi! Tôi đột phá thành nửa bước cấp hồng y rồi!”
Dù là người thuê ký hợp đồng, người nhà của chủ hộ hay bản thân chủ hộ, đều có thể hưởng thụ lợi ích mà việc trưởng toà nhà trở lại mang lại, chỉ là mức độ hưởng thụ khác nhau.
Chủ hộ đều bắt đầu từ nửa bước cấp hồng y, nhưng người nhà hoặc người thuê thì không nhất định, từ sau khi tòa 4 không có trưởng toà nhà, số lượng người thuê ở khu Hạnh Phúc tòa 4 giảm đi rất nhiều, tiền thuê cũng giảm không ít.
“Gào cái gì mà gào, nửa bước hồng y thì có gì ghê gớm, tôi đột phá thành cấp hồng y mà tôi có kiêu ngạo không?!” Miệng thì nói vậy, nhưng khóe miệng của chủ hộ phía sau gần như cong lên tận trời, từ một cấp bậc lên cấp bậc khác, đôi khi chỉ thiếu một bước, không ngờ hôm nay chẳng cần làm gì, chỉ ở nhà nghỉ ngơi mà đã đột phá, đúng là sướng không gì bằng.
Từ trên xuống dưới, trong ngoài tòa 4 đều tràn ngập không khí vui mừng, đồng thời hệ thống liên tục thông báo bên tai Đàm Quy:
【Làm cư dân hạnh phúc 14/44】
【Làm cư dân hạnh phúc 17/44】
【Làm cư dân hạnh phúc 24/44】
…
【Làm cư dân hạnh phúc 44/44, chúc mừng người chơi, đã hoàn thành nhiệm vụ chính, khiến cư dân tòa 4 cảm thấy hạnh phúc】
Có thể lợi dụng kẽ hở để khiến cư dân ngoài miệng thừa nhận hạnh phúc, nhưng đánh giá sẽ không cao, còn lần này, những chủ hộ này là thật lòng cảm thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng vì sự tồn tại của Đàm Quy.
Quỷ khí mà quỷ quái có thể hấp thụ không có tác dụng gì đối với phần lớn người chơi, trừ những người chơi ký khế ước với quỷ hoặc sử dụng huyết thống loại quỷ.
Đáng tiếc là trong năm người chơi còn lại, chỉ có Đàm Quy nuôi một quỷ anh làm sủng vật, trong lần phúc lợi của tòa 4 này, Vương Thanh Viễn với thân phận quỷ anh cũng hấp thụ được không ít quỷ khí tinh thuần, nhưng nó đã là thực lực nửa bước Quỷ Vương, nên không đến mức dựa vào chút quỷ khí này mà đột phá.
Nhưng nhìn dáng vẻ Vương Thanh Viễn ăn đến no căng, Đàm Quy có thể tiết kiệm được vài vạn sữa quỷ khí trong một khoảng thời gian tới, coi như thu hoạch xa xỉ.
Chỉ là nhận được thông báo hoàn thành nhiệm vụ, Đàm Quy không vui nổi, lần trước cũng có một lần, sau khi hoàn thành nhiệm vụ sớm, hệ thống đã cưỡng chế truyền tống anh trở về.
Vốn theo kế hoạch của anh, anh định làm từng bước một, sau khi lên làm trưởng toà nhà, trước tiên giải quyết các chủ hộ khác, rồi trong mười ngày cuối cùng mới xử lý hai đối thủ cạnh tranh, kết quả hai chủ hộ kia lại dễ dàng tìm được hạnh phúc như vậy, khiến anh hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn.
Nhưng Đàm Quy không có năng lực biết trước, chuyện này gọi là người tính không bằng trời tính, kế hoạch không theo kịp biến hóa, hệ thống đã để anh tranh cử trưởng toà nhà, lại còn sắp xếp phó bản trong một tháng, anh đương nhiên muốn ở lại cùng Mặc Trầm trải qua quãng thời gian còn lại, chỉ hy vọng hệ thống đừng có không biết điều.
Âm thanh thông báo của hệ thống chậm rãi vang lên:
【Do người chơi biểu hiện xuất sắc, người chơi có thể lựa chọn trong 30 giây】
【Lựa chọn A: Lập tức rời khỏi phó bản】
【Lựa chọn B: Rời khỏi phó bản theo thời gian ban đầu】
Trước kia chỉ có 5 giây lựa chọn, giờ đã kéo dài hơn rất nhiều, còn cần suy nghĩ sao, Đàm Quy không chút do dự chọn phương án B. Nếu lựa chọn có nút bấm thật, thìchắc chắn phương án B đã bị anh ấn đến hỏng từ lâu.
Mặc Trầm không nghe được âm thanh hệ thống, nhưng lại cực kỳ nhạy bén với cảm xúc của Đàm Quy: “Sao vậy?”
“Không có gì, anh đói rồi, chúng ta mau đi chuẩn bị nguyên liệu đi.”
Trong đầu Đàm Quy vừa lóe lên một ý nghĩ, nhưng vẫn quyết định ăn no trước rồi tính.
Hai người ăn lẩu nhỏ nóng hổi ở nhà, còn các chủ hộ khác của tòa 4 dưới sự tổ chức của ông Lý đã đi treo lên mấy dải băng rôn dài từ trên cao, còn lôi ra cả bóng bay phủ bụi lâu ngày trong ngăn kéo, vô cùng khoa trương tuyên bố tòa 4 có trưởng toà nhà mới.
【Nhiệt liệt chúc mừng Bác sĩ Đàm nhậm chức trưởng toà nhà mới của tòa 4!】
【Chúc mừng Bác sĩ Đàm! Chúc mừng Bác sĩ Đàm!】
【Bác sĩ Đàm vạn tuế!】
【Bác sĩ Đàm, chân thần vĩnh viễn của tòa 4】
【Bác sĩ Đàm, chúng tôi yêu anh!】
【Bác sĩ Đàm! Chúng tôi ủng hộ anh! Tòa 4 mãi mãi là hậu thuẫn của anh!】
Quỷ quái khi buồn nôn lên cũng chẳng kém gì con người. Trong vô số băng rôn chúc mừng Bác sĩ Đàm nhậm chức, còn kèm theo từng tin vui:
【Tin mừng! Chủ hộ 904 tòa 4 đột phá nửa bước Quỷ Vương!】
【Tin mừng! Chủ hộ 704 tòa 4 đột phá nửa bước Quỷ Vương!】
【Tin mừng! Chủ hộ 104 tòa 4 đột phá nửa bước Quỷ Vương!】
【Tin mừng! Chủ hộ 204 tòa 4 đột phá cấp hồng y!】
【Tin mừng! Hộ gia đình 503 tòa 4 đột phá nửa bước hồng y!】
…
Chủ hộ 104 không ai khác chính làông Lý trông cổng, ông là lệ quỷ cấp hồng y, hơn nữa đã mắc kẹt ở ngưỡng này rất lâu, là một trong những cư dân già nhất của khu Hạnh Phúc, tuổi già sức yếu, từ lâu đã không còn chí lớn năm xưa, chỉ muốn yên ổn trông coi tòa 4, nhìn cháu mình trưởng thành.
Không ngờ ông lại đột phá, thực lực tăng vọt, sinh mệnh bỗng nhiên lại có hy vọng, sao có thể không cảm thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng!
Tòa 4 có trưởng toà nhà, thực lực tổng thể lập tức tăng mạnh, cho dù sau này trưởng toà nhà lại biến mất, trạng thái cũng sẽ mạnh hơn trước rất nhiều. Đương nhiên, bọn họ tuyệt đối sẽ không nói cho lão già tòa 3 biết, rằng trưởng toà nhà mới của bọn họ rất có thể là cấp thần minh, ít nhất cũng là bán thần.
Những băng rôn tràn ngập không khí vui mừng kia cũng giải thích vì sao nhiệm vụ trước đó của anh lại hoàn thành nhanh như vậy, hai chủ hộ trước đó bất mãn với việc anh lên làm trưởng tòa nhà, bất mãn đều tan biến khi trưởng tòa nhà chính thức xuất hiện hiện phát phúc lợi nâng cấp, trước kia mấy lần trưởng tòa nhà tạm quyền thay đổi, từ trước đến giờ bọn họ chưa từng được hưởng loại phúc lợi này.
Đối với lệ quỷ cấp Hồng Y mà nói, có thể đột phá chính là cơ duyên lớn, cho dù bọn họ có lên làm trưởng tòa nhà tạm quyền, cũng chỉ là tăng thêm cơ hội đột phá mà thôi.
Bởi vì chuyện lớn ở tòa 4, cư dân trong khu cũng không còn tâm trí vui chơi nữa, từng nhà đều đang bàn tán chuyện trưởng tòa nhà mới của tòa 4, hơn nữa còn cố gắng thông qua mạch quan hệ quỷ của mình để nắm thêm tình báo, còn có người thuê nhà bắt đầu rục rịch, cân nhắc trả phòng, chuyển sang thuê ở tòa 4, hoặc liên hệ với người thân bên ngoài có quan hệ tốt, bảo họ tới tòa 4 chiếm chỗ.
Trước kia tiền thuê ở tòa 4 rất đắt, sau khi không có trưởng tòa nhà chính thức thì tiền thuê mỗi năm đều giảm, hai năm gần đây càng rớt xuống còn 10% thời kỳ đỉnh cao, nhưng giờ trưởng tòa nhà mới vừa lên vị, giá thuê những căn trống chắc chắn sẽ tăng mạnh, bọn họ phải nhanh chóng thuê trước khi giá tăng!
Những căn phòng trống hoặc vô chủ ở tòa 44 đều có thể cho thuê kiếm tiền, tiền thuê từ các căn trống sẽ do trưởng tòa nhà mới quản lý toàn bộ, dùng cho việc duy tu và xây dựng tòa 4, những chủ hộ chọn cho thuê cũng phải nộp 20% tiền thuê cho trưởng tòa nhà.
Phần này không cần chủ hộ tự động nộp, mà khi ký hợp đồng sẽ bị linh tòa nhà của tòa 4 tự động thu.
Không sai, tòa 4 có linh tòa nhà, giống như kiếm linh hay khí linh, việc có được hay không được linh tòa nhà công nhận làm trưởng tòa nhà mới là do linh tòa nhà quyết định, rất rõ ràng, sự mạnh mẽ và sức hấp dẫn mà anh thể hiện đã chinh phục linh tòa nhà thành công mới khiến nó đưa ra chứng nhận trưởng tòa nhà chính thức cho anh.
Mọi người đều đang bàn tán chuyện trưởng tòa nhà mới, lười đi trêu chọc đám sâu nhỏ ngoại lai kia, vì thế mà những người chơi ở các tòa khác được lợi, tỷ lệ thương vong giảm rõ rệt.
3 sắc mặt trưởng tòa nhà tòa 3 vô cùng khó coi, anh ta vẫn luôn coi tòa 4 là vật trong lòng bàn tay mình, hai năm tòa 4 không thể chọn ra trưởng tòa nhà mới, thực ra cũng có phần do anh ta âm thầm thúc đẩy, nhưng không ngờ tòa 4 không lên tiếng thì thôi, một khi lên tiếng lại gây chấn động, vậy mà đã chọn ra trưởng tòa nhà mới, hơn nữa còn không phải tạm quyền, mà là trưởng tòa nhà chính thức!
Anh ta biết trưởng tòa nhà chính thức của tòa 4 sẽ không chết ở trong khu, hơn nữa hiện tại tòa 4 còn có thêm ba kẻ vừa đột phá nửa bước Quỷ Vương, chỉ cần trưởng tòa nhà còn ở đó, những chủ hộ nắm giữ giấy chứng nhận bất động sản sẽ có thêm 20% tăng cường, nếu trưởng tòa nhà mới chết, hiệu ứng tăng cường cũng sẽ biến mất.
Cho dù trưởng tòa nhà mới là một kẻ vô dụng, ba kẻ kia cũng sẽ không ngồi yên mà mặc kệ. Tuy anh ta đã là nửa bước Quỷ Vương từ lâu, nhưng một chọi ba thật sự không đánh lại, có tức cũng chỉ có thể bất lực nổi giận trong lòng ở đây.
“A hắt xì!” Anh ngồi trước bàn ăn hắt hơi mấy cái.
Hôm nay bọn họ ăn lẩu đỏ rực, nhưng không cay, chỉ hơi tê đầu lưỡi, cho nên chắc chắn là có người đang nhắc đến anh. Nhưng chuyện này cũng rất bình thường, hôm nay anh lên làm trưởng tòa nhà, qua mấy ngày là ổn thôi.
Tuy hôm nay là ngày nghỉ, nhưng ngày mai mọi người vẫn phải đi làm đi học, đến lúc chạng vạng, khu vực công cộng trong khu lại yên tĩnh hơn nhiều.
Anh và cậu ăn chậm rãi suốt cả buổi chiều, đến gần tối mới nắm tay nhau xuống lầu đi dạo, anh lúc này mới muộn màng nhìn thấy đầy tòa nhà treo băng rôn chúc mừng, khóe miệng hơi co giật.
May mà anh luôn tự giới thiệu là bác sĩ Đàm, chưa từng nói tên thật, nếu không hôm nay chắc bị gọi sai tên mất.
“Mặc Mặc.” Nhìn thấy những băng rôn này, ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu anh càng trở nên rõ ràng hơn.
“Dạ?” Cậu ngẩng đầu nhìn anh khi được gọi tên.
“Chúng ta kết hôn rồi, hình như vẫn chưa gặp cha mẹ hai bên.”
Mặc Trầm là người Linh giới, không thể theo anh rời đi đến thế giới thực gặp ông bà ngoại của anh, nhưng anh có thể đi gặp cha mẹ của cậu.
“Ý anh không phải Trần gia thôn, mà là cha mẹ ruột của em, chẳng phải em là con một của chủ tịch Mặc sao? Anh nghĩ có lẽ anh nên đi cùng em gặp chủ tịch Mặc một lần.”
Công việc ở bệnh viện đúng là lương cao, nhưng số tiền đó hoàn toàn không thể so với cậu, anh có thể xin nghỉ dài hạn hoặc từ chức, dù sao nhiệm vụ của anh đã hoàn thành, thời gian còn lại trong phó bản này anh hoàn toàn là người tự do, không cần tiếp tục đóng vai bác sĩ Đàm làm việc ở bệnh viện nữa.
Thân phận người cầm lái tương lai của Tập đoàn Linh Giới là thân phận Mặc Trầm dùng nhiều nhất, cũng là thân phận lần đầu tiên cậu gặp anh. Trong khoảng thời gian đó, tuy anh làm thư ký cho Mặc Trầm, nhưng anh chưa từng gặp vị chủ tịch Mặc kia, bởi vì trong một tháng đó, nghe nói chủ tịch Mặc đang đàm phán hợp tác ở nơi khác.
Giám đốc Mặc rất bận, chủ tịch Mặc còn bận hơn, trong một tháng không về tổng bộ tập đoàn được mấy lần, cho dù có về, thường cũng chỉ ở lại hai tiếng rồi lại đi.
Khi đó hai người vẫn là quan hệ bạn trai, cho dù Mặc Trầm có sắp xếp, anh cũng sẽ không đồng ý, lúc đó anh vốn cho rằng chỉ là một đoạn tình duyên ngắn ngủi như sương sớm, một mối tình đẹp nhưng định sẵn không có kết quả, làm sao có thể dự đoán được hai người vậy mà kết hôn ở trong phó bản, còn có con (tuy không phải của mình), có công việc, có nhà cửa, những ký ức giữa bọn họ cũng ngày càng tích lũy nhiều hơn.
Cho dù vẫn sẽ có lúc chia lìa, nhưng những lần chia lìa đó đều không khiến tình cảm của bọn họ phai nhạt, ngược lại càng khiến hai người thêm trân trọng nhau.
“Đi theo tuyến đường an toàn vòng về nhà em, chắc không quá 20 ngày đâu.”
Anh nói: “Em còn nhớ chuyện sáng nay anh đột nhiên biến mất không? Chỉ cần ở trong Linh giới, bất kể ở đâu, anh đều có thể trở về khu hạnh phúc, chỉ cần một giây.”
Như vậy anh đi cùng Mặc Trầm trở về, rồi trước khi phó bản đóng lại thì dùng kỹ năng truyền tống quay lại, sẽ không cần lo việc nhiệm vụ đã hoàn thành nhưng lại không ở trong phó bản hiện tại, bị phán định thành bug, dẫn đến bị kẹt lại trong phó bản hoặc những ảnh hưởng tiêu cực khác.
Anh rõ ràng rất mạnh, nhưng vẫn luôn tỏ ra vô cùng cẩn thận, anh không cẩn thận cũng không được, chủ yếu là hệ thống thật sự quá hố, trước đó đã từng có tình huống phó bản bị đóng sớm, truyền tống chỉ cần một giây, nếu gặp phải hệ thống trục trặc, anh cũng vẫn kịp trở về.
Mặc Trầm nói: “Không cần lâu như vậy, nếu đi theo tuyến đường an toàn thì năm ngày là có thể về, nhưng ông ấy vẫn bận như trước, về rồi cũng chưa chắc gặp được ông ấy.”
Cậu nhìn anh: “Quan hệ giữa em và ông ấy không giống như anh nghĩ, cho dù không gặp cũng không sao, dù sao cả năm tôi cũng chẳng gặp ông ấy mấy lần, gặp rồi cũng không vui.”
Mặc Trầm nghiêm túc nói: “Em biết thật ra anh không thích giao tiếp với người khác, không thích đi ứng phó những người không quan trọng. Tuy ông ấy là cha trên danh nghĩa của em, nhưng đối với em mà nói, ông ấy hoàn toàn không quan trọng bằng anh, cho nên không cần vì gặp ông ấy mà vất vả bôn ba như vậy, chỉ cần em thừa nhận, anh chính là bạn đời duy nhất và mãi mãi của em.”
Lúc trước cậu muốn tổ chức một hôn lễ long trọng, còn chuẩn bị nhiều quà kỷ niệm như vậy, chỉ là để thông báo cho tất cả mọi người biết rằng cậu đã kết hôn. Còn việc người khác có chúc phúc hay không, có cảm thấy bọn họ phù hợp hay không, hoàn toàn không quan trọng.
“Nhưng mà…” Môi anh bị bàn tay hơi lạnh nhẹ nhàng che lại, “Em cố ý sắp xếp dự án ở bên này, nếu vì lão già kia mà chạy về, lại còn phải xin nghỉ, làm thủ tục rồi bôn ba, cũng quá phiền phức, chẳng phải anh vì em nên mới quay lại sao? Anh nỡ để em bị hành hạ như vậy sao?”
Anh nắm lấy tay cậu: “Đương nhiên là không nỡ.”
“Vậy là được rồi.” Mặc Trầm vui vẻ đạt được sự thống nhất với anh, “Nếu muốn đi chơi thì cứ ở khu vực gần đây thôi, chỗ này cũng rất thú vị, so với khu nhà hàng mãnh quỷ trước đó còn náo nhiệt hơn nhiều, dù đi đâu chơi cũng như nhau, mà nơi này em cũng chưa từng đi nhiều, chúng ta có thể chụp rất nhiều ảnh, treo kín cả bức tường trong nhà.”
Khu hạnh phúc được xây dựng từ rất lâu trước khi khu nhà hàng mãnh quỷ ở thế giới tân thế kỷ xuất hiện, khu vực xung quanh rất rộng lớn, chỉ có hơn hai mươi ngày mà thôi, với cậu mà nói chỉ như chớp mắt, khoảng thời gian ngắn ngủi tốt đẹp như vậy sao có thể lãng phí hơn một nửa trên đường đi được.
Nói thật, quá trình di chuyển không thể nào vui vẻ, cho dù là tuyến đường an toàn, cũng khó tránh khỏi phải chiến đấu, trong Linh giới có quá nhiều kẻ liều lĩnh, cậu không thể lúc nào cũng phóng thích uy áp ra bên ngoài, chỉ là quá trình chiến đấu sẽ nhanh hơn, đối thủ cũng yếu hơn mà thôi.
Anh khẽ thở dài một hơi, giọng nói mềm mại như kẹo bông: “Thật ra việc đến thăm chủ tịch Mặc chỉ là thứ yếu, điều ang muốn làm hơn là được nhìn nơi em đã lớn lên khi còn nhỏ, xem thử nơi như thế nào mới có thể nuôi dưỡng ra một người ưu tú như em.”
Mặc Trầm nghe vậy, đôi mắt lập tức sáng lên: “Anh nói như vậy, em cũng có chút muốn đi rồi.”
Nếu không phải vì gặp lão già kia, hai người bọn họ hoàn toàn có thể chậm rãi du lịch, nhưng đáng tiếc là: “Nơi đó không còn nữa.”
Nơi cậu sinh ra và lớn lên khi còn nhỏ đã sụp đổ, không còn cách nào tìm lại những ký ức đẹp trong quá khứ, đương nhiên cậu cũng có thể bịa ra một nơi, nhưng đối với chuyện này, Mặc Trầm hoàn toàn không muốn lừa anh.
“Không còn?” Anh có chút không hiểu ý của cậu, dù có thể trường tiểu học hay các trường khác bị xây lại, nhà trẻ đóng cửa, nhưng với khoảng thời gian trưởng thành như vậy, không đến mức tất cả kiến trúc đều biến mất.
“Linh giới không ổn định, rất nhiều khu vực dễ dàng sụp đổ, có thể giây trước còn tồn tại, giây sau đã bị cuốn vào lốc xoáy thời không mà biến mất, cho nên mới thường xuyên phải tranh giành địa bàn.” Những thế lực lớn xây dựng địa bàn thì sẽ ổn định hơn.
Giống như những căn hộ ở khu hạnh phúc này, thật ra đã được gia tộc họ Mặc mua từ rất nhiều năm trước, trước đó vẫn luôn cho thuê. Hai căn hộ đứng tên Mặc Trầm, biết anh sắp tới, cậu mới sớm cho người đưa khách thuê đi, đồng thời tặng một căn cho anh.
Anh đã hiểu: “Vậy nghe theo sắp xếp của em, chỉ cần em vui, anh cũng vui.” Nghe lý do của Mặc Trầm, thật ra anh mơ hồ cảm nhận được điều gì đó, nhưng hiện tại những thứ đó không quan trọng.
Mặc Trầm cong nhẹ khóe môi: “Em cũng vậy.”
Những ký ức trong quá khứ không còn thì không còn, những điều đó đều không quan trọng, bọn họ sẽ cùng nhau tạo ra nhiều ký ức đẹp hơn nữa.
Hai mươi ngày tiếp theo, hai người đi dạo khắp toàn bộ khu vực, cho đến ngày phải chia tay. Bởi vì sự tồn tại của anh, mấy người chơi còn lại đều may mắn sống sót, đã được truyền tống rời khỏi khu phó bản sớm hơn anh.
Cho dù có muốn bám víu, thái độ luôn giữ khoảng cách của anh cũng khiến bọn họ biết điều, thật ra khu hạnh phúc tòa 4 độ khó rất cao, bọn họ hoàn toàn là nhờ vận khí tốt, vô tình trở thành vật trang trí bên cạnh cao thủ, vẫn nên rời đi sớm để quay về thế giới thực nghỉ ngơi một chút.
“Lần sau gặp.” Trước một giây bị truyền tống đi, anh và cậu ôm chặt hôn nhau, khi trở về thế giới thực, trên môi anh như vẫn còn lưu lại hương vị ngọt ngào quen thuộc.
Không lâu trước đó bọn họ còn cùng nhau ăn kem vị dâu, trên môi Mặc Trầm đều là hương dâu ngọt ngào đậm đà.
Ngón tay thon dài của anh chạm lên môi, anh thầm niệm khu hạnh phúc trong lòng, thử sử dụng kỹ năng truyền tống của khu hạnh phúc, quả nhiên, vượt qua ranh giới giữa hiện thực và phó bản, anh không thành công, mở mắt ra, bản thân vẫn đứng yên tại chỗ, chứ không xuất hiện ở khu hạnh phúc quen thuộc đến không thể quen hơn.
Anh nhìn thoáng qua tờ lịch trên tủ đầu giường, lần này anh ở trong phó bản một tháng, khi ra ngoài đã trôi qua khoảng ba ngày, trong ba ngày thời gian thực này, cuối cùng diễn đàn cũng đạt đến giới hạn cao nhất một triệu người đăng ký.
Anh không vội kiểm kê những gì mình thu hoạch được trong phó bản, mà trước tiên vào diễn đàn xem thử, muốn hiểu rõ những thay đổi của thế giới thực trong ba ngày này, lúc anh vào diễn đàn vừa vặn là 999998 người, anh làm mới một cái liền biến thành một triệu.
Ngay khoảnh khắc đó, âm thanh quen thuộc của hệ thống vang lên bên tai tất cả người chơi đã đăng ký.
【Chúc mừng trò chơi đạt mốc 1.000.000 người đăng ký, tiếp theo trò chơi sẽ tiến hành cập nhật lớn, lần cập nhật này sẽ tạm ngừng phục vụ trong 3 ngày, hãy tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi này, xin mọi người kiên nhẫn chờ đợi phiên bản mới đến】