Buổi sáng có tiết đọc sớm, lại còn có cả giáo viên chủ nhiệm đến tuần tra. Đây lại là một ngôi trường có yêu cầu nghiêm ngặt về kỷ luật và nội quy, cho dù là đám học sinh ngổ ngáo cũng không dám làm mấy trò vi phạm quy tắc kiểu như nhét gián vào hộp phấn, hay đặt thùng nước trên cửa để úp người khác. Loại trò lố bịch đó tuyệt đối không xảy ra ở trường cấp ba Tây thành. Tuy vậy, điều đó cũng không khiến công việc của giáo viên chủ nhiệm lớp 0 trở nên dễ dàng hơn.
Vừa mới bước lên bục giảng, còn chưa kịp viết xong tên mình lên bảng, Đàm Quy đã bị cả lớp đồng thanh buông ra một tiếng “hư” dài đầy mỉa mai và khó chịu.
Chỉ có một số ít học sinh là không hùa theo, dù sao cũng không phải ai cũng thích Tiết Kinh, đó là Ninh Tuyết và nhóm bạn gái thân thiết của cô ta. Còn Minh Hàn Sinh thì ngồi một mình co ro trong góc, bên cạnh thùng rác, không lên tiếng phối hợp.
Người có chút nóng tính nghe mấy tiếng âm dương quái khí kiểu đó thì chắc chắn sẽ tức đến đỏ mặt. Huống hồ đám học sinh kia lại cùng lúc đồng loạt quay sang nhìn Đàm Quy chằm chằm, biểu cảm giống nhau như thể được in ra từ một khuôn mẫu – âm trầm, lạnh lẽo, đáng sợ đến rợn người.
Trời thì nóng, nhưng trong phòng học lại mở điều hòa cực lạnh. Mà bục giảng ba tấc kia thì lại nằm ngay đối diện luồng gió. Trong hoàn cảnh quái dị như vậy, đừng nói là người, đến cả quỷ nhìn vào cũng thấy rùng mình.
Điều khiển điều hòa vẫn luôn nằm trong tay Tiết Kinh – lớp trưởng. Trước kia, gió lạnh từ điều hòa luôn hướng về phía Minh Hàn Sinh. Còn hiện tại, nó lại nhắm thẳng vào bục giảng. Chỉ đứng ở đó mặc áo khoác đã thấy lạnh, huống hồ Đàm Quy chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng mùa hè.
Tiết Kinh không thật sự có ý muốn “đùa chết” Đàm Quy, cậu ta chỉ đơn giản là muốn làm cho vị giáo viên mỹ thuật mới tới này bị mất mặt một chút, lúng túng, đáng thương mà tự biết điều rút lui. Nếu làm to chuyện, cậu ta còn có thể đổ ngược lại rằng là do vị thầy trẻ tuổi này tố chất tâm lý kém, yếu đuối, hay sinh bệnh.
Anh bảo bọn họ có vi phạm nội quy trường học không à? Không hề. Mấy bạn học sinh kia chẳng qua là “hơi sợ nóng”, “rất quan tâm và yêu quý thầy cô” thôi mà.
Tiết Kinh từ trước đến nay không bao giờ dùng mấy trò hạ cấp, vì như thế quá dễ bị bắt quả tang, làm ảnh hưởng đến hình tượng của cậu ta. Thứ cậu ta giỏi là kiểu ” bạo lực lạnh” – lạnh lùng mà tàn nhẫn, dùng hành vi và lời nói xa lánh, cô lập người khác. Cậu ta không bao giờ nói thẳng tên ai, nhưng lại có thể khiến người ta hiểu rằng những lời mỉa mai, đổ tiếng xấu đều đang nhằm vào ai đó. Nếu đối phương tức giận phản ứng lại, thì ngược lại sẽ bị nói là quá nhạy cảm, nhỏ nhen.
Ngay trong ngày đầu tiên, suýt nữa nam tóc vàng đã làm hỏng bài kiểm tra vì bị người ta “vô tình làm đổ sữa bò” lên bài thi. Mấy học sinh Linh giới kia mở miệng ra là gọi người khác là “đồ nhà quê”, cho dù lời chế giễu không chỉ nhắm vào riêng cậu ta mà nhằm đến toàn bộ nhóm người chơi, nhưng cái giọng điệu chua chát ấy nghe vào tai cũng đủ khiến cậu ta bốc hỏa, lý trí sụt giảm mấy điểm, đến mức đang viết bài cũng bẻ gãy mấy cây bút.
Đám học sinh đó đặc biệt giỏi kiểu công kích bằng tinh thần, lại cố tình rất tuân thủ quy tắc trường học. Khi chưa để lộ gương mặt dữ tợn thật sự, cậu ta không có lý do gì để chủ động ra tay. Một khi vô cớ tấn công những học sinh này, khả năng cao cậu ta sẽ bị cả đám giáo viên và học sinh trong trường bao vây phản công. Người chơi chỉ có 60 người, giờ chỉ còn lại 46, làm sao đánh lại nổi 2000 người?
Là một người chơi đi theo hướng bạo lực, phong cách của nam tóc vàng là cứng đối cứng, dùng vũ lực áp chế. Nhưng khi đối diện với những thủ đoạn mềm mỏng, âm ỉ, như dao cắt thịt từng lát một mà vẫn tỏ ra ngây thơ vô tội thì cậu ta chỉ có thể ngậm bồ hòn chịu đựng, cực kỳ uất ức.
Dù tận mắt thấy mấy học sinh kia đang giở trò với Đàm Quy, cậu ta cũng không định ra tay can thiệp. Giúp Đàm Quy chẳng đem lại lợi ích gì cho cậu ta, trái lại còn có thể bị Tiết Kinh chuyển mục tiêu sang đối phó mình.
Huống chi, ngay từ đầu, Đàm Quy đã từ chối gia nhập bất kỳ đội ngũ nào, lại còn cố ý đợi đến cuối cùng mới ứng tuyển vào trường học, khiến nam tóc vàng nghi ngờ rằng nhiệm vụ của Đàm Quy có lẽ không giống với bọn họ. Nhiệm vụ đã khác nhau, rất có thể đứng ở hai phe đối lập.
Vốn dĩ đã chẳng cùng đường, nam tóc vàng không những chẳng có ý định giúp đỡ, thậm chí còn có vài phần vui sướng khi thấy người khác gặp họa. Dù sao thì cậu ta phải khổ sở vật lộn, nhìn thấy người khác sống nhẹ nhàng hơn, trong lòng cậu ta khó mà thoải mái nổi.
Giờ thì hay rồi, là học sinh thì muốn tiếp tục tồn tại phải nâng cao thành tích bản thân; còn nếu là giáo viên, đương nhiên phải có đủ “công trạng” mới giữ được chỗ đứng.
Ở cái độ tuổi cấp ba này, bọn học sinh mắt mọc trên đỉnh đầu, khi dễ cả học sinh chuyển trường như họ thì làm sao chịu phục một thầy giáo trẻ tuổi? Nếu để học sinh đồng loạt chống đối, bị nhà trường khai trừ thì chắc chắn sẽ bị trò chơi vô hạn tàn nhẫn đào thải. Nếu đến tình cảnh này mà còn không xử lý được, thì trong mắt nam tóc vàng, Đàm Quy chẳng có chút giá trị nào để mượn sức.
Đàm Quy có thể cảm nhận được cái lạnh, thính lực của anh rất tốt, cũng nghe rõ tiếng “hư” đồng thanh vang lên trong lớp. Nhưng với chỉ số thuộc tính vượt trội hiển thị trên giao diện, anh không hề thấy lạnh một chút nào.
Thể chất hiện tại của anh khiến khí huyết luôn tràn đầy, nên độ lạnh này đối với anh chẳng khác gì mát mẻ nhẹ nhàng. Ở ký túc xá, điều hòa bật mức thấp nhất anh còn phải ôm lấy Trần Mặc mát lạnh như ngọc thì mới có thể ngủ ngon giấc.
Đối mặt với tiếng “hư” từ các bạn học, Đàm Quy không hề tỏ ra lúng túng hay khó xử, ngược lại dùng một giọng bình tĩnh và ôn hòa bắt đầu điểm danh:
“Tiết Kinh, Vương Dương, Quả Mận Mộc, Kiều Hưng…”
Anh đọc tên theo đúng thứ tự sổ điểm, không thừa một người, không thiếu một ai, vừa khéo toàn bộ đều là đám học sinh “hư” vừa nãy.
“Nếu là do chưa kịp đi WC, tôi có thể cho các em mười phút để giải quyết. Có thể thông cảm được, nhưng lần sau vẫn nên tránh như vậy, các em có yêu cầu thì cứ nói thẳng, hành vi đó sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm học tập của các bạn khác.”
Ánh mắt ạn đầy vẻ cảm thông lướt qua Tiết Kinh – người đang bị bàn học che mất nửa th*n d*** – rồi lần lượt dừng lại trên từng học sinh, đều mang theo biểu cảm rất công bằng và đồng cảm:
“Thầy hiểu các em, tuổi còn trẻ mà đã gặp phải vấn đề sinh lý thì cũng không sao, tuyệt đối đừng giấu bệnh sợ thầy. Nhất định phải nói rõ với giáo viên và phụ huynh.”
“Phụt…” Ninh Tuyết không nhịn được che miệng cười trộm.
Tiết Kinh giận dữ liếc sang, thấy người vừa bật cười là Ninh Tuyết thì mặt cậu ta lập tức méo xệch. Dù sao đây cũng là người con gái cậu ta ngầm thích và hai nhà còn đang có ý định liên hôn, cậu ta đâu thể ra tay với Ninh Tuyết được.
Còn về phần cái tên thầy giáo mới này, rõ ràng bọn họ chỉ đang mỉa mai, làm gì có ai không nín được phải đi WC hay gặp vấn đề sinh lý gì! Cái loại ngụ ý này đúng là sỉ nhục!
Mấy nam sinh khác thì mặt lúc xanh lúc trắng, ai cũng không ngờ vị thầy giáo trẻ này không những không dễ bắt nạt, mà còn mặt dày đến mức có thể nói ra những lời như vậy một cách trơn tru.
Vì không thể thắng được thầy trong mấy trò tiểu xảo vặt vãnh này, bọn họ nhanh chóng đổi chiến lược, quyết định sẽ dùng chính kiến thức chuyên ngành của mình để khiêu chiến Đàm Quy.
Lớp học tập ủy viên đứng dậy nói:
“Thưa thầy Đàm, em là học tập ủy viên của lớp, có vài lời em cảm thấy cần phải nói rõ. Em cho rằng tiết mỹ thuật đối với chúng em không quan trọng, thi đại học không yêu cầu môn này, cho nên em đề nghị thầy cho bọn em tự học vào tiết này thì hơn.”
Đây là chiêu thứ hai: phủ nhận sự tồn tại của Đàm Quy trong ngôi trường này. Bởi vì kỳ thi đại học là “luật tối thượng” đè bẹp mọi quy tắc khác, mọi thứ đều có thể nhường bước cho thành tích thi cử.
Dĩ nhiên Đàm Quy cũng rất muốn cho học sinh tự học, như vậy anh chỉ cần ngồi một chỗ, lĩnh lương nhẹ nhàng. Nhưng không được, bởi tiết tự học sẽ chỉ trả lương theo mức tối thiểu, còn anh là giáo viên dạy vẽ, được trả theo tiết dạy thực tế. Mà từ trước đến nay, Đàm Quy là người có trách nhiệm, chỉ cần nhìn danh hiệu “nhân viên lao động tiêu biểu” trong hồ sơ tự chọn là đủ hiểu.
Anh nhìn học sinh kia – kẻ luôn miệng nhắc đến thi đại học – với ánh mắt hiền hòa, giọng nói cũng rất nhẹ nhàng:
“Em nói rất đúng, thi đại học là việc quan trọng. Nếu em cảm thấy rằng tiết mỹ thuật 45 phút mỗi tuần sẽ khiến em vuột mất cơ hội vào đại học lý tưởng, thì em hoàn toàn có thể chọn làm bài tập ở môn khác.”
Đàm Quy dùng giọng điệu khuyến khích để đưa ra đề nghị:
“Thầy không yêu cầu gì ở em cả, chỉ cần trong tiết học không làm phiền các bạn khác. Em có thể làm bài tập, nếu muốn đọc diễn cảm cũng được, hoặc có thể đến văn phòng của thầy để đọc. Tiết học này, giáo viên Toán và Văn của lớp mình vừa hay không có giờ, em còn có thể đem sách đến nhờ họ chỉ dạy thêm.”
Ngoài việc đưa ra đề nghị, Đàm Quy còn rất sẵn lòng hỗ trợ cho học sinh có chí học hành như bạn học tập ủy viên kia:
“Học sinh chăm chỉ học hành như em thật sự không nhiều. Nếu em thật sự muốn học, môn nào còn yếu, thầy sẵn sàng giúp em liên hệ với giáo viên môn đó. Dù là mỹ thuật, âm nhạc hay tin học, những môn này về sau em đều phải học tốt để bù lại phần yếu của mình. Nếu đã xác định theo khối Tự nhiên hay Xã hội, thì ngay từ bây giờ cần phải đặt mục tiêu rõ ràng.”
Sau đó, anh nhìn về phía các học sinh khác, mỉm cười ôn hòa, giọng nói đầy quan tâm và nhẹ nhàng:
“Nếu những bạn khác trong lớp cũng đồng tình với quan điểm của bạn ủy viên học tập, các em có thể giơ tay biểu quyết. Thầy sẽ ghi danh sách lại, lát nữa sẽ chuyển cho giáo viên chủ nhiệm và hiệu trưởng. Các em không cần lo lắng không tự giác được, đến lúc đó thầy sẽ đích thân giám sát.”
Đàm Quy xưa nay luôn là người cực kỳ hiệu suất, nói là làm, chưa bao giờ cho đối thủ cơ hội dây dưa mất thời gian với mình.
Đùa gì chứ, học sinh cấp ba đã phải học hành cực nhọc, số tiết môn phụ thì lại ít đến thảm thương: thể dục chỉ hai tiết mỗi tuần, âm nhạc một tiết mỗi tuần, sách giáo khoa mỹ thuật vốn chỉ có một tiết, giờ tăng lên hai tiết mỗi tuần, còn có máy tính cũng chỉ hai tiết.
Sáng tối đều bị môn Ngữ văn và tiếng Anh chiếm dụng, tự học buổi tối thì dùng để làm bài tập và kiểm tra. Mỗi tuần có 46 tiết học chính quy, mà tiết môn phụ chỉ vỏn vẹn 8 tiết. Nếu tất cả đều bị biến thành giờ làm bài tập, lớp bọn họ chắc chắn sẽ trở thành trò cười của cả khối.
Ninh Tuyết lập tức giơ tay nói:
“Thầy ơi, em không giống bọn họ, em muốn học mỹ thuật, em không muốn biến thành con mọt sách chỉ biết cắm đầu vào sách vở.”
Cụm từ “con mọt sách” vốn là lời châm chọc mà đám học sinh này thường dùng để chế giễu mấy bạn học chuyển trường. Nhưng bây giờ nghe nó được dùng để miêu tả chính mình, đám học sinh ngạo mạn của lớp 0 lập tức lạnh sống lưng.
Ủy viên học tập vừa lên tiếng thì mặt xanh mét, trắng bệch liên tục, hoảng hốt liếc mắt cầu cứu Tiết Kinh:
“Tiếp theo làm sao đây?”
Cậu ta có thể cảm nhận rõ ràng – Đàm Quy đang cực kỳ nghiêm túc. Một khi bọn họ đồng ý, đối phương chắc chắn sẽ lập tức triển khai hành động.
Chỉ vị giáo viên chủ nhiệm lớp – người vẫn hay xuất hiện lén nhìn qua cửa sổ – đã đủ khiến bọn họ sợ chết khiếp. Giờ mà thêm một thầy giáo như Đàm Quy, cứ nhìn chằm chằm bọn họ như vậy nữa thì… xin miễn cho.
Cuối cùng, Tiết Kinh – lớp trưởng – cũng lên tiếng:
“Em cảm thấy các môn nghệ thuật cũng rất quan trọng. Thầy nói rất đúng, đúng là phải học đi đôi với nghỉ ngơi. Xin thầy cứ dạy chúng em đi ạ.”
Có thể thuận lợi vượt qua bài tế “kim quy”, đúng là cũng có chút bản lĩnh, cậu ta đã đánh giá thấp đối phương. Nhưng không sao cả, nếu ám chiêu không có tác dụng, vậy thì chơi minh chiêu – cùng lắm thì dùng chính chuyên môn để “thắt cổ” Đàm Quy.
Phải biết rằng đám học sinh này – ngoại trừ mấy tên quỷ nghèo đặc biệt ưu tú kia – bọn họ từ nhỏ đã được bồi dưỡng các loại tài năng nghệ thuật: thổi, kéo, đàn, hát, cầm, kỳ, thư, họa… Không đến mức cái gì cũng tinh thông, nhưng ít nhiều gì cũng có vài người đạt giải, nhận thưởng các kiểu.
Đánh bại Đàm Quy bằng chính nội dung mà thầy dạy mới là cú tát nặng nề nhất vào mặt anh. Đến lúc đó, bọn họ sẽ càng có lý do chính đáng để yêu cầu đổi giáo viên mỹ thuật. Dù sao, nếu học sinh còn giỏi hơn cả thầy, thì thầy lấy tư cách gì để dạy?
Nhưng tính toán này vừa mới khởi động đã lập tức thất bại. Bởi vì ngay giây tiếp theo, Đàm Quy đã xoay người, cầm lấy phấn bắt đầu vẽ tranh lên bảng. Để tránh bị quy định phạt vì không giảng bài, trong lúc vẽ anh vẫn mở miệng nói:
“Hôm nay chúng ta học vẽ bằng phấn. Thầy sẽ làm một ví dụ đơn giản cho các em xem.”
Anh vẽ cực kỳ nhanh – với một tốc độ gần như không thể tin nổi, trên bảng đen liền xuất hiện một bức tranh tái hiện lại sinh động cả lớp 0. Tiết Kinh chau mày, Ninh Tuyết với dáng ngồi điềm đạm thục nữ, ủy viên học tập vừa mới đứng lên, từng người từng nét – cả những kẻ nhao nhao gây rối – đều được Đàm Quy phác họa lại sống động như thật.
Trong bức tranh ấy, Minh Hàn Sinh ngồi trong góc đang mỉm cười, nụ cười đầy thư thái. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên cậu ta được tận mắt chứng kiến Tiết Kinh chịu thiệt.
Giáo viên dạy lớp này không hẳn là xấu, nhưng hầu hết đều có ý nịnh bợ Tiết Kinh, dù tên đó có nói bậy cũng chẳng ai dám phản bác. Mà sự tồn tại của Đàm Quy, đối với Minh Hàn Sinh mà nói, giống như một tia sáng bất ngờ chiếu rọi giữa thế giới đen tối.
Cậu ta quyết định, kể từ hôm nay, tiết học mà cậu ta yêu thích nhất chính là mỹ thuật — chính xác hơn là tiết mỹ thuật do thầy Đàm giảng dạy.
Đàm Quy sử dụng kỹ thuật phác họa nhanh, không vẽ chi tiết phức tạp, nhưng lại nắm bắt hình tượng của học sinh vô cùng chuẩn xác. Hơn nữa, anh còn cố tình dùng hai màu phấn: trắng và đỏ. Mỗi một học sinh gây rối trong lớp đều bị vẽ bằng phấn đỏ — rõ ràng là đang bị “điểm danh” công khai giữa lớp.
Chiêu này thực sự khiến đám học sinh lớp 0 choáng váng. Cả một mảng bảng đen lớn như vậy, Đàm Quy vẽ trơn tru liền mạch. Lúc mới bắt đầu nhìn vào chỉ thấy một đống đường nét hỗn độn, nhưng chớp mắt sau, cả bảng đen đã đầy ắp hình ảnh sống động — giống như có phép thuật vậy. Thầy giáo mỹ thuật mới đến này, chắc chắn dùng ma pháp!
Lúc ấy, cả lớp mới chợt nhận ra một điều: thầy giáo này không chỉ mặt dày, không giống như lời đồn nói là “đi cửa sau” vào trường, mà thật sự có tài năng, năng lực chuyên môn cực kỳ mạnh.
Tuy các thầy cô khác vẫn hay nói rằng, đứng trên bục giảng có thể thấy hết tất cả hành động nhỏ của học sinh bên dưới — nhưng học sinh thì chưa bao giờ tin. Dù là lén dùng điện thoại, đọc truyện tranh, thì thầm trò chuyện hay ngủ gật sau đống sách vở dày cộp, bọn họ vẫn luôn xem mấy lời đó như gió thoảng bên tai.
Thế nhưng khi nhìn thấy bức tranh này, tất cả đều cảm thấy lạnh sống lưng — giống như đang bị camera giám sát ghi hình từng cử động một. Thầy giáo mỹ thuật mới này không phải quỷ, nhưng chắc chắn không phải người… mà là robot! Đôi mắt ấy nhất định là camera trí tuệ nhân tạo!
Hơn nữa, dường như thầy giáo robot này còn rất biết “thù dai”. Ví dụ rõ nhất chính là học sinh ủy viên vừa rồi — người đã gây chuyện nhưng không thừa nhận mình có biểu cảm lố bịch — bị vẽ với một dáng vẻ cực kỳ khoa trương. Bọn họ tin chắc, thầy Đàm nhất định là cố ý “bôi xấu”!
Đàm Quy hỏi:
“Có bạn học nào có thể phục lại quá trình vẽ của thầy vừa nãy không? Dùng bảng đen phía sau hơi nhỏ một chút cũng không sao, tỉ lệ vẫn giống nhau. Có thể lên đó vẽ thử, không cần vẽ nhiều như thầy, chỉ cần vẽ chính mình là được. Thầy cho các em năm phút, chắc là đủ.”
Đùa nhau à?
Có người liếc nhìn đồng hồ treo trong lớp — Đàm Quy chỉ mất mười lăm phút để hoàn thành một bức vẽ với độ chi tiết và sống động đến mức kinh ngạc. Tốc độ vung tay của anh trên bảng đen nhanh đến mức gần như để lại tàn ảnh. Mười lăm phút đó, có khi cả cái đầu của mình họ còn chưa kịp phác ra được.
Mấy bạn học từng tự tin với kỹ năng hội họa của mình, vốn dĩ còn định cùng Tiết Kinh thể hiện một phen, giờ đều câm nín ngồi yên như gà. Họ đâu có điên — năm phút? Lên bảng bây giờ chẳng khác nào tự dâng mặt ra để bị bẽ mặt.
Có người cố thử gài bẫy, giơ tay hỏi:
“Thầy ơi, thầy vẽ bức tranh này là để kỳ vọng chúng em cũng đạt được trình độ như vậy sao?”
Câu hỏi này nghe thì có vẻ vô tư, nhưng trong đó rõ ràng cài bẫy ngôn ngữ: nếu Đàm Quy dạy không đến nơi đến chốn, chẳng phải anh sẽ bị quy định của hệ thống trừng phạt vì không hoàn thành nhiệm vụ sao?
Nhưng đáng tiếc, Đàm Quy không chỉ có tài, mà còn cực kỳ khiêm tốn và tỉnh táo. Anh lộ vẻ kinh ngạc nhìn học sinh kia, như thể câu hỏi vừa rồi là điều gì quá ngây thơ:
“Em nghĩ gì vậy? Các em mới chỉ học 45 phút mỗi tuần mà muốn đạt được trình độ này à? Không có thiên phú, không có luyện tập, thì đó là chuyện không thể.”
Anh tiếp tục nói:
“Mỹ thuật là một môn nghệ thuật tạo hình, không chỉ giới hạn ở vẽ tranh mà còn bao gồm điêu khắc, gấp giấy, cắt may, v.v… Đây là một bộ môn rất sâu sắc. Nếu các em có thành tích học tập không tốt, nhưng lại có thiên phú và hứng thú, thì từ năm lớp 10 cấp ba có thể cân nhắc con đường sinh viên nghệ thuật. Còn nếu em nào quan tâm đến ngành kiến trúc, việc hiểu biết mỹ thuật cũng vô cùng cần thiết.”
Đàm Quy vẫn luôn là một thầy giáo rất có trách nhiệm:
“Nếu không có ý định theo con đường mỹ thuật chuyên nghiệp, thì vẫn nên nghiêm túc học tập. Đợi sau này thi đậu đại học, có thời gian rảnh rồi vẽ cũng chưa muộn. Thầy có giấy vẽ ở đây, ủy viên học tập lên phát cho các bạn. Hôm nay chúng ta bắt đầu từ bài tập vẽ chân dung bản thân.”
Khi bắt đầu bài vẽ, tốc độ trong lớp lập tức chậm hẳn lại. Dù sao thì trình độ của đám học sinh cấp ba cũng chỉ đến vậy, một tiết học 45 phút, Đàm Quy ung dung “kiếm” được 1000 linh tệ một cách nhẹ nhàng.
Trong tình huống thực lực tuyệt đối áp đảo, thì mọi âm mưu thủ đoạn cũng chỉ như hổ giấy mà thôi. Ngoại trừ mấy kẻ cuồng bám theo kiểu b**n th**, những người mà Đàm Quy từng gặp ngoài đời thật đều khá thân thiện với anh. Nhưng khi làm họa sĩ trên mạng, anh từng gặp không ít thể loại “khó nuốt” – ẩn sau màn hình, ai cũng có thể trở nên đáng sợ.
So với đám người từng khiến anh phát cáu khi hoạt động online, thì lũ học sinh này còn dễ thương hơn nhiều. Còn chưa nếm đủ đòn hiểm của xã hội ngoài kia.
Trong trường này, tin tức lan rất nhanh. Lớp 0 là lớp nổi bật nhất khối lớp 10, rất được chú ý. Chỉ trong mười phút nghỉ giữa giờ, bọn học sinh đã thông qua nhóm chat điện thoại mà nắm bắt rõ tình hình.
Chỉ cần không bị thầy cô bắt gặp, điện thoại vẫn được ngầm cho phép dùng. Còn mấy người chơi – những học sinh chuyển trường – trên người không có điện thoại là vì bọn họ đều là học sinh nghèo nhận học bổng, làm sao có điều kiện như đám con nhà giàu này. Kể cả có bị giáo viên thu mất máy, thì họ cũng có tiền để mua máy mới ngay sau đó, hết cái này lại thay cái khác.
Ngay cả Tiết Kinh – kẻ ẩn hình có địa vị cao nhất lớp, cũng bị thầy giáo mới xử lý gọn ghẽ, những học sinh khác trong lớp càng không dám nghĩ mình giỏi hơn Tiết Kinh. Thế nên trong tiết học của Đàm Quy, ai nấy đều phối hợp rất tốt, không ai dám làm càn hay gây rối.
Nam tóc vàng ngồi trong lớp, nét mặt lộ rõ vẻ trầm ngâm. Nhìn Đàm Quy nhẹ nhàng hóa giải nguy cơ, lại còn giành được sự kính trọng của học sinh, cậu ta bắt đầu suy nghĩ – có vẻ việc Đàm Quy chọn làm giáo viên mỹ thuật không phải ngẫu nhiên, mà là vì anh có chuyên môn rất mạnh. Nghĩ đến đây, cậu ta tự hỏi: “Mình thì giỏi cái gì?”
Cậu ta rất giỏi đánh nhau. Nhưng trường học lại không cho đánh nhau. Cậu ta có thể xử lý quỷ quái rất nhanh, nhưng trường cấp ba Tây thành chỉ là một ngôi trường phổ thông bình thường, chương trình học chẳng có cái gì gọi là chiến đấu hay đối phó dị vật. Có lớp bắn súng thì tốt quá, nhưng tiếc là không có.
Cậu ta nhận ra thứ mình giỏi lại không dùng được trong phó bản hiện tại. Có vẻ như quá bất lợi. Đợi sau khi thoát khỏi phó bản này, cậu ta nhất định phải vào cửa hàng hệ thống mua thêm vài kỹ năng nhìn có vẻ vô dụng nhưng có thể phát huy tác dụng trong hoàn cảnh đặc biệt. Dù sao phó bản trò chơi rất đa dạng, học thêm kỹ năng cũng không bao giờ thừa.
Hôm nay, Đàm Quy dạy sáu tiết, đi qua tổng cộng sáu lớp. Dù là lớp đã dạy hay chưa từng dạy, chỉ cần người chơi nào đã biết thân phận “giáo viên mỹ thuật” của anh, thì cũng đều có vài người nhân lúc nghỉ giữa giờ muốn bắt chuyện làm quen.
Dù Đàm Quy chỉ là một thầy giáo dạy môn phụ như mỹ thuật, thì thân phận “thầy giáo” trong trường học cũng đã là một loại lợi thế tự nhiên rồi — một tầng thân phận trên cơ học sinh.
Chỉ là lịch học ở trường quá kín kẽ, tiết học dồn dập, mỗi tiết chỉ có mười phút giải lao. Mà Đàm Quy lại còn dạy suốt sáu tiết liên tục, tiết cuối còn là tiết rèn luyện thể chất. Muốn tranh thủ thời gian để bắt chuyện với anh thì chỉ có thể cố gắng bám lấy thời điểm tan trường.
Giữa trưa, một nhóm người chơi tụ tập ở căn tin để bàn bạc. Họ không quá lo lắng việc bị các NPC học sinh khác phát hiện, bởi vì chỉ cần họ nói đến những từ liên quan đến trò chơi, hệ thống sẽ tự động che chắn – khiến NPC chỉ nghe được những câu rời rạc, chẳng thể hiểu nổi.
Dù là nam tóc vàng, nữ tóc đỏ, hay cậu nam với vẻ mặt chính khí nghiêm trang kia, tất cả đều có cùng suy nghĩ: nếu có thể khiến Đàm Quy ra tay giúp đỡ, với thân phận giáo viên, chỉ cần quan tâm thêm một chút thôi cũng đủ giúp phe người chơi giảm bớt rất nhiều rủi ro.
Dù sao cũng đã có vài người chơi nghe ngóng được vị trí văn phòng của Đàm Quy, đến chiều định bụng sẽ tìm cớ để tiếp cận anh trước.
Chỉ tiếc là… buổi chiều họ không tìm được Đàm Quy.
Bởi vì ngay khi kết thúc tiết dạy của mình, Đàm Quy đã lập tức về nhà. Anh ăn không quen đồ ăn trong căn tin, mà sếp Mặc- người có cái miệng cực kỳ kén chọn kia – cũng không thể ngày nào cũng cùng anh ăn cơm ở trường được. Làm một thầy giáo trẻ như Đàm Quy, còn phải tranh thủ về nhà nấu cơm chiều cho “sư mẫu” nữa kìa, làm sao rảnh rỗi mà nán lại nơi này mãi?
Làm giáo viên không chỉ cần giỏi trong công việc, mà trong cuộc sống cũng phải chu toàn. Sếp Mặc bận trăm công nghìn việc, công việc cực kỳ áp lực, còn Đàm Quy thì công tác nhẹ nhàng hơn, cho nên chủ động gánh vác nhiều việc nhà hơn để giữ gìn một gia đình hòa hợp và hạnh phúc.
Hơn nữa, vừa tan học không bao lâu, sếp Mặc đã gọi video call tới, rõ ràng là đang “kiểm tra bất chợt”.
Trong phó bản đầu tiên, hai người luôn dính nhau như keo, mà lại còn là trong tình huống hoàn toàn do Đàm Quy kiểm soát, nên Mặc Trầm không hề lo lắng. Còn trong phó bản thứ hai, dân làng trong thôn đều xám xịt, hoặc là quá già, hoặc là quá xấu, nên Mặc Trầm càng không chút nghi ngờ ánh mắt của Đàm Quy.
Nhưng phó bản lần này lại không giống những lần trước. Trong trường học này, phần lớn học sinh đều xuất thân khá giả, đứa nào đứa nấy da trắng mịn màng, vẻ ngoài thì xinh xắn ưa nhìn, nhìn đâu cũng thấy sạch sẽ sáng sủa. Mặc Trầm không nghi ngờ phẩm hạnh của Đàm Quy, chỉ là lo lắng đám học sinh kia như một đám ong mật, cả ngày ong ong vây quanh đóa hoa tươi như Đàm Quy mà thôi.
Khi nhìn thấy hình ảnh qua màn hình, Mặc Trầm mới hoàn toàn yên tâm, còn vô cùng hài lòng mà cách màn hình nháy mắt một cái với Đàm Quy. Ánh mắt cậu đúng là vô địch thiên hạ, chỉ cần liếc qua một cái là chọn được cho mình một ông xã siêu cấp hoàn hảo.
“Ngày mai đúng lúc em rảnh, sẽ đến trường tìm anh.” – Hôm đó cậu chỉ tham gia buổi họp hội đồng giáo dục, số người biết cậu không nhiều. Mặc cho Đàm Quy có đeo nhẫn cưới trên tay, Mặc Trầm vẫn rất chắc chắn luôn sẽ có vài người trẻ có đầu óc không tỉnh táo chẳng coi ra gì.
Huống hồ, trong ngôi trường lớn như vậy, mấy lời đồn nhảm thường xuyên lan truyền, và mấy lời đó thường chẳng có nửa phần liên quan gì đến sự thật. Nếu không đích thân đến để “chuyển lời”, thì chẳng mấy chốc, một người như cậu- “chồng hợp pháp” của thầy Đàm – sẽ bị biến tấu thành thứ gì đó đáng sợ mất rồi.
Dù sao trong ngôi trường này, ngoài thành tích học tập, chỉ cần nhà có tiền là được – đạo đức của học sinh thì không ai dám đảm bảo. Chỉ tính riêng cái tên Tiết Kinh mà cậu từng gặp trong buổi họp hội đồng giáo dục hôm đó, thì cha của cậu ta – sếp Tiết – bên ngoài không chỉ có cả đống tình nhân, mà còn có cả con riêng.
Trong một ngôi trường quý tộc như vậy, học sinh thường thành thục hơn cả những trường công lập có môi trường tốt thật sự. Nhiều khi, cha mẹ bọn họ chính là tiểu tam, tiểu tứ trèo lên được vị trí hiện tại, vậy thì tiêu chuẩn đạo đức có thể thấp đến mức nào cũng không lạ.
Mặc Trầm muốn để cho đám “nụ hoa nhỏ” kia biết, thầy Đàm của bọn họ không chỉ có năng lực chuyên môn xuất sắc, mà gu chọn người yêu cũng cực kỳ xuất sắc. Dù các em có đáng yêu ngọt ngào đến đâu, thì trong mắt anh, cũng chỉ là một “hình người biết đi” nhỏ bé mà thôi.