Là một giáo viên có gu thẩm mỹ luôn online, Đàm Quy sở hữu rất nhiều vở đẹp, đừng hiểu lầm, vở ở đây chỉ notebook, loại bìa mềm bìa cứng đều có, có quyển to quyển nhỏ, có quyển dày quyển mỏng, bìa ngoài vô cùng đáng yêu. Anh thậm chí còn có riêng một cái tủ, bày đầy những quyển notebook sưu tầm.
Bởi vì công việc bận rộn, Đàm Quy không thể vẽ tranh giống như trước nữa, tuy tốc độ vẽ của anh rất nhanh, nhưng vẽ cần có cảm hứng, cho nên trong mấy năm cuộc sống bận rộn này, Đàm Quy bắt đầu bước vào hố sổ tay + album ảnh.
Mỗi năm đến ngày kỷ niệm của bọn họ, ngoài những món quà đắt tiền, Đàm Quy đều sẽ chuẩn bị một quyển album ảnh thật dày cho Mặc Trầm, trong album ảnh là từng chút từng chút sinh hoạt thường ngày của bọn họ, cùng nhau đi xem phim, tiện tay chụp lại hoàng hôn…
Nhưng mà mười bốn năm trôi qua, bất kể là sổ tay hay album ảnh, cũng chỉ dùng hết tầng thứ nhất của giá sách. Bọn họ mua hẳn một giá sách lớn sáu tầng.
Lần này bọn họ đi du lịch dài ngày, sổ tay có Đàm Quy, chụp ảnh có Đàm Quy, vẽ tranh cũng có Đàm Quy, Mặc Trầm liền lựa chọn viết nhật ký.
Bọn họ đều còn trẻ, sau khi được hệ thống tăng cường thể chất, tuổi thọ của Đàm Quy cũng sẽ dài hơn người bình thường trước kia rất nhiều.
Nhưng thời gian hai người ở bên nhau nhìn thì có vẻ rất dài, nhưng nghĩ kỹ lại lại rất ngắn, đặc biệt là những ngày chỉ có hai người họ, với cả đời lại càng ngắn ngủi, ảnh chụp sẽ phai màu, ký ức cũng sẽ phai nhạt.
Bọn họ vẫn phải lưu lại một chút gì đó, chữ viết cũng được, tranh vẽ cũng được, đợi đến rất nhiều năm rất nhiều năm sau, khi hai người đều già đến mức không đi nổi, chỉ có thể co mình chờ chết trong lãnh địa của mình, lúc nhàm chán như vậy, bọn họ có thể cùng nhau xem lại những hồi ức đẹp do chính tay mình lưu lại khi còn trẻ.
Tầng thứ nhất toàn bộ đều là dùng để làm sổ tay, Mặc Trầm vừa mở miệng đã chiếm luôn tầng thứ hai giá sách của Đàm Quy: “Mấy quyển vở này nhỏ quá, dùng làm sổ tay thì lãng phí, anh để lại cho em viết nhật ký đi, tầng này em đều dùng để viết nhật ký, mỗi ngày viết, rất nhanh sẽ dùng hết tầng này.”
Đàm Quy không do dự đáp ứng: “Được, em thích quyển nào thì dùng quyển đó.”
Những thứ này vốn dĩ là tài sản chung của vợ chồng, không cần phân rõ của anh hay của em. Chỉ cần Mặc Trầm không vẽ bậy lên những tác phẩm anh đã hoàn thành, hoặc phá hỏng thành quả công việc của anh, thì đồ của Đàm Quy đều tùy Mặc Trầm sử dụng.
Bình thường khi anh xử lý sản nghiệp đứng tên mình, chưa từng tránh né hay giấu Mặc Trầm những sổ sách công việc đó. Mặc Trầm thì lại càng không cần nói, với thân phận là thư ký bên cạnh sếp Mặc, Đàm Quy giúp cậu xử lý công việc nhiều không đếm xuể.
Trước khi quyết định viết nhật ký, đầu tiên Mặc Trầm rửa tay theo đúng tiêu chuẩn, cẩn thận dùng khăn giấy lau khô hơi nước còn đọng lại trên đầu ngón tay, sau đó dùng đôi tay mang theo mùi hương đi lật vở của Đàm Quy, không, hiện tại đã là vở của cậu.
Cậu vô cùng trịnh trọng mở bìa, khóa kim loại phát ra một tiếng “cạch” giòn vang, cậu viết xuống thời gian và tên ở trang lót.
Nhật ký du lịch của Mặc Trầm
Năm 79 Tân lịch Linh giới, ngày Thủy Diệu, thời tiết nắng.
Tôi và Đàm Quy quyết định sẽ dùng một khoảng thời gian thật dài để đi du lịch.
Nhìn những bức ảnh anh chụp trong nhà, tranh anh vẽ, sổ tay anh làm cho tôi, tôi cảm thấy dấu vết tôi để lại trong căn nhà này quá ít.
Tình yêu tôi dành cho người đàn ông này rõ ràng rất nhiều, nhưng dấu vết lại quá ít, ngược lại khiến người ta cảm thấy anh yêu tôi nhiều hơn tôi yêu anh mấy chục lần.
Trong ngày hôm nay, tôi quyết định rèn luyện cho mình một thói quen mới, trong sách của nhân loại có nói, hình thành một thói quen chỉ cần 21 ngày, hôm nay chính là ngày đầu tiên tôi viết nhật ký.
Viết xong ba dòng này, Mặc Trầm hài lòng gật đầu, cậu cắn đầu bút, còn muốn viết thêm chút gì đó.
Đàm Quy ở bên kia nhìn thời gian: “Mặc Trầm, kiểm tra lại đi, em còn cần mang gì không? Hôm nay phải nghỉ sớm một chút, ngày mai chúng ta phải đến Trận Truyền Tống.”
Bây giờ đã rất muộn rồi, mà ngày mai bọn họ sẽ đi du lịch. Tuy việc đi lại rất thuận tiện, nhưng đi du lịch vẫn cần mang theo một số thứ, cho dù Đàm Quy và Mặc Trầm không thiếu tiền, cũng không đến mức vừa đi vừa mua rồi lại vừa vứt.
Mặc Trầm lập tức đóng notebook lại, hôm nay dừng ở đây, có gì muốn viết thì ngày mai nói tiếp, dù sao nhật ký cũng không phải sổ ghi thu chi, không cần thiết phải ghi cả những việc nhỏ như rửa mặt đánh răng hay dọn quần áo vào.
“Đợi đã! Để em xem lại.”
Mặc Trầm thường xuyên cảm thấy mình tìm được một người chồng cực kỳ đảm đang, bọn họ kết hôn nhiều năm như vậy, mỗi lần thu dọn hành lý, cậu luôn nhét bừa tất cả mọi thứ vào vali, nhưng Đàm Quy lại có thể sắp xếp ngay ngắn gọn gàng, còn tận dụng trọn vẹn từng chút không gian.
Mặc Trầm liếc nhìn vali được sắp xếp ngay ngắn, ở phương diện này cậu không có gì để góp ý, dù sao cũng không thể đổ hết đồ Đàm Quy đã chuẩn bị ra rồi lại nhét vào lại, chỉ cần hai người cùng nhau đi ra ngoài, Đàm Quy sẽ giống như một chiếc hộp bách bảo, lúc cần thiết luôn có thể lấy ra những món đồ nhỏ cần dùng.
Nhưng nếu không nói gì thì lại có vẻ quá thiếu cảm giác tham gia, Mặc Trầm nhìn về phía túi đồ ăn vặt trên bàn: “Vali thì cứ để vậy đi, nhưng đồ ăn thì mang nhiều một chút.”
“Cái này… cái này cũng mang đi… không phải là đi thăm bà ngoại sao? Mang mấy thứ này theo, bà ngoại ăn sẽ tốt cho sức khỏe.”
“Được, vậy mang những thứ này cho bà ngoại, nếu bà biết em quan tâm như vậy, chắc chắn sẽ rất vui.”
Vì ngày mai có lịch trình, để đảm bảo trạng thái cơ thể tốt nhất, hôm đó hai người cũng không làm thêm “bài tập”.
Bọn họ đã nhiều năm chung chăn gối, sớm quen với sự tồn tại của đối phương, vẫn là một giấc ngủ có chất lượng cực tốt. Nhắm mắt mở mắt một cái đã đến sáng hôm sau.
Mặc Trầm tạm thời nhét quyển vở và cây bút mình chọn vào: “Suýt nữa quên mất cái này, nhật ký của em cũng phải mang theo.”
Cậu lật xào xào trang giấy, một quyển cũng chỉ khoảng một trăm trang, mỗi trang lại nhỏ, sao đủ cho cậu viết: “Quyển màu hồng này cũng mang theo.” Chiếc túi vốn đã không nhỏ lập tức bị nhét căng phồng, đầy ắp.
Đàm Quy khuyên: “Không cần vội, chúng ta đâu phải không quay về, hai quyển là đủ rồi, nếu không đủ thì mua thêm cũng được.”
“Không được, lỡ như em có rất nhiều rất nhiều thứ muốn viết thì sao, một ngày viết mười trang, mười ngày là hết rồi. Nếu em viết đến mấy ngàn mấy vạn chữ, thì quyển nhỏ như vậy căn bản không đủ.”
Mặc Trầm nói một cách rất đương nhiên: “Bao nhiêu năm rồi, anh cũng đâu có sửa được tật cưỡng bách của anh, đến lúc đổi vở mới, không phải anh lại thấy khó chịu sao.”
Đi du lịch làm gì có thời gian viết nhiều như vậy, hơn nữa theo Đàm Quy nghĩ, Mặc Trầm cũng chỉ là hứng lên ba ngày, lười hai ngày, còn mấy ngàn mấy vạn chữ, đến lúc nhớ ra mà viết được một câu đã là không tệ rồi.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng anh sẽ không dội nước lạnh vào Mặc Trầm, nhà họ Đàm từ trước đến nay luôn áp dụng phương pháp giáo dục khích lệ, giữa khen ngợi và phủ định, Đàm Quy thường chọn khen ngợi: “Vậy cậu tự cân nhắc mang thêm, nhưng phải giữ gìn cẩn thận.”
Anh lại nhét thêm một quyển vào trong, vỗ tay một cái, coi như xong việc: “Được rồi, thêm một quyển màu xanh nữa, tạm thời đủ.”
Hai người đứng trước Trận Truyền Tống, trải qua lần truyền tống choáng váng hoa mắt không hề được cải tiến, Đàm Quy và Mặc Trầm xuất hiện tại điểm truyền tống cố định: Tháp Cạnh Kỹ.
Tính đến hiện tại, Đàm Quy vẫn bỏ tiền giá cao mua dịch vụ bảo vệ thông tin do hệ thống cung cấp, trong mắt người qua đường, anh sẽ không bị che mờ, nhưng nếu có người chụp lén, hoặc vô tình đưa anh vào khung hình khi chụp ảnh, hình ảnh của anh sẽ biến thành mosaic.
Trên thực tế, dịch vụ Đàm Quy mua bây giờ còn đắt hơn trước, bởi vì hệ thống “ lòng đen” tung ra gói gia đình, chỉ cần trả thêm 30% phí là có thể mua cùng dịch vụ đó cho bé chồng thân yêu của anh.
Dung mạo của Mặc Trầm quá nổi bật, hơn nữa trong đời sống hiện thực còn rất có danh tiếng, khi Đàm Quy đi phó bản thì không thể xem nội dung bên trong, nhưng những bài đăng thảo luận phó bản trên diễn đàn trò chơi lại không thể xóa, đợi sau khi thông quan anh lên diễn đàn dạo một vòng, chỉ cần chịu khó dùng chức năng tìm kiếm một chút là có thể tìm được rất nhiều thông tin liên quan đến Mặc Trầm.
Muốn vui chơi thoải mái mà không bị người ngoài làm phiền, việc mua dịch vụ bảo vệ này cho Mặc Trầm là vô cùng cần thiết.
Bọn họ đi ra từ trong tháp, Đàm Quy đưa cho Mặc Trầm bộ ba ngụy trang gồm kính râm, khẩu trang và tóc giả, rồi cùng nhau đi đến chiếc xe tư gia đỗ cách đó vài kilomet.
Thuộc tính của bọn họ trong đời sống hiện thực chắc chắn có suy yếu, nhưng tốc độ suy yếu vẫn rất nhanh, quãng đường chỉ vài kilomet, đối với bọn họ cũng chỉ là chuyện trong một giây.
Nhưng di chuyển càng nhanh thì tiêu hao thể lực cũng càng lớn, ở một mức độ nào đó vẫn tuân theo định luật bảo toàn năng lượng.
Tháp Cạnh Kỹ được thiết lập tại khu 1 nơi Đàm Quy sinh sống, trong hiện thực, bảy năm trôi qua, bà ngoại của anh đã chuyển khỏi khu vực ban đầu.
Trong số người thân của Đàm Quy, người tiến vào trò chơi và còn sống không chỉ có mình anh, theo số lượng người chơi ngày càng nhiều, bác của anh, anh họ của anh, đều trở thành một phần của trò chơi vô hạn.
Có lẽ vì bọn họ đủ may mắn, khi tiến vào phó bản đã là giai đoạn trung hậu kỳ, tỷ lệ sống sót của người chơi mới tăng lên không ít, hiện tại anh họ và bác của anh đều còn sống, nếu không có gì bất ngờ, khoảng một đến hai năm nữa là có thể thành công “về hưu”.
Để tiện chăm sóc bà ngoại hơn, một năm trước bác của Đàm Quy đã đón bà về ở cùng, tránh trường hợp ngày cái chết đột ngột đến mà người thân lại không ở bên cạnh.
Đàm Quy dùng đạo cụ trong cửa hàng hệ thống, chiếc xe chạy nhanh như bay, chưa đến một giờ đã dừng trước nhà bác.
Nói ra cũng trùng hợp, một chiếc xe khác gần như dừng cùng lúc với bọn họ trước dãy biệt thự liền kề được chăm chút tỉ mỉ, tràn đầy hơi thở sinh hoạt.
Trước đó đã nói, mẹ của Đàm Quy không phải con một, nhưng bà là người nhỏ nhất trong nhà, cũng là người được yêu thương nhất, nếu không phải vận khí không tốt mà mất sớm, đáng lẽ bà đã là người có thành tựu cao nhất trong gia đình.
Mẹ của Đàm Quy họ Trần, bà ngoại năm đó sinh ba con trai và một con gái. Ba người anh trai vẫn luôn rất yêu thương em gái, cho nên khi cha mẹ Đàm Quy xảy ra chuyện, vốn dĩ bà ngoại có thể được chia một phần tư di sản, nhưng các bác không khiến bà phải khó xử.
Chỉ là tình cảm của thế hệ trước tốt, không có nghĩa là thế hệ sau cũng như vậy, đối với lớp con cháu nhà họ Trần mà nói, người anh họ Đàm Quy này không thích giao tiếp, nên quan hệ với bọn họ cũng không tốt.
Chủ nhân của chiếc xe dừng bên cạnh Đàm Quy, chính là gia đình người anh họ lớn của nhà bác cả, người trước kia luôn muốn so bì với anh ở mọi phương diện.