Thanh thiếu niên tuổi 15-16 có thể rất tốt đẹp, cũng có thể cực kỳ ác độc. Cách họ bắt nạt người khác thì đủ kiểu, đổi liên tục không ngừng. Như là lợi dụng thời gian không có giám sát, buổi tối cố tình gây tiếng động ồn ào ở ký túc xá tập thể, khiến Minh Hàn Sinh không ngủ ngon, đến lớp thì mệt mỏi gật gù, rồi lại bị giáo viên khiển trách.
Giữa trưa đi ăn, nếu thấy Minh Hàn Sinh đang xếp hàng ở cửa sổ nào đó, bọn họ sẽ chen hàng, cố tình chen lấn vào trước. Hoặc là ép cậu ta múc cơm cho, thậm chí lúc cậu ta đang ăn thì cố tình làm đổ canh nóng, đồ ăn lên người cậu ta.
Để tránh bị quay clip như ngày đầu tiên, lần nào bọn chúng cũng diễn rất khéo, giả vờ vô tình vấp chân, rồi xin lỗi một cách rất “chân thành”, còn chủ động đền tiền cơm. Một hai lần thì có thể nói là tai nạn, nhưng nhiều lần như vậy thì đến kẻ ngốc cũng biết là cậu ta đang bị nhắm đến.
Giờ nghỉ trưa vốn dĩ rất quý giá, trong khi Minh Hàn Sinh lại chẳng có bao nhiêu đồ để thay, bị ép phải ăn mấy món đạm bạc như cháo loãng, bánh bao nguội với dưa muối. Người vốn đã gầy, nay lại ăn uống không đủ, ngủ cũng không yên, nên càng lúc càng gầy yếu rõ rệt.
Thế nhưng Minh Hàn Sinh vẫn không đi tố cáo. Một phần là vì ở độ tuổi này, học sinh rất coi thường kẻ mách lẻo, nếu đi tố cáo chắc chắn sẽ càng bị nhắm tới nhiều hơn. Phần còn lại là vì cậu ta chẳng có chứng cứ gì trong tay.
Những kẻ nhắm vào cậu ta thì không chỉ có một tên, mà là cả nhóm. Hơn nữa, bọn chúng cũng luôn biết cách nói xin lỗi, làm ra vẻ vô tội. Nếu có người muốn truy cứu, chúng chỉ cần nói: “Cậu ta quá xui xẻo thôi.” Rằng mỗi lần đều không may bị va phải, tự đổ canh vào người, tự bị chen hàng. Nhìn cậu ta ngồi ăn dưa muối, trốn trong góc phòng, chẳng ai thấy có chuyện gì “quá đáng” cả.
Những kẻ đứng sau cũng không thật sự muốn để Minh Hàn Sinh chết đói, chỉ là muốn hành hạ, bắt cậu ta chịu khổ, dằn vặt tinh thần mà thôi. Cho đến hiện tại, bọn chúng vẫn chưa làm ra mấy chuyện tàn nhẫn như nhốt người ở sân vận động, khóa trái trong phòng học, dội nước từ trên nhà vệ sinh xuống, hay dùng tàn thuốc dí vào người…
Dù sao trung học Tây Thành cũng là một ngôi trường chú trọng sĩ diện và hình thức, tuy nội quy lỏng lẻo nhưng bề ngoài vẫn không cho phép học sinh hút thuốc trong khuôn viên. Dĩ nhiên, vẫn có vài học sinh lén lút hút, nhưng những kẻ đó thường là những tay đầu gấu có tiếng – kiểu người thích đánh nhau, thích bắt nạt, thậm chí có khi còn tống tiền bạn học.
Loại đầu gấu như vậy thường hay rêu rao cái gọi là “nghĩa khí giang hồ”, không ra tay với nữ sinh, mà chỉ nhắm đến nam sinh để đòi tiền. Nhưng ở trung học Tây Thành thì khác, nơi này phần lớn là con nhà giàu, đám đầu gấu nghèo không thể nào ngoi lên nổi. So với nắm đấm, ở đây người ta coi trọng “đẳng cấp xã hội”. Chỉ một cú điện thoại gọi về nhà cũng có thể khiến cha mẹ bạn mất việc, bản thân bạn bị khai trừ học bạ.
Lớp 0 lại càng sĩ diện hơn, sẽ không dùng đến mấy trò hạ cấp thô lỗ như thế. Ác ý ở đây lặng lẽ sinh sôi, không một tiếng động, không ai phát hiện, nhưng lại khiến người ta nghẹn thở từng chút một.
Minh Hàn Sinh thực ra là người rất ngoan cường. Nếu không phải như vậy, thì với hoàn cảnh gia đình nghèo đến vậy, cậu ta đã chẳng thể trở thành một học sinh xuất sắc như hiện tại. Dù lớn lên trong bùn lầy, từng học tiểu học rồi trung học ở những môi trường cực kỳ tệ hại, cậu ta vẫn thi đậu với thành tích xuất sắc.
Nhưng cho dù có tâm thái kiên cường, tính cách cứng rắn, thì cơ thể cũng không thể chống đỡ mãi nếu liên tục bị ép ăn không đủ chất, ngủ không ngon. Lớp học bù kéo dài liên tục 21 ngày, mới đi học được nửa tháng đã mệt mỏi rã rời, vậy mà trước khi khai giảng chính thức 7 ngày, nhà trường còn bắt học sinh tham gia huấn luyện quân sự.
Huấn luyện quân sự ở cấp ba thật ra chỉ là hình thức chạy vài vòng, đứng nghiêm, rồi phơi nắng dưới trời hè.
Nhưng với Minh Hàn Sinh thì lại là chuyện khác. Bình thường cậu ta đã hao tổn tinh thần rất nhiều vì trí nhớ mạnh mẽ, lại thêm việc đói triền miên đã trở thành thói quen. Thân thể gắng gượng miễn cưỡng ứng phó.
Huấn luyện quân sự thì lại khác, đột ngột tăng cường vận động, mà ngày đầu tiên lại là ngày nắng gắt, huấn luyện viên thì nghiêm khắc, thế là Minh Hàn Sinh ngất xỉu ngay trên sân thể dục.
“Yếu quá rồi! Thân thể yếu nhược như vậy thì làm được gì?” Hầu như chẳng có ai cảm thấy thương cảm cho cậu ta, ngược lại chỉ thấy khó hiểu. Một nam sinh mà mới đứng có một lúc đã gục ngã, không thể chịu nổi.
Trong đám học sinh, có người nhỏ giọng bàn tán: “Chắc kiểu học sinh thành tích cao nhưng thể chất kém đấy. Người này tính cách cũng lạ lùng, cứ như thể thi được thủ khoa là coi trời bằng vung, suốt ngày nhìn người bằng nửa con mắt.”
Minh Hàn Sinh ở trường không có bạn bè. Dù có ai định tiếp cận, cậu ta cũng giống như một con nhím nhỏ, luôn cảnh giác, luôn giữ khoảng cách. Đặc biệt trong môi trường cạnh tranh khắc nghiệt như lớp chọn, cậu ta càng không muốn giao tiếp với bất kỳ ai. Bởi cậu ta tin rằng nếu không kết bạn, thì sẽ không có “bạn bè” nào quay lại đâm sau lưng mình, làm mình tổn thương.
Ngoài thành tích học tập nổi bật, vì không thích giao tiếp, cứ lầm lũi đi về một mình, nên Minh Hàn Sinh chẳng được lòng ai trong lớp. Mà cậu ta lại là nam sinh, nếu nói chuyện quá thân với nữ sinh thì sẽ bị các nam sinh khác đùa cợt. Dù chỉ là vài câu nói bình thường, cũng dễ bị gán ghép là yêu sớm, là có quan hệ mờ ám.
Thực ra cũng không phải không có học sinh chuyển trường cảm thấy thương cảm cho Minh Hàn Sinh, nhưng bọn họ cũng sợ bị xa lánh nếu đứng ra giúp đỡ. Chưa bị người khác dẫm thêm một đạp đã là may mắn rồi, huống chi là chủ động ra tay giúp đỡ.
Là chủ nhiệm lớp, Đàm Quy không cần tham gia huấn luyện quân sự. Thế nhưng khi có học sinh bị ngất xỉu, dù có bận đến mấy, anh cũng không thể làm ngơ. Kết quả là khi đến phòng y tế, bác sĩ trường nói: “Đứa nhỏ này bị suy dinh dưỡng, sáng sớm tụt huyết áp nên mới ngất.”
Phải biết rằng với học sinh diện đặc cách ưu tú, nhà trường đã miễn giảm học phí, thậm chí còn bao luôn tiền ăn. Tuy không phải là những bữa ăn thịnh soạn, nhưng đồ ăn trong nhà ăn số một của trường không đến mức không nuốt nổi.
Đàm Quy không tài nào hiểu nổi. Chẳng lẽ đồ ăn trong nhà ăn lại tệ đến mức đó? Anh kiên nhẫn ngồi lại chờ Minh Hàn Sinh tỉnh, thời gian chờ đợi cũng không bị lãng phí, vừa đợi vừa tranh thủ viết nốt công việc.
Đến khi Minh Hàn Sinh tỉnh lại, trên tay Đàm Quy đã có thêm một tô cháo trắng còn nóng, một ly sữa bò và một quả trứng luộc từ nhà ăn số hai.
“Em tỉnh lại vừa kịp lúc, ăn chút gì lót bụng trước đi.” Anh đưa đồ ăn ra rồi hỏi thẳng: “Nói thật đi, đồ ăn nhà ăn số một khó ăn tới mức nào mà khiến em suy dinh dưỡng như vậy?”
Minh Hàn Sinh do dự một lúc rồi mới chịu mở miệng, rũ mắt nói nhỏ: “Có thể là vận khí em kém… Nhưng dù sao ăn bánh bao vẫn còn hơn là nhịn đói.”
Nghe xong, Đàm Quy lập tức hiểu có gì đó không ổn: “Trước kia không sao, giờ lại có chuyện? Được rồi, em đợi đó, trưa nay thầy sẽ đi nhà ăn số hai mua cơm mang xuống ăn cùng em. Còn vài ngày tới em không cần phải đi huấn luyện quân sự nữa, thầy sẽ bảo bác sĩ viết giấy nghỉ cho.”
Tuy người ta vẫn nói “sinh mệnh là vận động”, nhưng với một thân thể yếu đến mức này, huấn luyện chẳng những không giúp ích gì mà còn gây hại hơn.
Có Đàm Quy – người thầy này – ở đó, hôm nay đương nhiên không có ai dám tìm Minh Hàn Sinh gây sự. Nhưng cấp ba có tận ba năm học, Đàm Quy không thể mỗi ngày đều kè kè bên cậu ta ăn ba bữa, huống hồ anh còn có gia đình, còn có công việc. Nếu như mỗi ngày anh đều lo cơm nước riêng cho một học sinh, chẳng khác nào đối xử thiên vị, chắc chắn sẽ khiến những học sinh khác bất mãn.
Hơn nữa, những người âm thầm nhắm vào Minh Hàn Sinh không phải đều là học sinh lớp anh quản. Là chủ nhiệm lớp 0, anh cũng không thể tùy tiện can thiệp vào lớp khác, cho dù có muốn, thì cũng lực bất tòng tâm. Sự việc đâu dễ dàng mà giải quyết một cách đơn giản như thế.
Đàm Quy không thể đích thân làm thay mãi được, nhưng giữa học sinh với nhau thì lại có thể. Sau khi kết thúc huấn luyện quân sự, anh lập tức tổ chức một buổi họp nhỏ trong lớp. Chủ đề buổi họp rất đơn giản: “Minh Hàn Sinh thực sự quá xui xẻo, không phải là cố tình không muốn huấn luyện quân sự, mà là bị suy dinh dưỡng. Một học sinh bị suy dinh dưỡng không chỉ là nỗi xấu hổ cho nhà ăn trường học, mà còn ảnh hưởng đến danh tiếng của lớp 0!”
Giải pháp mà Đàm Quy đưa ra là: “Học sinh lớp 0 đều là những đứa trẻ tốt bụng, nhiệt tình. Một năm có 12 tháng, mỗi tháng 30 ngày, lớp 0 có gần 60 người. Chỉ cần mỗi người giúp đỡ một ngày, thay phiên nhau mang cơm tới lớp cho bạn ấy, thì một năm mỗi người cũng chỉ giúp 4 ngày. Đây là một việc tốt, là tích đức!”
Hắn còn nói: “Nếu các em lo sợ ‘xui xẻo lây lan’ thì không sao, thầy đã thử rồi. Thầy sẵn lòng làm người đầu tiên, không sợ phiền phức, gánh trách nhiệm múc cơm giúp bạn ấy trước. Dù sao thầy cũng không thể nhìn học sinh của mình bị bỏ đói mà không làm gì. Nếu các em đồng ý, chỉ cần ký vào tờ giấy xác nhận là được. Giấy thầy đã chuẩn bị sẵn, đóng dấu rồi, chỉ chờ các em ký tên.”
Cuối cùng, Đàm Quy còn bật ghi âm lên, nếu sau này có học sinh nào thay đổi ý kiến rồi lại đi báo cáo lung tung, ạn sẽ đưa bằng chứng hôm nay ra ngay.
Việc giúp đỡ đương nhiên không phải làm miễn phí hoàn toàn. Đàm Quy cười nói: “Thầy sẽ yêu cầu bạn học Minh viết một bài cảm ơn gửi cho tập san trường. Thầy còn có bạn làm phóng viên ở Tây Thành Nhật Báo nữa đó.” Tuy rằng phần “bạn phóng viên” là bịa ra, nhưng Đàm Quy vẫn rất tự tin vào khả năng của mình.
Tiết Kinh mặt sa sầm. Cậu ta không đời nào chịu đi đưa cơm cho Minh Hàn Sinh, chuyện này rõ ràng quá rồi. Nếu không có cậu ta âm thầm gợi ý phía sau, thì Minh Hàn Sinh ít ra cũng được ăn cơm bình thường.
Mà chỉ cần được ăn cơm đàng hoàng, Minh Hàn Sinh sẽ không dễ bị đánh bại. Ở nhà, cha Minh Hàn Sinh vốn đã thường xuyên chửi bới, đập phá, nên tiếng ồn trong ký túc xá chẳng là gì. Hơn nữa, bạn cùng phòng cũng chẳng thể suốt ngày gây ồn ào, bọn họ cũng còn phải học, còn cần ngủ.
Dưới sự dẫn dắt của Đàm Quy — chủ nhiệm lớp giỏi nhất khối — khí sắc của Minh Hàn Sinh sau khai giảng đã khá lên thấy rõ. Người ta nói chủ nhiệm lớp của khối lớp 10 thường sẽ dẫn dắt cả ba năm, nhưng đến năm lớp 11, Tiết Kinh dần cảm thấy có gì đó không ổn. Tuy thầy Đàm là một giáo viên giỏi, năng lực chuyên môn mạnh, giảng bài được học sinh yêu quý, nhưng rõ ràng… không cần làm chủ nhiệm nữa. Chỉ cần làm một giáo viên mỹ thuật bình thường là được.
Đến năm hai, Đàm Quy nhận được “lời nhắc nhở” từ nhà trường, yêu cầu anh đừng xen vào chuyện không thuộc phạm vi lớp mình nữa. Công tử nhà lãnh đạo giáo dục – người từng bắt nạt Minh Hàn Sinh – rất không hài lòng. Thế nhưng chuyện lại càng nghiêm trọng hơn, bởi vì người ta thường nói “không điều tra thì không có quyền phát ngôn”. Sau hơn một năm âm thầm tìm hiểu, Đàm Quy phát hiện vấn đề không chỉ nằm ở học sinh, mà ngay cả lãnh đạo nhà trường cũng có rất nhiều điều khuất tất.
Phẫn nộ đến cực điểm, thầy Đàm trẻ tuổi ấy quyết định tung chiêu mạnh nhất: triệu hồi đại pháp. Người anh triệu hồi không ai khác, chính là một lãnh đạo giáo dục khác cũng là bạn đời anh! Một khi Đàm Quy không còn là chủ nhiệm lớp nữa, thì anh lập tức “nhảy ba cấp”, dưới sự hậu thuẫn vững chắc của “người nhà”, đá bay hiệu trưởng cũ xuống, đường hoàng trở thành hiệu trưởng mới.
Tân hiệu trưởng vừa nhậm chức đã ra tay mạnh mẽ, đầu tiên là “đốt” nhà ăn, nghĩa là toàn bộ đồ ăn ở nhà ăn đều bị chỉnh đốn lại. Nhân dịp nghỉ hè, trường tranh thủ sửa sang lại, làm ra những gian ăn nhỏ an toàn hơn, đồng thời đổi luôn nhà thầu cung cấp suất ăn. Ngoài ra, còn tăng thêm khu nhà ăn số hai dành cho học sinh vừa học vừa làm.
Vào buổi trưa, bắt đầu múc cơm từ 1 giờ, học sinh có thể ăn cơm miễn phí, lại còn được nhận thêm 10 linh tệ trợ cấp mỗi ngày – khoản tiền này sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản có thể dùng để xem phim hoạt hình, tính theo từng ngày. Tuy không nhiều, nhưng tích lũy theo tháng thì với học sinh hoàn cảnh khó khăn cũng là một khoản không nhỏ.
Những học sinh có thành tích tốt, gia cảnh nghèo được ưu tiên như Minh Hàn Sinh dĩ nhiên cũng có phần. Về chuyện bạo lực học đường, hiệu trưởng ra tay chỉnh đốn rất nghiêm túc, bất cứ khi nào phát hiện có hành vi bắt nạt hay bạo hành không đúng đắn, ngay hôm sau sẽ bị kéo lên lễ đài trước toàn trường, phát clip bằng chứng rõ ràng lên màn hình lớn, sau đó là đoạn xin lỗi được đọc giữa nền nhạc bi thương bên song sắt, học sinh không cần tự viết lời, vì hiệu trưởng đã chuẩn bị sẵn kịch bản.
Còn những học sinh đánh nhau, sẽ bị yêu cầu ôm nhau suốt hai mươi phút cho đến khi đủ thì mới được thả ra. Còn nếu có hành vi chạm đến ranh giới pháp luật thì buộc phải báo cảnh sát.
Học sinh cấp ba rất sĩ diện, nên tuy không thể hoàn toàn ngăn chặn được mọi hành vi xấu, nhưng ít nhất không khí trong trường đã tốt hơn rất nhiều.
Nếu có học sinh không phục, thì đơn giản thôi, hiệu trưởng sẽ hỗ trợ làm thủ tục chuyển trường, và hồ sơ sẽ lưu lại toàn bộ dấu vết. Còn phụ huynh nếu định dùng quyền lực để uy h**p thì cũng không làm gì được, bởi bạn đời hiệu trưởng cũnh là người trong hội đồng trường, mà bản thân anh thì không có tham vọng thăng quan tiến chức gì, chỉ tập trung làm tốt vị trí hiệu trưởng hiện tại.
Ba năm trôi qua, đến ngày học sinh lớp 12 bước vào kỳ thi đại học, Đàm Quy cho cả lớp nghỉ ngơi đầy đủ, cho nghỉ học để mọi người được thư giãn trước khi thi. Nhờ vậy, tất cả đều thuận lợi tham gia kỳ thi đại học.
Minh Hàn Sinh thi đậu thủ khoa, Tiết Kinh cũng đạt được kết quả rất khá. Khi điểm thi đại học được công bố, rất nhiều học sinh đều quay về nói lời cảm ơn với Đàm Quy, trong đó có cả Minh Hàn Sinh.
Khi Đàm Quy nghe được những lời báo tin vui ấy, trên mặt chỉ nở một nụ cười nhẹ nhàng. Nhưng giữa lúc đang trò chuyện, gương mặt tươi cười của từng học sinh bỗng dần tan biến, hóa thành từng mảnh ghép trò chơi đầy kinh hoàng, rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Cuối cùng, chỉ còn lại một mình Minh Hàn Sinh đứng trước mặt Đàm Quy.
Minh Hàn Sinh nhìn Đàm Quy, hai hàng nước mắt cứ thế tuôn rơi: “Cảm ơn thầy.”
Cậu ta luôn nghĩ nếu những năm học cấp ba của mình thật sự có Đàm Quy làm thầy giáo, thì cuộc sống học đường ấy sẽ ra sao? Sẽ vẫn là một đường tuyệt vọng, hay có thể thay đổi hoàn toàn? Giờ đây, cậu ta đã hoàn thành được mong ước đó, một giấc mơ rất đẹp, dù chỉ là mộng nhưng cũng đủ khiến cậu ta cảm thấy mãn nguyện.
Đàm Quy xoa đầu cậu ya, dịu dàng nói: “Không cần cảm ơn, đây là điều thầy nên làm.”
Ngay lúc đó, toàn bộ ảo cảnh sụp đổ trong chớp mắt. Và cùng lúc ảo cảnh tan rã, Đàm Quy cùng các người chơi khác đều nhận được thông báo từ hệ thống:
【Phó bản trung học Tây Thành đã hoàn thành tâm nguyện của học sinh lớp 12, tất cả học sinh đã tốt nghiệp thành công. Phó bản chuẩn bị đóng lại, mười giây sau sẽ đưa toàn bộ người chơi rời khỏi nơi này.】
Những người chơi còn chưa kịp tỉnh táo hoàn toàn khỏi ảo ảnh học đường đã nhận được thông báo đó. Mọi chuyện vừa xảy ra là gì? Sao tự dưng họ lại thắng?
Đàm Quy nhớ ra một chuyện quan trọng – anh vẫn chưa kịp tạm biệt bé chồng của mình. May mà Mặc Trầm vẫn ở gần đó, hơn nữa trong ảo cảnh này hai người còn cùng nhau trải qua một khoảng thời gian thật đẹp.
Mười giây quá ngắn, Đàm Quy không kịp nói gì nhiều, chỉ có thể ôm chặt lấy bé chồng, hôn một cái thật sâu rồi nói:
“Anh yêu em, hẹn lần sau gặp lại!”
Dăm ba lời hoa mỹ cũng không bằng một câu “anh yêu em”. Có lẽ tình cảm này không đến mức mãnh liệt cuồng nhiệt, nhưng trong lòng Đàm Quy biết rõ, chỉ cần được ở bên Mặc Trầm, anh đã rất hạnh phúc rồi. Một người bạn đời chỉ biết vùi đầu làm việc, không bao giờ nói lời yêu thương thì chưa phải là một người bạn đời tốt. Anh hy vọng, câu “anh yêu em” này dù đơn giản nhưng vẫn có thể mang lại một chút vui vẻ cho Mặc Trầm trong khoảnh khắc chia xa.
Chẳng bao lâu sau, anh biến mất khỏi phó bản, chỉ còn lại Mặc Trầm đứng ngây người giữa đống phế tích, ngơ ngác lấy tay che miệng mình.
Ngón tay cậu khẽ đặt lên môi – nơi vẫn còn vương chút hơi ấm của người kia. Đó không phải một nụ hôn cuồng nhiệt sâu sắc, mà chỉ là một cái chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, thậm chí còn có phần hấp tấp, luống cuống. Dù hai người đã kết hôn từ lâu, phần lớn là Đàm Quy thể hiện bằng hành động, thì đây là lần đầu tiên anh chủ động nói “anh yêu em”.
Phía trên bầu trời phế tích của trung học Tây Thành, từng đợt pháo hoa rực rỡ bừng nở lộng lẫy.