Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 153: Công viên giải trí vui vẻ ( 2 )



Tốc độ mua vé của các người chơi rất nhanh, dù sao cũng có vài cửa sổ, hơn nữa phần lớn đều sang cửa sổ có thể dùng đồng vàng trong trò chơi để mua vé, nên cửa sổ Linh giới tệ có rất ít người.

Người chơi không cần quá lo lắng có kẻ cố ý chen lấn chắn cửa sổ, bởi vì những người không mua vé mà đứng chắn phía trước sẽ bị bảo vệ kéo đi, hơn nữa trước quầy bán vé là lối đi hẹp chuyên để mua vé, hai bên đều có lan can kim loại ngăn lại, không thể chen quá nhiều người tới trước cửa sổ.

Nhưng dù xếp hàng nhanh, 2500 người chơi cộng thêm khách du lịch bản địa, nếu đứng ở cuối hàng thì vẫn phải chờ vài tiếng, tài khoản của Đàm Quy dư dả, Linh giới tệ cũng không thiếu, anh chọn dùng tiền của mình để đổi lấy thời gian quý giá.

Những người chơi có cùng suy nghĩ với Đàm Quy cũng có hơn một trăm người, còn có một số người do dự đứng lưỡng lự, tổng cộng hàng bên này cũng có khoảng hai ba trăm người.

Tin nhắn anh gửi đi nhận được hồi âm của Mặc Trầm rất nhanh: “Anh yêu, em cũng ở cổng đông, anh nhìn lối VIP đi, em đứng ở cột thứ hai.”

Đối phương còn gửi một tấm ảnh, lần này Mặc Trầm đội mũ lưỡi trai màu đỏ, mặc áo sơ mi trắng form đứng tay ngắn rất đẹp, phối với quần jean xanh nhạt dạng yếm, vạt áo sơ mi tùy ý nhét vào quần, trông vô cùng trẻ trung tràn đầy sức sống.

Quả nhiên Mặc Trầm cũng ở cổng đông, hơn nữa ngay bên phía lối đi đối diện, cậu hưng phấn nhanh chóng gửi tin nhắn: “Anh đứng yên đừng di chuyển, em thấy anh rồi, lập tức qua đó.”

Đàm Quy vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy “bé chồng” xinh đẹp mà anh tìm suốt mười phút trong đám đông cũng không thấy, đối phương còn cầm một chiếc ô đen lớn, nhưng trong mắt Đàm Quy, cả người Mặc Trầm như đang phát sáng.

“Đừng ra đây, anh đi mua vé trước.” Vé của công viên đen tối này, dù là vé trọn gói một ngày, chỉ cần ra ngoài là lập tức vô hiệu, muốn vào lại phải mua vé mới, dù Mặc Trầm rất giàu, nhưng tiền cũng không phải để lãng phí.

“Tin nhắn của anh chậm rồi, em đã ra rồi.” “Nam sinh viên” tràn đầy sức sống chớp chớp đôi mắt xinh đẹp của mình, tiện tay khoác lấy cánh tay Đàm Quy, “Em là thẻ năm, ra vào thoải mái.”

Cậu cười tươi nói: “Thẻ năm có thể miễn phí dẫn theo một người thân, lúc nãy trời nắng quá nên em ở trong chờ anh.”

Các người chơi là đột ngột xuất hiện ở cổng, lại còn ồ ạt một đám lớn, nhưng lần này vẫn tốt hơn trước, ít nhất Mặc Trầm có thể biết được thời gian, hơn nữa cảm ứng được Đàm Quy, có thể chạy đến tìm anh nhanh nhất .

Mặc Trầm nhìn vào mắt Đàm Quy: “Hôm nay em mặc đẹp không?”

“Đẹp.” Đàm Quy không cần suy nghĩ đã trả lời, ánh mắt anh chân thành, giọng điệu rõ ràng, không có chút giả dối nào.

Người thanh niên tự nhiên nhận lấy chiếc ô từ tay Mặc Trầm, dù không phải lệ quỷ, Mặc Trầm vẫn không thích ánh nắng, hầu như cứ có nắng là phải che ô.

Đàm Quy rất thuần thục mở chiếc ô che nắng lớn, còn hơi nghiêng về phía bé chồng của mình, đảm bảo có thể che kín hoàn toàn ánh nắng trên đầu đối phương.

“Vậy chúng ta vào thôi.” Đàm Quy không lo Mặc Trầm sẽ lừa mình trong chuyện này.

Những người chơi đứng phía sau Đàm Quy nhìn thấy anh còn chưa mua vé, vậy mà đã trực tiếp đi theo Mặc Trầm vào một lối đi gần như không có người.

Vé vào cửa bình thường là quét qua máy, mỗi người một vé, nhưng lối VIP kiểm tra thủ công, lối này chỉ có lác đác vài du khách, đều là khách quen của công viên giải trí vui vẻ, Đàm Quy thậm chí không cần xếp hàng, trực tiếp “đi ké thẻ” để vào trong.

Những người chơi vốn nghĩ Đàm Quy sẽ bị trừng phạt đều tròn mắt: “Lối đó không cần vé sao?”

Công viên giải trí còn rất nhiều chỗ phải tiêu tiền, để tiết kiệm chi phí ban đầu, nhiều người chơi đều nghĩ cách giảm bớt chi tiêu của mình, ví dụ như mua vé từng hạng mục, hoặc ghép nhóm mua vé theo đoàn.

Vé đoàn chắc chắn rẻ hơn vé cá nhân, nhưng phải thông qua công ty du lịch mới mua được, vé gia đình thì còn cần lập đội, dùng đạo cụ các kiểu.

“Có tiền mà không biết kiếm”- đây là sự oán niệm của những người chơi không mua được vé đoàn đối với công ty du lịch.

“Trò chơi đen tối…” Người chơi mua được vé đoàn thì thấy rẻ, còn vé cá nhân đắt thì rõ ràng là có lợi cho hệ thống.

Nhưng mặc cho người chơi nghiến răng nghiến lợi thế nào, cũng không ảnh hưởng được gì đến hệ thống. Nếu mắng quá đà, hệ thống còn cấm ngôn.

Có người thử đi theo phía sau Đàm Quy, nhưng không ngoài dự đoán đã bị chặn lại, nhân viên kiểm vé cao lớn, trông như làm bằng thép nói: “Vui lòng xuất trình thẻ VIP hoặc thẻ năm.”

Tính ra thì thẻ năm chắc chắn có lợi hơn thẻ ngày, ngoài việc bao trọn tất cả hạng mục vui chơi, miễn phí các hoạt động giải trí, chỉ trừ ăn uống, còn có thể ở lâu dài trong khách sạn của công viên, nghe qua thì vô cùng đáng giá.

Nhưng giá thẻ năm là 188888 Linh giới tệ, người chơi chỉ đến check-in, 7 ngày còn chưa chắc ở đủ, trừ khi điên rồi mới đi mua thẻ năm.

Bảo vệ hiển nhiên không phải dạng dễ đối phó, mấy người chơi kia chỉ có thể xám xịt quay lại, mà rời hàng một lúc như vậy thì phải xếp lại từ đầu.

Nếu muốn chen về vị trí cũ, họ sẽ phải đối mặt với ánh mắt giận dữ của những người phía sau: “Ra khỏi hàng thì xếp lại từ đầu, ai mà chẳng phải chờ!”

Nhiều người chơi nhìn chằm chằm như vậy, dù những người này có mặt dày hay có chút thực lực cũng không dám gây sự lúc này, lỡ bị đánh bị thương ngay ngoài cổng thì vào trong công viên chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Bất kể họ hối hận hay ảo não thế nào trong lòng, Đàm Quy vẫn rất thuận lợi tiến vào bên trong công viên. Một công viên có thể chứa hơn một vạn người chơi thì vô cùng rộng lớn, lần trước nơi rộng như vậy mà Đàm Quy từng thấy là ở trấn giấy, mà nơi này thậm chí còn có thể rộng hơn cả trấn giấy.

Khi Đàm Quy tiến vào, đã có không ít người chơi mua vé thành công và vào trong, một vạn người nghe thì nhiều, nhưng khi phân tán trước từng hạng mục thì lại trở nên không quá nổi bật.

Mặc Trầm đưa cho Đàm Quy một tờ tờ rơi quảng cáo, tờ rơi dày cộp này được phát kèm khi mua vé, bên trong bao gồm tất cả các hạng mục của công viên giải trí vui vẻ.

Những hạng mục quen thuộc như vòng quay, ngựa gỗ xoay tròn, tàu lượn siêu tốc… hầu như các hạng mục của công viên lớn đều có ở đây, tổng cộng gần 30 hạng mục.

Đương nhiên, không thể thiếu nhà ma kinh điển, các hạng mục biểu diễn trong nhà hát cũng được tính là check-in.

Ngoại hình nổi bật của Đàm Quy và Mặc Trầm thu hút không ít ánh nhìn, lần này có tới 10.000 người chơi tham gia, có không ít người từng vào cùng phó bản với Đàm Quy, chỉ cần liếc mắt là nhận ra anh.

Hạng một! Đây chính là hạng một. Nhưng những người chơi này cân nhắc đến thái độ trước đó của Đàm Quy nên không chủ động tiến lên bám theo. Một phần là vì họ lại nhìn thấy Mặc Trầm.

Những người khác không thể chen vào giữa hai người, nếu làm “bóng đèn” còn dễ bị ghét, nên chỉ có thể đứng gần đó quan sát.

Một phần khác là vì số lượng cao thủ lần này tham gia không ít. Khác với Đàm Quy, những người chơi trong top 50 phần lớn đều thích cảm giác đứng trước đám đông, họ không thần bí như hạng một.

Ngoài hạng một, trong top 10 còn có hai người chơi rất nổi tiếng trên diễn đàn cũng tham gia phó bản này. Có lẽ vì công viên giải trí cần nhiều tài chính, hệ thống không kéo những người chơi nghèo vào mà cố gắng chọn những người trong top 100.

Điều này cũng có nghĩa là người của các hiệp hội lớn vào rất nhiều, khi Đàm Quy và bé chồng của anh hội hợp, những nhóm này đã tụ lại thành từng nhóm nhỏ.

Những hạng mục cần nhiều người mới mở được, các hiệp hội lớn rõ ràng có ưu thế hơn.

Ở khoảng cách gần như vậy, Đàm Quy có thể nghe thấy người chơi khác bàn luận: “Xem ra có hơn ba mươi hạng mục trong vé trọn gói, lần này trò chơi vô hạn cũng khá có lương tâm đấy.”

Tuy hệ thống kiếm của họ không ít tiền, nhưng số tiền đó vốn dĩ cũng là kiếm được từ trong trò chơi.

Hơn nữa có nhiều hạng mục như vậy đồng nghĩa người chơi có thể lựa chọn, khi thực lực không đủ thì cố gắng chọn những hạng mục có độ nguy hiểm thấp.

Những trò như xe điện đụng, cốc xoay, ngựa gỗ, vòng quay chỉ cần nghĩ cũng thấy độ khó không cao. Còn những trò k*ch th*ch mạo hiểm như nhảy bungee, tàu lượn siêu tốc thì rất ít người chơi dám thử.

Lỡ những hạng mục này xảy ra sự cố giữa chừng, bị treo lơ lửng trên không thì sao. Dù đã được tăng cường thể chất, người chơi cũng không mạnh đến mức như Đàm Quy, họ vẫn sợ bị treo trên cao, lại còn phải đối mặt với quỷ quái tấn công.

Nếu thật sự thích công viên giải trí, họ hoàn toàn có thể trải nghiệm ngoài đời, không cần bỏ cái giá đắt đỏ như vậy ở đây.

Hiển nhiên người nghĩ như vậy không chỉ có một hai người, những hạng mục nghe có vẻ dễ đều xếp hàng rất đông, chơi một trò phải chờ ít nhất một giờ.

Nhà ma thì người chơi càng ít, đây là Linh giới có quỷ, nhân viên trong nhà ma chắc chắn đều là quỷ thật.

Đàm Quy nhanh chóng xem xong sổ tay giới thiệu, chủ động hỏi ý kiến Mặc Trầm: Em có muốn đi đâu không, chọn đi rồi chúng ta đi.”

Tuy hai người đã kết hôn lâu, nhưng thật sự chưa từng đến nơi như công viên giải trí, hiếm khi có cơ hội như vậy, nhiệm vụ chỉ là tiện thể, quan trọng là ở bên bé chồng, làm cậu vui vẻ.

“Anh để em chọn sao?”

Đàm Quy gật đầu: “Chúng ta có thể đi những chỗ ít người trước, xong rồi lại đi những chỗ đông.”

Mặc Trầm không làm màu, ngón trỏ chỉ vào nhà hát lớn trên tờ rơi: “Vậy thì đi chỗ này, 10 phút nữa có một buổi biểu diễn.”