Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 32: thôn hoang vắng ( 8 )



Khi nhìn thấy pho tượng thần này, tiến độ giai đoạn đầu tiên trong nhiệm vụ chính tuyến của Đàm Quy đột nhiên nhảy vọt thêm 20%, đạt đến 80%. Những người chơi ở phía sau còn đang chần chừ không biết có nên lên núi hay không — dù sao nơi núi rừng hoang vu hẻo lánh này cũng nguy hiểm hơn trong thôn rất nhiều — nhưng khi họ nhìn thấy con số trên giao diện nhiệm vụ thay đổi bất ngờ, liền chẳng suy nghĩ gì thêm: “Chạy nhanh lên, chúng ta lên núi tìm manh mối.”

Trên núi nhất định có manh mối quan trọng, vì tìm được manh mối thì mạo hiểm một chút cũng đáng. Còn chuyện chờ Đàm Quy xuống núi rồi cả nhóm ép hỏi manh mối từ anh, thì thực tế không khả thi. Bởi vì thực lực của Đàm Quy quá mạnh,có thể một mình dễ dàng đánh bại vài chục người bọn họ.

Chỉ là lần này họ không thuận lợi như lần trước. Rõ ràng Đàm Quy và Trần Tiểu Mặc cũng chưa đi xa lắm, hơn nữa trên núi cũng chỉ có một con đường như vậy, vậy mà cả nhóm người chơi lại bị lạc đường. Họ nghe thấy tiếng khóc than như quỷ hú sói gào, rồi còn gặp phải ảo giác “quỷ đánh tường”, vật lộn mãi hơn nửa ngày mới tìm được đường đúng, suýt chút nữa là không kịp quay lại thôn trước khi trời tối.

Dĩ nhiên, những chuyện đó đều là chuyện xảy ra sau này, tạm thời không liên quan gì đến Đàm Quy. Lúc này, anh đang hỏi Trần Tiểu Mặc: “Không phải em nói miếu này hương khói rất thịnh sao? Sao chỗ này lại đổ nát thế này?”

Miếu Sơn Thần nhìn qua không lớn, nhưng cũng không đến mức quá nhỏ, chừng khoảng năm sáu mét vuông. Ngoài pho tượng thần cao khoảng ba mét, còn có bốn năm cái đệm ngồi màu vàng để thắp hương. Nhưng những đệm hương đó đều cũ kỹ, phủ đầy một lớp bụi dày, cống phẩm trước tượng thần thì vương vãi, hư hỏng lộn xộn.

Trần Tiểu Mặc thở dài một tiếng: “Đó là chuyện trước kia rồi. Từ khi trong thôn xảy ra chuyện kỳ lạ, mọi người cũng ít lên núi hơn. Hơn nữa trong nhà ai cũng có thờ tượng thần, nếu muốn cầu Sơn Thần phù hộ nhân duyên, thì cúng ở nhà cũng như nhau thôi.”

Đàm Quy trước giờ vẫn nghe nói có chuyện lạ, nhưng chưa từng biết rõ chi tiết, bèn hỏi: “Tiểu Mặc, em có thể kể rõ cho anh nghe được không?”

“Đương nhiên rồi.” Nếu là người khác hỏi, Trần Tiểu Mặc còn chẳng buồn kể, nhưng Đàm Quy thì không giống người khác.

“Ban đầu, là con dâu nhà Trần Ngũ cầm dao chém cả nhà năm người. Lúc đó tuy rằng mọi người trong thôn thấy ghê rợn, nhưng chỉ bàn tán một hồi rồi cũng không để tâm. Bởi vì lúc đó cô ta đã phát điên, mà người điên thì cái gì cũng có thể làm ra.”

“Nhà Trần Ngũ, chính là căn nhà đối diện với nhóm người bên ngoài đang trọ. Bởi vì trong nhà không còn ai sống sót nên để trống, trong phòng thậm chí vẫn còn vết máu từ lúc đó.”

Nghe đến đây, khóe miệng Đàm Quy khẽ giật. Xem ra thôn trưởng vẫn còn chút lương tâm, ít nhất không để nhóm người chơi ở ngay trong căn nhà từng xảy ra án mạng, mà chỉ cho ở đối diện hung trạch thôi.

Trần Tiểu Mặc nói tiếp: “Con dâu nhà Trần Ngũ là mua từ nơi khác về. Việc trong nhà họ em không muốn kể nhiều làm bẩn tai anh, tóm lại là đối xử với cô ta rất tệ. Cha em đã khuyên rất nhiều lần nhưng chẳng có ích gì.”

Lúc ấy trong thôn ai cũng xì xào, nói nhà này thật quá đáng. Dù là con thỏ bị dồn đến đường cùng cũng sẽ cắn người, huống chi là người – bị ép tới mức ấy, thì phản kháng cũng quá độc ác rồi.

Trần Tiểu Mặc nói: “Cũng vì xảy ra chuyện đó, nên anh xem, dù mẹ của Sỏa Đản rất muốn có con dâu, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ ý định mua vợ cho con. Thím ấy sợ cảnh ‘một cô nhi, một quả phụ’ rước nhầm con dâu, bị g**t ch*t.”

Mà đó mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi chuyện quái lạ trong thôn.

“Sau đó nữa, là chuyện của Chú Mã. Trong sân nhà ông ta tự nhiên vang lên tiếng chó sủa suốt, không phải kiểu một hai tiếng như có người lạ, mà là kiểu điên cuồng, dai dẳng không ngừng. Người trong thôn nghe chịu không nổi, phải cho chó uống thuốc mê. Nhưng ngay cả sau khi con chó chết, trong sân vẫn luôn vang lên tiếng chó sủa. Không bao lâu sau, chú Mã chết. Chết trong tình trạng bụng bị rạch toạc, trong sân còn in đầy dấu móng vuốt chó.”

Trần Tiểu Mặc nói tiếp: “Bất quá anh không cần lo lắng đâu. Cái chú Mã đó cũng chẳng phải người tốt lành gì. Nhà ông ta thì nghèo, bản thân lại chẳng ra gì, là kiểu người già mà ai cũng ghét, suốt ngày lêu lổng, cà chớn. Chú MãMã lão cữu già rồi mà chẳng cưới được vợ, là một lão già hư hỏng.”

Đàm Quy khẽ gật đầu, nghe theo cách nói của Trần Tiểu Mặc thì dường như những người chết ban đầu đều là “kẻ có tội”.

Trần Tiểu Mặc cố gắng kể lại không quá máu me, nhưng vẫn nói sơ qua bảy tám vụ án thảm sát. Một nhà gặp chuyện thì có thể gọi là ngẫu nhiên, nhưng liên tục xảy ra bảy tám vụ, khiến mọi người bắt đầu nghi ngờ có chuyện không ổn. Người trong thôn góp tiền đi mời bà đồng pháp sư, nhưng chẳng có tác dụng gì. Có mấy kẻ giả danh pháp sư đến lừa đảo, không những không trừ được tà mà còn làm hại người khác, đến đêm hôm đó thì cũng chết một cách kỳ quái, mà chết rất thê thảm.

“Bởi vì những người trong nhà gặp chuyện lạ đều chết trong tình huống có liên quan đến dã thú, nên dân làng bắt đầu nghi là có yêu quái từ trên núi thành tinh rồi chạy xuống tác oai tác quái. Cho nên ngoài việc đưa tang chôn cất thì chẳng ai dám lên núi nữa. Miếu Sơn Thần cũng không ai trông coi, nên mới trở nên hoang phế như bây giờ.”

Đàm Quy hỏi: “Nếu đã như vậy, sao em còn dám dẫn anh lên núi? Cha em không lo cho em à?”

Trần Tiểu Mặc lắc đầu: “Dã thú hay yêu quái linh tinh đều là chuyện bịa đặt hù dọa người thôi. Người trong thôn đều nói, là mẹ ta năm đó trở về trả thù mấy nhà đó, bởi vì năm xưa bà bị chính những người trong thôn này hại chết. Khi bà còn sống trong thôn, những người kia thường xuyên bắt nạt bà, ngay cả chú Mã cũng từng giở trò với mẹ em. Cho nên mới nói, đợi em lớn lên, bà rốt cuộc tu luyện thành lệ quỷ quay về báo thù.”

Trần Tiểu Mặc ngừng lại một chút: “Em chưa từng thấy nữ quỷ đó hại người, sống trong thôn tới giờ vẫn luôn bình yên. Nếu mẹ thật sự trở về để báo thù, thì em là con trai của mẹ, chắc chắn mẹ sẽ không nỡ hại em.”

Đàm Quy nghe không rõ được những cảm xúc u uất ẩn sâu trong giọng nói của Trần Tiểu Mặc, nhưng anh biết Trần Tiểu Mặc có một số khuyết tật về cảm xúc, có lẽ cậu đang thật sự rất buồn, chỉ là cách biểu đạt khiến người khác không dễ nhận ra.

Anh giơ tay, nhẹ nhàng xoa đầu Trần Tiểu Mặc: “Không cần buồn.”

Người sau lắc đầu: “Em cũng không thực sự buồn, bởi vì từ nhỏ đến lớn em chưa từng gặp mẹ, trong đầu chỉ có một ấn tượng rất mơ hồ thôi.”

Không có sự gắn bó, chưa từng sống cùng nhau, nên muốn nói có tình cảm sâu đậm thì cũng không đến mức đó.

Đàm Quy lại hỏi: “Vậy sao thôn trưởng lại đứng ra làm chủ hôn vào nửa đêm như vậy?”

Trần Tiểu Mặc đáp: “Chuyện này nói ra thì dài dòng. Vì những chuyện kỳ lạ kia, trong thôn chết không ít người, trong đó có rất nhiều là nam đinh chưa lập gia đình. Trước khi chết, họ còn chưa lấy được vợ, cho nên người nhà mới nghĩ phải tìm cho họ một ‘bạn đời’ – xem như kết một mối thông gia âm hôn. Nhiều cụ già trong thôn chết rồi, cuối cùng đành phải mời cha em làm người chủ trì. Dù sao ông ấy là thôn trưởng, bối phận lớn, quen mặt quen tên, nên ai cũng tìm đến ông ấy cả.”

Đàm Quy nhìn về phía sườn núi không xa, nơi đó mọc đầy những ngôi mộ rải rác dày đặc, có không ít rõ ràng là mới xây trong vòng một năm. Trong lòng anh thoáng nghĩ: chắc là trong thôn có quá nhiều người chết, đến mức chẳng còn ai sống sót để tiếp tục xây nữa.

Trần Tiểu Mặc hạ giọng nói: “Bình thường cha em không cho em xen vào mấy chuyện này, nhưng em vẫn nghe được vài lời đồn. Người trong thôn nói vì gần đây kết thông gia âm hôn quá nhiều, nên thôn mình cũng bắt đầu có ‘danh tiếng’. Kết quả là bị một số nữ quỷ độc thân lâu năm để ý, bây giờ lại bắt đầu nhắm vào mấy thanh niên trong thôn.”

Cậu khẽ thở dài: “Em là thanh niên trẻ tuổi đẹp nhất trong thôn, nhiều người xảy ra chuyện như vậy, riêng em không sao, mọi người mới nói là chắc mẹ em đang phù hộ cho em.”

Bỗng nhiên, Đàm Quy nói một câu: “Vậy chắc thôn trưởng là người rất lợi hại.”

Trần Tiểu Mặc không hiểu: “Anh Đàm, sao nh alại nói vậy?”

“Trong thôn chết nhiều người như thế, mà em lại chẳng hề hấn gì, nếu thật sự là mẹ em gây ra thì những gia đình có người chết kia chắc chắn sẽ rất hận em. Thế thì sao còn để cha em làm thôn trưởng được?”

Đàm Quy nói cũng không phải có ý xấu hay chọc ngoáy, mà đó là chuyện rất hợp lý. Con người xưa nay vẫn thế,sợ hãi sẽ sinh ra oán hận. Từ xưa đã có chuyện thiêu phù thủy, giết người bị cho là yêu quái, đều là do nỗi sợ mà thành.

Một người nếu bị cho là đầu sỏ gây ra cái chết cho bao nhiêu người trong thôn, thì đáng lý ra người thân của kẻ đó phải bị ghét bỏ, huống chi cha Trần Tiểu Mặc chẳng những không bị trừng phạt, còn tiếp tục làm thôn trưởng, lại còn nuôi được con trai văn nhã nhã nhặn như thế – nhìn qua như chỉ cần gió thổi là ngã.

Trần Tiểu Mặc lắc đầu: “Có thể là vì những nhà từng đối nghịch với chúng em đều chết cả rồi, hơn nữa họ cũng sợ mẹ em. Thật ra cha em cũng chẳng giỏi giang gì, bằng không cũng không suốt ngày hối thúc em mau mau cưới vợ, còn nói gì mà kéo dài hương hỏa.”

Cậu hơi nhấn mạnh thêm: “Em không đồng tình với mấy quan niệm cổ hủ đó. Sinh con trai thì đã sao? Trong thôn đầy người đàn ông độc thân không lấy được vợ, đến vợ cũng tìm không được, thì nói gì đến nối dõi tông đường. Em cảm thấy chỉ cần tìm được người mình thích, hai người vì yêu nhau mà ở bên nhau, đó mới thật sự là hạnh phúc.”

Đàm Quy gật đầu tán thành: “Em nói rất đúng.”

“Vậy em có biết chuyện giữa mẹ em và cha em không? Nhìn dáng vẻ của em, mẹ em nhất định là đại mỹ nhân.”

Trần Tiểu Mặc cười ngượng ngùng, kể lại một câu chuyện tình yêu cũng xem như cảm động: “Năm đó mẹ em đến thôn này, bị thương ở chân nên được ở nhờ nhà em. Lúc ấy cha em còn chưa phải thôn trưởng, nhưng bề ngoài cũng được xem là tuấn tú, hai người vừa gặp đã hợp ý nhau, sau đó có em. Đáng tiếc vì muốn lo cho gia đình này, cha en đi xa kiếm tiền, chỉ mới rời đi một chuyến thì mẹ em đã bị người hại chết.”

Cậu thở dài: “Anh thấy bây giờ cha em trông già cỗi vậy, thật ra hồi còn trẻ ông ấy rất tuấn tú, chỉ là từ khi mẹ em chết, ông ấy như già đi hai mươi tuổi chỉ sau một đêm. Những năm nay lại làm việc quá vất vả nên mới trông già như vậy.”

Kể xong câu chuyện, Trần Tiểu Mặc nhìn Đàm Quy, hỏi một cách có chút ngập ngừng: “Anh Đàm, anh có sẵn lòng cùng em đến trước mộ mẹ en dâng hương không? Đương nhiên, nếu anh cảm thấy kiêng kỵ thì cũng không sao.”

“Đương nhiên không ngại.”

Đàm Quy đi phía trước, lúc đi qua pho tượng quỷ dị kia trong miếu, anh liếc nhìn lần nữa. Pho tượng vẫn an tĩnh đứng đó, không nhúc nhích, nhưng Đàm Quy lại có cảm giác như tròng mắt của nó bỗng chuyển động một chút, không rõ là thật hay chỉ là ảo giác.

Không biết có phải vì người mẹ thần bí của Trần Tiểu Mặc đang âm thầm phù hộ hay không, dù sao trong suốt thời gian họ ở trên núi không gặp chuyện gì. Nhưng trên đường xuống núi, lại có chuyện xảy ra.

Có vài bóng người bất ngời lao ra từ lùm cây, thoạt nhìn như mấy kẻ sống hoang dã. Đàm Quy nhìn kỹ lại, thì ra là những người chơi khác, chỉ là quần áo rách nát, mặt mũi đầy máu, trông cực kỳ thê thảm.

Đám người chơi mặt mũi xám xịt ấy lao đến, chỉ vào Trần Tiểu Mặc đang đi bên cạnh Đàm Quy. Trên tay họ cầm vũ khí hệ thống sản xuất, dao găm còn dính máu.

Một người trong số đó lớn tiếng hô: “Đại ca! Chúng tôi đã giải được bí mật rồi! Anh đừng để bị lừa! Những chuyện kỳ lạ trong thôn lặp đi lặp lại không phải do nữ quỷ đã chết từ nhiều năm trước! Mà chính là do cái tên đi bên cạnh anh kia — cậu ta mới là hung thủ đứng sau mọi chuyện!”