Không biết mình vừa nói sai điều gì khiến đối phương xúc động như thế, Đàm Quy đành chọn cách im lặng, cúi đầu chuyên tâm vào bữa cơm đạm bạc trước mặt.
So với trước khi tiến vào trò chơi vô hạn, giờ khẩu vị và lượng ăn của anh tăng lên nhiều hơn. Khay cơm của anh đầy đến mức sắp tràn ra – có đến năm sáu cái đùi gà to được nướng vàng rụm, kèm theo cả đống rau cần xào thịt bò và cà rốt xào thịt thơm lừng.
Thầy Đàm tuy trẻ tuổi nhưng ngoại hình nổi bật, lại mang danh “đại sứ hòa bình” của trường, nên các bác gái chú bác trong nhà ăn đều rất quý. Mỗi lần thấy anh đến ăn là lại gắp cho một phần thật nhiều. Cơm trắng được vun đầy như núi, muốn ăn gì cứ nói, bọn họ đều vui vẻ gắp thêm – dù sao giáo viên ăn là quyền lợi của họ, chẳng cần tốn thêm xu nào.
Đàm Quy không mấy để ý đến cậu học trò đang ngồi cùng bàn. Anh ăn rất nhanh, giải quyết gọn gàng cả khay cơm đầy ắp, khiến Minh Hàn Sinh nhìn đến sững người, ngẩn ngơ đến mức không biết từ khi nào mình cũng đã ăn hết hơn nửa phần cơm trong tay.
Cảnh tượng Đàm Quy ăn cơm có một loại cảm giác đặc biệt lôi cuốn. Rõ ràng chỉ là đồ ăn căn tin bình thường, chẳng có món gì sang trọng, vậy mà khi đặt trước mặt anh lại như thể trở thành một bữa tiệc. Anh ăn từng miếng với vẻ mặt nghiêm túc, trân trọng, mỗi lần nhai đều khiến người ta cảm thấy đó là món ngon trọn vẹn. Nhìn anh ăn, ngay cả những món đơn giản nhất cũng trở nên ngon miệng một cách kỳ lạ.
Ăn xong khay đầu tiên, Đàm Quy lại đứng dậy đi lấy thêm. Lần này anh mang về một khay đồ ăn mới: thịt kho tàu mềm nhừ, khoai tây hầm nạm thịt bò thơm nức, cùng rau cải thìa xào thanh mát. Hai món mặn này được hầm trong nồi đặt trên bếp gas nhỏ để giữ ấm. Khi mới đem từ bếp ra thì hương vị còn chưa đậm đà, nhưng chỉ cần hầm thêm nửa tiếng là sẽ mềm ngọt đến tan chảy.
Dù mới chỉ ăn ở nhà ăn ba ngày, nhưng vì khả năng ăn đặc biệt tốt, Đàm Quy nhanh chóng tích lũy kinh nghiệm như một “tay lão luyện”. Món nào ngon, nên ăn thế nào để ngon nhất – anh nắm rõ không kém gì mấy học sinh lớp 12 đã học ở đây suốt mấy năm.
Ngoài những món vừa mang về, Đàm Quy còn đem theo cả món trứng kho – một trong những “món đỉnh” của nhà ăn tầng hai. Trứng kho ở đây nổi tiếng đến mức lớp vỏ trứng được l*t s*ch bóng, không giống có những vết vân như đá cẩm thạch như trứng trà thường thấy. Trứng ở đây màu nâu đều, trơn láng hoàn hảo, không chút tì vết, được ngâm kỹ trong nước kho đậm đà, cắn một miếng là hương vị lan tỏa. Đàm Quy mỗi lần đến đều nhất định phải ăn, và thường sẽ xin thêm chút nước kho chan cho đậm đà.
Lần này, anh cẩn thận lấy một hộp nhựa trong suốt hình chữ nhật, cùng đôi đũa dùng một lần sạch sẽ, đóng gói đồ ăn một cách gọn gàng. Sau đó, anh thuận tay đưa cho Minh Hàn Sinh một hộp thịt nho nhỏ.
Trong hộp, rau củ được lót ở đáy bằng những chiếc lá xanh non, phía trên sắp gọn gàng bốn miếng thịt kho tàu cắt vừa miệng, tiếp theo là khoai tây hầm nạm thịt bò, sau cùng là một quả trứng kho tròn xoe được đặt chính giữa.
“Nếm thử xem đi,” Đàm Quy nói, giọng điệu tự nhiên như đang chuyện trò giữa bạn bè. “Thầy thấy nhà ăn cũng chỉ có mấy món này là đáng ăn thôi. Em nhìn xem, em gầy như vậy, đang ở tuổi phát triển thì phải ăn nhiều một chút protein mới được. Em thấy thầy không, mỗi lần ăn rất nhiều, bằng không làm sao chống nổi tiêu hao mỗi ngày.”
Tuy dạy học nhiều kiếm được không ít tiền, nhưng phải lo cho nhiều học sinh như vậy cũng rất vất vả. Ban ngày thì tiêu hao tâm sức vì học trò, ban đêm còn phải nộp báo cáo cho cấp trên. Vừa nói, anh vừa gắp thêm một quả trứng kho đưa vào miệng, vẻ mặt nghiêm túc đầy thành kính như thể đang thực hiện nhiệm vụ cao cả, ăn thật nhiều để sống khỏe.
“Bộ đồ ăn thầy dùng sạch sẽ lắm, chỉ dùng đũa dùng một lần thôi, em không cần lo nước miếng của thầy đâu.”
Từ hồi học cấp ba cho đến khi vào đại học, Đàm Quy gần như chưa bao giờ cùng người khác ra ngoài ăn liên hoan. Nếu thật sự phải ăn chung, anh cũng luôn yêu cầu chia phần rõ ràng, tuyệt đối không dùng chung đũa, càng không chạm vào thức ăn người khác đã động vào.
Ngay cả khi còn ở bên Trần Mặc, lúc đầu anh cũng giữ nguyên tắc ấy. Phải đến khi hai người chính thức bước vào mối quan hệ thân mật, anh mới bằng lòng cùng người yêu ăn chung, dù gì khi hôn môi còn trao đổi nước bọt, thì chút nước miếng dính trên đũa cũng chẳng đáng để so đo nữa.
Nhưng với người khác, Đàm Quy vẫn luôn giữ giới hạn rất rõ ràng, chưa từng để ai có cơ hội ghét bỏ anh trong chuyện vệ sinh cá nhân.
“Không sao đâu ạ,” Minh Hàn Sinh nhỏ giọng đáp, nhìn hộp đồ ăn được sắp xếp tươm tất trước mặt mà chẳng biết nên nói gì mới phải.
Cậu ta rũ mắt xuống, sợ để thầy Đàm nhìn thấy viền mắt đỏ hoe của mình. Không nói thêm lời nào, cậu ta lặng lẽ ăn. Món mà thầy Đàm nhiệt tình giới thiệu… quả thật rất ngon.
Sau khi ăn xong bữa trưa, thanh trạng thái thể lực của Đàm Quy đã khôi phục gần như hoàn toàn, con số dừng lại ở 195/200. Anh kiểm soát cực kỳ tốt, tính toán vừa đủ để không dư không thiếu. Năm điểm còn lại được để dành cho ly dâu tây sữa bò, tránh việc trạng thái trở nên quá đầy gây khó chịu. Một điểm không nhiều, nhưng cũng không ít, đủ để anh giữ được trạng thái “vừa đẹp”, không vì đói hay quá no mà ảnh hưởng đến các chỉ số thuộc tính.
Sau khi ăn sạch sành sanh toàn bộ mâm cơm, Đàm Quy hút một ngụm lớn dâu tây sữa bò. Dâu tây trong ly được hái từ sân thượng tầng 4 của nhà ăn, vị chua ngọt tươi mát, xay nhuyễn rồi pha cùng sữa bò đã được ướp lạnh. Trên cùng còn đặt thêm một lá bạc hà nhỏ xinh, thơm dịu – tất cả tạo nên một hương vị đặc trưng của mùa hè.
Hmm… Nhưng mà hôm nay sao ly sữa bò này lại nhiều đá đến thế? Uống xong mà toàn thân lạnh buốt, tựa như có làn gió rét thổi dọc sống lưng khiến anh rùng mình một cái.
Cảm giác lạnh buốt ấy không phải vì đồ uống, Đàm Quy chậm rãi ngẩng đầu lên mới nhận ra nguyên nhân thật sự: Mặc Trầm đang đứng cách đó không xa.
Tay đại thiếu gia còn cầm theo bao lớn bao nhỏ, hiển nhiên là mới đi dạo phố về. Nhưng thứ khiến Đàm Quy rét run không phải những túi đồ kia, mà chính là ánh mắt… lạnh như băng mùa đông đang chiếu thẳng về phía anh từ Mặc Trầm.
Đàm Quy lập tức giơ ly dâu tây sữa bò còn dang dở lên như vật chứng:
“Không phải nói 30 phút sao? Bây giờ mới… còn có năm phút mà.”
Anh thuận tay – động tác rất tự nhiên – nhận lấy túi đồ trong tay đối phương:
“Đồ cứ để thẳng trong xe là được rồi, sao còn phải vất vả xách lên tận đây làm gì.”
Mặc Trầm hừ lạnh một tiếng, ánh mắt không giấu nổi sự bất mãn:
“Xe đã đỗ trong bãi rồi. Nếu em không đến sớm một chút thì làm sao thấy được anh cùng người khác vừa nói vừa cười, ăn cơm thân mật đến thế?”
“Thầy… Không, là sư mẫu!” Bên cạnh, Minh Hàn Sinh hoảng hốt lên tiếng. Từ lúc vào trường đến nay luôn bị nhắm vào và chèn ép, khiến cậu tatrở nên mẫn cảm với cảm xúc của người khác hơn người thường.
Cậu ta thật sự không có bất kỳ suy nghĩ gì vượt giới hạn với Đàm Quy. Cảm xúc đó thuần túy là sự ngưỡng mộ và tôn kính của một học sinh đối với một giáo viên tốt, là tình cảm kính trọng, khát khao nhậm được sự quan tâm từ một người đi trước.
Thấy thầy Đàm bị hiểu lầm vì mình, cậu ya càng thêm lo lắng:
“Là em có vấn đề nên muốn hỏi thầy, mới lên tiếng xin phép được ngồi cùng bàn. Từ đầu đến giờ thầy ấy vẫn chỉ vừa trả lời tin nhắn vừa ăn cơm, thật sự cũng chẳng nói với em được mấy câu…”
Mặc Trầm nhướng mày, giọng càng lạnh hơn:
“Nghe cậu nói vậy, ý là anh ấy lạnh nhạt với cậu khiến cậu không vừa lòng?”
Minh Hàn Sinh đột nhiên cúi đầu, toàn bộ tâm trạng đang vui vẻ sụp đổ trong phút chốc vì sự xuất hiện của Mặc Trầm. Người trước mặt xuất thân giàu có, thái độ được nuông chiều từ nhỏ khiến cậu ta không khỏi liên tưởng đến Tiết Kinh – kẻ từng khiến cậu ta vô cùng khó chịu.
Trong đầu cậu ta bất giác hiện lên một suy nghĩ: chẳng lẽ người được gọi là “sư mẫu” kia cũng giống Tiết Kinh? Dù thầy Đàm có tốt đến đâu, thì một khi có bạn đời như vậy, cũng sẽ vì đối phương mà xa cách người khác. Cũng như những thầy cô từng có ý giúp cậu ta, rồi vì muốn lấy lòng Tiết Kinh mà quay lưng.
Nhưng Đàm Quy thì không hề cười gượng hay lấy lòng Mặc Trầm. Anh chỉ lặng lẽ đặt túi đồ sang ghế bên cạnh, rồi đưa hai tay nâng lấy khuôn mặt xinh đẹp của Mặc Trầm, ép đối phương phải trực tiếp đối diện với mình.
Anh nghiêm mặt, chỉnh lại giọng điệu nghiêm túc:
“Anh không hề vừa nói vừa cười với em ấy. Chỉ là nói chuyện bình thường mà thôi. Anh là giáo viên, em ấy là học sinh, dạy học và chỉ dẫn là trách nhiệm của anh. Tuy rằng anh không thích giao lưu với người khác, nhưng dù là ai đi nữa cũng không được quyền hạn chế tự do của anh, cũng không thể cấm anh giao tiếp với học sinh. Dù người đó có là em- bạn đời hợp pháp của anh cũng không được.”
“Không được là không được sao? Ngữ khí gì mà dữ vậy chứ…” Mặc Trầm có vẻ rất ủy khuất, cả hai đang không cùng một dòng suy nghĩ. Trong mắt cậu, hành động vừa rồi của Đàm Quy chẳng khác nào đang đổ thêm dầu vào lửa.
Nhưng Đàm Quy vẫn không buông mặt cậu ra:
“Em nghe anh nói cho hết. Dựa vào lời nói và hành động lúc nãy của em, anh cho rằng em đang có một hiểu lầm nghiêm trọng về nhân phẩm và đạo đức của anh. Loại ghen tuông tùy tiện như vậy khiến anh bị tổn thương, cũng đồng thời là một sự phủ nhận đối với tư cách một giáo viên ưu tú của anh. Vậy em trả lời đi. Trong lòng em, anh là loại thầy giáo sẽ có ý đồ không đúng với học sinh sao?”
Mặc Trầm bị giữ mặt không thể tránh né, chỉ còn cách mím môi không nói. Cậu cụp mắt, không muốn trả lời, lấy im lặng làm hình thức phản kháng.
Nhìn thấy “đối phương” bày tỏ thái độ phản kháng rõ rệt, Đàm Quy tỏ ra rất nghiêm túc và không hề nhún nhường.
Anh quay sang nói:
“Minh Hàn Sinh, em quay mặt đi, không cần nhìn bên này.”
“Vâng ạ.” Cậu thiếu niên đang trong trạng thái hoang mang vội vàng gật đầu, theo bản năng xoay lưng lại khi nghe thấy giọng thầy Đàm.
Ngay khi phía sau không còn ai nhìn, Đàm Quy kéo Mặc Trầm về phía góc khuất của phòng, dùng ghế sô pha chắn tầm mắt. Tay vẫn giữ chặt khuôn mặt người yêu, anh cúi đầu, nhẹ nhàng cụng trán vào cái trán mịn màng sáng bóng của Mặc Trầm như thể trấn an, rồi không hề báo trước, dùng miệng ép mở cái miệng “vịt chết” đang mím chặt kia.
Vừa đấm vừa xoa, mềm cứng kết hợp, cuối cùng Mặc Trầm cũng chịu mở miệng:
“Anh… sao lại giảo hoạt như vậy chứ.”
Cậu tức tối nói, bị dồn đến không còn đường lui – đầu tiên bị đâm thẳng một đòn, sau đó lại bị “ép chiêu” bằng cách mà cậu chẳng tài nào chống đỡ được.
Thấy đối phương đã dịu đi cơn giận dữ, Đàm Quy mới nhẹ giọng nói:
“Được rồi, dù sao nơi này cũng là nhà ăn, vừa nãy anh cũng có chỗ sai, không nên nói em trước mặt người ngoài. Nhưng em vô cớ ghen cũng không đúng, còn ngay trước mặt học sinh mà làm khó anh, không nể mặt gì cả. Chuyện trong nhà thì để về nhà nói, đừng kéo người râu ria vào, đúng không?”
Mặc Trầm rất thích cái cách Đàm Quy dùng từ “râu ria”. Cậu là kiểu người càng bị mạnh mẽ ép sẽ càng phản ứng mạnh, nhưng chỉ cần Đàm Quy hạ giọng, nói mấy lời mềm mỏng, thì cậu dễ bị dỗ cho ngoan ngoãn.
Sau một hồi lầm bầm nhỏ to, cả hai cũng giảng hòa. Mặc Trầm cũng biết mình sai, tâm thái quả thực có vấn đề. Dù sao, mấy học sinh trong trường này chẳng là gì đáng để cậu so đo, đều là “bò nhỏ” trong mắt cậu. Đàm Quy xưa giờ luôn cho cậu đủ thể diện, là bạn lữ hợp pháp thì cậu cũng nên cho Đàm Quy thể diện lại. Phải tự tin, rộng lượng hơn một chút, học cách khống chế ghen tuông cho hợp lý.
Ghen có chừng mực thì có lợi cho sức khỏe tình cảm, còn ghen quá thì dễ khiến người ta chán ghét. Mà Đàm Quy là kiểu người thích ngọt, rõ ràng là “chuộng đồ ngọt”, mê tít chocolate, bơ và mấy chiếc bánh quy nhân kem.
Mặc Trầm chỉnh lại dáng vẻ, quay sang Minh Hàn Sinh, giọng đã dịu hơn rất nhiều:
“Cậu là Minh Hàn Sinh đúng không? Là học sinh của anh Đàm nhà tôi nhỉ? Anh ấy có nhắc đến cậu ấy đấy, giành vị trí thủ khoa trung học , lại còn có thiên phú hội họa. Vừa nãy là tôi không phải, vì anh ấy không trả lời tin nhắn nên tôi thấy không vui.”
Cậu cúi đầu một chút, chân thành nói:
“Vừa rồi tôi đúng là ghen tuông vô cớ, không phải nhằm vào cậu. Dù anh ấy ngồi đối diện ai thì lúc đó tôi cũng sẽ phản ứng như vậy. Trong lúc mất kiểm soát, đầu óc nóng lên, không suy xét đến cảm xúc của cậu, nếu có gì xúc phạm, tôi xin lỗi. Không nên kéo cậu vào chuyện của chúng tôi, càng không nên làm ảnh hưởng đến danh dự của cậu.”
Lời xin lỗi của Mặc Trầm quả thật rất có thành ý. Cậu còn lục trong túi ra một đống kẹo, đủ các loại gói lấp lánh nhảy ra rào rào:
“Thầy Đàm nhà tôi á, mê mẩn mấy món ngọt này lắm. Anh ấy bảo ăn đồ ngọt thì tâm trạng sẽ tốt hơn. Số kẹo này cho cậu, hy vọng cậu có thể thứ lỗi cho tôi.”
Minh Hàn Sinh từng nhận qua nhiều lời xin lỗi mang theo sự châm chọc và giả tạo, thường khiến người ta càng nghe càng thấy tủi thân. Nhưng lần này, thành ý của Mặc Trầm khiến cậu ta dịu lại một chút.
“Kỳ thật không có gì nghiêm trọng đâu… cảm ơn sư mẫu.” Cậu ta đáp nhỏ.
Đàm Quy lúc này nắm lấy tay Mặc Trầm, lên tiếng đỡ lời:
“Chuyện tình cảm giữa chồng chồng chúng tôi chưa xử lý tốt, khiến em phải chứng kiến cảnh khó coi, thật xin lỗi. Em ấy không phải có ý nhắm vào em đâu, chỉ là quá thích ăn dấm… đến mức mèo chó ghen cũng không tha. Thầy cũng nên thay em ấy nói lời xin lỗi, là thầy không tốt, đúng ra không nên để chuyện riêng của hai người bọn thầy ảnh hưởng đến em. Hy vọng em đừng để tâm.”
Minh Hàn Sinh vội vàng lắc đầu:
“Không sao ạ… là em không tốt, là em chủ động tới tìm thầy, bằng không cũng không gây hiểu lầm khiến thầy bị trách oan…”
“Không được tùy tiện đem rối rắm đổ lên đầu mình.” Giọng Đàm Quy nghiêm túc hẳn.
“Tuy thầy chỉ là thầy mỹ thuật, không dạy tư tưởng đạo đức gì, nhưng ít nhiều cũng là người từng trải, có mấy lời này em vẫn nên nghe một chút.”
Anh nói chậm rãi, từng câu rõ ràng:
“Nếu có người khi dễ em, chỉ trích em, đầu tiên hãy nhìn cho rõ nguyên nhân là từ ai. Nếu là lỗi của người khác, thì phải tin vào điều đó, bắt họ sửa sai, chứ không phải em phải cúi đầu xin lỗi. Một người muốn yêu người khác, trước tiên phải học cách yêu chính mình.”
Minh Hàn Sinh chưa từng nghe qua kiểu lời nói như vậy. Những gì cậu ta quen nghe chỉ toàn là những lời trách mắng cay nghiệt:
“Tại sao người khác không bị bắt nạt, còn dm thì có?”
“Cậu nghèo như thế thì đáng bị người khác xem thường.”
“Ai bảo em không nghe lời…”
Cậu ta lẩm bẩm nói: “Bị chỉ trích là do mình sai sao?”
Đàm Quy nói: “Bị chỉ trích thì phải xét xem tình huống thế nào, đôi khi hành vi của em có thể làm tổn thương người khác, khiến họ đau lòng khó chịu, vậy khả năng đúng là em sai. Muốn phán đoán xem có phải trường hợp như vậy hay không thì rất đơn giản, chỉ cần nhìn vào quy tắc chung trong xã hội và các chuẩn mực đạo đức.”
Anh đưa ra ví dụ: “Ví dụ như đi xe buýt, quy định là không được ăn những món có mùi quá nặng, thế mà em cứ nhất quyết ăn đậu hũ thối hay sầu riêng, nếu người khác chỉ trích em thì đúng là em sai. Trong nhà ăn, có biển ghi rõ cần tiết kiệm, em biết rõ mình ăn không hết mà vẫn cố lấy nhiều để rồi lãng phí, vậy cũng là em sai. Người khác không thích em, em lại làm phiền họ trái với mong muốn của họ, hoặc là cùng lúc quen nhiều người, kiểu hành vi ‘bạch tuộc’ như vậy cũng không đúng.”
Minh Hàn Sinh lắc đầu liên tục, đầu như cái trống lắc: “Em không có làm những việc đó!”
Đàm Quy nói: “Vậy thì tốt rồi, chính em tự mình suy xét một chút, nếu em không vi phạm pháp luật hay các chuẩn mực đạo đức xã hội, không làm những việc trái với luân thường đạo lý, vậy thì đương nhiên không phải lỗi của em. Nếu có người chỉ trích em vì những việc em chưa từng làm, vậy vấn đề nằm ở bọn họ.”
Trong hầu hết các trường hợp Đàm Quy đều không cho rằng mình sai, bởi vì anh luôn sống theo đúng chuẩn mực đạo đức của con người, nói chuyện văn minh, cư xử lễ phép, yêu đời, chăm học. Bất kỳ ai muốn phá hoại cuộc sống tốt đẹp của anh, muốn đổ lỗi lên đầu anh, đều sẽ bị anh xem là phần tử xấu cần phải xử lý. Anh đứng ở đỉnh cao của đạo đức, vậy nên có thể phớt lờ tất cả những kẻ muốn dùng đạo đức để trói buộc anh.
Xét đến tính cách của Minh Hàn Sinh, Đàm Quy nói thêm vài câu: “Luật pháp quy định không được đi ngược chiều, nếu trên đường tất cả mọi người đều đi sai hướng, chỉ có em đi đúng, thì cho dù tiếng nói của bọn họ có to đến đâu cũng vẫn là bọn họ sai.”
Minh Hàn Sinh lại vội vàng hỏi: “Vậy nếu như… nếu như có người nói, không giúp đỡ thì sẽ làm hại người ấy linh tinh này nọ, ví dụ như nội quy trường học không cho phép gian lận, nhưng đối với người ấy thì chuyện đó rất quan trọng, nếu không giúp thì sẽ huỷ hoại cuộc đời người ấy, vậy thì phải làm sao?”
Nghe hai người trò chuyện, Mặc Trầm không nhịn được mà hỏi: “Người đó là ai với cậu? Là mẹ ruột sinh ra và nuôi lớn cậu, hay là ân nhân cứu mạng, hay là người mà cậu yêu đến mức sống chết vì cô ấy, mất đi cô ấy thì đời cậu sẽ tăm tối không còn ánh sáng?”
Minh Hàn Sinh lắc đầu: “Không phải ai trong số đó cả, là người không có quan hệ gì, cũng không thân quen lắm.”
Mặc Trầm nói: “Vậy thì chuyện đó quá đơn giản, trước khi có người nhờ cậu làm việc gì, cậu cứ tưởng tượng xem mình có quan hệ gì với người đó. Nếu không có quan hệ gì mà còn chỉ trỏ sai khiến, thì mặc kệ người đó đi tìm đường chết đi.”
Đàm Quy gật đầu rất tán thành: “Đúng vậy. Nếu như không giúp gian lận mà có thể huỷ hoại cuộc đời một người, thì vốn dĩ người đó đã sớm tự huỷ rồi. Em không cần vì người ngoài không liên quan mà gánh lấy bất cứ trách nhiệm gì. Nếu em chủ động tổn thương người khác thì người đó mới không phải là người ngoài, mà là kẻ thù của em, là người em phải tính nợ.”
Đàm Quy chưa bao giờ chủ động làm tổn thương bất cứ người ngoài nào, anh luôn là bị ép phải phản công. Còn nếu gặp phải kẻ yếu nhưng lại muốn hại anh, thì anh sẽ ra tay trước, bởi vì đã là kẻ thù thì cần phải nhổ tận gốc, phòng khi hậu hoạ khôn lường.
Dĩ nhiên, loại chuyện như vậy không nên nói quá rõ ràng cho học sinh nghe, dù sao Minh Hàn Sinh vẫn còn là một đứa trẻ, học sinh cấp cao nhất thì cũng chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi.
“À đúng rồi, em tìm thầy còn có chuyện gì sao?” Trước đó anh còn đang mải ăn cơm, chưa nói được mấy câu với đối phương.
Minh Hàn Sinh lắc đầu: “Không có chuyện gì ạ.”
Cậu ta cúi người thật thấp trước mặt Đàm Quy: “Cảm ơn thầy Đàm.”
“Cảm ơn sư mẫu ạ.”
Cậu ta lễ phép như vậy, lại còn gọi mình là sư mẫu, Mặc Trầm có chút ngượng ngùng. Nhưng cậu không tiện từ chối thêm lần nữa, dứt khoát dùng khuỷu tay huých huých Đàm Quy: “Lấy ít bánh quy ra đi, loại mà anh thích ấy.”
Thế là Đàm Quy lấy một nắm bánh quy và sô cô la ra, thoạt nhìn như vừa móc ra từ túi, thật ra là lấy từ ba lô hệ thống: “Đây là sô cô la với bánh quy, thầy Đàm nhà tôi rất thích ăn mấy món này, hai bọn tôi mời cậu cùng ăn. Nếu có ai bắt nạt cậu, có thể tìm thầy Đàm giúp, nhưng tốt nhất là đừng tới ký túc xá của anh ấy. Lúc anh ấy trực ban thì có thể tìm ở khu giảng dạy, nếu là dưới ký túc xá giáo viên thì nên tìm bảo vệ cổng.”
Mặc Trầm nói: “Tôi không có ý gì với cậu đâu, chỉ là tính cách của tôi hơi có ý thức lãnh thổ một chút, nên không thích người khác xâm phạm không gian riêng của mình.”
Minh Hàn Sinh lắc đầu: “Em hiểu rồi, không cần đâu.”
Người kia liền nhét cả đống vào tay cậu ta: “Cho cậu thì cứ cầm lấy, nhìn cậu gầy nhom thế kia, quần áo mặc mà cũng thấy trống hoác, nên ăn nhiều thêm chút đồ ăn có nhiệt lượng cao, nuôi mình mập mạp lên một chút.”
Aiz… lúc nãy cậu đúng là hồ đồ thật, loại gầy trơ xương như cành củi thế này có gì đáng để ghen ăn tức ở chứ? Đành phải nói rằng yêu đương làm người ta dễ mất lý trí, dù cậu lớn tuổi hơn, nhưng thường người ta là sẽ thích kiểu búp bê mềm mại trắng trẻo.
Nhìn kỹ lại, tên nhóc này xương cốt như than cháy đen thui, khác hẳn với cậu, xương cốt của cậu sáng bóng trong suốt, trắng tinh như không nhiễm bụi trần, Đàm Quy chính là thích trắng.
Đàm Quy tay này xách túi, tay kia nắm lấy tay Mặc Trầm: “Không có chuyện gì nữa thì thầy và sư mẫu em đi trước nhé.”
Đàm Quy không quay đầu lại, hai chồng chồng sóng vai đi rất gần nhau, hai bàn tay nắm chặt, bước chân lảo đảo mà nhịp nhàng. Một người nói, một người nghe, nội dung toàn là chuyện sinh hoạt thường ngày rất đỗi bình thường, vậy mà nhìn vào lại thấy ngọt ngào vô cùng.
Bóng dáng hai người nhanh chóng biến mất sau cánh cửa nhà ăn, chỉ còn lại mình Minh Hàn Sinh đứng nguyên tại chỗ, trong tay ôm một đống kẹo, chocolate và bánh quy.
Kẹo và chocolate bị cậu ta siết chặt trong tay, đột nhiên giấy gói kẹo tự bốc cháy. Kẹo cứng vị trái cây trong suốt bị ngọn lửa đen hòa tan thành nước đường, chocolate cũng tan chảy thành dạng sền sệt, thứ chất lỏng nóng hổi dính dấp chảy tí tách từ kẽ tay cậu ta xuống. Minh Hàn Sinh như chợt bừng tỉnh, phục hồi tinh thần, liền đưa những ngón tay lấm lem kia lên miệng, dùng đầu lưỡi l**m lấy hỗn hợp đường và chocolate.
Ngọt thật, thực sự rất ngọt – cái kiểu ngọt khiến lòng người cảm thấy vui vẻ, giống như thầy Đàm nói, ăn vào sẽ khiến tâm trạng tốt hơn.
Minh Hàn Sinh cẩn thận nhét chỗ đồ ăn vặt còn lại vào túi chiếc áo đồng phục rộng thùng thình. Trong trường, mọi người đều phải mặc đồng phục may đo, còn bộ đồ trên người cậu ta thì hơi rộng.
Lúc đầu khi đo đồng phục, cậu ta chọn đúng số đo vừa người. Thế nhưng không biết vì sao khi phát đồng phục lại nhận được một bộ không hoàn toàn vừa vặn, bộ này lớn hơn hai cỡ, mặc lên có chút không hợp thân. Tay áo thì phải xắn lên, còn quần thì phải dùng dây thun buộc lại cho chặt.
Cũng may là mặc rộng còn hơn là quá chật, hơn nữa sau này cơ thể còn cao lên, biết đâu lại vừa vặn, cho nên Minh Hàn Sinh vẫn có thể chịu đựng được.
Tâm trạng rất tốt, Minh Hàn Sinh mang theo đồ ăn vặt rời khỏi nhà ăn, bước đi nhẹ nhàng, miệng còn khe khẽ ngân nga một làn điệu hơi lạ. Tốt quá rồi, thầy Đàm thật sự là một người thầy tốt, không những quan tâm đến học sinh hoàn cảnh nghèo khó như cậu ta, mà còn có thể đối xử công bằng với cậu ta, dù vợ mình có vô cớ gây chuyện.
Tuy rằng vợ thầy Đàm có hơi khó chịu một chút, nhưng cũng không đến mức không chịu nổi, ít nhất cũng biết mở miệng xin lỗi, chứ không phải vừa mở miệng đã đòi tiền.
Trong khi Đàm Quy và Mặc Trầm đang âm thầm bàn luận về đạo lý sống chung giữa chồng chồng, nghiêm túc trình bày ranh giới và nguyên tắc riêng, đồng thời đặt ra những quy ước để ràng buộc hành vi của nhau, thì một nhóm người chơi khác lại đang làm những chuyện hoàn toàn vi phạm nội quy và kỷ luật trường học.
Bọn họ đã mò mẫm ra một quy tắc trong phó bản này: nội quy và kỷ luật trường học không phải là tuyệt đối không thể vi phạm. Không tồn tại chuyện cứ vi phạm là sẽ lập tức bị hệ thống loại bỏ. Chỉ cần không bị thầy cô hoặc các học sinh khác phát hiện, không gây ra thương vong cụ thể, thì sẽ không bị xem là phạm quy.
Họ lợi dụng đạo cụ hoặc kỹ năng đặc biệt để trộm chìa khóa phòng an ninh, tìm đường thông gió, leo tường, hoặc dùng kỹ năng ẩn thân để đột nhập vào những nơi vắng vẻ không người như văn phòng giáo viên hoặc phòng hiệu trưởng.
Những người chơi mới không có bản lĩnh gì thường được phân công phụ trách việc thông gió, hoặc dùng cách hỏi thăm, nhờ giúp đỡ để lôi kéo các giáo viên khác rời đi, tạo điều kiện cho đồng đội hành động.
Trong lần hành động này, họ thu hoạch được một số đạo cụ khá tốt trong khuôn viên trường, sau đó nhanh chóng cất hết vào ba lô.
Một vài người chơi phát hiện dưới lớp báo cũ dưới đáy tủ sắt trong phòng hiệu trưởng, bên trong có bài báo viết về một quá khứ u ám của Trường Trung học Tây Thành.
【Học sinh lớp 12 chịu áp lực quá lớn, nhảy lầu】
【Ba vụ nhảy lầu liên tiếp tại Trường Trung học Tây Thành】
Nội dung bài báo kể khá đơn giản: có học sinh đã nhảy lầu tự sát trong ký túc xá, sau đó sự việc bị nhà trường ém nhẹm. Nhưng sau đó, các sự cố nhảy lầu vẫn liên tiếp xảy ra thêm vài lần nữa.
【Phát hiện người chơi đã tìm được manh mối có liên quan, chính thức tiến vào giai đoạn thứ hai – Học sinh không thể tốt nghiệp】
【Đáng lý ra, thi đậu đại học, bước vào xã hội, bọn họ phải từng bước tiến về phía tương lai tươi sáng. Nhưng những sinh mệnh tươi đẹp ấy lại vĩnh viễn dừng lại ngay ở bước đầu tiên】
【Luôn có những oán hận không thể tiêu tan. Từ giờ chế độ an toàn ban đêm bị gỡ bỏ, người chơi có thể nhìn thấy những linh hồn quỷ quái vất vưởng trong trường vào ban đêm. Nếu giải quyết được những quỷ quái này thì sẽ có cơ hội nhận được manh mối vượt ải】
Việc xuất hiện quỷ quái cũng đồng nghĩa với việc từ giờ, người chơi có thể dùng bất kỳ thủ đoạn nào để tiêu diệt chúng, hơn nữa hành động này không nhất thiết sẽ gây ra tình trạng toàn bộ quỷ quái đồng loạt bạo động. Dựa theo những gì báo chí đưa tin, nguyên nhân khiến phó bản lần này không thể thuận lợi đẩy nhanh tiến độ, rất có thể chính là những linh hồn oán niệm do áp lực quá lớn mà nhảy lầu tự sát tạo thành.
Rốt cuộc, phó bản cũng đã chuyển từ giai đoạn đầu bề ngoài ấm áp, hiền hòa, sang giai đoạn hai đen tối và nguy hiểm.
Và lúc này, nam tóc vàng – từ đầu đến giờ vẫn chưa có cơ hội thể hiện thực lực thật sự – cuối cùng cũng rút ra một thanh loan đao tỏa ra khí tức âm u đáng sợ, ánh đao đen nhánh như bốc lên hơi thở điềm gở. Cậu ta đã chịu đủ bọn người kia rồi.