Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 162: Công viên giải trí Vui Vẻ ( 11 )



“Chỉ là lũ chuột mà thôi.” Trong khoảnh khắc mèo ba đuôi \bị ném tới đã cảm nhận được nguy hiểm, tuy rất ghi thù, nhưng anh ta là một con mèo biết thời thế, co được duỗi được.

Thiếu niên tai mèo đưa ngón tay hóa thành móng vuốt sắc bén, một trảo xé ra vệt gió, đám chuột trước mặt lập tức biến thành từng khối thịt nát.

Anh ta có chút đắc ý thổi thổi móng vuốt hơi nóng lên của mình, theo bản năng muốn l**m lông, nhưng nghĩ đến quá bẩn lại nhịn xuống.

Ngay lúc này, từ hành lang truyền đến tiếng kêu thảm, bạn gái xinh đẹp của anh ta ở cách đó không xa hoảng loạn nhắc nhở: “Cẩn thận.”

Giây tiếp theo, bên tai anh ta vang lên âm thanh còn đáng sợ hơn: máu thịt của đám chuột không những không dọa lui những con còn lại, mà còn k*ch th*ch bản năng tàn bạo của chúng. Càng nhiều chuột tràn ra từ trong cửa, đen kịt như một ngọn núi chuột.

Đám chuột này không chút do dự ăn luôn đồng loại của mình, những con dính máu ở miệng trở nên càng hung bạo, thể hình cũng lớn hơn, chuột mắt đen cũng chuyển thành ánh đỏ, lông của chúng ánh lên màu kim loại, từ mềm nhũn bám trên cơ thể, biến thành từng sợi rõ ràng, cứng như thép.

Mèo ba đuôi nhanh chóng phải trả giá cho sự coi thường của mình, dù móng vuốt của anh ta rất sắc, lại có áp chế thiên địch đối với chuột, nhưng đám chuột mắt đỏ này hiển nhiên đã mất lý trí, bản năng ăn uống áp đảo nỗi sợ thiên địch của chúng.

Chuột mắt đỏ che trời lấp đất, đừng nói một con mèo chưa đến hai mét, cho dù là con voi hơn chục mét, chúng cũng có thể cắn nuốt sạch sẽ trong chớp mắt.

Nhờ được nhắc nhở, mèo ba đuôi thân thủ nhanh nhẹn đã tránh được đợt tấn công này.

“Đuôi! Đuôi của tôi!” Con mèo ba đuôi bị gặm trụi lông phát ra tiếng hét thảm, lông toàn thân dựng đứng, cái đuôi càng dựng thẳng lên cao.

Ban đầu đúng là đàn chuột bị anh ta đánh tan hơn nửa, nhưng đám chuột ăn thịt khát máu này dường như vô tận, hơn nữa số lượng càng nhiều, chúng tự tàn sát lẫn nhau càng nhiều, cơ thể lại càng sắc bén, giống như gân thép xương sắt.

Mèo ba đuôi mất một đoạn đuôi không còn tâm trí nghĩ nhiều, kéo bạn gái mình bỏ chạy ra ngoài, đám chuột này quá kh*ng b*! Chúng dày đặc xâm chiếm không gian bệnh viện, nếu để chúng tiếp tục sinh sôi, chỉ cần ở lại bệnh viện này thì sẽ chết.

Cũng may nơi này không xa hành lang, bọn họ lao ra hành lang, xông thẳng ra cửa, mãi đến khi chạy ra con đường đá nhỏ có chút dính nhớp, xác nhận không có chuột đuổi theo, cặp tình nhân trẻ mới run rẩy thở phào nhẹ nhõm.

Đám chuột chạy ra hành lang, tràn đến cửa bệnh viện, nhưng lại bị thứ gì đó trói buộc, vừa đến cửa liền bị một tồn tại vô hình làm tan biến, không thể rời khỏi phạm vi bệnh viện mất tích.

“A!” Cái đuôi mèo rũ xuống vẫn đang nhỏ máu, mùi máu tươi thu hút con đường sỏi đá có chút quỷ quái này.

May mà những u linh trên con đường này không quá mạnh, mèo ba đuôi tay đấm chân đá một hồi, những bàn tay quỷ tham lam kia liền rụt trở lại.

Anh ta cẩn thận thu lại cái đuôi bị thương của mình, lại nhảy ra xa thêm vài bước, cùng nhân viên công tác xác nhận thử thách thất bại, tìm một khu vực an toàn sẽ không bị tấn công.

Mèo trắng tháo chiếc nơ con bướm lớn trên tóc xuống, dùng làm băng tạm cho anh ta: “Chúng ta không chơi nữa, mau rời khỏi đây, em nhớ công viên giải trí có thiết bị y tế.”

Tổng cộng chỉ có mười cặp tình nhân, người đầu tiên lao ra là cặp sừng trâu, cặp thứ hai là kỵ sĩ không đầu và góa phụ nhện, hiện tại đội mèo cũng rời đi, chỉ còn lại một cặp vợ chồng già, hai chị em song sinh, cùng với Đàm Quy và Mặc Trầm.

Khi cặp mèo đang né tránh đàn chuột, Đàm Quy đã kịp thời xông lên đóng lại cánh cửa có thể không ngừng tuôn ra chuột kia.

Rõ ràng là cánh cửa trông rất tồi tàn, nhưng từng ấy con chuột lao ra không làm hỏng cửa, càng không làm sập sàn nhà. Đúng như Đàm Quy dự đoán, trong khoảnh khắc anh đóng cửa lại, không còn con chuột nào có thể cắn phá cửa lao ra, những con chuột trong hành lang cũng lập tức biến mất.

Cặp mèo không thấy chuột đuổi theo ra ngoài, cũng là nhờ Đàm Quy, nếu không với tốc độ của bọn chúng, dù có thể thoát khỏi đàn chuột, cái đuôi đã bị thương kia chắc chắn sẽ bị “chó cùng rứt giậu”.

Đàm Quy không mở lại cánh cửa thả chuột kia, trong khoảnh khắc đóng cửa, anh nhìn thấy bên trong có tủ sập, cùng những mảnh vải bị chuột cắn nát, hoa văn trên những mảnh vải đó anh vừa thấy bên ngoài không lâu trước đây, là quần áo của người vợ trong cặp vợ chồng già.

Cặp mèo đến từ hướng khác, nhưng phòng bên cạnh họ cũng có người, hẳn chính là cặp vợ chồng già kia, khi họ kiểm tra phòng đã mở cửa suốt, nên mới khiến đám chuột khát máu này có thể tràn ra ngoài.

Sau khi không còn máu thịt bên ngoài, đàn chuột sẽ tự giết lẫn nhau, cho đến khi chỉ còn lại một con chuột vương, sẽ ngoan ngoãn chui về trong tủ, chờ đợi con mồi tiếp theo kích hoạt cơ quan, để cơn lũ chuột lại bùng phát lần nữa.

Khi bước vào nơi này, người ta phải ký thỏa thuận miễn trách nhiệm, nếu không kịp nhấn nút cầu cứu mà bị bệnh viện mất tích nuốt chửng, tập đoàn Vui Vẻ sẽ không chịu bất kỳ trách nhiệm nào với những du khách xui xẻo này.

Đây là điểm khác biệt lớn giữa Linh giới và thế giới hiện thực, cá lớn nuốt cá bé, luật rừng, tập đoàn Vui Vẻ với thế lực mạnh là cao thủ thao túng luật pháp Linh giới, lại có thể dẫn dắt dư luận trên các nền tảng, người nhà của những du khách xui xẻo sẽ không đến gây chuyện với công viên giải trí.

Chỉ là những người xa lạ gặp thoáng qua, cho dù biết cặp vợ chồng già đã chết, cũng không tạo ra dao động tâm lý gì với Đàm Quy, anh chỉ siết tay Mặc Trầm chặt hơn một chút: “Chúng ta sang phòng tiếp theo.”

Phần lớn tầng 2 là phòng khám, không còn y tá hay bác sĩ, chỉ còn lại bàn ghế trống và những thiết bị đã hỏng.

Vận may của Đàm Quy luôn khá tốt, nhưng dù mở bảy tám cánh cửa liên tiếp mà vẫn không tìm được điểm đánh dấu, nhưng anh cũng tìm được vài đạo cụ, coi như có thu hoạch.

Điểm đánh dấu thường kèm theo những cơ quan nhỏ hoặc trò chơi nhỏ của bệnh viện, cần phải giải được trong thời gian quy định mới có thể thành công.

Từ phòng đầu tiên bên trái đến phòng cuối cùng, Đàm Quy chỉ tìm được một điểm đánh dấu, cộng với tầng 2 thì tổng cộng mới đánh dấu được ba lần.

Chỉ cần năm lần là có thể hoàn thành, nhưng bọn họ đã tiêu tốn 40 phút, năm lần sau thì không giới hạn thời gian, nhưng năm lần đầu thì vẫn có.

Thực ra tốc độ của Đàm Quy và Mặc Trầm đã nhanh đến mức kinh người, bởi vì bọn họ gần như không đi vòng vèo, không lãng phí thời gian dư thừa.

Tầng 2 là hành lang giao nhau, còn phức tạp hơn cả dạng hình “回”, khu bên trái bọn họ mới tìm chưa đến một phần năm, nếu cứ theo tốc độ này, không gặp bất kỳ sự cố nào thì trong 60 phút họ chỉ có thể đánh dấu được 4 lần, quá thời gian dù có đánh dấu thành công, lần thứ 5 cũng không thể nhận thưởng.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, phần thưởng treo giải lớn như vậy vốn chỉ là mánh lới, tiền đâu có dễ kiếm như vậy.

Mang theo tâm lý này, Đàm Quy không tăng tốc, mà nắm tay Mặc Trầm đi về phía hành lang bên phải.

Khi đi ra, bọn họ gặp hai chị em song sinh, hai cô gái nhìn chằm chằm Đàm Quy, đồng thanh nói: “Anh đánh dấu được mấy lần rồi?”

Chuyện này không cần phải giấu, dù sao giữa anh và các du khách cũng không có xung đột: “Ba lần, dưới lầu hai lần, trên lầu một lần.”

Hai chị em thay nhau nói:

“Chúng ta trao đổi đi.”

“Trao đổi thông tin!”

“Đúng vậy! Trao đổi vị trí điểm đánh dấu, như vậy tất cả chúng ta đều có thể lấy được phần thưởng.”

“Chúng tôi cũng đánh dấu ba lần, đã tìm được ba điểm đánh dấu ở tầng 2.”

Nếu không phải tự mình đi từng phòng tìm, mà trực tiếp đi đến mục tiêu thì có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian.

Đây đúng là một ý kiến không tồi, Đàm Quy và Mặc Trầm nhìn nhau, lựa chọn trao đổi thông tin phòng và vị trí với hai chị em.

100 vạn không phải là có người lấy rồi thì người sau không lấy được, tập đoàn Vui Vẻ không giới hạn tổng tiền thưởng, chỉ cần có người đạt điều kiện là có thể nhận thưởng, đương nhiên mỗi người chỉ được nhận một lần, không thể lợi dụng cùng một hạng mục để kiếm lặp lại.

Hai chị em lập tức chạy xuống tầng 2, đi về phía tầng 1, trông họ rất vui vẻ, như thể phần thưởng trăm vạn đã nằm trong tay!

Đàm Quy và Mặc Trầm theo thứ tự mà đối phương cung cấp, chỉ mất hai ba phút đã tìm được điểm đánh dấu, nhưng khi vào phòng thì bên trong lại không có thiết bị đánh dấu như hai chị em đã nói.

Mặc Trầm nghiến răng: “Hai cô ta dám lừa chúng ta?”

Trên thế giới này không có nhiều kẻ dám lừa cậu, bởi vì những kẻ lừa cậu đều đã bị cậu xử lý.

“Không phải.”

Đàm Quy nhìn ra ngoài cửa phòng, ngẩng đầu nhìn trần nhà, đôi mắt luôn thanh tỉnh cúi xuống nhìn sàn nhà tưởng chừng không có gì khác biệt, anh nhìn thấy trong góc có mảnh vải quen thuộc: “Phòng này chúng ta đã từng vào, phòng sẽ thay đổi.”

Phần lớn cách bài trí của các phòng đều giống nhau, hơn nữa dường như sau khi đổi mới dấu vết trên sàn sẽ tự động được làm mới, khiến người ta rất khó nhận ra manh mối.

Phòng sẽ thay đổi vị trí, đồ vật bên trong cũng sẽ đồng bộ thay đổi, bệnh viện đúng là bố trí mười điểm đánh dấu, nhưng nếu phòng thay đổi như vậy, muốn đánh dấu thành công trong thời gian quy định là rất khó, trừ khi vận may cực tốt.

Chỉ có vận may mà không có thực lực cũng không được, đánh dấu thành công cần cả trí lực lẫn vũ lực, thiếu một trong hai đều sẽ thất bại.

“Kịch bản, tất cả đều là kịch bản.” Ít người có thể nhận ra phòng sẽ thay đổi, ít nhất mạnh như Mặc Trầm cũng không nhận ra.

Nhưng điều này cũng không thể trách cậu, bởi vì với Mặc Trầm, trải nghiệm nhà ma không quan trọng bằng Đàm Quy, mấy chỗ rách nát này sao hấp dẫn bằng gương mặt tuấn tú của anh, gần như toàn bộ sự chú ý của cậu đều đặt lên người Đàm Quy, căn bản không có tâm trí để ý đến sự thay đổi của môi trường xung quanh.

Mặc Trầm quyết định dùng sự chân thành để phá vỡ kịch bản gian xảo của nhà tư bản: “Người của tập đoàn Vui Vẻ đúng là bụng toàn ý đồ xấu, lãng phí thời gian của chúng ta, vậy chúng ta không chơi nữa.”

Cậu hào phóng nói: “Em trả tiền thưởng cho anh, gấp đôi.”