Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 144: Bệnh viện Nhân Ái ( 17 )



Đêm hôm đó, mèo chín đuôi kêu suốt cả đêm, cái đuôi mèo lông xù mềm mại cùng tai mèo đều sắp bị kéo trụi, vì “trả thù” tên nhân loại đáng ghét đang muốn làm chết mình, lúc cảm xúc kích động cậu còn dùng móng vuốt để lại từng vệt cào đỏ tươi trên tấm lưng trơn nhẵn của đối phương.

Thể chất của Đàm Quy đã tăng lên đến mức những dấu vết bình thường đó sẽ nhanh biến mất, nhưng mãi đến tận giữa trưa, vết cào trên lưng anh mới dần dần mờ đi, để lại vài vệt hồng nhạt mơ hồ giống như hoa đào tháng tư, mang theo chút ái muội.

Anh dùng hết vài tấm phù làm sạch, nếu không khắp nơi trong phòng bệnh số một đều là dấu vết hai người để lại, tuy rằng dấu vết trên tấm thảm mới trải từ hôm qua đã được dọn sạch, nhưng phù làm sạch chỉ có thể loại bỏ bẩn thỉu, không có tác dụng khôi phục.

Trên bàn, trên thảm, rất nhiều chỗ đều có dấu cào để lại lúc mất kiểm soát ngày hôm qua, Mặc Trầm nhìn thấy cũng có chút chột dạ, dù sao tài nguyên bệnh viện có hạn, làm hỏng rồi cũng không dễ mua lại trong thời gian ngắn. Cậu khẽ dịch vị trí của mình, dùng cơ thể che đi những chỗ bị cậu cào hỏng hôm qua.

Thuốc biến thân đúng là thứ tệ hại, cậu chỉ vì thấy anh nhìn nhiều những cái đuôi và tai lông xù kia, lại nghĩ anh thích mèo nhất, nên mới hóa ra tai và chín cái đuôi.

Cái đuôi biến ra giống như là một phần của cơ thể cậu, còn nhạy cảm hơn những bộ phận khác, dễ bị k*ch th*ch hơn, cậu nhớ lại cảnh tượng hôm qua, thân thể không khỏi run nhẹ, kiểu run lan đến tận xương cụt.

Anh cài cúc áo sơ mi đến tận nút trên cùng, rồi nhìn Mặc Trầm đang cuộn trong chăn: “Hay là hôm nay anh xuống một mình, em cứ ở trong phòng bệnh nghỉ ngơi cho tốt?”

Những việc hôm qua anh phân công xuống, không biết đám quỷ quái kia làm đến đâu rồi, hôm nay chắc chắn phải xuống kiểm tra, hơn nữa còn phải hoàn thiện chi tiết liên quan. Bệnh viện chiếm diện tích không nhỏ, kiểm tra một vòng cũng rất tốn thể lực.

“Không, em muốn đi cùng anh!” Mặc Trầm lập tức đứng dậy, nhưng vì hai chân dùng quá sức, vừa dùng lực đã thấy mềm nhũn, ngã xuống thảm.

Trước khi cậu ngã, anh đã kịp thời ôm lấy vòng eo mảnh khảnh : “Em xem, đứng còn không vững.”

Tai Mặc Trầm hơi đỏ lên, giọng mang chút hờn dỗi: “Đều tại anh, thể lực anh tốt, vậy phạt anh ôm em đi.”

Cậu và anh không giống nhau, anh có thể uống thuốc hồi phục thể lực để bổ sung sức lực, bất kể làm bao nhiêu việc, chỉ cần có đủ thuốc là có thể khôi phục, nhưng thuốc đối với Mặc Trầm thì không có tác dụng gì.

Đương nhiên, thực tế Mặc Trầm cũng không phải yếu chân về mặt sinh lý, mà là phản ứng tâm lý, hoàn toàn là phản xạ có điều kiện do hôm qua làm loạn quá mức. Nhưng mèo con thì có lỗi gì đâu, mèo vốn là làm từ nước, không có xương đứng không nổi đều rất bình thường.

Anh cũng hết cách với cậu, nhưng ôm suốt cả đường thì quá khoa trương, nên anh chuẩn bị một chiếc xe lăn, để Mặc Trầm ngồi lên: “Em ngồi đi, anh đẩy em.”

Dù sao đây cũng là bệnh viện, có xe lăn là chuyện rất bình thường, chiếc xe lăn từng bị gỉ sét đã được những bệnh nhân mới thành nhân viên lau dọn sạch sẽ, vừa hay lấy cho Mặc Trầm dùng.

Người sau không hề e lệ, còn lấy một cái đệm ngồi rỗng dùng sau phẫu thuật đặt lên rồi ngồi lên trên, làm ra dáng vẻ hoàn toàn không thể tự chăm sóc bản thân. Tuy rằng sau 12 tiếng cái đuôi và tai của cậu đã biến mất hết, nhưng Mặc Trầm vẫn giữ nguyên những dấu vết ái muội lưu lại trên người như xương quai xanh, cánh tay, còn cố ý để lộ ra một ít bên ngoài, chính là để tuyên bố chủ quyền.

Tuy rằng trong mắt Mặc Trầm, ngoài Đàm Quy ra, tất cả người chơi nhân loại khác đều là một đám dưa méo táo nứt, mà anh cũng tuyệt đối không thể có bất kỳ suy nghĩ đặc biệt nào với người khác ngoài cậu, nhưng đến chó còn biết đánh dấu lãnh địa, huống chi là một con mèo vừa bá đạo vừa có tính chiếm hữu mạnh như cậu.

Thực ra không cần cố ý phô trương, chỉ cần không mắt mù là có thể nhìn ra quan hệ giữa hai người họ. Nếu là bình thường, nhìn thấy những dấu vết đó, chắc chắn các người chơi sẽ cảm khái, hạng một đúng là có hứng thú, ở trong phó bản mà còn nhớ đến chuyện này.

Nhưng sau khi trải qua việc rất nhiều NPC làm ngơ chuyện họ dọn dẹp bệnh viện, các người chơi đã chết lặng: đó chính là hạng một, một nhân vật mạnh đến mức không biết mạnh hơn họ bao nhiêu lần, dùng thời gian dư để yêu đương cũng rất bình thường.

Dù sao bệnh viện này cũng không có hoạt động giải trí gì, hai người bọn họ đôi bên tình nguyện, làm chút chuyện mà các cặp đôi hay làm thì có gì sai.

Hơn nữa nhờ phúc của anh, đêm qua không có người chơi nào lại thương vong, mộng quỷ cần người chơi tiến vào giấc mơ mới có thể hại người. Chỉ cần những người chơi coi trọng tính mạng của mình đều sẽ chọn uống thuốc hồi phục tinh lực, cưỡng ép không ngủ, hơn nữa bệnh nhân tầng 6 hoạt động khắp tòa nhà này, mộng quỷ vì kiêng kỵ bọn họ, chỉ có thể lựa chọn trốn ở tầng hầm -1 khóc rấm rứt, một người chơi cũng không ăn được.

Nhưng tình huống này rõ ràng sẽ không kéo dài mãi, thời điểm Đàm Quy tìm được Mặc Trầm là ngày thứ hai, cùng bé chồng ngủ trong lều trại một ngày, ký hợp đồng là ngày thứ ba, dùng thuốc xong lại qua thêm một ngày, cũng chính là buổi tối an toàn của ngày thứ ba.

Đến ngày thứ tư, bảy ngày của phó bản đã trôi qua hơn một nửa, ban ngày các người chơi đã có một loại cảm giác bất an, đặc biệt là những người có kỹ năng dự báo kiểu như vậy, cả ngày đều cực kỳ bất ổn.

Nhưng mọi người đều ở trong tòa nhà bệnh viện, phần lớn đều quyết định ôm đùi để qua cửa, tuy có chút bất an nhưng cũng không dám một mình ra ngoài điều tra.

Mãi đến tối ngày thứ tư, có người đột nhiên ngã gục xuống đất, làm người bên cạnh hoảng hốt: “Xảy ra chuyện gì vậy?” Anh ta tiến lại kiểm tra hơi thở của người nằm trên đất, may mắn là vẫn còn thở.

Tầng một không có phòng bệnh, nhưng có ký túc xá nhân viên, giường đệm cũng không ít, hơn nữa điều kiện cũng khá tốt. Bốn năm người chen một phòng để chăm sóc lẫn nhau, lại không cần ngủ, nhét đống mốc đen xuống dưới gầm giường, hoặc trực tiếp đưa vào bếp làm nhiên liệu, so với một số phó bản khác, tổng thể điều kiện nghỉ ngơi cũng không tính là quá tệ.

Sau khi người kia ngã xuống, không lâu sau phát ra tiếng ngáy vang dội, bạn cùng phòng thở phào nhẹ nhõm: “Làm gì mà dọa người, hóa ra là ngủ rồi.”

Chắc là chống đỡ quá lâu nên mệt quá, cơ thể không chịu nổi nên ngủ thiếp đi, chỉ cần không chết là được.

Khoan đã… mọi người đều ở chung một phòng, vì vấn đề an toàn nên không dám ra ngoài, chỉ chơi bài, chơi game để giết thời gian, nên rất rõ ai đang làm gì. Nếu họ nhớ không nhầm, chỉ một giờ trước, người chơi vừa ngã xuống này vừa mới dùng thuốc hồi phục tinh lực, vẻ mệt mỏi trên mặt đã biến mất sạch, một giây trước còn tràn đầy tinh thần.

Trước đó những người chơi kia đều chết trong giấc mơ, chẳng lẽ lần này cũng vậy. Những chuyện xảy ra tiếp theo nhanh chóng xác nhận suy đoán của họ, âm thanh thông báo hệ thống đã im lặng suốt một ngày lại vang lên bên tai toàn bộ người chơi một lần nữa.

【 Người chơi Hàn Nhật Phong bị loại 】

【 Người chơi Ngựa Trắng Cầu Vồng bị loại 】

【 Người chơi Thợ Săn Bóng Đêm bị loại 】



“Có ai biết đã xảy ra chuyện gì không?” Những người chơi còn tỉnh táo vội vàng rời khỏi phòng, nhanh chóng đi tìm những người sống sót khác để bàn bạc.

Giống như bị lây nhiễm một loại virus buồn ngủ nào đó, vài người chơi lần lượt ngã xuống đất, ban đầu chỉ là ngủ say, nhưng ngay sau đó sắc mặt trở nên vặn vẹo, miệng lẩm bẩm những lời kỳ quái, tay chân đấm đá loạn xạ, thậm chí còn vung ném đạo cụ lung tung, nhưng không lâu sau, những người chơi trông giống như mộng du này lộ ra biểu cảm đau đớn, gương mặt dữ tợn như bị nghẹt thở, cuối cùng tắt thở hoàn toàn ngay trong giấc mơ.

Vốn dĩ bọn họ chỉ còn lại 65 người chơi, chỉ trong nửa giờ ngắn ngủi đã chết năm người, hơn nữa số người rơi vào trạng thái ngủ chiếm hơn một nửa, dù chưa chết cũng tương đương mất đi năng lực chiến đấu.

Tình huống đột ngột này khiến tất cả mọi người đều bất an, có người sử dụng ngay thuốc hồi phục lý trí: “Bình tĩnh, càng lúc này càng phải bình tĩnh, một khi chúng ta hoảng loạn là đang cung cấp chất dinh dưỡng cho quỷ quái.”

Quỷ quái có sở thích riêng, không phải tất cả đều nuốt ăn máu thịt người chơi, có loại chỉ lấy một phần cơ thể của họ, ví dụ như nội tạng, tròng mắt, cánh tay, trái tim hoặc thận…

Nhưng phần lớn quỷ quái đều thích thú với dáng vẻ đáng thương của người chơi, họ càng sợ hãi, những quỷ quái đó càng trở nên mạnh hơn.

Chỉ là thuốc lý trí cũng không thể cố định giá trị lý trí của họ, nhìn thấy tình huống tồi tệ như vậy, mọi người vẫn không khỏi sợ hãi.

Có người thử gọi đồng đội tỉnh lại: “Bốp bốp bốp! Ông Trương, tỉnh lại cho tôi!”

Những cái tát vang dội giáng lên mặt những người chơi đang ngủ say, mặt họ bị đánh đến méo mó, cơ thể phản xạ giật hai cái, nhưng vẫn không hề động đậy, giống như một con lợn chết.

“Tỉnh lại đi, anh bị cắm sừng rồi!” “Diệt Tuyệt sư thái tới rồi! Không tỉnh là muộn mất!” “Bộ truyện tranh anh theo dõi cập nhật rồi!”

Cách đánh thức bằng bạo lực không có tác dụng, những k*ch th*ch bằng lời nói lại càng yếu ớt, rõ ràng những người đã ngủ không thể nghe thấy động tĩnh bên ngoài, có khi đánh chết họ cũng không tỉnh lại.

“Tôi đã nói không phải ảo giác, tôi cảm thấy thuộc tính của mình bị suy yếu rất nhiều.”

Có người kịp thời kiểm tra giao diện nhân vật của mình: “Đúng thật, tôi cũng vậy, nếu tiếp tục ở đây, chắc chắn thuộc tính của chúng ta sẽ bị cắt giảm hết, cứ thế này không ổn.”

Những người chơi này nghĩ đến Đàm Quy: “Hay là đi tìm hạng một? Có ai thấy anh ta không? Bây giờ chắc anh ta đang ở trên lầu?”

Dù biết anh là hạng một, nhưng mọi người không có cách liên lạc với anh, lại sợ làm anh tức giận nên không dám cưỡng ép kết bạn, đối mặt với tình huống xảy ra chuyện như bây giờ, chỉ có thể dùng cách nguyên thủy là đi tìm người.

Sau khi do dự nhiều lần, họ vẫn quyết định mạo hiểm lên lầu, xảy ra chuyện lớn như vậy, không tìm hạng một là không được.