“Quầy tạp hóa trong khu chung cư không đầy đủ lắm, nhưng trong vòng một cây số có siêu thị lớn. Hay là tôi đi cùng cậu? Mới đến, chắc cậu chưa quen đường.” Trần Mặc tỏ ra cực kỳ nhiệt tình.
Từ nhỏ đến lớn, Đàm Quy chưa từng đi mua đồ lót chung với ai. Trước năm 16 tuổi, toàn bộ quần áo của anh đều là do ba mẹ chuẩn bị sẵn.
“Thôi khỏi, vậy thì phiền cậu quá.” Anh từ chối khéo “Hơn nữa tôi vừa mới tắm xong, nếu ra mồ hôi thì coi như mất công tắm.”
Chỉ có bảy ngày thôi mà. Đàm Quy quyết định chịu đựng một chút, tiền thì còn dễ trả, nhưng nhân tình thì khó, mà “nợ quỷ” thì lại càng không dễ gì cắt đứt.
Hơn nữa, ban đêm vốn đã không an toàn, muốn tìm hiểu bản đồ khu vực xung quanh thì vẫn nên để ban ngày đi thì tốt hơn.
Đàm Quy vì muốn làm cho lý do của mình nghe có lý hơn, liền tiện tay móc điện thoại ra xem giờ. Nhưng vừa mở ra, anh liền khựng lại, chiếc điện thoại mang từ thế giới hiện thực vào không ngờ lại có… có sóng. Không chỉ có sóng, mà còn full vạch.
Trên điện thoại, ngoài ứng dụng gọi điện và nhắn tin, tất cả biểu tượng phần mềm còn lại đều biến thành hình dạng xa lạ. Khi Đàm Quy thử mở vào kiểm tra, toàn bộ thông tin đều trống trơn, không có một ID quen thuộc nào.
Nếu không phải chiếc điện thoại vẫn luôn ở trong túi áo khoác của mình, bề ngoài cũng không thay đổi, thì anh đã nghĩ có người tráo đồ.
Thoát khỏi giao diện, anh giả vờ như vừa mới phát hiện:
“Đã 10 giờ rồi… Thôi chờ mai tan ca rồi đi mua cũng được. Hơn nữa hôm nay cậu cũng mệt cả ngày rồi, mau đi tắm đi, tắm xong lên giường nghỉ ngơi.”
“Cậu đúng là người chu đáo, biết quan tâm.” Trần Mặc cười tủm tỉm nhìn anh, “Vậy để tôi đặt cơm hộp giúp cậu luôn, chờ khi nào cậu có lương rồi trả lại cũng được. À đúng rồi, cậu còn chưa cho tôi số điện thoại với tài khoản Miêu Miêu nữa.”
Trần Mặc thuận tiện đưa luôn mật khẩu wifi ký túc xá.
“Lúc nãy mải dọn dẹp nên quên mất, cậu đọc số đi, tôi lưu lại.”
Đàm Quy cũng không biết số điện thoại mình có thay đổi không. Nếu lỡ đưa một dãy không dùng được, ai biết Trần Mặc có tức giận không?
Trần Mặc đọc lên một dãy mười chữ số bắt đầu bằng 404…, Đàm Quy gọi thử thì đúng thật — chiếc điện thoại đỏ tươi trên tay Trần Mặc liền đổ chuông. Nhạc chuông là kiểu nhạc nền thuần âm, nghe hơi… quái lạ, còn mang chút âm sắc rợn người.
Còn về cái gọi là tài khoản Miêu Miêu, Đàm Quy mở ra giao diện phần mềm, giữa một đống biểu tượng hoa hoè loè loẹt, cuối cùng cũng tìm được một biểu tượng có hình một con mèo đen với hai cái đuôi dài ngoằng, bên dưới ghi hai chữ nhỏ: MM.
Anh bấm mở phần mềm, đưa giao diện trống trơn cho Trần Mặc xem:
“Cậu nói cái này đúng không?”
“Đúng rồi! Tôi quét mã của cậu nhé. À suýt quên, công ty mình còn có group nội bộ, để tôi kéo cậu vào nhóm.”
Trần Mặc chớp đôi mắt đen nhánh sáng rực, ngay sau đó — đinh! — trong giao diện khung chat của Đàm Quy hiện ra thông báo lì xì.
Bạn đã gia nhập nhóm công ty Linh Hải Sinh Vật, có bao lì xì chờ nhận, mau vào nhận ngay!】
Ngay khi mời vào nhóm thành công, Trần Mặc đã gửi một phong bao lì xì chào mừng:
Hoan nghênh nhân viên mới gia nhập nhóm! Cuối cùng công ty chúng ta cũng có một nhà thiết kế ưu tú rồi, vỗ tay jpg】
Linh Giới Sinh Vật là một công ty mới thành lập, trong group chỉ có 15 người. Nhân viên mới như Đàm Quy thậm chí còn nhiều hơn cả nhân viên cũ.
Theo thông tin thẻ nhân viên, Đàm Quy được phân vào bộ phận thiết kế thị trường. Bộ phận này hiện có một giám đốc bộ phận, một chủ nhiệm, và một ngườ viết kế hoạch kiêm luôn cả trang trí. Còn Đàm Quy – chính là người đảm nhiệm vị trí thiết kế chuyên nghiệp, tức là chuyên trang trí.
Tuy là công ty mới thành lập và quy mô nhỏ, nhưng Linh Giới Sinh Vật vẫn có đủ các phòng ban cần thiết: phòng Tài vụ, phòng Tiêu thụ, phòng Nhân sự, phòng Thị trường, phòng Kho vận, và cả một phòng đặc biệt gọi là phát triển.
Phòng phát triển có cấu trúc cực kỳ đơn giản, chỉ gồm có một tổng giám đốc và Trần Mặc.
Phòng Tài vụ tuyển hai người, trong tổng số 49 người chơi thì:
38 người vào phòng Tiêu thụ3 người vào phòng Tài vụ8 người vào phòng Kho vận (bao gồm cả nhân viên vệ sinh vì cũng do Kho vận quản lý)Tuy nhiên, hiện tại số nhân viên mới của phòng Tiêu thụ chỉ có 37 người, tức là đang thiếu một người.
Tổng giám đốc phòng Tiêu thụ chính là người đeo nơ tím.Người mặc áo sơ mi hoa là chủ quản phòng Tài vụTrần Diệu Diệu là nhân viên của phòng Nhân sựCòn Tổng giám đốc công ty – Nghiêm Tổng – cũng kiêm luôn vai trò Tổng giám đốc phòng Nhân sựDo Trần Mặc bất ngờ tung ra một phong bao lì xì lớn, group công ty đang yên lặng liền bùng nổ, hàng loạt nhân viên đang “ẩn nấp” bỗng thi nhau trồi lên mặt nước:
【Tổng giám đốc Nghiêm- phòng phát triển- lĩnh bao lì xì của Trần Mặc】
【Vương Hoa – phòng Tiêu thụ – lĩnh bao lì xì của Trần Mặc】
【Chị Xảo – phòng Tài vụ – lĩnh bao lì xì của Trần Mặc】
【Hoa Hoa – phòng Kho vận – lĩnh bao lì xì của Trần Mặc】
Tất cả những người nhận được bao lì xì đều đồng loạt gửi lời chào mừng tới Đàm Quy — đồng thời không quên “l**m” chân một chút Trần Mặc, người được coi như “ông chủ lớn” đứng sau.
【Ông chủ khí phách!】
【Chúc ông chủ phát tài lớn!】
【Quỳ tạ ông chủ đã cho lì xì lớn!】
Bao lì xì mà Trần Mặc phát quả thật rất lớn: tổng cộng 1.000 linh tệ. Ở tập đoàn Linh Giới, nếu không tính các hệ số thưởng, mức lương cơ bản một tháng của nhân viên bình thường chỉ khoảng 2.500 linh tệ. Trừ phòng Tiêu thụ và những vị trí cao như X Tổng, lương trung bình mỗi tháng của phần lớn nhân viên cũng chỉ rơi vào 3.000 linh tệ.
Với 16 người chia nhau 1.000 linh tệ, ai cũng có phần, mà lại là bao lì xì để “hoan nghênh” mình, nên Đàm Quy cũng không thể không tham gia. Cậu cố tình đợi đến lượt cuối cùng mới ra tay — ai ngờ lại “vớ” được nhãn hiệu Vua may mắn, nhận về tới 188 linh tệ.
Linh tệ được chuyển thẳng vào tài khoản trên ứng dụng trò chơi vô hạn, hệ thống hiện ra một dòng giới thiệu:
【Linh tệ: Tiền tệ phổ biến của Linh giới, có thể dùng để mua sắm ở Linh giới, hối lộ quỷ, có giá trị lưu thông cực cao】
Tóm lại là tiền từ trên trời rơi xuống, thông qua internet, ngay cả mặt đồng nghiệp còn chưa thấy mà đã rất khách sáo.
【Kho vận- Hoa Hoa: Người mới đúng là vận khí không tồi!】
Đàm Quy lập tức gửi một tin nhắn:
【Thị trường- Đàm Quy: Không phải vận khí tốt thì sao lại được gia nhập đại gia đình hòa thuận thân ái như Linh Hải sinh vật chứ】
【Tiêu thụ-Vương Hoa: Người mới nói rất đúng, dưới sự lãnh đạo của Tổng giám đốc Nghiêm, công ty chúng ta nhất định sẽ phát triển lớn mạnh, được tổng bộ khen thưởng】
Vương Hoa lại tiếp tục tung ra một tràng nịnh nọt Tổng giám đốc Nghiêm.
Khóe miệng Trần Mặc hơi cong lên, đúng lúc đó Đàm Quy nhận được một tin nhắn riêng, là do Trần Mặc gửi tới.
Ảnh đại diện của Trần Mặc đen như mực, không nhìn thấy gì, ID chỉ có đúng một chữ: “Mặc”.
【Mặc: Cho tôi cọ cọ vận khí của cậu】
Đàm Quy đúng là vừa mới giật được bao lì xì vua may mắn, nếu người ta gửi thiếu, thì bao lì xì này coi như phần thưởng an ủi bồi thường rồi.
Đàm Quy chỉ cần bấm nhẹ một cái để xem, bao lì xì tự động được nhận. Đây là bao lì xì dành riêng cho một người, bên trong có đến 666 linh tệ!
Má nó, tiền này cầm còn thấy nóng tay, có ai đi cọ vận khí mà bị cọ ngược lại, rồi người kia còn phát bao lì xì đâu, anh lập tức rút lui, để lại một cái nhãn dán: “Kẻ tiểu nhân chuyên đẩy bao lì xì”.
【Quy Lai Hề: Cái này không được rồi】
Quy Lai Hề là ID cố định của Đàm Quy trên internet, trò chơi vô hạn gán cho anh một tài khoản thuộc app linh miêu. Ảnh đại diện của anh giống như một bức tranh phong cảnh, nhìn qua mang theo cảm giác tháng năm tĩnh lặng, yên bình.
【Mặc: Tôi không cần, mai mời tôi ăn cơm là được】
Bao lì xì ở Linh giới cũng giống như ở hiện thực, nếu người nhận không mở, ngày hôm sau nó sẽ tự động trả lại tài khoản người gửi.
Ai mà từ chối nổi một ông chủ hào phóng khảng khái như thế chứ? Không ngờ còn có người đưa tiền để được người khác mời mình ăn cơm. Dù đối phương không phải là con người, Đàm Quy cũng chỉ muốn gửi một câu: 【Cơm cơm, thơm thơm】
【Quy Lai Hề: Vậy mong rằng ông chủ khoan dung đến ngày kia, ngày kia tôi mời ông chủ bữa tiệc lớn luôn!】 Anh còn gửi kèm một cái biểu cảm mèo dễ thương cầu xin tha thứ.
“Cậu đúng là thú vị thật đấy.”
Đàm Quy: …?
Anh thú vị chỗ nào cơ chứ? Chắc là tại điểm mị hoặc yêu quá cậu ta thấp hơn bình thường đi.
Trần Mặc đúng là điểm mị hoặc hơi thấp, nhìn thấy vẻ mặt mơ màng ngơ ngác của Đàm Quy thì không nhịn được cười đến hoa nở loạn xạ, vừa cười vừa th* d*c, suýt nữa không đứng vững mà ngã. Đàm Quy phản xạ nhanh tay đỡ lấy, nửa người Trần Mặc lập tức mềm nhũn, nghiêng đầu tựa hẳn vào người anh.
Một làn hương thanh u nhàn nhạt truyền đến, cậu trai mặc sơ mi trắng tỏa ra một mùi hương rất đặc biệt — có phần giống bách hợp, lại hơi giống hoa cúc, nhưng lại không nồng như hai loài hoa ấy.
Cánh tay trần của nam sinh trẻ tuổi vừa nóng vừa rắn rỏi, mạch máu ẩn hiện dưới da chảy tràn sức sống, Trần Mặc khẽ rũ hàng mi: “Làm bẩn quần áo cậu rồi, tôi đi tắm đây.”
Lúc cậu bước vào phòng tắm, Đàm Quy dùng ứng dụng giao hàng Linh giới đặt mua một chiếc q**n l*t, dù sao thì anh mới có 188 linh tệ. Loại mặt hàng này không tiện nhờ người khác mua giúp, anh sợ bị Trần Mặc mua cho đồ hạng sang đắt đỏ, vì giá hàng trong siêu thị của Linh giới cơ bản cũng tương đương với hiện thực, khá ổn định.
Quan trọng là mức chi tiêu của Trần Mặc rất cao, nếu để đối phương mua theo thói quen của mình, thì e rằng anh phải cày phụ bản trong trò chơi này suốt một năm mới đủ tiền trả nợ.
Anh đặt mua từ cỡ 20 trở đi, còn được thêm gói quà người mới lớn, 188 linh tệ chỉ còn lại 180. Đàm Quy ghi chú để người giao hàng treo gói đồ trên tay nắm cửa. Thẻ nhân viên dùng được đối với các quỷ quái trong tập đoàn, nhưng nếu là ra ngoài gắp quái vật khác thì không chắc đâu.
Trần Mặc ở trong phòng tắm khá lâu, đến khi đơn hàng được giao tới, người kia vẫn chưa ra. Qua mắt mèo quan sát, thấy người giao hàng rời đi, vài phút sau, Đàm Quy mới mang đồ vào trong.
Siêu thị Linh giới giao đồ đến, hệ thống thậm chí còn hiển thị ghi chú:
【q**n l*t nam: Vật phẩm màu trắng, hàng thông thường của siêu thị Linh giới, q**n l*t giá rẻ bình thường, phòng ngự +1】
Đàm Quy không thấy mình có chỉ số phòng ngự ở giao diện cá nhân, nhưng trong lòng nghĩ, phòng ngự càng cao chắc chắn càng tốt.
Anh nhớ rất rõ hộp quà mà Trần Mặc từng đưa cũng có một chiếc mới, bấm thử vào xem, quả nhiên cũng có ghi chú:
【q**n l*t nam: Vật phẩm màu trắng, hàng xa xỉ thuộc thương hiệu L, do chính chủ tiệm đích thân mang đến làm quà, q**n l*t cao cấp sang trọng, nhưng không có thuộc tính đặc biệt nào, phòng ngự +1】
“Giá đắt như vậy mà thuộc tính lại không khác gì nhau.” giống như món cải trắng xào ngon miệng và bánh mì nhỏ, chênh lệch về thuộc tính là rất rõ ràng.
Hệ thống dường như nghe được lời phàn nàn của Đàm Quy:
【Đều là chất liệu cotton nguyên chất, tuy sang trọng như vàng, nhưng chỉ dán thêm cái logo thì cũng không thể biến thành vàng thật được. Người trẻ tuổi đừng mơ mộng quá đẹp】
Đàm Quy: …
Anh để lại cho Trần Mặc một tin nhắn, còn đặt cả báo thức xong xuôi mới đi về phòng ngủ của mình. Cả hai phòng đều có khóa cửa, tuy rằng khóa ấy có thể chẳng mấy tác dụng, nhưng anh vẫn cẩn thận khóa trái cửa lại. Sau đó còn rút vỏ gối ra, vo tròn lại làm một món “pháp khí trấn trạch” đơn giản.
Công cuộc thủ công cường độ cao này cũng tiêu hao không ít thể lực của Đàm Quy, nên anh ngủ đến tận khi tỉnh giấc tự nhiên. Vốn nghĩ sẽ lạ giường khó ngủ, nhưng cả đêm trôi qua lại chẳng mộng mị gì.
Đã quen với đồng hồ sinh học nhiều năm, đến 7 giờ sáng là Đàm Quy tỉnh dậy. Công ty làm việc theo chế độ chín giờ sáng đến sáu giờ tối. Anh lần mò tìm điện thoại, nhìn thấy đồng hồ báo thức đã đặt vẫn còn nửa tiếng nữa mới reo.
Kéo rèm cửa ra, bên ngoài trời đã sáng rõ. Ánh mặt trời ở Linh giới trông rất bình thường, chỉ là có cảm giác giống ánh trăng ngoài hiện thực — lạnh lẽo, không chút ấm áp, treo lơ lửng trên bầu trời như một cái bóng đèn khổng lồ, lại là loại đèn LED ánh sáng lạnh.
Chờ Đàm Quy rửa mặt xong và ra ngoài mua đồ ăn xong, Trần Mặc mới đi ra từ phòng ngủ bên kia, trên người là áo ngủ bằng tơ lụa, vừa ngáp vừa bước ra ngoài. Nhận ra trong ký túc xá có thêm một người, cậu hơi ngẩn người một chút mới phản ứng lại, giọng nói nghe còn lười biếng: “Sao cậu dậy sớm vậy?”
Đàm Quy chú ý thấy mắt đối phương dường như hơi đỏ, nhưng khi nhìn thẳng thì lại thấy là đôi mắt đen tuyền thuần nhất. Có lẽ là do ánh sáng, ban nãy mình nhìn nhầm chăng?
“Ngại quá, có phải tôi gây tiếng động lớn làm cậu tỉnh giấc không?” Anh đã cố hết sức giữ im lặng.
Trần Mặc lắc đầu: “Không đâu. Hôm qua ngủ thế nào?”
“Cũng ổn.”
Người trẻ tuổi trạng thái rất tốt, đến sáng là các chỉ số thuộc tính đều khôi phục về trạng thái hoàn mỹ nhất. Dĩ nhiên, các chỉ số tạm thời do đồ ăn hôm qua mang lại thì cũng đã biến mất.
Đàm Quy mang bữa sáng sang: “Tủ lạnh không có gì, nên tôi ra ngoài mua ít nguyên liệu về tự làm. Nếu cậu không chê thì có thể nếm thử một chút.”
Ban ngày an toàn hơn nhiều, suốt hành trình anh đều mang theo thẻ nhân viên bên người, nhân tiện chạy bộ sáng đến khu chợ gần đó mua bột mì, trứng và sữa. Còn nhờ vào nhan sắc của mình để xin bà chủ quầy hàng một cái tạp dề miễn phí. Trên tạp dề có in hình gà con cùng vài chữ quảng cáo đơn giản.
Đàm Quy làm xong bữa sáng, tuy rằng không giống trong mấy bộ phim “tiểu đương gia” mà đồ ăn có thể phát sáng long lanh, nhưng chất lượng thì cũng không tệ chút nào.
【Bánh trứng mỹ vị: Dùng bột mì và trứng làm thành bánh trứng, mềm mại thơm ngon, dịu nhẹ ngọt ngào, tuy chỉ dùng nguyên liệu phổ thông dễ mua, nhưng nhờ kỹ thuật điều khiển lửa chuẩn xác mà nâng cao hương vị lên đáng kể. Sau khi sử dụng: Thể lực +50, Nhanh nhẹn +2 (duy trì 30 phút)】
Không tồi! Đàm Quy dùng nguyên liệu Linh giới làm ra món bánh trứng đạt cấp bậc “mỹ vị”! Trên app giao hàng, món ăn cấp mỹ vị toàn từ 100 linh tệ trở lên, trong khi đó túi bột mì nhỏ cộng với 30 quả trứng và một gói muối chỉ tốn chưa tới 50 linh tệ, phần hành lá rải trên mặt còn là do bà chủ quán tặng thêm.
Đàm Quy bưng ra hai miếng bánh trứng: “Không biết cậu có ăn hành không, tôi làm một nửa không bỏ hành, nửa còn lại thì có.”
Trần Mặc nếm thử một miếng: “Cả hai đều ngon, nhưng tôi thích phần có hành hơn.”
Đôi mắt cậu sáng lên lấp lánh: “Người trẻ tuổi vừa tốt nghiệp thường không biết nấu ăn lắm, cậu giỏi thật đấy.”
“Bởi vì cha mẹ tôi đã qu·a đ·ời vài năm trước rồi. Tự mình luyện tay nghề nấu ăn thì cũng không khó.”
Trần Mặc vội nói lời xin lỗi: “A… xin lỗi, tôi không biết chuyện đó.”
“Không sao cả.” Đàm Quy cũng không có vẻ gì là quá buồn thương. Anh đã tổ chức tang lễ chu toàn cho cha mẹ, nhưng không thể rơi nước mắt như người bình thường, vẻ mặt cũng không tỏ rõ đau buồn, vì vậy từng bị người thân trách móc là máu lạnh vô tình. Nhưng anh vẫn luôn sống theo những lời mà cha mẹ từng dặn, cố gắng sống tốt, chăm sóc bản thân cho thật đàng hoàng.
Anh rất tự nhiên đổi đề tài: “Nếu thấy tôi nấu ăn cũng được, sau này tôi sẽ đi mua nguyên liệu mà cậu thích ăn, đãi cậu một bữa thật lớn.”
Tự nấu thì rẻ biết bao nhiêu, còn ăn ngoài thì tốn linh tệ chết mất! Nếu như 50 người chơi khác có nhu cầu, anh thậm chí có thể mua số lượng lớn nguyên liệu giá rẻ để chế biến, kiếm linh tệ từ đám người chơi đó cũng không thành vấn đề.
Trong đầu Đàm Quy tính toán như gõ bàn tính, đại não vận hành tốc độ cao, tỏa ra ánh sáng lấp lánh của… tiền tài.
Tác giả có lời muốn nói:
Đàm Quy: Cơm mềm chưa bao giờ ăn cứng, như vậy mới có thể ăn được nhiều hơn.
Baidu nói bỉ ngạn hoa có mùi hương giống bách hợp nhạt, cũng có nơi nói giống cúc hoa nhạt. Tôi cũng chưa từng ngửi qua, thôi thì cứ tin lời Baidu vậy.