Đàm Quy bước nhanh đi đến cuối hành lang, những nhân viên y tế chật kín hành lang khi trước đã biến mất sạch sẽ, toàn bộ tầng 6 bị phong bế trở nên vô cùng yên tĩnh lần nữa, chỉ có mặt đất bị giẫm bẩn và tràn ngập mùi thuốc sát trùng cùng mùi máu trong không khí chứng minh bọn họ đã từng xuất hiện.
Đàm Quy không đi chào hỏi hàng xóm của mình trước, mà đi thẳng đến phòng số 100, trong tay anh vẫn còn một chiếc chìa khóa, một chiếc chìa khóa đồng đặc thù, tuy rằng chìa khóa đồng chỉ là đạo cụ màu lam, nhưng chỉ cần là cánh cửa có ổ khóa, chiếc chìa khóa này đều có thể mở được.
Trước đó anh không mở cửa sắt để đi ra ngoài là bởi vì chìa khóa đồng sẽ trực tiếp làm hỏng ổ khóa, rất dễ bị bệnh viện phát hiện, nếu thật sự muốn mở cánh cửa lớn đó, Đàm Quy cũng phải đợi đến ngày cuối cùng.
Đàm Quy lại nhìn thoáng qua mô tả đạo cụ, chìa khóa đồng còn lại 5 lần mở khóa, đối với bệnh viện Nhân Ái nơi đâu đâu cũng là cửa lớn, Đàm Quy không muốn tùy tiện lãng phí số lần trên những cánh cửa, anh nhìn vào bên trong qua cửa sổ quan sát, thấy được một cái đầu hươu sao.
Bệnh nhân số 100 là một thủ lĩnh đầu hươu trông rất yếu ớt, Đàm Quy đã từng nhìn thấy anh ta trước khi cho uống thuốc, lúc đó trên đầu anh ta vốn có một cặp sừng rất đẹp, vừa to vừa khỏe, giống như hai mảng san hô cực kỳ mỹ lệ.
Nhưng bây giờ, cặp sừng đó đã bị cắt đi hơn một nửa, chỗ quấn băng gạc vẫn đang không ngừng rỉ máu ra ngoài, sau khi thủ lĩnh đầu hươu uống thuốc, đôi mắt đã mất đi vẻ sinh động mỹ lệ trước đó, ngơ ngác ngồi trên giường bệnh, thần kinh căng thẳng gặm ngón tay của mình.
Điều trị sao, hiển nhiên luôn sẽ có một số di chứng, hiện tại hẳn là bệnh nhân số 100 đang phát tác di chứng, đương nhiên cũng có khả năng là bệnh tâm thần của anh ta phát tác.
Đàm Quy không lãng phí số lần mở cửa vào bệnh nhân số 100, đối phương trông thật sự đã chịu quá nhiều tàn phá, lúc này hỏi cũng không hỏi ra được gì.
Trên đường đi, những bệnh nhân trong phòng bệnh đều không quá bình thường, còn có không ít người ôm đầu phát điên, điều này cũng gián tiếp chứng minh hiệu quả cách âm của phòng rất tốt, tường không phải là bìa cứng hay gạch xốp mỏng, mà là tường gạch dày, những bệnh nhân này đập ầm ầm trong phòng, hành lang hoàn toàn không nghe thấy gì.
Có lẽ bên trong tường còn có một lớp kim loại, bởi vì Đàm Quy đã thử qua, trong phòng bệnh không có bất kỳ tín hiệu điện tử nào, giống hệt như trong thang máy.
Anh đi đến phòng số 10, lễ phép gõ cửa: “Xin chào, tôi có thể vào không?”
Đàm Quy không mặc bộ đồ bệnh nhân xanh trắng mà vẫn mặc chiếc áo blouse trắng của bệnh viện tổng hợp khu Hạnh Phúc, chiếc áo blouse trắng này là phần thưởng sau khi anh hoàn thành nhiệm vụ cấp SS, mặc vào có thể tăng khả năng thuyết phục, rất có lợi cho việc giao tiếp giữa anh và người lạ.
Bệnh nhân số 10 nhìn thấy một vệt màu trắng từ ô cửa sổ nhỏ, vẫn là một chữ đơn giản thô bạo, giọng nói nghe rất đầy khí lực: “Cút!”
Rất tốt, xét đến thái độ trước đó của số 10 đối với nhân viên y tế, Đàm Quy xem chữ này là lời chào dành cho mình, vì vậy anh nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào phòng bệnh, nhìn xung quanh phòng số 10, trước đó khi đi kiểm tra phòng, anh đều chỉ nhìn tình hình bên trong qua ô kính trên cửa, tầm nhìn khá hạn chế, lại chỉ nhìn vội một cái, sẽ bỏ sót rất nhiều chi tiết.
Bọn họ ở hai bên hành lang hình chữ “回”, bố cục phòng số 10 gần như giống hệt phòng của anh, vừa khéo tạo thành quan hệ như trong gương. Sau khi bước vào, Đàm Quy đã hiểu vì sao bệnh nhân số 10 lại nóng nảy như vậy, tuy phòng của anh ta không khóa cửa, nhưng chân lại bị xích bằng hai sợi xích sắt, loại xích mà chỉ nhìn bằng mắt thường cũng thấy cực kỳ nặng, bị buộc chặt vào đầu giường. Giường bệnh trong bệnh viện không giống giường trong nhà, mỗi chiếc đều được đổ bê tông cố định xuống đất, gắn chặt với cả tòa nhà bệnh viện.
Bệnh nhân số 10 trông rất cường tráng, anh ta mang hình dáng con người, chỉ là trên đầu có một cặp sừng trâu màu đen, loại hoàn chỉnh, bóng loáng như được bôi dầu, tỏa ra ánh sáng kim loại lạnh lẽo: “Có gì mà nhìn, cút đi!”
Đàm Quy kéo ghế ngồi xuống trước mặt bệnh nhân số 10: “Nếu tôi nói có thể giúp anh rời khỏi nơi này, anh còn muốn tôi cút nữa không?”
Người sau lập tức im lặng, đôi mắt đỏ sậm nhìn chằm chằm anh: “Anh nói cái gì?”
Đàm Quy đặt thẻ tên của mình ngay ngắn: “Giới thiệu một chút, tôi không phải bệnh nhân của bệnh viện này mà là một bác sĩ, tôi đến từ bệnh viện tổng hợp khu Hạnh Phúc.”
“Khu Hạnh Phúc, hình như tôi từng nghe qua cái tên này.” Người thanh niên da đen có sừng trâu nghi ngờ nhìn Đàm Quy một cái, quả thật đối phương là gương mặt lạ, hơn nữa hoa văn quần áo cũng không giống đám bác sĩ kia, trên người cũng không có mùi tanh tưởi đó.
Đàm Quy không ngờ khu Hạnh Phúc lại có danh tiếng như vậy, anh tiếp tục nói: “Thật ra tôi và anh giống nhau, hiện tại đều là bệnh nhân của bệnh viện này, có một người rất quan trọng với tôi xuất hiện trong bệnh viện, tôi vào tìm cậu ấy, kết quả bị người của bệnh viện phát hiện, còn bị ép gán cho cái danh bệnh tâm thần.”
Khi nói chuyện, anh luôn nhìn thẳng vào mắt người có sừng trâu, giọng điệu ôn hòa, ánh mắt chân thành, lời nói đặc biệt có sức thuyết phục.
Tuy sức lực người có sừng trâu rất mạnh, nhưng dường như không có nhiều đầu óc nên tin lời anh, cảm xúc lại lần nữa kích động, chỗ bị xích trói bắt đầu rỉ ra những vết máu loang lổ: “Đúng vậy! Nơi này căn bản không phải bệnh viện! Là lò sát sinh, đám bác sĩ kia đều là ác ma! Mỗi ngày đều đến cắt thịt lấy máu!”
“Bình tĩnh, bình tĩnh, anh nói nhỏ thôi.” Đàm Quy hỏi anh ta, “Anh rốt cuộc còn muốn rời khỏi nơi này không?”
Người có sừng trâu ủ rũ nói: “Tôi không rời đi được, anh nhìn đi, tôi bị khóa như vậy, ngay cả phòng bệnh này tôi cũng không ra được, ngoài mười người đứng đầu ra, những bệnh nhân khác đều là phế vật.”
Người có sừng trâu hiển nhiên đã bị nhốt ở đây rất lâu, cảm xúc kích động, hỗn loạn, lải nhải nói ra không ít tình hình trong bệnh viện: “Tôi vào bệnh viện này từ nửa năm trước, trước khi vào, tôi vốn nghĩ mình rất bình thường, cho đến một ngày, tôi đột nhiên không còn thích ăn thịt, cảm thấy thịt rất khó ăn, chỉ nuốt được rau xanh với cỏ, hơn nữa lúc nào cũng cảm thấy đầu rất ngứa, vừa ngứa vừa đau.”
Người có sừng trâu đầy vẻ tức giận: “Sau đó tôi đi khám bác sĩ, bác sĩ bảo tôi kiểm tra khoa thần kinh, chụp não cũng không có vấn đề gì, sau đó bọn họ lại đề cử tôi đến bệnh viện Nhân Ái này, nói bác sĩ ở đây rất chuyên nghiệp… Tôi xét nghiệm máu xong, bọn họ liền bảo phải nhập viện điều trị, rồi tôi thành ra như anh thấy bây giờ! Có bệnh viện tử tế nào lại xích bệnh nhân như vậy không, nơi này chính là ma quật!”
Nói đến đây, bệnh nhân số 10 đột nhiên ôm đầu khóc lớn, cảm giác đau đớn dữ dội khiến gương mặt anh ta vặn vẹo: “Đau quá, đầu tôi đau quá!”
Anh ta khẽ động xiềng xích, khó khăn lật xuống giường, mò ra viên thuốc màu lam mà anh ta đã vứt đi từ thùng rác bên cạnh tủ đầu giường, sau đó th* d*c kịch liệt. Sau khi uống thuốc xong, thần sắc của bệnh nhân số 10 liền thay đổi, lập tức từ một người nóng nảy biến thành một kẻ hiền lành, vẻ mặt vô cùng bình thản, ánh mắt cũng trở nên đờ đẫn.
Anh ta kinh ngạc nhìn Đàm Quy: “Anh là ai? Bác sĩ mới tới sao?”
“Đúng vậy.” Trong tay Đàm Quy vẫn cầm một quyển sổ, sột soạt ghi lại vài dòng chữ, trí nhớ tốt không bằng ghi chép, ký ức sẽ có sai sót, nhưng những thứ ghi bằng bút thì không.
Đàm Quy rời khỏi phòng số 10, lần lượt đi thăm các bệnh nhân từ phòng số 9 đến số 2. Thứ tự bệnh nhân dường như không hoàn toàn sắp xếp theo thực lực, bởi vì khi vào phòng, Đàm Quy phát hiện có vài người đã uống thuốc trước người có sừng trâu, cũng có thể là do thời điểm phát tác đau đớn của họ gần giống nhau, mà anh cũng không thể phân thân thành chín người để đồng thời thăm chín bệnh nhân.
Trong phòng số 100, ngồi trên giường bệnh là một con hươu hoàn chỉnh, đầu hươu, sừng hươu, thân hươu, phía sau còn có một cái đuôi hươu.
Nhưng từ phòng số 1 đến số 10, nhìn qua lại rất giống con người, họ đều có khuôn mặt người, chỉ là trên người mang một số đặc điểm của động vật, hơn nữa phần bị động vật hóa cũng không nhiều, ví dụ như bệnh nhân số 10 chỉ có sừng trâu, tứ chi đều bình thường; số 8 có tai thỏ và đuôi thỏ; số 7 có một cái đuôi cáo rất xù và bóng mượt; số 6 là một con rắn, nửa thân trên là người, nửa th*n d*** là đuôi rắn cuộn trên giường, chỉ có một sợi xích mảnh xuyên qua cơ thể anh ta, trói chặt anh ta trên giường.
Bệnh nhân số 5 là một người chim, nhìn từ lông vũ thì hẳn là một con hạc tiên. Khi Đàm Quy vào, đối phương đang dùng mỏ chải chuốt lông trên người, dáng vẻ vô cùng cao ngạo, một câu cũng không chịu nói nhiều với anh, điều này rất bình thường, hạc tiên vốn luôn rất cao ngạo.
Từ miệng những người này, Đàm Quy hiểu được tiền sử bệnh của họ, trước kia họ đều giống như anh, không có đuôi, không có sừng, cái gì cũng có thể ăn, chỉ là sau khi mắc bệnh tâm thần, họ bị đưa vào bệnh viện Nhân Ái, chẩn đoán của bệnh viện là chứng hoang tưởng nghiêm trọng, có xu hướng tấn công mạnh, vì sự an toàn của họ nên bị xích lại.
Một bệnh nhân vừa uống thuốc không lâu đã giải thích như vậy với Đàm Quy: “Những sợi xích này là để bảo vệ chúng ta, tránh chúng ta làm tổn thương chính mình.”
Nếu Đàm Quy nhắc đến việc rời khỏi nơi này, đối phương còn dùng giọng điệu đặc biệt kinh ngạc và khoa trương mà nói: “Tại sao phải rời khỏi đây?! Bệnh viện đối xử với chúng ta rất tốt! Ra ngoài, người khác sẽ nói tôi không bình thường, hơn nữa nếu tôi làm tổn thương người nhà của mình thì sẽ không ổn.”
Người này là bệnh nhân số 3, là một con gấu mèo nhỏ, tứ chi đều biến thành lông xù, có tai và có đuôi, chỉ là thân thể vẫn là thân người, tỉ lệ nhìn rất kỳ lạ. Khuôn mặt người của anh ta rất thanh tú, chỉ là đôi mắt có quầng thâm rất lớn, trông vô cùng tiều tụy.
Con gấu mèo nhỏ vừa nói chuyện, vừa rửa đồ trong chậu. Bởi vì rất nghe lời, hơn nữa còn ủng hộ chính sách điều trị của bệnh viện, bệnh nhân số 3 ngoài viên thuốc nhỏ ra còn nhận được phần thưởng từ bệnh viện, một cục kẹo bông mềm xốp, trắng như mây.
Bệnh nhân số 3 yêu sạch sẽ cẩn thận nâng cục kẹo bông đặt vào trong nước, sau đó kẹo bông trắng liền tan sạch, con gấu mèo nhỏ ngơ ngác, quầng thâm trên mặt dường như càng đậm hơn.
Anh ta nhìn về phía Đàm Quy, giọng điệu vô cùng tức giận, vung vẩy móng vuốt của mình: “Có phải anh đã trộm kẹo bông của tôi không! Đồ ăn trộm đáng ghét!”
Đàm Quy đóng cửa phòng lại, ghi xuống một dòng trong sổ: Bệnh nhân số 3, bệnh rất nặng, không cứu được.
Bệnh nhân số 4 và số 2 lần lượt là vẹt da hổ và hổ. Số 4 hoàn toàn trái ngược với số 5, đặc biệt ồn ào, tinh lực dư thừa bất thường, khi nhìn thấy Đàm Quy còn vô cùng vui vẻ hát cho anh nghe, nhưng đối phương hát lệch tông, hát đến mức ngay cả quỷ anh đi theo sau Đàm Quy cũng không chịu nổi mà trốn đi.
Bệnh nhân số 2 là hổ, là người mà Đàm Quy thấy gần như không khác gì con người, anh sở dĩ nhận ra đối phương là hổ là vì chính giữa trán anh ta có chữ “王” rất rõ ràng, còn bên miệng có hai chiếc răng nanh cực kỳ nổi bật.
Hổ đại vương nói chuyện là chi tiết nhất, hơn nữa vừa nhìn thấy Đàm Quy, anh ta đã nói ra thân phận của anh: “Tôi biết anh, anh hẳn là bệnh nhân số 1 ở đối diện tôi, lúc trước khi anh ra ngoài, tôi đã thấy anh.”
Hổ đại vương kéo ngăn kéo ra, bên trong là vài viên thuốc màu lam quen mắt với Đàm Quy: “Tôi không uống thuốc bệnh viện đưa, nếu anh chịu được đau, thì đừng uống nhiều loại thuốc đó.”
Anh ta có chút tò mò hỏi Đàm Quy: “Mỗi người đều bị khóa xích, làm sao anh ra được? Hay là anh rất giỏi mở khóa?”
Những sợi xích trói mọi người đều được làm từ vật liệu đặc biệt, nặng đến ngàn cân, vì vậy những bệnh nhân như họ bình thường chỉ có thể nằm trên giường. Người mới vừa lên tầng 6 không lâu thì trạng thái sẽ tốt hơn một chút, nếu uống nhiều thuốc, cơ thể sẽ dần suy yếu, sau đó bị xiềng xích giam chặt trên giường.
“Anh nghĩ sai rồi.” Đối mặt với Hổ đại vương vô cùng tỉnh táo, Đàm Quy ngược lại không thừa nhận năng lực của mình, “Tôi là người bình thường, là người theo chủ nghĩa hòa bình, không có hứng thú với đánh đánh giết giết, người yêu hòa bình như tôi có thể tự do đi lại là điều bình thường.”
Từ tình trạng của những bệnh nhân này, Đàm Quy đại khái suy đoán ra tình hình của phó bản nhiệm vụ lần này, không nghi ngờ gì nữa, bệnh viện này tuyệt đối không phải thứ tốt, nói là bệnh viện tâm thần, chi bằng nói là một cơ sở nuôi dưỡng động vật quỷ quái.
Những bệnh nhân ở tầng dưới có triệu chứng còn nhẹ, họ rất tin tưởng bệnh viện, bình thường sinh hoạt giống như bệnh nhân bình thường, nghĩ rằng chỉ cần mình hồi phục là có thể sớm xuất viện, nhưng khi trong số họ xuất hiện người dị hóa, chứng hoang tưởng trở nên nghiêm trọng, xuất hiện hành vi tấn công nhân viên y tế, họ sẽ bị chuyển lên tầng trên.
Những mũi tiêm thuốc an thần đó là để thúc đẩy quá trình dị hóa của họ, theo lời những bệnh nhân này, thuốc là để giảm đau cho họ, bởi vì quá trình dị hóa vô cùng đau đớn, không uống thuốc thì rất đau, nhưng uống thuốc thì lần đau tiếp theo sẽ càng nghiêm trọng hơn.
Đối với những bệnh nhân khao khát rời khỏi nơi này mà nói, khi họ tỉnh táo sẽ nhận ra rằng, bản thân những viên thuốc màu lam có thể giảm đau kia chính là một thủ đoạn khống chế họ, giảm đau trong chốc lát chẳng khác nào uống độc giải khát.
Theo lời Hổ đại vương nói, tất cả nhân viên y tế đều là kẻ địch của bệnh nhân, nhưng ngoài nhân viên y tế ra, trong số bệnh nhân cũng có rất nhiều kẻ phản bội. Bệnh nhân số 5, con hạc tiên cao quý lạnh lùng kia từng lập kế hoạch trốn thoát, còn liên kết với bạn cùng phòng bệnh, nhưng lại bị con vẹt ồn ào bên cạnh bán đứng. Từ đó về sau, bệnh nhân số 5 đoạn tuyệt tình cảm, không còn tin tưởng bất kỳ ai.
Điều này cũng giải thích vì sao khi Đàm Quy đến, bệnh nhân số 5 lại tỏ ra lạnh nhạt với anh. Trong 2000 bệnh nhân có một phần không nhỏ bị những viên thuốc màu lam khống chế, Hổ đại vương nói: “Nếu anh muốn trốn ra ngoài, phải đối phó không chỉ mấy trăm nhân viên y tế kia, mà còn cả mấy nghìn bệnh nhân. Những bệnh nhân ở tầng một không giống chúng ta, sức mạnh của họ còn mạnh hơn nhiều.”
Đàm Quy không nói gì, bệnh nhân số 2 lải nhải rất nhiều, giống như một NPC dẫn dắt cốt truyện, nhưng đối với những gì anh ta nói, Đàm Quy chỉ tin một nửa.
Mọi người đều là người xa lạ, không thể trông chờ người khác vừa gặp đã nói hết mọi thứ, mỗi người đều có bí mật của riêng mình, mà ở nơi này, có những bí mật đủ để lấy mạng người.
Đàm Quy đương nhiên cũng có bí mật của riêng mình, sau khi rời khỏi phòng bệnh số 2, anh quay về phòng bệnh của mình.
Anh lau khô chiếc gương phủ hơi nước, cẩn thận nhìn bản thân trong gương, từ trên xuống dưới đều rất bình thường, trên đầu không có tai, trán không có hoa văn kỳ quái, bất kể là nửa thân trên hay nửa th*n d*** đều sạch sẽ, phía sau cũng không có đuôi, ngón tay và ngón chân đều bình thường.
Đàm Quy lấy chiếc điện thoại mang thương hiệu dâu tây không có mạng để trò chuyện ra, mở camera, lại một lần nữa kiểm tra kỹ càng qua màn hình. Anh vẫn là một con người hoàn chỉnh bình thường, trên người không xuất hiện thêm bất kỳ bộ phận động vật nào.
Còn về việc vì sao anh không bị xiềng xích trói, Đàm Quy cúi người, kéo ra một đoạn xích dài từ dưới gầm giường, quả nhiên trong phòng bệnh số 1 cũng có cùng loại xiềng xích, chỉ là phần khóa đã bị phá hỏng.
Bệnh viện vẫn chưa đến mức phát điên mà trói cả tay lẫn chân bệnh nhân, họ chỉ xích chân của phần lớn bệnh nhân, hơn nữa dây xích cũng rất dài, tiện cho bệnh nhân có thể đánh răng rửa mặt, sử dụng nhà vệ sinh bình thường.
Đàm Quy nhớ ra, ở phó bản trước đó, lẽ ra chiếc chìa khóa kia còn 7 lần sử dụng, nhưng hiện tại lại chỉ còn 5 lần.
Không chỉ vậy, Đàm Quy còn phát hiện một chuyện, đó là ký ức của anh có vấn đề, ở trong bệnh viện này, anh vẫn nhớ rất nhiều chuyện, nhớ mình là người chơi, nhớ mình có bé chồng, nhớ mình phải trốn ra ngoài.
Chỉ là rất nhiều chi tiết lại giống như từ hình ảnh độ nét cao biến thành hình ảnh mờ nhòe, bé chồng chỉ còn lại một khái niệm và cái tên, khuôn mặt của bé chồng thì đang quên đi với tốc độ cực nhanh. Đàm Quy nghi ngờ hợp lý rằng có thể mình đã xuất hiện chứng mất trí nhớ gián đoạn, rất có thể ngay từ đầu anh đã dùng chìa khóa mở xiềng xích, nhưng lại quên sạch.
Anh lại nhìn vào danh sách nhiệm vụ của hệ thống, không biết nghĩ gì, đưa tay chạm vào thời gian nhiệm vụ trên đó, xem xem con số bên trên có xảy ra vấn đề hay không.
Con số không có thay đổi, vẫn là giảm dần theo từng giây từng giây, hơn nữa tính theo thời gian bảy ngày, cũng có thể đối chiếu với chiếc đồng hồ trên tường.
Bệnh nhân phòng số 2 từng nhắc đến tình huống này: “Ở đây càng lâu, sẽ dần dần quên mất chính mình, uống viên thuốc màu lam có thể khiến mình tỉnh táo hơn.”
Quên mất bản thân là một chuyện vô cùng đáng sợ, đặc biệt là với những người đang trong quá trình dị hóa như họ. Theo lời bệnh nhân số 2, tầng này đều là những người có mức độ dị hóa rất cao, chỉ là phòng số 1 đến số 10 rất đặc biệt, họ thuộc loại bệnh nhân chất lượng cao, cho nên dù mức độ dị hóa rất cao, vẫn không xuất hiện đặc điểm rõ ràng.
Đối với bệnh viện đặc biệt này mà nói, đương nhiên bệnh nhân cũng được phân giá trị, bệnh nhân tầng sáu có giá trị nghiên cứu cao hơn, vì vậy cần được chăm sóc và đối xử tinh tế hơn.
Nhưng bệnh nhân số 2 cũng nói, tác dụng phụ của viên thuốc màu lam rất lớn, hơn nữa lượng dùng sẽ ngày càng tăng, giống như tầng 2, mỗi ngày một nghìn bệnh nhân chỉ cần uống nửa viên là đủ, còn tầng sáu, mỗi lần bệnh nhân phải uống ba viên. Thứ này nếu có thể không uống thì tốt nhất đừng uống.
Đàm Quy tiếp tục lục lọi dưới gầm giường, ngoài sợi xích dày ra, anh còn tìm được một túi nilon nhỏ trong góc khuất dưới tấm ván giường, túi nilon màu đen rất kín đáo, bên trong có một cái hộp, cái hộp trông có chút quen mắt, nhưng lại không nói ra được quen ở chỗ nào.
Anh mở cái hộp đó ra, rồi phát hiện bên trong nhét đầy những viên thuốc màu lam dày đặc!
Những viên thuốc này thuộc loại đạo cụ đặc biệt, chỉ có thể giấu trong phó bản nhiệm vụ, không thể cất vào ba lô hệ thống, hệ thống không thể nào cho phép người chơi lợi dụng kẽ hở, nhét thuốc đặc biệt vào ba lô trò chơi, hiện tại ba lô chỉ có thể chứa đạo cụ, hơn nữa số ô vẫn có hạn.
Đàm Quy nhìn về phía cái bàn, trên đó đặt lượng thuốc một ngày mà chủ nhiệm chuẩn bị cho anh, tổng cộng mười viên, thể hiện sự coi trọng của bệnh viện đối với anh.
Trong căn phòng bệnh trống trải này, rất khó giấu đồ, mặc dù chủ nhiệm chỉ vào trong chốc lát, nhưng mỗi ngày đều có nhân viên vệ sinh đến dọn dẹp, mang toàn bộ rác đi, người kiểm tra phòng còn sẽ kiểm tra ngăn kéo, tủ quần áo, thậm chí cả bàn chải đánh răng. Nghe nói từng có bệnh nhân mài bàn chải đánh răng sắc nhọn để đâm bị thương nhân viên y tế, cho nên bệnh viện còn rất hào phóng phát bàn chải mới cho bệnh nhân.
Quay lại vấn đề, Đàm Quy đếm số thuốc, nhìn thì nhiều nhưng viên thuốc khá to, cỡ móng tay cái, nên thực tế trong hộp chỉ có khoảng 60 viên. Trong đó có một viên đặc biệt, to hơn một chút, Đàm Quy bóp nát nó, rút một mảnh giấy nhỏ từ bên trong ra.
Đó là một mảnh giấy rất nhỏ, diện tích cực kỳ hạn chế nên chữ viết không nhiều. Nội dung trên đó không liền mạch, chỉ có mấy chữ: Phản bội! Nhẫn, số 0.
“Phản bội” thì rất dễ hiểu, hai chữ này được viết vô cùng mạnh mẽ, từng nét đều lộ ra sự phẫn nộ. Một người chính trực thiện lương như anh rất dễ bị người khác phản bội, chắc chắn là anh đã quá tin tưởng những bệnh nhân trong bệnh viện, rồi trong quá trình trốn chạy đã bị đối phương bán đứng. Không ai đáng tin, chỉ có thể tin vào chính mình.
Nhẫn… Đàm Quy vuốt ngón tay trống trơn của mình, mơ hồ nhớ rằng nơi này vốn nên có một chiếc nhẫn, là một chiếc nhẫn bạch kim, kiểu dáng vô cùng độc đáo, hình như là dạng dải Mobius.
Đàm Quy theo bản năng dùng ngón tay phác họa hình chiếc nhẫn, Mobius tượng trưng cho vòng lặp vô hạn, trong hộp thuốc nhỏ lại có nhiều viên thuốc như vậy.
Anh là bệnh nhân số 1, mọi người đều mặc định số 1 là con số đứng đầu, rất dễ bị bỏ qua rằng thật ra trước số 1 còn có một con số, đó chính là số 0!
Số 0 đều mang ý nghĩa đặc biệt ở rất nhiều phương diện, nó là khởi đầu của vạn vật, là nguồn gốc của sự sống, cũng là điểm kết thúc của cái chết. Có lẽ anh đã thất bại một lần, hiện tại là lần thứ hai bắt đầu của vòng lặp.
Nếu không thì không thể giải thích được vì sao anh đã làm nhiều như vậy, lại quên đi nhiều đến thế.
Có những phó bản nhiệm vụ chính là như vậy, tồn tại cả thế giới bên trong lẫn bên ngoài, đôi khi phải thật sự bước vào trong đó mới có thể tìm được mấu chốt phá cục. Có lẽ lần đầu tiên anh không hẳn là thất bại, nếu không anh đã không thể đứng đây bình an như vậy.
Còn về bệnh nhân số 0 kia, người không thể tìm thấy trong bệnh viện, không ai nhắc đến, rất có khả năng chính là mấu chốt của nhiệm vụ lần này!
Không chỉ vậy, Đàm Quy mơ hồ cảm thấy, khuôn mặt bé chồng đã trở nên mơ hồ trong ký ức của anh có lẽ có liên quan đến bệnh nhân số 0.