Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 53: Trường cấp 3 Tây thành ( 11 )



Là một phần lễ vật từ nữ quỷ, đứa trẻ – hay đúng hơn là quỷ anh – được hệ thống tính là một món đạo cụ, và tự động xuất hiện trong ba lô hệ thống của Đàm Quy. Nhưng Đàm Quy là người luôn hiểu rõ tầm quan trọng của sự tín nhiệm trong gia đình, dù là nuôi một con mèo hay một con chó, anh cũng sẽ xin ý kiến bạn đời trước, huống chi đây lại là một đứa trẻ.

Với một biểu cảm mang đầy nỗi đau thấu tim, ạn chậm rãi lấy “đứa nhỏ” ra khỏi ba lô – đó là một quỷ anh toàn thân xanh tím, nhìn qua là biết sinh thiếu tháng, cả người đỏ hỏn, làn da mỏng tang nhăn nheo, trông không khác gì một chú khỉ con xấu xí.

Ngay khoảnh khắc bị Đàm Quy xách ra, quỷ anh lập tức phát ra tiếng khóc the thé rợn người, âm thanh bén nhọn đến nỗi khiến những linh hồn yếu vía quanh sân thể dục bị chấn động mà chạy toán loạn. Nếu không phải hệ thống đã tự động thiết lập trói định anh linh với Đàm Quy – khiến nó dù có khóc lóc nỉ non cũng không thể gây thương tổn gì – thì chắc chắn thanh sinh mệnh của anh đã rớt vèo vèo xuống đáy từ lâu.

Đàm Quy nhíu mày, cảm giác da đầu hơi tê dại.

Vì vấn đề thiếu hụt cảm xúc trong quá khứ, anh chưa bao giờ nghĩ tới chuyện kết hôn, yêu đương hay sinh con. Lúc đầu đón nhận cú sốc này, anh hoàn toàn ngơ ngác và choáng váng. Nhưng chỉ sau vài giây, Đàm Quy lập tức lấy lại bình tĩnh và kích hoạt khả năng lý trí siêu cấp của mình.

Vốn dĩ thanh lý trí của anh đã đạt mức tối đa, giờ đây nhờ hiệu ứng dư âm từ dược tề lý trí trước đó, anh thậm chí còn tạm thời đột phá luôn giới hạn cao nhất.

“Em nhìn xem, tóc đứa nhỏ là xoăn tự nhiên, mà tóc amh thì thẳng, nữ sinh khi nãy tóc cũng thẳng nốt. Không đúng, tóc xoăn hình như là gen lặn, mắt một mí cũng thế…”

Đàm Quy vừa lắc đầu vừa cố gắng sắp xếp lại mớ suy nghĩ rối như tơ vò trong đầu:
“Tóm lại nếu em không tin, chúng ta có thể đi xét nghiệm ADN! Anh với đứa nhỏ này thật sự không có nửa phần quan hệ!”

Anh lại sốt ruột nói tiếp:
“Vương Kỳ Kỳ đâu rồi, chắc giờ đang đi học, bằng không chúng ta gọi em ấy về đây nói cho rõ ràng luôn!”

Vì muốn rửa sạch oan ức cho bản thân, Đàm Quy thành khẩn:
“Anh mới đến trường này được bao lâu đâu, làm sao có khả năng có con lớn như thế này chứ!”

Thật là buồn cười, cho dù một học sinh vị thành niên không thể tự nuôi con, thì vẫn còn ông bà nội, ông bà ngoại, hoặc cha mẹ ruột hỗ trợ. Làm giáo viên chỉ phụ trách dạy học và giáo dục, chứ không có nghiệp vụ trông trẻ thay người khác!

Mặc Trầm vốn đang phồng má giận dỗi, nhưng khi thấy Đàm Quy nghiêm túc đến vậy, cậu mới dịu đi, khẽ nói:
“Em tin anh.”

Đàm Quy hơi sững người. Rõ ràng lúc trước, chỉ mới ăn với Minh Hàn Sinh một bữa cơm, Mặc Trầm đã ghen đỏ mắt, còn giận lây sang cả thằng nhóc người ta. Sao giờ lại tự nhiên lại tin tưởng anh đến vậy?

Mặc Trầm như thể đọc được suy nghĩ trong đầu anh. Cảm xúc đã ổn định lại, giọng nói mềm mại và bình tĩnh vang lên:
“Chuyện với Minh Hàn Sinh lúc trước, em không nên giận dỗi như vậy trước mặt người ngoài. Thật ra em vẫn luôn rất tin tưởng anh, cũng tin vào ánh mắt của anh. Nữ sinh kia chỉ nhìn là biết không phải gu của anh– ánh mắt không tốt, dáng người lại gầy, còn nhỏ tuổi, vẫn là vị thành niên. Anh là người tốt như vậy, sao có thể có quan hệ gì với cô ta được.”

Đàm Quy cảm động gật đầu thật sâu:
“Mặc Mặc… vẫn là em hiểu anh nhất. Vậy… đứa nhỏ này bây giờ tính sao?”

Mặc Trầm nhìn vào mắt đứa nhỏ: “Lớn lên xấu xí như thế, ném nó đi cho rồi, bên kia có thùng rác, anh không cần cảm thấy áy náy gì cả, em giúp anh vứt.”

Cậu nói xong liền thật sự đưa tay lấy đứa bé từ tay Đàm Quy xuống, cứ như đang cầm một món đồ chơi rách rưới không đáng giá, ra tay nhanh như chớp, vô cùng lãnh khốc vô tình, ném quỷ anh vào thùng rác cách đó không xa. Quỷ anh vẽ ra một đường cong rất đẹp trong không trung, mặt mày đờ đẫn rơi xuống.

Ngay lúc quỷ anh sắp rơi vào thùng rác, Đàm Quy kịp thời lao tới, dựa vào phản ứng nhanh nhẹn cao cấp của mình, thành công cứu lấy đứa nhỏ không ai muốn này.

Mặc Trầm nói: “Chẳng phải anh nói không muốn đứa nhỏ này sao? Vừa nãy em thấy có một cái đệm cũ thấy trong thùng rác, nó rơi vào đó sẽ không bị ngã đau đâu. Gia đình nào thật sự muốn con, thì sẽ nhặt nó từ thùng rác về thôi. Hơn nữa đứa nhỏ này rất kiên cường, không dễ gì mà xảy ra chuyện đâu.”

Dụng cụ màu tím thì sao có thể không kiên cường chứ? Đổi một người chơi yếu hơn chút, có khi người chơi còn gục trước, chứ quỷ anh thì vẫn chẳng sao. Cầm đầu quỷ anh mà đập vào tảng đá, chắc chắn tảng đá sẽ bị nứt trước. Huống hồ trong thùng rác còn có cái đệm ghế sofa mềm nữa.

Đàm Quy thở dài: “Giá mà chỉ cần làm thế là có thể tống khứ được nó thì tốt biết mấy.”

Anh không phải người dễ bị đạo đức trói buộc, cũng sẽ không tùy tiện bị một đứa bé ràng buộc, nếu bị ép nhận một đứa trẻ, anh nhất định sẽ tìm cách đưa đi.

Chỉ là, quỷ anh này lại là đạo cụ hệ thống định sẵn cho Đàm Quy, giữa hai người có một mối liên kết đặc biệt mang tính định mệnh. Anh cảm nhận một chút, phát hiện khi Mặc Trầm ném đứa nhỏ đi, sợi liên kết giữa anh và quỷ anh vẫn không hề tách rời.

Hệ thống này thật là vô sỉ, không biết xấu hổ, đúng là y như cường đạo vậy. Cường đạo thì cướp con, còn hệ thống này thì ép đưa con cho người ta.

【 Đứa nhỏ không phải là quà tặng của hệ thống, xin đừng xúc phạm hệ thống, nếu không sẽ bị trừ điểm tích lũy! 】

Đối mặt với hệ thống cố ý né tránh, chỉ nói một nửa kiểu “bút pháp Xuân Thu”, Đàm Quy thẳng thắn đánh vào điểm đau: “Đứa nhỏ là do cậu trói buộc với tôi, tôi chưa từng đồng ý.”

Hệ thống lập tức nhảy ra nhắc nhở miễn phí:

【 Nếu người chơi không muốn nuôi, có thể đưa đạo cụ này cho người chơi khác. Những người chơi khác chắc chắn sẽ rất vui vẻ nhận, chỉ cần không phải kiểu vặn vẹo b**n th** thì ai cũng sẽ sẵn lòng nuôi quỷ anh cả. 】

Dù sao cũng là đạo cụ cấp tím, mà Đàm Quy thì dư dả, nuôi một đứa nhỏ cũng chẳng có gì khó. Huống hồ quỷ anh cũng không phải trẻ con thật, không cần phải thay tã mỗi ngày, lại còn lớn rất nhanh.

Hệ thống tiếp tục nhắc:

【 Chỉ cần người chơi bị người chơi khác g**t ch*t thành công, quỷ anh sẽ được giải trói và tự động tìm chủ nhân mới. 】

Đàm Quy mỉm cười ôn hòa: “Hệ thống các cậu thật đáng yêu giống như chó con. Còn cái tính tình thì giống ớt gà, cay bỏng luôn đó.”

Hệ thống: Đây rõ ràng là chửi nó là chó hệ thống, là rác rưởi rồi còn gì nữa…

Nhưng vì Đàm Quy không nói tục, cũng không dùng từ khóa bị cấm, nên hệ thống không thể trừ điểm của ạn.

Không thể giao cho người chơi khác, vậy thì trả về cho chủ gốc là được rồi. Đàm Quy cất quỷ anh vào ba lô: “Vẫn nên đi tìm Vương Kỳ Kỳ, dù sao anh cũng là giáo viên của cô bé, gọi cô bé ra hợp tác một chút là được.” Chuyện kiểu này vẫn nên điều tra từ gốc rễ thì hơn.

Vương Kỳ Kỳ rất dễ dàng bị Đàm Quy gọi ra, trong lúc đó, anh cũng gặp vài người chơi khác, nhưng do bản thân không có tính công kích, nên mấy người chơi kia chẳng buồn gây chuyện với anh.

Gã tóc vàng tuy là loại sát phôi, nhưng lúc này lại trực tiếp chạy vào ký túc xá nữ sinh, đang bận tìm mấy con quỷ trung gian truyền tin. Bất kể là đi theo lộ tuyến mị lực kiểu nữ tóc đỏ, trí tuệ kiểu nam kính mắt, hay lộ tuyến đứng đắn của nam chính khí, cũng không có ai có ý chủ động va chạm với Đàm Quy.

Thực tế thì, cho dù có đụng mặt, gặp lúc này Đàm Quy và Mặc Trầm đứng chung một chỗ, chắc chắn cũng sẽ tự giác tránh xa ba thước, vì trên người hai người này tỏa ra một luồng hắc khí lạnh ngắt, vừa nhìn là biết không phải loại dễ trêu vào.

Thân phận giáo viên của Đàm Quy là có hợp đồng chính thức, đã được hiệu trưởng xác nhận, làm việc theo đúng thời gian cùng khối 11 nên khi anh đến chào hỏi, Vương Kỳ Kỳ ngoan ngoãn đứng dậy, bị anh gọi xuống dưới lầu, tìm một bãi cỏ vắng vẻ, không người lui tới.

Anh chỉ vào Mặc Trầm đang đứng cạnh: “Đây là người yêu của thâyg, là sư mẫu của em.”

Vương Kỳ Kỳ ngoan ngoãn chào: “Chào sư mẫu.”

“Sư mẫu không có gì tốt, thầy đây cũng không có gì tốt đẹp.”

Đàm Quy mở miệng nói, đồng thời nhanh chóng xách đứa nhỏ ra: “Lm sao em có thể tùy tiện tặng con mình cho người khác như vậy? Nếu thật sự nuôi không nổi, em vẫn có thể tìm ba mẹ mình chứ?”

Vương Kỳ Kỳ rơi hai hàng lệ máu, ra sức lắc đầu: “Không được đâu, thầy Đàm, nếu ba mẹ em biết, họ nhất định sẽ đánh chết em mất.”

Mặc Trầm giọng lạnh như băng, đối diện với một nữ quỷ học sinh không biết điều như vậy, cậu chẳng khách khí chút nào: “Cô vốn đã chết rồi.”

Nữ quỷ đáng thương tội nghiệp: “Thầy Đàm, em biết thầy là người tốt.”

“Người tốt thì sao? Người tốt là phải có nghĩa vụ nuôi con thay người khác sao?!” Đàm Quy nghiêm nghị nói, “Vương Kỳ Kỳ, thầy cho rằng em là người hiểu chuyện, em như vậy chính là lấy oán báo ơn.”

Vương Kỳ Kỳ yếu ớt nói: “Đứa nhỏ này thật sự dễ nuôi lắm, không cần ăn gì, cũng không cần thay tã hay giặt tã, hơn nữa nó còn rất có ích, còn có thể bảo vệ thầy nữa.”

Mặc Trầm nói thẳng: “Chồng tôi không cần con của người khác bảo vệ.”

Cô nàng liếc nhìn Mặc Trầm: “Nhưng mà thầy, thầy là nam nhân, sư mẫu cũng là nam nhân, hai người đàn ông với nhau thì không sinh con được đúng không? Hai người cùng nuôi nó, chẳng phải chính là một gia đình ba người hài hòa mỹ mãn sao? Không cần cha mẹ đau đầu, cuộc sống cũng hoàn mỹ.”

Đàm Quy nhớ ra hệ thống có mấy loại vật phẩm như đan dược sinh con hay đan dược biến tính, giá bán còn rất đắt. Đương nhiên, anh rất hài lòng với giới tính hiện tại của mình, nhưng nếu sau này Mặc Trầm có nhu cầu, anh vẫn sẵn sàng cố gắng kiếm tiền tích cóp điểm số.

Anh vừa định mở miệng, đồng đội Mặc Trầm bên cạnh đã rơi vào trầm tư, đề nghị này nghe qua thật sự không tệ: “Nhưng mà đứa nhỏ này có hơi xấu.”

Vương Kỳ Kỳ như bắt được hy vọng, vội vàng nói: “Ba ba của nó thật sự rất anh tuấn, nếu không em đã không bị gã lừa, còn vì gã mà sống chết dằn vặt. Trẻ con ấy mà, lúc nhỏ thì đứa nào cũng xấu cả.”

Không được, Đàm Quy còn muốn phản bác gì đó, lại bị Mặc Trầm kéo tay áo: “Cho cô ta về đi học đi.”

Vương Kỳ Kỳ lập tức rút lui.

Ánh mắt Mặc Trầm chan chứa dịu dàng nhìn Đàm Quy: “Chắc không thể dùng cách đơn giản để tống đứa nhỏ này đi được. Mà thật ra lời cô ta nói cũng có lý, lúc em không có ở đây, nó có thể bảo vệ anh.”

Thực ra cậu biết rõ đứa nhỏ này không phải con của Đàm Quy, cũng đã nhìn thấy cái đường cong vô hình kia đột nhiên hiện ra, nối liền giữa Đàm Quy và đứa bé. Ngay khi Đàm Quy định ném quỷ anh vào thùng rác, cậu đã thử cắt đứt sợi dây đó. Không nghi ngờ gì, cậu thất bại.

Hiện tại, bản thân cậu còn chưa đủ mạnh, ngay cả một việc nhỏ như vậy cũng không làm nổi.

Đôi mắt Mặc Trầm trầm xuống, nặng nề hỏi: “Cho dù có con thật đi nữa, trong lòng anh em vẫn là người quan trọng nhất, đúng không?”

Đàm Quy nói: “Nhưng mà, đây đâu phải con của chúng ta.”

“Nuôi một đứa cũng đâu có sao.” Con ruột thì chắc chắn sẽ phải chia đi tình yêu và sự chú ý của Đàm Quy, ngược lại một đứa con nuôi không có huyết thống như thế này lại tốt hơn một chút.

Đàm Quy lại ném quỷ anh trở lại vào ba lô hệ thống, bất chợt cúi đầu cọ nhẹ vào người Mặc Trầm, nhỏ giọng: “Xin lỗi, hình như anh không nên xen vào chuyện người khác.”

Mặc Trầm dịu dàng âu yếm: “Không cần xin lỗi em, em thích chính là anh như vậy – nhiệt tình, thiện lương, yêu đời.” Thật ra cậu đã sớm biết sẽ dẫn tới kết cục này, cố tình bày ra một mặt ôn nhu săn sóc của mình, coi như là dùng chiêu “lợi dụng phế vật”, tiện thể thúc đẩy thêm tình cảm phu thê.

Đàm Quy hôn lên môi Mặc Trầm: “Chúng ta về thôi.” Còn trẻ như vậy mà cậu đã gánh vác quá nhiều trách nhiệm không đáng có, bây giờ còn phải nghiên cứu xem nuôi con kiểu gì.

Trên đường quay về, dựa vào thính lực cực kỳ nhạy bén, cách mấy chục mét mà hai người vẫn nghe thấy tiếng nam tóc vàng phía trước: “Chơi game kinh dị thôi mà cũng có thể bị nhồi cơm chó, thật là khó chịu chết đi được! Muốn một dao chém qua cho hả giận!”

Ngay lúc Đàm Quy nắm tay Mặc Trầm đi tới gần, nam tóc vàng lóe người phóng ra thật nhanh, tay cầm trảm quỷ đao, nhưng lúc đi ngang qua hai NPC phu phu này, cả người không tự chủ được mà run bần bật dữ dội.

Cậu ta rùng mình thở hắt ra một hơi: Rõ ràng là một ông thầy dạy mỹ thuật, vì sao lại mang đến cho mình cảm giác áp lực khủng khiếp như vậy chứ?! Mười cái mình bây giờ gộp lại cũng không đánh lại anh, thật quá kinh khủng!