Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 141: Bệnh viện Nhân Ái ( 14 )



Khi còn là người, Tô Hòa có nguyên tắc riêng của mình, nhưng sau khi trở thành quỷ quái thì đã không còn thứ đó nữa, nhận ra địch mạnh ta yếu, anh ta không chút do dự vứt bỏ liêm sỉ, bán đứng những người cùng phòng bệnh.

Chỉ là một đám bạn cùng phòng bệnh mà thôi, khi truy đuổi con mồi, thỉnh thoảng bọn họ sẽ hợp tác, nhưng phần lớn thời gian vẫn là quan hệ cạnh tranh, quỷ quái muốn trở nên mạnh hơn thì phải ăn những quỷ quái khác, đừng nhìn bọn họ bình thường có vẻ sống chung hòa thuận, nhưng thực chất ai cũng rình rập nhau như hổ đói.

Nếu có ai đủ mạnh, chưa biết chừng sẽ sớm nuốt chửng những người bệnh khác. Trong hoàn cảnh như vậy, việc Tô Hòa bán đứng đám này hoàn toàn không có chút áp lực nào.

Có câu nói rất đúng, người khác không xuống địa ngục thì tôi sẽ xuống địa ngục, nếu tôi đã phải xuống địa ngục, thì người khác cũng phải xuống cùng, dù sao anh ta cũng muốn kéo cả đám này xuống, anh ta đều khai hết kỹ năng và điểm yếu, không hề giấu giếm.

Anh ta không phải chưa từng nghĩ tới việc nói dối, nhưng người thanh niên tự xưng là bác sĩ Đàm này dường như có đôi mắt có thể nhìn thấu thật giả, không chỉ vậy, Đàm Quy còn rất tin tưởng bạn đời của mình, chuyện quan trọng như vậy còn để cậu đứng bên cạnh nghe.

Không chỉ vậy, bọn họ còn ký kết khế ước, nói là hợp đồng nhận việc trước, nhưng thực chất còn hạn chế việc nói dối.

Tô Hòa cũng muốn giở trò, nhưng đối phương thực lực quá mạnh, lại quá cẩn thận, nếu anh ta đào hố thì chỉ có thể tự chôn mình, đành phải thành thật nói thật từ đầu đến cuối, chỉ là nếu Đàm Quy không hỏi đến chi tiết, anh ta sẽ không chủ động nói ra.

Đương nhiên, nếu kẻ nói muốn xây dựng bệnh viện này không có thực lực, thì Tô Hòa cũng rất vui khi thấy đối phương bị đám trong bệnh viện xé nát.

Nói thật, Tô Hòa không cho rằng một người chơi từ bên ngoài có thể xây dựng lại bệnh viện ở Linh giới, hơn nữa nơi hoang vu rách nát như chỗ bọn họ, xây bệnh viện ra thì có thể có được bao nhiêu bệnh nhân, không có người lui tới thì sớm muộn cũng bị bỏ hoang.

Quan trọng hơn là, Đàm Quy không phải quỷ quái bản địa, nếu anh ta không nhìn nhầm, đối phương hoàn thành nhiệm vụ xong sẽ rời đi, một người chắc chắn sẽ rời đi thì làm sao có thể quản lý được bệnh viện này.

Nếu để bạn đời của Đàm Quy quản lý thì còn có thể trấn áp được, nhưng dù saoTô Hòa cũng là bác sĩ tâm lý từng trải, đã gặp rất nhiều người, vị tiên sinh Mặc này rõ ràng toàn tâm toàn ý đều đặt trên người Đàm Quy, kiểu người yêu chỉ biết nhìn đối phương như vậy không có khả năng ở thay Đàm Quy quản lý sự nghiệp.

Nếu những suy nghĩ này của Tô Hòa bị Đàm Quy biết được, anh chỉ sẽ nói với anh ta rằng đừng nghĩ nhiều, chuyện quản lý đương nhiên sẽ giao cho hệ thống trò chơi vô hạn Linh giới, dịch vụ quản lý tự động toàn diện, bản đồ bệnh viện sẽ giống như những sản nghiệp khác được đưa vào hệ thống vận hành, anh đã bỏ ra nhiều tiền mua dịch vụ của hệ thống như vậy, đương nhiên phải thu hồi vốn.

Còn việc mở bệnh viện thế nào, dẫn dắt nguồn khách ra sao, thì phải dựa vào mạng lưới quan hệ của anh và các sản nghiệp khác, anh cũng là cổ đông của chuỗi nhà hàng, còn kiêm nhiều chức vụ, có rất nhiều mối quan hệ trong giới quỷ.

Không chỉ vậy, buổi phát sóng trực tiếp trước đây của anh ở Linh giới cũng rất nổi tiếng, tuy sau đó anh không tiếp tục quản lý tài khoản nữa, nhưng bên dưới vẫn còn rất nhiều người theo dõi chưa hủy, có thể làm một chuỗi marketing hoàn chỉnh, hoàn toàn không cần lo lắng bệnh viện này sẽ thua lỗ.

Hơn nữa, nhìn thiết lập điểm hồi sinh trong thông báo của hệ thống, anh đã suy đoán rằng rất có thể sau này bệnh viện này còn có thể được dùng cho người chơi. Bệnh viện Linh giới không chỉ phẫu thuật cho quỷ quái, mà còn có thể phẫu thuật cho những người chơi có thực lực tăng mạnh.

Mặc dù hệ thống có bán đủ loại thuốc chữa thương, lại còn nới lỏng một số hạn chế giao dịch, nhưng số lượng người chơi chỉ có một triệu, Linh giới và hiện thực lại đang không ngừng dung hợp, những người chơi không mua nổi thuốc giá cao sẽ cần điều trị chắc chắn vẫn rất nhiều, ngành y tế sẽ là một thị trường tiềm năng rộng lớn.

Nhưng chuyện vận hành bệnh viện về sau là việc sau này, nhiệm vụ hiện tại của anh chính là giành lấy bệnh viện.

Để tiết kiệm thời gian, sau khi trò chuyện xong với bác sĩ Tô, anh lập tức đi tới phòng bệnh số 2, cũng chính là một trong những người bệnh có thực lực mạnh nhất theo lời đối phương.

Nếu có thể thuyết phục được quỷ quái đủ mạnh, thì những kẻ yếu hơn phía sau sẽ dễ xử lý hơn, có thể làm ít mà hiệu quả nhiều, tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Mặc dù anh có thể dựa vào danh nghĩa “yêu và hòa bình” của mình kết hợp với thuyết phục bằng thực lực, nhưng nếu từng bước từng bước làm thì quá tốn thời gian, hiện tại đã trôi qua hơn hai ngày rưỡi, anh vẫn muốn để dành chút thời gian ở bên bé chồng mà mình vất vả lắm mới tìm được dưới tầng hầm.

Giống như trong cảnh trong mơ, người bệnh phòng số 2 là một con hổ.

Mặc dù bệnh viện đã bị phá hoại đến mức này, nhưng không phải tất cả người bệnh đều đã chết, trước kia người bệnh số 20 là người bình thường của Linh giới, sau khi chết mới biến thành lệ quỷ, còn những tồn tại dị hóa như bọn họ thì chỉ là quái vật, là quỷ quái có máu có thịt, chứ không phải u linh.

Khác với cảnh trong mơ mà anh từng thấy, người bệnh số 2 đã không còn hình dạng con người, mà hoàn toàn dị hóa thành một con hổ lớn, phòng bệnh của đối phương cũng không giống phòng bệnh bình thường, mà giống như một cái hang núi, còn có nhà cây lớn cho mèo và bảng cào móng.

Trên tường đầy những vết cào, rèm cửa đã rách tả tơi theo năm tháng, ghế sofa da cũng bị phá hỏng hết, lộ ra lớp đệm bọt biển rách nát và lò xo bên trong.

Người bệnh số 2 dường như vừa mới ăn no, bên miệng vẫn còn vết máu, lười biếng nằm trên thảm, thân thể to lớn đầy lông, chiếc đuôi dài thỉnh thoảng vung vẩy, thỉnh thoảng còn dùng chiếc lưỡi đầy gai l**m lông. Đúng vậy, phòng bệnh số 2 hoàn toàn không có giường bệnh, chỉ có tấm thảm lông phủ kín cả căn phòng.

Khi anh xuất hiện trước cửa phòng bệnh số 2, lập tức nghe thấy âm thanh gầm gừ phát ra từ cổ họng đối phương, đó là tiếng cảnh cáo của mãnh thú, âm thanh lớn chẳng khác gì tiếng máy bay cất cánh hạ cánh.

“Hừ.”

Anh nghe thấy một tiếng hừ nhẹ, nhưng không phải do người bệnh số 2 phát ra, mà là từ người bên cạnh anh.

Thái độ của bác sĩ Tô ở phòng số 20 trước đó không tốt, Mặc Trầm chỉ không vui vì nhân cách nữ kia nói năng ngả ngớn, nhưng người bệnh số 2 thì khác, đối phương là một con hổ đực, một con hổ đực có bộ lông bóng mượt sạch sẽ.

Cậu biết Đàm Quy không quá thích trẻ con, nếu không phải quỷ anh làm sủng vật có chút tác dụng, lại còn có thể tự sinh hoạt, thì đã có thể bị anh đưa trả về chỗ mẹ nó.

Mặc dù anh từng chủ động làm giáo viên, dạy không ít lớp, nhưng học sinh trong những lớp đó đều là trẻ lớn, có khả năng tự sinh hoạt và học tập, không cần giáo viên phải tốn quá nhiều tâm sức, còn loại lông xù này thì lại khác.

Đừng tưởng cậu không biết, khi thấy con hổ lớn vẫy đuôi và động tai, mắt Đàm Quy sáng lên rõ rệt, ánh mắt cũng dịu dàng hơn nhiều so với lúc đối diện người bệnh số 20.

Chẳng phải chỉ là tai thôi sao, ai mà chẳng có hai cái tai giống nhau, cậu cũng có tai, chỉ là không phải hình tam giác, cũng không có lớp lông tơ mỏng phủ lên. Còn cái đuôi thì lại càng không có, hai người bọn họ dùng hai chân vẫn có thể đi lại bình thường, đâu cần một cái đuôi dư thừa để giữ thăng bằng.

“Làm sao vậy?” Anh rời tầm mắt khỏi bộ lông xù xù trên người con hổ, giọng điệu dịu dàng hỏi cậu.

Cậu há miệng, rồi lại nói: “Không có gì.”

Chuyện này cũng không thể trách anh, muốn trách thì trách con hổ lớn trước mắt, cái đuôi cứ lắc qua lắc lại rõ ràng là đang câu dẫn người, chẳng phải chỉ là cái đuôi với đôi tai thôi sao, cậu cũng muốn có.

Người bệnh số 2 không ra khỏi phòng, nhưng dường như lại rất rõ chuyện Đàm Quy đã tới phòng bệnh số 20, con hổ lớn mở miệng nói bằng giọng nam nghe còn khá trẻ: “Tôi không phải bác sĩ, cũng không có hứng thú làm bác sĩ gì đó.”

Những bác sĩ và y tá từng rút máu thịt của anh ta lúc trước đã sớm bị anh ta nuốt vào bụng, anh ta là một con hổ không thù dai, nợ cần trả đã trả xong, giờ chỉ muốn sống thoải mái.

Sợi xích trói buộc những người bệnh này vô cùng ngoan cố, bất kể dùng sức mạnh lớn đến đâu cũng sẽ bị hấp thụ, cho nên dù thực lực mạnh như người bệnh số 2, vẫn phải ở lại tầng sáu.

Anh đưa ra một điều kiện rất hấp dẫn: “Cơ thể cậu vẫn đang bị xích khóa lại, nếu tôi nói tôi có thể giúp cậu tháo khóa thì sao.”

Đối với một con mãnh thú yêu tự do mà nói, điều kiện này hiển nhiên là thứ không thể kháng cự.

“Anh thật sự có thể? Không lừa tôi chứ?”

Đàm Quy ném ra một ống thuốc, đó là đạo cụ lấy từ trên giá, đã được hệ thống kiểm chứng.

“Đây là thuốc biến hình, có thể giúp cậu thu nhỏ cơ thể rồi thoát khỏi xiềng xích.”

Dựa vào hệ thống giám định miễn phí, tất cả đạo cụ trên giá đều có phần mô tả riêng.

Cho dù thuốc biến hình không có tác dụng, trong tay anh vẫn còn một chiếc chìa khóa, số lần sử dụng vẫn còn nhiều, giúp người bệnh số 2 tháo bỏ trói buộc hoàn toàn không thành vấn đề.

Con hổ chỉ mở nắp chai ngửi thử xác nhận thật giả của thuốc, nhưng không dùng ngay tại chỗ.

Đây là một con hổ rất dứt khoát, hai bên đạt được thỏa thuận với tốc độ nhanh đến mức chính anh cũng thấy khó tin. Người bệnh số 2 nhận lời làm việc, nhưng không phải bác sĩ cũng không phải y tá, mà là bảo an.

Một bệnh viện tốt thì bảo an giữ trật tự cực kỳ quan trọng, trong lúc làm việc anh ta có thể ngủ nghỉ, nhưng nếu gặp phải khách hàng khó xử lý, anh ta có nghĩa vụ hỗ trợ bác sĩ và y tá của bệnh viện đuổi người ra ngoài.

Nhưng sau khi bàn xong chuyện này, Mặc Trầm đưa ra một bàn tay trắng nõn thon dài, xương thịt cân đối tới trước mặt Đàm Quy: “Em cũng muốn.”

Anh hỏi: “Em muốn cái gì?”

Cậu đáp một cách rất đương nhiên: “Loại thuốc biến hình mà anh vừa cho cậu ta, em cũng muốn.”

Đối phương dùng thuốc biến hình là từ hổ lớn biến thành hình người, cậu cũng muốn, cậu cũng muốn có đôi tai lông xù và cái đuôi.

Hơn nữa cái đuôi và đôi tai sau khi biến hình của cậu chắc chắn sẽ đẹp hơn con hổ kia gấp trăm ngàn lần, khiến Dầm Quy yêu thích không buông tay, nhớ mãi không quên. Anh muốn vuốt mèo thì chỉ có thể vuốt mèo nhà mình, mèo hoang bên ngoài, dù là mèo nhỏ hay mèo lớn, đều không được, cậu chính là bá đạo như vậy.