Sau bữa trưa no nê, thể lực đã hồi phục, các người chơi lại tranh thủ thời gian tiếp tục đi tìm manh mối phá giải bí mật của thôn.
Lần này, hai người chơi nữ gan to hơn chút cũng chủ động xin gia nhập đội thăm dò.
Trong đó, một cô gái tóc ngắn nói:
“Thôn này vốn bài xích người ngoài, đặc biệt là nam giới. Có tụi tôi đi cùng, khả năng cao là họ sẽ dễ mở cửa và trò chuyện hơn. Cũng dễ moi được bí mật hơn.”
Dù đây mới chỉ là phó bản đầu tiên của nhiều người, nhưng nếu cứ mãi dựa dẫm người khác, thì không bao giờ có thể trưởng thành trong trò chơi này được.
Huống chi, muốn thăng điểm đánh giá, không thể không liều lĩnh.
Bởi vì điểm đánh giá càng cao, sẽ càng dễ được trao quyền phát sóng trực tiếp. Trò chơi vô hạn tuy cho phép phát sóng, nhưng chỉ người chơi đạt cấp B trở lên mới có quyền mở live. Mà phát sóng càng có nhiệt độ, càng dễ đổi được đạo cụ hoặc phần thưởng giúp sinh tồn về sau dễ hơn. Nói cách khác: trong vô hạn lưu, tài nguyên chỉ dành cho kẻ mạnh.
Gã mặc tây trang suy nghĩ một lát, cũng thấy có lý, bèn gật đầu đồng ý:
“Vậy chia thành hai tổ thôi, mỗi tổ tám người. Hai cô ở giữa đội hình, bảy người bọn tôi vẫn đủ sức bảo vệ các cô.”
Dù nắm vai trò thủ lĩnh, anh ta không tập trung quyền lực một mình, mà còn cùng một người chơi lâu năm từng đạt cấp C cùng thương lượng nhiệm vụ.
Dù sao lần này số người chơi quá đông, bản thân anh ta không đủ sức trấn áp toàn bộ, chia sẻ quyền lực sẽ giúp giữ hòa khí trong đội.
Trước khi xuất phát, gã mặc tây trang dặn dò kỹ lưỡng:
“Mọi người nhớ rõ, phải quay về trước khi trời tối. Tuy thôn này ban ngày nhìn có vẻ bình thường, nhưng đến ban đêm ai biết thôn dân có biến thành quỷ ăn thịt người không?”
“Mấy người ở lại hậu cần trong phòng cũng phải chú ý canh lửa. Mặt trời vừa xuống là phải nhóm lửa ngay, không được đợi trời tối mịt mới châm, nhất định phải sửa lại cửa nẻo chắc chắn.”
Mỗi người chơi khi bước vào phó bản đều gặp những tình huống khác nhau, nhưng có một điểm chung đáng sợ mà ai cũng phải dè chừng đó là quỷ gõ cửa.
Đây là loại quỷ quái thường gặp nhất trong nhiều phó bản, và nếu cửa nhà quá yếu, khi bị nó “gõ”, chỉ vài lần chụp là phá tung ra, xông vào giết người.
Kể cả nếu phó bản này không có quỷ gõ cửa, thì đa số quỷ khác cũng cần phá cửa để vào, nên gia cố từ sớm vẫn là cần thiết.
Đàm Quy, trái ngược với những người chơi khác đang bận rộn củng cố cửa nẻo, chẳng mấy bận tâm.
Dù gì anh cũng đang ở nhà thôn trưởng, nơi sạch sẽ, chắc chắn, vật tư dồi dào, chẳng cần lo cái gì.
Sau khi ăn cơm xong, thay vì đi thám thính như người khác, Đàm Quy thư thái ngồi trước sân, vừa ăn hạt dưa, đậu phộng mà Trần Tiểu Mặc mang tới, vừa nói chuyện phiếm nhẹ nhàng.
Chưa cần anh phải hỏi, Trần Tiểu Mặc đã tự kể rành mạch về hoàn cảnh của mình. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cậu định học đại học. Nhà không nghèo đến mức không thể lo cho cậu ăn học, nếu kiên trì, thôn trưởng cũng vẫn đủ tiền chu cấp. Nhưng trong thôn mọi người không mấy coi trọng chuyện học, bằng cấp tiểu học đã là giỏi, thì Trần Tiểu Mặc với tấm bằng cấp ba đã được xem như “học bá”.
Ban đầu Trần Quang cũng muốn cho con tiếp tục học, nhưng gần đây trong thôn liên tục xảy ra chuyện lạ. Những người rời khỏi thôn thì bị mắc những bệnh kỳ quái. Chỉ khi trở lại thôn mới hết bệnh, như có lực lượng nào đó ràng buộc họ với nơi này.
Trần Quang chỉ có một đứa con trai, dĩ nhiên không dám để nó đi xa, thế là giả bệnh, ép con trai trở về, viện lý do “kéo dài hương khói”.
Ban đầu, Trần Tiểu Mặc rất giận.
Nhưng giờ ngẫm lại, nếu năm đó thật sự đi học đại học xa, thì giờ đã chẳng có cơ hội gặp được Đàm Quy.
Cậu tin chắc đây là duyên phận đã được ông trời sắp đặt.
Trần Tiểu Mặc liếc nhìn Đàm Quy, ánh mắt long lanh, giọng có chút ngại ngùng:
“Lúc đó còn thấy ba vô lý, giờ thì nghĩ lại… có khi ba nói đúng thật.”
Ánh mắt ấy, giọng điệu ấy nghe quen quá, Đàm Quy cảm giác như mình đang chứng kiến một bản nâng cấp “chủ động cưa cẩm” từ người yêu vậy.
Anh chuyển từ vai “người nghe lịch sự” thành “người phản công nhẹ nhàng”, lột vài hạt đậu phộng, đưa cho Tiểu Mặc, rồi chuyển hướng câu chuyện:
“Lúc vào thôn, hình như không thấy ai cả. Nhưng nhìn số lượng nhà thì nhiều lắm.
Tiểu Mặc, em biết hiện giờ trong thôn còn bao nhiêu người đang ở không?”
“Chuyện đó em biết rõ.” Trần Tiểu Mặc lập tức đứng dậy, ánh mắt sáng lên.
“Anh chờ một chút, cha em có cất quyển thôn chí trong phòng, em đi lấy cho anh xem.”
—
Trong khi Đàm Quy chỉ ngồi trò chuyện mà đã nhẹ nhàng thu hoạch được một manh mối lớn, thì hai tổ đội thăm dò bên ngoài lại cực kỳ vất vả.
Dù đã chia hai hướng đi khắp thôn, nhưng người trong thôn vô cùng bài ngoại, nếu không có lợi thì chẳng ai chịu mở miệng.
Ngay cả khi đội nữ ra mặt hỏi han, đám thôn dân chỉ biết cười cợt và nói mấy câu tục tĩu, không tiết lộ gì đáng giá.
Sau mấy tiếng gõ cửa gần như cả chục hộ, hai chân đều nhũn như bún, cả đội thăm dò vẫn vớt vát được vài thông tin hữu dụng. Họ ước lượng được diện tích tổng thể của thôn, nắm được khoảng bao nhiêu hộ dân còn đang sinh sống. Quan trọng nhất là họ nhận ra nhiều nhà đều thờ một tượng thần kỳ quái, không phải Bồ Tát, cũng không phải Phật, mà hình như là Nguyệt Lão – vị thần kết duyên, nối tơ hồng.
Khi bầu trời bắt đầu sụp tối, cả nhóm vội vã quay về khu ở tạm thời.
Có người đã cố nhịn lâu, cuối cùng không nhịn nổi, quay sang hỏi gã mặc ây trang:
“Đại lão à, anh đạt cấp B rồi đúng không? Vậy chẳng phải đã được mở phát sóng trực tiếp sao?
Sao từ nãy tới giờ bọn tôi không thấy anh tương tác gì với khán giả hết vậy?”
Gã mặc tây trang sầm mặt lại:
“Ý cậu là nghi ngờ tôi sao?”
Ai cũng biết rằng giao diện của mỗi người chơi là riêng biệt, người khác không thể nhìn thấy cấp bậc thật sự của bạn.
Nên nếu bạn nói mình là cấp B, hay cấp C, thì chỉ cần diễn đủ giống, chẳng ai dám khẳng định bạn nói dối.
Ví dụ như Đàm Quy – một người chơi thật sự đạt cấp S giả bộ phế vật, vẫn có thể che mắt tất cả.
Tuy nhiên, có một thứ không thể giả được đó là chức năng phát sóng trực tiếp chỉ mở khi người chơi đạt từ cấp B trở lên.
Nghe giọng điệu đầy đề phòng của gã mặc tây trang, người vừa hỏi vội vàng nịnh nọt chữa cháy:
“Không không! Tôi không có ý đó.
Tôi chỉ muốn học hỏi thêm thôi, biết đâu lần này nhờ anh dẫn đầu, tôi cũng may mắn được cấp B. Hiểu rõ một chút, đỡ bị bẫy, đều là đồng bào, giúp đỡ nhau thôi mà!”
Gã mặc tây trang lạnh lùng nhìn chằm chằm người kia một lúc, sau đó liếc qua ánh mắt chờ mong của những người chơi khác đang vây quanh, cuối cùng cũng chịu dịu giọng một chút, mở miệng giải thích thêm:
“Tôi có mở phát sóng trực tiếp. Không thì mấy người tưởng vì sao từ đầu tôi đã tích cực giành quyền chủ động như vậy? Biểu hiện không tốt thì có ai thèm xem đâu, phát sóng cũng chỉ tốn công.”
Anh ta nói đúng, một khi đã xin mở phát sóng trực tiếp, thì phải biểu hiện thật nổi bật, có năng lực lãnh đạo, có vai chính khí, chứ không phải làm nền.
Gã mặc tây trang không phải loại hình “gánh team bá đạo”, nên chọn con đường thể hiện qua năng lực điều phối, tạo dựng hình tượng lãnh đạo.
Sau đó anh ta nghiêm túc chia sẻ thêm:
“Trò chơi vô hạn này toàn là hố, phát sóng trực tiếp cũng chẳng dễ ăn như mấy người tưởng.
Tôi nói thật lòng, nếu sau này mấy người có may mắn được cấp B, tôi cũng không khuyên mở phát sóng ngay lập tức.”
“Phát sóng yêu cầu có nhiệt độ và thời lượng phát sóng, chủ bá bị dùng cơ chế đào thải vị trí thấp, mà bị loại là sẽ bị trừ điểm tích phân, khá đau đấy.”
“Nếu không có gì đặc sắc, hoặc bản thân không giỏi ‘làm trò’, thì phát sóng chỉ tổ thêm mệt.
Vừa phải lo giữ mạng, vừa phải diễn cho hay, còn bị mắng tơi tả, ai chịu nổi?”
Hệ thống phát sóng của trò chơi vô hạn nổi tiếng tàn khốc. Mọi chuyển động đều bị ghi lại toàn diện, không có góc chết, không có cắt ghép, người chơi không thể tương tác với khán giả, không thể xin giúp đỡ, không thể giả khóc câu vote, khán giả ẩn danh chỉ để lại làn đạn (bình luận) đã qua chọn lọc, đôi khi còn đánh thưởng (donate) nhưng thường là để cà khịa.
Gã mặc tây trang lắc đầu, giọng mang chút bực dọc:
“Từ lúc tôi bắt đầu phát sóng tới giờ, nhiệt độ vẫn thấp đáng thương.
Lúc mới lên sóng còn có đề cử tân binh, bong bóng nhiệt độ nở được vài giờ,
sau đó đám người xem chỉ toàn chực xem tôi chết thế nào cho vui.
Nên tôi chẳng buồn gia hạn hợp đồng, lên càng cao, yêu cầu càng khắt khe, bị trừ tích phân cũng càng đau.”
Gã mặc tây trang chính là kiểu người gặp may, nhờ vận khí tốt nên mới được điểm B và nhận phần thưởng tích phân, nhưng đến giờ vẫn chưa tiêu xài gì. Nếu trước đó đã trót tiêu sạch, thì lúc vi phạm hợp đồng phát sóng, không đủ tích phân để bồi thường, anh ta nghi ngờ hệ thống sẽ trực tiếp xóa bỏ anh ta ngay tại chỗ.
Nghĩ đến đây, gã mặc tây trang chỉ biết thở dài:
“Các người tự nghĩ xem đi, tích phân trong trò chơi này lấy cực kỳ khó. Thay vì ôm tích phân đi ký hợp đồng phát sóng rồi mệt mỏi vì áp lực,
chi bằng dùng nó vào thương thành để mua đồ nâng cấp sức mạnh thực tế của mình, còn thiết thực hơn nhiều. Dù sao… tôi cũng hơi hối hận rồi.”
Người chơi lúc nãy chất vấn rõ ràng là không tin, cho rằng gã mặc tây trang chỉ muốn độc chiếm quyền lợi và độ hot:
“Thật đến mức đó sao? Vậy mở phát sóng làm gì cho khổ?”
Gã mặc tây trang lười cãi, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Tin hay không thì tùy, tôi nói tới đây thôi.”
Anh ta đã quá đủ đau đầu với chuyện này, đương nhiên không muốn chia sẻ hết tình hình thật cho người khác.
Hơn nữa, phát sóng trực tiếp trong trò chơi vô hạn chẳng khác gì một đấu trường riêng biệt,
chỉ có người thật sự tin vào bản thân mới dám lao đầu vào, dù bị người khác khuyên cỡ nào, họ cũng vẫn chọn liều mạng một phen.
—
Khi màn đêm buông xuống, tất cả người chơi đều nhanh chóng quay lại căn phòng tạm thời.
Ban ngày thì không sao, nhưng tới tối, không khí lập tức trở nên lạnh thấu xương,
mặt trời vừa khuất bóng là nhiệt độ rớt nhanh chóng, cả dân làng cũng vội vàng rút vào trong nhà.
Một số hộ trong thôn bắt đầu thắp nến, ánh sáng mập mờ lay lắt, những cái bóng người mờ mờ in lên cửa sổ.
Nhưng ánh sáng ấy không mang lại chút ấm áp nào, ngược lại, khiến cả khung cảnh trở nên rợn tóc gáy,mờ ảo, lạnh lẽo.
Các người chơi đã kịp thời nhóm lửa trước khi trời tối hoàn toàn.
Ngọn lửa cháy bùng bùng, củi khô nổ lép bép, phát ra tiếng bùm bùm đều đặn, tạo ra một vòng sáng ấm áp xua đi cái lạnh và sự đáng sợ đang bủa vây từ bên ngoài.
—
Bên ngoài, gió bắt đầu thổi lên từng trận quái dị, không gian tối om, không ai dám liều lĩnh ra ngoài thám thính khi không có đạo cụ chiếu sáng,sợ rằng đi rồi sẽ không quay lại được nữa.
Gã mặc tây trang nhanh chóng phân công nhiệm vụ buổi đêm:
“Tối nay ai cũng vất vả một chút, chia phiên canh gác. Không ai được ngủ hết cả đêm, chia ca ra mà gác.”
—
Trong số các căn nhà, duy chỉ có nhà thôn trưởng là sáng sủa nhất.
Phần lớn những nơi khác chỉ thắp được nến, còn nhà thôn trưởng thì đèn chính vẫn bật sáng,
đủ thấy địa vị và điều kiện khác biệt hoàn toàn.
Sau cả một buổi chiều vắng mặt, thôn trưởng rốt cuộc cũng về, người mang theo một vẻ mệt mỏi hằn rõ trên mặt.
Dù chỉ là kẻ ở nhờ có trả tiền, Đàm Quy vẫn lễ phép chào hỏi nhiệt tình, tỏ vẻ ngoan ngoãn và biết điều, không muốn gây ấn tượng xấu.
Nhưng thôn trưởng chẳng buồn đáp lại một nụ cười cho có lệ, thậm chí không thèm nói chuyện với Trần Tiểu Mặc, chỉ lẳng lặng đi ra giếng trong sân để tắm rửa, kỳ cọ sạch sẽ cả người bụi bặm.
—
Trong lúc ấy, Đàm Quy vô tình liếc nhìn qua, thấy thôn trưởng chỉ còn mặc mỗi cái quần xà lỏn, liền hơi nhíu mày.
Ngay lúc đó, Trần Tiểu Mặc ngồi đối diện liền nghiêng người chắn tầm nhìn của anh, nhỏ giọng nói với nụ cười nhạt:
“Cha em đang tắm đó, không có gì hay ho để nhìn cả. Bộ dạng vừa khô vừa nhăn như vậy, nhìn nhiều chỉ tổ hỏng mắt anh thôi.”
Đàm Quy:…
Trong lòng thầm nói: Trần Tiểu Mặc rm đúng là đứa con có hiếu quá mức.
Vừa nãy anh chỉ định nhìn thoáng qua, để xem trên người Trần Quang có manh mối gì kỳ lạ hay không.
Bởi vì lúc ông ta bước vào, toát ra mùi đàn hương rất nồng, dưới chân lại còn dính tro bụi, thoạt nhìn… giống như hương tro vừa tắt.
—
Trong nhà thôn trưởng không chỉ có đồng hồ đeo tay, mà còn có đồng hồ treo tường kiểu cũ.
Khi Trần Quang tắm rửa xong bước vào, mặc một chiếc áo ngắn sạch sẽ, đúng lúc đồng hồ treo tường vang lên, một con chim bồ câu gỗ nhỏ bật ra, “cúc c* cúc c*” hót đúng tám tiếng,
báo hiệu giờ đã tám giờ tối.
—
Đàm Quy lập tức chú ý, thôn trưởng không chỉ tắm sạch sẽ, mà còn… xịt nước hoa.
Mà còn là loại mùi cực rẻ tiền, nồng và sặc mùi hóa học.
Ông ta vuốt tóc bóng mượt, thay sang một bộ vest đen cũ nhưng lành lặn, chân mang giày da sáng bóng, nhìn qua giống như đang chuẩn bị đi dự tiệc trọng đại hay thậm chí… lễ nghi trang trọng gì đó.
Lúc sắp đi, Trần Quang dặn dò con trai:
“Tám giờ rồi, cũng không còn sớm. Tiểu Mặc, con đi ngủ sớm một chút. Tối nay trong thôn có hỉ sự, ba phải đi chủ trì hôn lễ, chưa chắc đã về kịp. Ở nhà nhớ trông cẩn thận, nhớ khóa kỹ cửa.”
Trần Tiểu Mặc lễ phép gật đầu, ngoan ngoãn đáp lời:
“Ba cứ yên tâm, cho dù bên ngoài có nghe thấy tiếng ba gọi, con cũng sẽ không mở cửa.”
Trần Quang khẽ gật đầu, không tỏ vẻ khó chịu gì với câu trả lời của con trai.
Dù sao ban đêm rất nguy hiểm, ông ta căn bản không có ý định quay về, cho nên cho dù có ai gõ cửa bắt chước giọng ông, chắc chắn cũng không phải là ông thật.
—
Trước khi rời đi, vị thôn trưởng “yêu thương con mà vẫn lo xa” này không quên nhắc nhở thêm về Đàm Quy – người ngoài đang ở nhờ nhà mình:
“Để cậu ta ngủ ở gian phòng phía ngoài đi.
Nếu cậu ta mà dám ăn trộm gì trong nhà, cứ thả đại hoàng ra cắn.”
—
Trần Tiểu Mặc nghe xong lập tức không vui, vội phản bác:
“Cha đang nói gì vậy chứ?
Anh Đàm sao có thể làm loại chuyện đó!”
Rồi quay sang Đàm Quy, nhẹ giọng an ủi:
“Anh đừng để ý ông ấy, ông ấy cứ hay nghi thần nghi quỷ vậy đó.”
Trần Quang: …
Biết là có nói gì cũng vô ích, ông không nói thêm lời nào, xoay người đi thẳng một mạch ra khỏi nhà.
Dù gì thì ông cũng tin con trai mình đủ lý trí,
với lại, nhìn kỹ lại, Đàm Quy không phải dạng cao to lực lưỡng, dù cho anh có là gã tráng hán cao 2m8, Trần Quang cũng chẳng hề lo ngại con trai của mình bị thiệt.
Rời khỏi cổng nhà, thôn trưởng thở dài, sải bước rất nhanh, vừa đi vừa lẩm bẩm chuyện trong thôn, việc thì quá nhiều, mà tối nay lại phải chủ trì hôn lễ, tuyệt đối không được trễ giờ lành, nếu không sẽ bị thần linh trách phạt.
Chờ thôn trưởng đi rồi, Trần Tiểu Mặc lập tức chạy xuyên qua cửa sang chỗ Đàm Quy. Buổi sáng cậu đã giúp Đàm Quy chọn phòng ở, buổi chiều thì dọn dẹp căn phòng sạch sẽ, còn trải ra chăn mền đã phơi nắng trong ngày.
Trời đêm lạnh lẽo, lại không có hoạt động giải trí gì, Đàm Quy quyết định đi nghỉ sớm, ngủ sớm dậy sớm cho khỏe người.
Thế nhưng anh vừa mới bước vào phòng thì Trần Tiểu Mặc bên kia bỗng nhiên hét to: “Đại Hoàng! Mau ra đây!”
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Hai phòng ở gần nhau, chưa đến mười mét, lại đối diện nhau, Đàm Quy vừa nghe thấy liền quay đầu chạy qua. Đến nơi thì thấy Trần Tiểu Mặc mặt mày tức tối chỉ vào cái chăn đang ướt một nửa.
“Tất cả là do Đại Hoàng! Vừa rồi em đang cho nó ăn, nó bỗng nhiên nhảy lên giường em rồi tè luôn ở đó!”
Một con chó to màu vàng – Đại Hoàng – “gâu gâu” hai tiếng, biểu cảm và âm thanh đều rất vô tội.
Đàm Quy nhìn qua giường thì cau mày: chỗ đó chẳng có mùi nước tiểu gì cả, căn bản chỉ là đổ nước thôi.
Trần Tiểu Mặc trừng đôi mắt to sáng rỡ: “Giờ phải làm sao? Dùng lửa nướng chăn thì không được, nướng rồi thì toàn mùi khét, chịu không nổi đâu.”
Đàm Quy không vạch trần cậu, chỉ nhẹ nhàng đề nghị: “Nếu không thì… em sang phòng ba em ngủ tạm đi, dù sao đêm nay ông ấy cũng không về.”
“Không được đâu, tính tình ba em cổ quái lắm, nhất định sẽ mắng em.” Trần Tiểu Mặc chớp chớp lông mi, trông rất tội nghiệp, còn ra sức ám chỉ, “Với lại chăn kia chưa phơi nắng, đắp luôn sẽ bị côn trùng cắn, ban đêm lại lạnh như vậy, nằm đắp chăn ướt chắc chắn sẽ bị bệnh.”
Trần Tiểu Mặc đã ám chỉ rõ ràng đến thế, Đàm Quy cũng không tiện giả vờ không hiểu nữa. Anh chủ động mở miệng: “Nếu không ngại thì… đến ngủ cùng anh đi, chen chút cũng được.”
“Không ngại không ngại!” Trần Tiểu Mặc lập tức cầm gối của mình lên, tiện tay dắt Đại Hoàng ra sân.
Với dáng vẻ dịu dàng của một tiểu chủ nhân, cậu vừa xoa đầu chó vừa không quên thưởng cho nó hai khúc xương to còn dính thịt: “Hôm nay làm tốt lắm, tiếp tục phát huy nha.”
Con chó to vùi đầu gặm xương, vui vẻ quẫy đuôi. Nó chỉ là một con chó ngốc không hiểu chuyện gì, chỉ cần có thịt ăn là đủ sung sướng rồi.