Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 17: Linh giới công ty ( 17 )



Hai ánh mắt lặng lẽ đối diện, thời gian như cũng lặng đi trong khoảnh khắc ấy.

Khuôn mặt Trần Mặc lại một lần nữa đỏ bừng. Nhưng lần này không phải vì tức giận, mà là vì… xấu hổ. Má cậu đỏ rực, đến cả vành tai cũng nóng lên, dưới ánh đèn, làn da có cảm giác đỏ lên đến mức gần như trong suốt.

Có lẽ vì cảm xúc dao động mạnh mẽ của Trần Mặc, tiếng sấm rền rĩ ngoài trời cũng tạm ngưng lại, như thể trời cao cũng im lặng vì cậu. Dù vậy, đám mây đen dày đặc vẫn còn phủ kín trên không trung trên tập đoàn Linh Giới.

Nhưng vào giây phút này, trong ký túc xá, Đàm Quy không hề để ý đến phong cảnh bên ngoài. Toàn bộ tầm mắt của anh đều dừng lại trên gương mặt đỏ bừng của Trần Mặc.

Bộ dạng đỏ mặt ấy khiến Đàm Quy liên tưởng đến quả cà chua mà hôm qua anh mua ở khu hàng tươi sống siêu thị, không phải loại cà chua đỏ giòn lai mới, mà là loại “cà chua dưa hấu cát” thời thơ ấu: hình dạng có thể hơi xấu, nhưng da đỏ rực, mềm mại và mọng nước.
Tất nhiên, nếu Trần Mặc là cà chua, thì nhất định phải là quả cà chua xinh đẹp nhất trên đỉnh đĩa hoa quả.

“Cà chua”… à không, người khơi mào hiểu lầm – Trần Mặc – cuối cùng cũng là người phá tan sự ngượng ngùng đầu tiên. Cậu viện lý do cho mình, giọng hơi ngập ngừng:

“Tôi nói… muốn cakau chỉ nấu cho một mình tôi, làm đầu bếp riêng cả đời, còn đưa cả thẻ nữa… cái này chẳng phải xem như… tỏ tình rồi sao?”

Đàm Quy không nghĩ vậy. Anh nghiêm túc phản bác:

“Cái đó… chẳng phải là kiểu thông báo tuyển dụng đầu bếp riêng à? Có vài người thuê đầu bếp riêng là chế độ trọn đời đó. Cậu không cho too nấu cho người khác, lại còn đưa thẻ ngân hàng, nghe kiểu gì cũng giống một ông chủ tư bản đưa bánh vẽ đấy.”

Đúng vậy, kiểu “mua đứt trọn đời” vốn đã vượt xa giá thị trường thông thường. Lại còn đưa một chiếc thẻ ngân hàng, nói sao nghe cũng giống như nhà tư bản rút ví tiền dụ dỗ người làm cả đời mà không trả lương cố định.

Mấu chốt là… tất cả những lời đó đều là do Trần Mặc tự nói ra.

Trần Mặc giận dỗi phản bác:

“Dù đầu bếp có nấu ngon đến mấy, ai lại muốn kiểu ‘trọn đời” đó chứ! Hơn nữa, tôi đưa là thẻ không giới hạn đó!”

Cậu thực sự thấy tủi thân. Chuyện này đâu còn đơn thuần là “tỏ tình” nữa, nó gần như là cầu hôn rồi. Vậy mà lại bị từ chối một cách hời hợt như vậy, bảo sao cậu không tức đến thế.

Đối với Trần Mặc, từ trước đến nay cậu không có kiểu “không l*m t*nh nhân thì làm bạn bè”. Nói cậu thấy sắc nổi lòng tham cũng được, bảo tâm tư cậu khó đoán cũng được, dù sao thì ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Đàm Quy, cậu đã muốn người ta làm bạn trai chứ không phải đồng nghiệp hay bạn bè.

Đàm Quy thì lại bình tĩnh, lý trí, thậm chí còn thẳng thắn chỉ ra sơ hở của cậu: “Vừa rồi cậu đâu có nói đó là thẻ không giới hạn, đừng nghĩ tôi cái gì cũng tự biết. Loại ám chỉ mơ hồ như vậy rất dễ bị hiểu sai. Hơn nữa, nếu không phải là mời tôi làm đầu bếp riêng, thì những lời cậu nói nghe chẳng khác nào một kim chủ đang định bao dưỡng sinh viên trẻ tuổi.”

Tỏ tình bằng cách ném tiền thẳng thừng thế này, là do giới nhà giàu ở Linh Giới quá thật thà chất phác, hay là Trần Mặc đã quá hiểu lầm rằng amh là kiểu người “cực kì yêu tiền”?

“Không nói rõ ràng, để cậu hiểu lầm, là tôi sai.” Nghĩ đến chuyện mình lúc nãy nổi nóng vô cớ, Trần Mặc thẳng thắn nhận lỗi, không vòng vo.

Hiện tại, chủ đề cũng đã quay về vấn đề chính. Một khi đã mở lời, Trần Mặc cũng không ngại quyết liệt dứt khoát: “Trước đó cậu không biết cũng không sao, nhưng bây giờ chắc cậu đã hiểu vừa rồi là tôi đang tỏ tình. Lần trước cậu từ chối coi như không tính, bây giờ tôi cho cậi một cơ hội nữa, cậu hãy suy nghĩ kỹ rồi trả lời tôi.”

Cậi lập tức cắt lời Đàm Quy trước khi người kia kịp mở miệng: “Chờ đã! Cậu không cần trả lời ngay, cứ suy nghĩ cho cẩn thận. Nếu như câu trả lời là không, thì… hãy suy nghĩ thêm chút nữa.”

Đàm Quy nghe xong là hiểu rõ: nói trắng ra thì đây là kiểu tỏ tình “chỉ được gật đầu, không được lắc đầu”.
Anh có cơ sở để nghi ngờ rằng, nếu mình dám từ chối, thì lát nữa Trần Mặc có thể đuổi anh ra khỏi ký túc xá cũng không chừng.

Tuy nhiên, khi đã ý thức được Trần Mặc thật sự là đang tỏ tình, phản ứng đầu tiên của Đàm Quy… không phải là muốn từ chối.

Chỉ là, anh có một chuyện vẫn đang rất băn khoăn: “Cậu nói muốn tôi làm đầu bếp riêng trọn đời… ý là, mỗi ngày phải nấu ba bữa, bất kể mưa gió, còn phải rửa chén, dọn dẹp các thứ luôn sao?”

Nói như vậy thì… cái chuyện “đầu bếp trọn đời” này có vẻ hơi thiếu tính công bằng rồi. Tuy đối phương đúng là đưa ra điều kiện rất hậu hĩnh, nhưng Đàm Quy vẫn là kiểu người yêu thích tự do, không muốn ngày nào cũng phải quanh quẩn bên bếp núc nấu nướng.

Trần Mặc nghe xong, đôi mắt trợn tròn, to như hai cái đĩa:
“Cậu tưởng tôi thiếu cậu mấy bữa cơm đó sao? Trước khi cậu xuất hiện, chẳng lẽ tôi không tự sống nổi à?!”

Câu nói ấy không phải để mắng, mà là một cách uyển chuyển, lãng mạn để bày tỏ tình cảm thôi, chứ cậu đâu có thật sự định bắt Đàm Quy mỗi ngày đều phải nấu cơm cho mình.

Công bằng mà nói, tay nghề nấu ăn của Đàm Quy thực sự rất ngon, nhưng ở Linh Giới, chỉ cần có tiền, món ngon nào cũng có thể mua được. Chỉ là… món ăn của Đàm Quy, đối với cậu mà nói, mang một ý nghĩa rất khác.

Trần Mặc bỗng nhớ đến bữa ăn hôm qua khi hai người đi “hẹn hò” ở căn tin kia:
“Cậu không phải thích ăn món chay ở cái căn tin hôm trước sao? Nếu không mời được đầu bếp chính, thì chúng ta có thể… mỗi ngày cùng nhau đến đó ăn.”

Tuy đi đường sẽ tốn chút thời gian, nhưng hai bên cách nhau cũng không xa. Nếu muốn, họ có thể vừa đi vừa tản bộ; còn nếu lười, thì lái xe cũng được. Quan trọng là tiết kiệm được thời gian mua nguyên liệu, nấu nướng, rồi rửa chén – tính ra cũng khá hợp lý.

“Mỗi ngày ăn ở đó thì tốn nhiều tiền, hơn nữa căn tin cũng chỉ có mấy món cố định, đồ ngon ăn nhiều cũng sẽ ngán.”

Trần Mặc ý thức được giọng điệu lúc nãy của mình có phần hơi gắt, lập tức hạ giọng, khôi phục vẻ ôn hòa thường ngày: “Nếu cậu chịu nấu ăn, tôu có thể phụ trách rửa chén, việc nhà chia đôi, một người làm một nửa. Nếu cậu không muốn nấu, lại cũng không thích ra ngoài ăn, thì tôi có thể học nấu cơm ở nhà. Chỉ cần cậu đừng ghét bỏ tay nghề của tôi là được.”

“Không, không cần.” Đại thiếu gia như cậu, tay chân mềm yếu, dù có học nấu cũng chưa chắc ăn được, Đàm Quy vội lắc đầu. “Mỗi người đều có thứ mình giỏi và thích, cậu không cần ép mình làm việc không quen.”

“Tôi nghe cậu, không làm khó bản thân.” Trần Mặc liếc mắt nhìn căn bếp nhỏ: “Ký túc xá này vẫn quá chật, sau này chúng ta dọn ra ngoài ở. Có thể thuê đầu bếp riêng, thuê bảo mẫu, thuê người rửa chén, cậu muốn thuê bao nhiêu thì thuê bấy nhiêu, chỉ cần đừng chê tôi là được.”

Đàm Quy lập tức nhắc: “Tôi còn chưa đồng ý đâu.” Anh mới chỉ vừa nói một câu, mà Trần Mặc đã nghĩ đến chuyện hai người dọn ra ngoài sống chung rồi – tiến độ này đúng là quá nhanh!

“Cậu nói đúng, tôi không vội, cậu cũng không cần vội, nhất định phải từ từ suy nghĩ cho kỹ.” Trần Mặc cuối cùng cũng chịu yên lặng lại, nhưng đôi mắt lại dán chặt lên người anh, không chớp lấy một lần, toàn thân như đang viết ra một câu rõ to: “Mau đồng ý với tôi đi!”

Đàm Quy thật sự đang nghiêm túc suy nghĩ. Anh thậm chí còn cởi tạp dề ra, đặt cái muôi đang cầm xuống, nghiêm chỉnh ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, bộ dáng y như đang đối mặt với một quyết định trọng đại của đời người.

Thái độ ấy khiến Trần Mặc cũng không khỏi căng thẳng theo. Cậu vội vàng ngồi xuống chiếc sofa đơn đối diện, hai tay đặt lên đầu gối, môi mím chặt, lông mày hơi nhíu lại, trông như đang chuẩn bị nghe… một bản tuyên án.

Nhưng Đàm Quy không hề từ chối ngay. Anh chỉ nhẹ nhàng nói: “Tôi cảm thấy… tôi vẫn chưa hiểu rõ cậu đủ nhiều.”

“Chỗ nào chưa hiểu, too đều có thể nói cho cậu biết.” Trần Mặc lập tức đáp lời. “Tôi cao 1m78, nặng 65kg, diện mạo đoan chính, tự chấm mình 9 điểm trên thang điểm 10, để chừa lại 1 điểm còn có không gian tiến bộ. Tóc màu đen, nếu cậu thích thì tôi cũng có thể nhuộm màu khác. Mắt có lúc đen, thỉnh thoảng lại hơi đỏ lên.”

Cậu hít sâu một hơi, rồi b*n r* một tràng dài như đọc hồ sơ lý lịch: “Màu sắc yêu thích là đỏ và đen. Chưa từng yêu đương. Ưu điểm lớn nhất là chuyên tình. Không hút thuốc, không uống rượu, không cờ bạc…”

“Dừng dừng dừng dừng dừng!” – Đàm Quy giơ tay ra hiệu ngừng ngay. “Chúng ta đâu phải đang đi xem mắt, không cần phải khai hết thông tin thế này.”

Huống chi, mấy điều đó dù Trần Mặc không nói, thì anh cũng nhìn ra được qua ánh mắt và cách cư xử từ trước đến nay.

“Tôi cảm thấy… từ lúc cậu bắt đầu ‘thông báo’, mọi thứ diễn tiến quá nhanh.” – Đàm Quy nói tiếp – “Làm gì có ai vừa thông báo xong đã trực tiếp nhảy tới giai đoạn hôn nhân? Cậu thậm chí còn chưa cho tôi thời gian để tự mình suy nghĩ.”

“Tôi có cho chứ!” – Trần Mặc lập tức giơ cổ tay lên, chỉ vào chiếc vòng tay điện tử trắng muốt viền lam sáng bóng, nói như tuyên thệ: “Từ lúc tôi bảo cậu suy nghĩ đến giờ đã trôi qua 3 phút 35 giây, kim giây nhảy 215 lần rồi! Tim tôi thậm chí còn đập 521 nhịp!”

“Vậy nhịp tim cậu đúng là hơi nhanh rồi.” – Đàm Quy bình tĩnh phổ cập khoa học: “Bình thường, nhịp tim người trong trạng thái nghỉ ngơi dao động từ 60 đến 100 nhịp/phút. Còn cậu trung bình nhảy đến 148 lần/phút đấy.”

Trần Mặc hùng hồn phản bác: “Là vì đợi cậu trả lời mà hồi hộp quá nên mới nhanh thế!”

Vừa dứt lời, cậu đột nhiên đứng bật dậy, bước ba bước gộp thành hai, đi thẳng tới trước mặt Đàm Quy. Không để cho đối phương kịp phản ứng, cậu vươn tay nắm chặt tay Đàm Quy, rồi ép nó đặt lên ngực bên phải của mình.

Bởi vì ở Linh Giới, khác với hiện thực, phần lớn trái tim của người dân nơi đây đều nằm bên phải.
Trần Mặc nhìn anh, ánh mắt sáng rực:
“Cậu nghe xem, tim tôi đang đập rất nhanh, tất cả… là vì cậu.”

Thực tế, nhiệt độ cơ thể của Trần Mặc luôn thuộc dạng thấp. Nếu người bình thường giữ thân nhiệt ở mức 36-37 độ, thì cảm giác khi chạm vào người cậu thường chỉ khoảng 15-20 độ — luôn mát lạnh, như gió thu se lạnh lướt qua da.

Đặc biệt là đôi tay, nếu đứng ngoài trời lâu một chút sẽ nhanh chóng lạnh buốt, như một cục băng nhỏ chạm vào khiến người ta rùng mình.

Nhưng lúc này, khi nắm chặt lấy tay Trần Mặc, Đàm Quy lại cảm nhận được sự ấm áp đang lan tỏa – ấm như mặt trời nhỏ.

Cà chua nhỏ bề ngoài hung hăng dữ dằn, nhưng thật ra lại là kiểu ngoài cứng trong mềm, giống hệt quả cà chua chín mọng, chỉ cần bóp nhẹ là mềm ngay. Đàm Quy ngồi trên ghế sofa, phải ngửa đầu lên mới nhìn thấy Trần Mặc đang đứng trước mặt. Rõ ràng là từ góc nhìn bị “áp chế”, vậy mà anh lại nhìn ra được sự uất ức tủi thân ánh lên trong mắt Trần Mặc.

Rõ ràng lúc mới bắt đầu, Trần Mặc còn mang dáng vẻ “anh trai thành thạo” lạnh lùng, vậy mà giờ đây lại giống như bé con nhỏ hơn anh ba tuổi, cộng thêm bộ quần áo dễ thương hôm nay mặc, càng khiến người ta có cảm giác “nhỏ xíu dễ chọc”.

Thực tế, tuổi tác Trần Mặc đúng là vừa mới tốt nghiệp cấp ba, mới chân ướt chân ráo bước vào đại học — thấp hơn một năm so với lứa công tác bình thường. Cách ăn mặc là sinh viên mới nhập học, mà tâm lý tuổi thì lại chỉ như học sinh trung học — đúng kiểu non nớt, ngây thơ.

Tay Đàm Quy còn nhanh hơn cả suy nghĩ. Anh không kiềm được mà đưa tay ra nhéo nhéo má Trần Mặc – và quả nhiên, mềm mềm co giãn như loại cà chua dưa hấu cát lúc nhỏ từng ăn qua: bên ngoài đỏ mọng, bên trong mọng nước, nhấn vào là lún.

Dù gì cũng đã nhéo rồi, thế là anh thuận theo bản năng, thực hiện luôn ý tưởng vừa vụt qua trong đầu: dùng tay nắn nhẹ phần giữa môi dưới, hơi chu lại, tạo thành một cái “mỏ vịt” nhỏ nhỏ — làn môi kia mềm mại lại hồng hồng, bị hai ngón tay trắng nõn thon dài giữ lấy, tạo thành một hình dáng nhọn nhọn đáng yêu, nhìn thế nào cũng buồn cười.

Đáng lẽ ra lúc này phải là Trần Mặc ép anh nằm xuống chứ? Vậy mà ngược lại, bị Đàm Quy nắn miệng thành như vậy. Rốt cuộc ai mới là người ấu trĩ hơn đây?

Khoảng cách gần như vậy, Đàm Quy không chỉ nhìn thấy rõ gương mặt đỏ ửng của Trần Mặc, mà còn ngửi được hương đào ngọt ngào phảng phất quanh môi cậu, vị nước trái cây ngọt dịu, lại có chút tê dại.

So với cà chua chín mọng, giờ phút này Trần Mặc giống một quả đào mật chín kỹ – mềm mại, bóng bẩy, khiến người ta không nhịn được muốn cắn một cái.

“Bùn… bùn đang làm gì vậy?” – Miệng bị giữ, Trần Mặc phát ra một âm thanh mơ hồ không rõ, giọng vừa ngượng vừa giận, lại mang theo chút bất lực .

Lúc này Đàm Quy mới buông tay ra, bình thản nói: “Đang suy nghĩ về… đào mật.”

Nói một cách khách quan thì, cà chua đúng là ăn ngon, nhưng nếu so ra thì đào mật vẫn ngon hơn một bậc.

Trần Mặc còn chưa kịp phản ứng: “Cậu nói cái gì cơ?”

Gì vậy trời? Vào lúc thế này mà anh còn nghĩ đến chuyện ăn uống?!
Khoan đã… Trần Mặc đột nhiên nhớ ra – sáng nay mình có thoa son dưỡng môi vị đào mật.
Hãng son đó chuyên làm loại son vị nước trái cây, mùi hương cũng rất tinh tế, không phải kiểu rẻ tiền nồng gắt như tinh dầu nhân tạo, mà là hương trái cây dịu dàng tự nhiên.

Không được! Đề tài lại bị Đàm Quy dẫn đi chệch hướng mất rồi!

Trần Mặc lập tức nổi cáu, kéo đề tài quay lại: “Rốt cuộc cậu có nghiêm túc suy nghĩ không? Nếu cậu không trả lời, tôi coi như cậu đã đồng ý!”

“Tôi vẫn đang suy nghĩ nghiêm túc mà.” Đàm Quy đáp, “Hiện tại tôi không có gì cần hỏi cậu thêm, nhưng tôi vẫn cảm thấy cậu chưa hiểu rõ tôi đủ nhiều.”

Anh nói tiếp: “Tính cách của tôi là rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm, sẽ không dễ dàng đem chuyện này ra đùa giỡn. Cho nên một khi đã đụng đến, tôi sẽ cực kỳ thận trọng.”

Trần Mặc lập tức đáp: “Tôi cũng nghiêm túc! Hoàn toàn không phải đùa giỡn!”

Đúng là cậu ra thông báo rất nhanh, nhưng không có nghĩa là không nghiêm túc.
Có người cả đời chẳng bao giờ nảy sinh được cảm xúc, nhưng cũng có người chỉ vừa chạm mặt là thiên lôi giáng xuống, lửa bốc đầy tim.
Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Đàm Quy, cậu đã rất chắc chắn về chuyện này.

Khi biết đối phương trước giờ chưa từng yêu đương, Trần Mặc lại càng thêm xác định, không phải xúc động nhất thời, mà là cảm giác gặp đúng người.

Hai ngày vừa qua là đủ rồi. Dù thời gian không dài, nhưng bọn họ không phải chỉ đơn giản ở cạnh nhau mà là cùng trải qua, cùng đối mặt, cùng chịu áp lực. Cậu nhìn rõ được tính cách và năng lực của Đàm Quy.

Không sai.
Người cậu thích chính là Đàm Quy.

Đàm Quy nói: “Vậy nếu sau này cậu chán tôi thì sao? Nếu lỡ nhìn thấy ai đó đẹp hơn rồi lại động lòng thì sao? Lại tiện tay đưa thêm một chiếc thẻ phụ nữa? Thẻ chính chỉ có một cái, nhưng thẻ phụ thì có thể có rất nhiều.”

Câu này rõ ràng mang theo ẩn ý sâu xa, lời thổ lộ ngầm tuy uyển chuyển nhưng Trần Mặc đương nhiên nghe ra. Cậu đưa tay vào túi áo, lấy ra điện thoại và ví tiền.

Chiếc ví da nâu bên trong gần như mọi ngăn đều nhét đầy thẻ, Trần Mặc mở ví ra, rút chiếc thẻ phụ lúc trước cùng một loạt thẻ khác, gộp chung lại đưa cả cho Đàm Quy.

“Không có chuyện cái gọi là ‘chiếc thẻ phụ thứ hai’, nếu cậu đồng ý, cả thẻ chính lẫn thẻ phụ đều là của cậu.”
Cậu mở khóa điện thoại, nhập nhanh một chuỗi số rồi đưa sang: “Đây là tài khoản thanh toán của tôi, cả mật khẩu cũng cho cậu.”

Thậm chí cậu còn nghiêm túc nói thêm: “Do nhiều thẻ quá, tôi cũng hay quên mật khẩu, nhưng tôi nhớ là có ghi lại ở đây hết. Nếu không đúng, tôi có thể cùng cậu đến ngân hàng sửa lại.”

Đàm Quy: …

Anh còn chưa gật đầu đồng ý, mà đối phương đã vội vã giao toàn bộ quyền kiểm soát tài chính vào tay anh thế này rồi sao?

Theo lý thì anh nên cảm động, nhưng vì một lý do nào đó… phản ứng đầu tiên của anh lại là:
Trần Mặc… quá dễ dụ.
Kiểu như đứa con trai ngốc của một địa chủ giàu có, người ta bán còn giúp đếm tiền, còn Trần Mặc thì là tự mang mình ra bán, tiện thể hai tay dâng luôn cả két sắt gia đình.

“Trần Mặc,” Đàm Quy nói chậm rãi, “chuyện tình cảm… không thể dùng thẻ mà mua được. Ít nhất, tình cảm của tôi thì không thể.”

“…Cho nên…” rần Mặc nghẹn lời, câu nói chưa dứt mà ánh mắt đã tối dần.

Quả nhiên… nói nhiều như vậy, trả giá nhiều như thế, cuối cùng vẫn là không được sao?

Trên bầu trời, tầng âm khí như đang xoáy chậm, lại bắt đầu tích tụ lại một lần nữa, lần này dao động thậm chí còn mạnh hơn cả lúc trước.

Trước đó chỉ là hiểu lầm mình bị từ chối, còn lúc này, là cậi thật sự đã dốc toàn lực, vậy mà vẫn bị từ chối.

Nhưng Đàm Quy vẫn chưa nói hết.

“Con người tôi,” anh cố ý dừng lại vài giây “càng coi trọng thành ý.”
Ánh mắt anh nhìn thẳng vào Trần Mặc, chậm rãi, rõ ràng: “Mà vừa rồi tôi… đã cảm nhận được trọn vẹn thành ý của cậu.”

“Cho nên!”

“Cho nên tôi quyết định tiếp nhận ‘tỏ tình’ của cậu, nhưng đợi một chút!” Đàm Quy vội giơ tay ra hiệu với con koala sống đang treo trên người mình (tức Trần Mặc) không cần quá kích động, vì anh vẫn còn điều rất quan trọng muốn nói.

“Về mặt chủ quan, tôi nguyện ý tiếp nhận cậu, thử bắt đầu mối quan hệ yêu đương với cậu, Nhưng về mặt khách quan, giữa chúng ta… vẫn tồn tại một vài trở ngại.”

“Trở ngại gì?” – Trần Mặc lập tức phản ứng, hai má căng lên như muốn lộ ra cặp răng nanh nhỏ ở hai bên — ai dám cản cậu, cậu xé nát luôn!

“Anh không cần lo về vấn đề cha mẹ.” – Trần Mặc tưởng nhầm là chuyện gia đình, liền nói ngay không chút do dự, “Người em thích, cha mẹ em nhất định cũng sẽ thích. Hơn nữa, với em mà nói, ý kiến của họ cũng không quan trọng.”

Nhưng Đàm Quy không giống vậy. Năm 16 tuổi, anh mất cả cha lẫn mẹ. Do tuổi không quá nhỏ, lại có khả năng tự lập và được thừa hưởng một phần di sản khá lớn, anh tự mình từ chối mọi thân thích làm người giám hộ. Cho nên, ai yêu anh cũng không cần lo chuyện “mẹ chồng nàng dâu” hay “cha vợ con rể” gì hết.

Ngăn cách giữa họ không phải người, cũng không phải những rào cản thế tục, mà là…trò chơi.

Nhiệm vụ của họ được định nghĩa là: tồn tại trong phó bản suốt 7 ngày. Đến giờ chưa có gì đảm bảo rằng sau khi hoàn thành nhiệm vụ, họ có thể thoát ra an toàn hoặc trò chơi sẽ chấm dứt.

Hơn nữa, ngay cả khi không bị cưỡng chế ở lại, thì Đàm Quy… vẫn muốn sống ở thế giới hiện thực hơn.

Tro cốt của cha mẹ Đàm Quy đã được an táng ở thế giới hiện thực, nơi đó cũng chính là căn nhà mà họ từng cùng nhau sống suốt hai mươi năm. Với anh, hiện thực không chỉ là nơi sống, mà là gốc rễ, là nơi chứa đựng cả ký ức lẫn tình cảm.

Chỉ hai ngày ngắn ngủi, nhưng Đàm Quy đã đủ để nhận ra, các NPC trong thế giới này hoàn toàn không biết gì về “Trò Chơi Vô Hạn Cầu Sinh”, mọi cuộc trò chuyện liên quan đến trò chơi, khi nói trước mặt NPC, đều sẽ tự động bị “làm mờ hóa”.

“Trò chơi vô hạn.”
Anh dùng một giọng vừa đủ nghe, nghiêm túc nói với Trần Mặc:
“Thứ đang ngăn cách chúng ta… chính là Trò chơi vô hạn.”

Trần Mặc ngơ ngác nhìn anh: “Anh… đang nói cái gì vậy?”

Đúng như Đàm Quy đoán. Ngay khoảnh khắc anh vừa nói ra, câu đó liền bị hệ thống trò chơi đánh “mosaic” — tức là bóp méo hoặc ẩn nội dung lại.
Cùng lúc, một thông báo hệ thống vang lên trong đầu anh:

【 Yêu cầu người chơi không cố ý tiết lộ nội dung trò chơi cho NPC. Đừng làm những việc vô ích như vậy. 】

Anh hiểu rất rõ, đối với hệ thống, Trần Mặc vẫn là một NPC. Cho dù có linh động thế nào, có chân thật bao nhiêu, hệ thống vẫn không cho phép vượt giới hạn.

Đàm Quy hạ mắt, khẽ nói:
“Tôi sẽ không thay lòng. Nhưng khách quan mà nói, cũng có khả năng xảy ra tình huống ‘đất khách luyến tình’. Có thể là 5 ngày sau, cũng có thể là một tháng, thậm chí lâu hơn, hoặc… là vĩnh viễn chia xa. Nếu cậu không ngại điều này…”

“Chỉ cần anh không phản bội tình cảm giữa chúng ta,” – Trần Mặc dứt khoát cắt lời, giọng kiên định không chút do dự – “những thứ khác em.đều không ngại!”

“Đây là cậu nói.” – Đàm Quy gật đầu, ánh mắt dần mềm lại – “Vậy thì… chúng ta thử xem. Nếu sau này cậu thấy không còn thích nữa, hãy cứ nói thẳng, tôi sẽ không cưỡng ép bất kỳ ai.”

Từ nhỏ đến lớn, Đàm Quy chưa từng yêu ai. Khi còn nhỏ, những người lớn xung quanh anh luôn nghiêm túc cảnh báo về tác hại của yêu sớm. Trước năm 18 tuổi, bất kỳ ai viết thư tình cho anh, anh đều lấy việc học làm lý do để từ chối, và từ chối một cách rất… nghiêm chỉnh.

Không chỉ từ chối, anh thậm chí còn nghiêm túc sửa lại từng bức thư tình sai chính tả, sai cú pháp, rồi… gửi trả lại cho đối phương.
Chỉ cần người viết có ký tên, anh nhất định sẽ sửa và gửi về tận tay.

Nếu là thư tình nặc danh, Đàm Quy sẽ cẩn thận sửa lại từng lỗi chính tả và câu cú, sau đó… dán bản đã chỉnh sửa lên bảng thông báo lớp, bên cạnh còn đính kèm một bản sao chép tay của chính mình-rõ ràng, chỉnh chu, ngay ngắn.

Từ nhỏ, Đàm Quy đã học thư pháp với bà ngoại – người có phong cách viết mềm mại, uyển chuyển. Nhưng nét chữ của any thì lại mang khí khái cứng cỏi, ngay cả khi còn nhỏ đã có phong cách rất riêng. Học thư pháp tuy không thể so với đại gia danh tiếng, nhưng nếu là so với bạn bè đồng trang lứa thì hoàn toàn “treo lên đánh” không ai địch lại.

Cũng từ sau khi anh bắt đầu xử lý thư tình theo cách này, không còn ai dám tỏ tình với anh nữa.
Bởi vì mỗi lần đọc thư tình, Đàm Quy đều dùng giọng nghiêm cẩn như thể đang đứng đọc bài văn mẫu trước toàn trường. Mà hầu hết học sinh thời ấy đều da mặt mỏng, ai cũng trọng sĩ diện, làm sao chịu nổi loại “nhục nhã công khai” này.

Không chỉ trả lời thư trước mặt mọi người, mà mấy bức thư bị dán lên bảng cũng thường bị xé sạch sẽ trong đêm bởi chính “chủ thư”.
Có vài người mặt mũi đặc biệt mỏng, thậm chí còn chuyển trường để tránh đối mặt.

Trường của Đàm Quy là kiểu liên cấp, tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông liền mạch. Những học sinh vào từ cấp tiểu học thì có thể học thẳng lên cao trung nếu không có gì đặc biệt. Mà chính vì cách xử lý “tàn nhẫn” này, ngoài những người bị nhan sắc hắn mê hoặc đến u mê, không còn ai dám chủ động tỏ tình với anh nữa.

Lên đại học, Đàm Quy thậm chí không ở ký túc xá, mà ngay năm nhất đã xin ở ngoại trú, cố ý tránh xa mọi người. Những người từng có ý định tỏ tình với anh ở đại học ít hơn hẳn so với thời cấp ba.

Và người ở đại học cũng trưởng thành hơn. Phần lớn sẽ không dây dưa, tỏ tình thất bại thì… ngày hôm sau vui vẻ đi tán người khác.
Nghe thì thấy như đùa, nhưng trên thực tế — Đàm Quy chính là kiểu người “được mệnh đào hoa nhưng lại cực kỳ khó theo đuổi”

Đây là lần đầu tiên có người chuyên tâm, kiên định lựa chọn anh như vậy — dù cho người đó có thể không hoàn toàn là “người” theo nghĩa đen. Nhưng mà… quan tâm làm gì nhiều như thế? Dù sao thì, ở thế giới hiện thực, chính bản thân Đàm Quy cũng là một sinh mệnh lẻ loi, cô độc giữa đời.

Thử thì thử thôi.

Học hành chăm chỉ, ăn uống đàng hoàng, sống nghiêm túc — anh ều đã làm được ba điều ấy.
Chỉ có điều cuối cùng — “có một gia đình ấm áp trọn vẹn” — là thứ mà anh không thể tự mình hoàn thành.

Mà trong một gia đình, điều quan trọng nhất không phải là con cái, mà là bạn đời.

Trần Mặc tuy là nam, nhưng điều kiện cá nhân lại cực kỳ tốt. Hơn nữa, nghĩ kỹ mà xem — khác giới kết hôn vẫn có khả năng không con, chẳng lẽ không sinh được thì phải bỏ nhau sao? Chẳng lẽ chỉ vì không có con mà phủ nhận cả mối quan hệ?

Chọn một bạn lữ cùng giới thật ra cũng đâu có gì không tốt. Ít nhất sẽ không vì vấn đề con cái mà rối rắm. Dù sao thì… bọn họ chắc chắn sẽ không có con.

Suy nghĩ vòng vo như vậy, rốt cuộc cũng nhận được câu trả lời khẳng định, thế mà Trần Mặc vẫn như chưa dám tin hoàn toàn. Cậu nhìn chằm chằm Đàm Quy, xác nhận đi xác nhận lại:

“Vậy… hiện tại chúng ta chính là… bạn trai bạn trai với nhau rồi đúng không?”

Đàm Quy gật đầu, ánh mắt vững vàng:

“Ừ. Không phải đầu bếp riêng, mà là mối quan hệ người yêu bình đẳng, không phải quan hệ thuê mướn xuất phát từ tiền tài.”

Trần Mặc nhón chân lên, làm điều mà từ nãy đến giờ cậu đã muốn làm — hung hăng hôn lên môi bạn trai mới toanh của mình một cái, đem hương vị son dưỡng đào mật in thẳng lên môi đối phương. Cậu đắc ý nhìn gương mặt của Đàm Quy, trong đôi mắt đào hoa như ngập tràn ý cười:

“Hiện tại anh cũng là vị đào mật rồi.”

Ngoài cửa sổ, mây đen tan hết, sấm chớp cũng biến mất, mặt trời chậm rãi ló rạng như thường lệ… không, hôm nay mặt trời hình như còn rực rỡ hơn hôm qua một chút.

Ngay cả Đài Khí tượng Linh Giới cũng phát thông báo khẩn cấp — hôm nay nhiệt độ không khí toàn khu vực tăng vọt, so với cùng kỳ năm trước còn cao hơn 5.21 độ C.

Cùng lúc dị tượng trên bầu trời biến mất, đám “quái dị” vốn đang xao động cũng lần lượt quay về nằm vật trên giường, ánh mắt mờ mịt, tinh thần tản mát.
Bọn họ mất đi tất cả d*c v*ng thế tục, chẳng muốn săn giết, chỉ muốn nằm phơi cá mà thôi.

Dù sao trời còn sớm, ngủ thêm vài phút chẳng phải cũng rất tuyệt sao?

Ngay lúc đó, hệ thống từng phát ra cảnh báo tử vong lại vang lên lần nữa:

【Hệ thống phát hiện dao động bất ổn trong kịch bản… đang tiến hành thử nâng cấp phó bản…】

【Thăng cấp thất bại. Độ khó nhiệm vụ duy trì không đổi như cũ.】

Tất cả người chơi: …????