“Cô vừa nói cái gì?”
Mặc Trầm như không tin nổi vào tai mình. Cậu không hề tức giận, chỉ kinh ngạc nhìn nữ du khách xinh đẹp trước mặt, kẻ đang bị nhiều người vây quanh, khí thế cao ngạo, dáng vẻ kiêu kỳ. Trong mắt cậu, đối phương chỉ là một con quỷ cấp thấp, yếu đuối đến mức chẳng khác gì một con kiến. Thậm chí cậu còn không hiểu nổi cô ta lấy đâu ra cái gan để dám khiêu khích cậu như vậy.
Nữ du khách kia vẫn thản nhiên nói tiếp:
“Tôi đã hỏi thăm qua xe buýt của các cậu, ngay cả đoàn cao cấp cũng không đăng ký nổi. Cậu nghèo đến mức lại đi báo danh cái đoàn rẻ bèo.”
Đàm Quy nghe xong liền cảm thấy khó hiểu, trong lòng thầm chửi hệ thống một câu: Tụi tôi đâu phải không đăng ký nổi! Là hệ thống keo kiệt, chỉ chịu chi đúng một đoàn giá rẻ thôi!
Nữ du khách liếc nhìn Đàm Quy – cao lớn, tuấn tú, khí chất nổi bật – rồi nói tiếp:
“Anh ta là nhân loại đúng không? Chắc là do công ty du lịch sắp xếp bồi chơi ngẫu nhiên cho cậu. Tôi không có ý chiếm tiện nghi, tôi có thể giúp cậu đặt riêng một người giấy, loại cao cấp nhất luôn.”
Trước đó, cô ta đã chú ý đến Đàm Quy. Ngay cái nhìn đầu tiên đã thấy đối phương vô cùng vừa mắt, lại đúng chuẩn thẩm mỹ của cô ta. Nhìn thấy anh đi bên Mặc Trầm – che ô, chụp ảnh, chăm sóc từng chút – càng khiến cô ta nảy sinh hứng thú.
Tuy Đàm Quy là nhân loại, không đủ tiêu chuẩn để làm đối tượng chính thức, nhưng làm bạn đồng hành du lịch ngắn hạn thì dư sức.
Nói chuyện với Mặc Trầm chỉ là thể hiện phép lịch sự, thấy cậu không lập tức đồng ý, cô ta bèn quay sang thuyết phục Đàm Quy:
“Anh nghĩ cho kỹ, tôi có thể rộng rãi hơn cậu ta nhiều. Anh thấy đó, tới Giấy Trấn tôi có cả xe riêng đón, còn hơn cái đồ khổ sở chen chúc cái xe buýt tầm thường này.”
Rõ ràng, cô ta và nhóm Đàm Quy không cùng cấp bậc. Cô ta là khách hàng đặt gói du lịch cao cấp nhất, được đãi ngộ đặc biệt, đến cả hướng dẫn viên cũng phải cung kính.
Nhưng Đàm Quy không hề do dự, thẳng thừng từ chối:
“Tôi không phải bồi chơi.”
Anh nghiêng đầu nhìn Mặc Trầm, giọng trầm ổn mà chắc nịch:
“Đây là bạn đời của tôi, chúng tôi đang đi hưởng tuần trăng mật.”
Nữ du khách bật cười khinh thường:
“Thôi đi, anh chuyên nghiệp thật đấy. Không phải đang sắm vai tình lữ gì đó sao? Đừng tưởng tôi không chi nổi tiền nhé. Vậy đi – anh theo tôi, tôi boa thêm cho anh 1000 linh tệ. Nếu anh còn diễn được giống như vừa rồi, tôi cho anh 2000 linh tệ một ngày, không phải cả chuyến, chỉ một ngày thôi. Tôi còn có thể đảm bảo cho anh được an toàn ở trấn này.”
Đàm Quy và Mặc Trầm vốn đã là một cặp nổi bật, giờ lại bị một cô nàng ngạo mạn cố tình chen vào, càng thu hút mọi ánh nhìn.
Nghe nữ du khách nói Đàm Quy là nhân loại, mấy người chơi từng đi cùng nhóm với anh hôm qua đều kinh ngạc. Người chơi rất khó phân biệt NPC, nhưng du khách Linh giới chắc chắn sẽ không nhầm. Họ còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị những lời tiếp theo làm cho bàng hoàng hơn.
2000 linh tệ một ngày?! Khỏi cần nói, chỉ cần 200 cũng đủ khiến nhiều người chơi sẵn sàng làm. Không, nếu thật sự nữ du khách đó có thể bảo đảm sự an toàn cho họ ở cái trấn quái dị này, họ tình nguyện làm không công cũng được.
Sắc mặt Đàm Quy lúc này đã bắt đầu có chút mất kiên nhẫn, giọng nói cũng chẳng còn khách khí:
“Tôi từ chối. Cô đi tìm người khác đi.”
Nữ du khách lập tức đổi sắc mặt. Đôi mắt cô ta đỏ sậm như nhuốm lửa giận:
“Chỉ là một nhân loại mà lại dám trái ý tôi? Tôi nói cho hai ngươi biết, đừng có không biết điều. Kiên nhẫn tôi có hạn.”
Nghe vậy, mấy kẻ vây quanh cô ta liền lập tức bước lên, rõ ràng mang ý định cưỡng ép.
Nhưng lời còn chưa dứt, Mặc Trầm đã một cú đá bay nữ du khách kia không chút do dự.
Cô ta còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị một chiếc giày da thẳng thừng giẫm lên người. Mặc Trầm lạnh lùng quát:
“Còn ngây người đứng đó làm gì?!”
Đám vệ sĩ cao lớn lập tức lao lên: “Tiểu thư!”
Nhưng Đàm Quy sao có thể đứng yên nhìn người khác ức h**p bé chồng nhà mình? Mặc Trầm chỉ có một người, còn bọn vệ sĩ kia tới bốn, năm tên – tính kiểu gì cũng là hội đồng, hoàn toàn không biết đạo lý!
Đàm Quy lao tới như một cơn gió, tay búng ra từng tấm Định Thân Phù, dán thẳng lên người từng tên vệ sĩ, mỗi tên một cái. Xét cho cùng thì mấy người này cũng chỉ là đi làm thuê, anh sẽ nương tay cảnh cáo một lần. Nếu bọn họ còn tiếp tục ngoan cố… thì đừng trách bọn anh phản kích không nể tình.
Lúc này, Mặc Trầm vẫn đạp thẳng chân lên mặt nữ du khách kia. Nhìn thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng lại đạp đến mức cả người cô ta bị ghìm cứng xuống đất, không nhúc nhích nổi:
“Vừa rồi không nghe thấy bọn tôi nói gì sao? Đã nói rồi, không phải bồi chơi. Cô cầm tiền sỉ nhục ai vậy?”
Cậu sống lâu như thế, chưa từng có ai dám lấy tiền mà sỉ nhục cậu. Càng đừng nói tới chuyện đối phương còn muốn hạ nhục chồng cậu.
Cảm giác áp lực từ chân Mặc Trầm như muốn nghiền nát xương cốt, khuôn mặt nữ du khách Linh giới vặn vẹo vì đau đớn. Cô ta chỉ cảm thấy: mình bỏ tiền ra mua dịch vụ, thái độ có hơi kiêu ngạo một chút, vậy mà tên này lại dám trực tiếp ra tay đánh người!
“Cậu… sao cậu lại thô lỗ như thế? Được rồi! Tôi từ bỏ được chưa?!”
“Vốn dĩ cô cũng chẳng có tư cách giành gì cả.”
Trong giới Linh giới, vốn đã có quy tắc tàn khốc – cá lớn nuốt cá bé. Họ đã từ chối rõ ràng từ đầu, nếu không phải vì Đàm Quy ở đây, có lẽ giờ nữ du khách này đã có kết cục giống như “mắt to” trong khách sạn hôm trước.
Mặc Trầm ngoái lại, gọi một tiếng:
“Chồng ơi, anh lại đây một chút.”
Đàm Quy lập tức bỏ lại đám vệ sĩ bị dán Định Thân Phù, chạy nhanh đến bên Mặc Trầm. Mặc Trầm ghé sát tai anh nói mấy câu, anh liền gật đầu, mở ba lô ô vuông ra, lấy ra đúng 2000 đồng tiền xu Linh giới.
Lúc này Mặc Trầm mới buông chân khỏi nữ du khách. Cậu cầm hai đồng tiền xu, tay vung nhẹ, tiền xu lướt trong không trung thành một đường vòng cung, bay thẳng đến và nện thẳng vào mặt nữ du khách.
Tiền xu bình thường dĩ nhiên không thể gây thương tích cho Linh giới, nhưng hai đồng xu này lại như mang theo uy lực nào đó, trực tiếp tát cô ta thành cái đầu heo. Nữ du khách ôm mặt rú lên thảm thiết:
“Đây là 2000 tiền thuốc men cho cô! Lấy mà đi kiểm tra lại mắt của mình đi!”
Nói xong, Mặc Trầm quay sang nhìn Đàm Quy, chớp chớp mắt:
“Chồng ơi, anh thấy em có thô lỗ quá không? Em cũng không muốn thế đâu… Nhưng hai người chúng ta ở ngoài lẻ loi như vậy, không dữ một chút thì anh đã bị cái loại nữ sơn tặc này cướp đi rồi.”
Lực lượng đặc biệt kia còn chẳng chia cắt nổi cậu và Đàm Quy, một con quỷ cấp thấp mà cũng dám dựa vào mấy tên vệ sĩ cấp trung để mơ tưởng cướp chồng cậu? Thật sự là nằm mơ giữa ban ngày!
Đàm Quy lắc đầu, chẳng nói gì. Anh cúi xuống nhìn nữ du khách đang nằm co quắp dưới đất, rồi mở ba lô ô vuông ra, gom toàn bộ tiền xu lại, sau đó… lại rút ra một nắm, ném lần lượt xuống người cô ta:
“Không chỉ có mắt, lỗ tai với đầu óc cô cũng nên kiểm tra lại đi. Miễn cho lần sau lại không nghe hiểu tiếng người.”
Anh đã nói không phải bồi chơi mà đối phương cứ ép buộc cưỡng cầu, kiểu người “nghe không hiểu tiếng người” chính là loại anh ghét nhất. Trong thế giới thực, có thể giảng luật pháp, đạo lý. Nhưng đây là phó bản – nơi có luật riêng, trò chơi có quy tắc riêng.
Mà quy tắc trò chơi rất đơn giản: ai nắm tay to, người đó có lý.
Nữ du khách này dám mang tiền và bảo tiêu ra ép người thì bị “tát” cũng chẳng oan.
Đàm Quy lấy ra một chai xịt sát khuẩn dạng sương:
“Tình yêu, đưa tay ra nào. Tiền xu bẩn, anh giúp em khử trùng.”
Mặc Trầm ngoan ngoãn đưa hai tay ra, làn da trắng mịn, thon dài và sạch sẽ, để Đàm Quy xịt cồn sát khuẩn, sau đó còn được lau khô tỉ mỉ.
Không chỉ có tay, cậu còn nhấc nhẹ chiếc giày da vừa dùng để đạp mặt nữ du khách lên:
“Chồng ơi, anh cũng phun giày của em một chút đi, vừa rồi đạp phải thứ bẩn, dơ quá.”
Đàm Quy gật đầu nghiêm túc:
“Vậy thì phải phun thêm mấy lần mới sạch.”
Nữ quỷ cấp thấp nằm bẹp dưới đất, gương mặt sưng vù méo mó, nghe tới đây mà tức đến suýt ngất xỉu. Hai tên nam nam đáng chết này! Cô ta đường đường là đại tiểu thư của một tập đoàn cấp trung, từ khi nào từng phải chịu kiểu sỉ nhục này?!
Tên kia dẫm lên mặt cô ta đã đành, lại còn mở miệng nói cô ta là “đồ bẩn”! Dù nơi này không thuộc quản hạt của tập đoàn nhà cô ta, dù có là Giấy Trấn thì cô ta cũng không thể nuốt trôi cục tức này!
Nhưng không chỉ có cô ta tức giận, những du khách xung quanh cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Vì Đàm Quy và Mặc Trầm quá kiêu ngạo, mọi người đều tự giác tránh xa họ ba thước, sợ chỉ cần lỡ lời là lại bị Mặc Trầm giẫm lên đầu như kia nữ du khách xui xẻo.
Thậm chí có người chơi bắt đầu động tâm tư ăn vạ: nếu bị đạp mà cũng được “bồi thường” 2000 linh tệ, thì có khi cũng nên thử một phen? Đó là 2000 linh tệ Linh giới, đổi ra liên minh tệ là tận… 20 triệu!
Nhưng ngay lúc cậu ta định giả bộ té ngã để “kiếm chút tiền”, ánh mắt Mặc Trầm lướt qua. Chỉ một cái liếc nhìn.
Ngay lập tức, người chơi kia toàn thân cứng đờ, mắt mở trừng trừng, không dám nhúc nhích. Một cảm giác khủng khiếp ập đến, trực giác hét lên trong đầu cậu ta: Nếu thật sự dám giả vờ ăn vạ, sẽ chết thật đấy!
Bởi vì cơn giận của Mặc Trầm vừa bị nữ quỷ khơi lên vẫn chưa tiêu tan hoàn toàn. Nếu có ai dám học đòi, e rằng sẽ phải hứng trọn cơn sóng lửa chưa kịp trút hết kia.
Lúc này, có người chơi nhỏ giọng lẩm bẩm bên cạnh:
“Lạ thật… không phải nghe nói cư dân Giấy Trấn rất lễ phép, rất lịch sự sao? Hai người kia đánh đến vậy mà chẳng ai ra can ngăn gì hết…”
Ai cũng biết, lời của quỷ không thể hoàn toàn tin tưởng. Trong những quy tắc thật sự của thế giới này có thể bị cài cắm thêm vài quy tắc giả mạo, nếu không cẩn thận mà chỉ cần mắc một chút thôi là đủ để bị lừa, bị hại.
Vì thế, phần lớn người chơi không dám làm càn như Đàm Quy. Dù trong lòng không phục, họ vẫn chọn cách cẩn trọng. Bởi lẽ, năng lực không đủ thì chỉ có thể sống bằng sự thận trọng.
Mà nếu đám hướng dẫn viên du lịch kia nghe được kiểu suy nghĩ ấy, chắc chắn chỉ cười khẩy mà bĩu môi. Bởi vì ở Giấy Trấn, bọn họ chỉ giảng lễ phép với cư dân Giấy Trấn. Còn đây rõ ràng là mâu thuẫn giữa hai du khách Linh giới, người bị đánh chẳng phải người trong thị trấn, liên quan gì tới họ mà phải can ngăn?
Sau khi Đàm Quy và Mặc Trầm rời đi, hiệu lực của mấy tấm Định Thân Phù cũng sắp hết. Đám vệ sĩ vội vã chạy đến, nâng nữ du khách đang nằm bẹp dưới đất dậy.
“Đưa gương cho tôi!” Nữ quỷ quát lên.
Vừa mở gương ra, cô ta gào lên thảm thiết:
“Sao gương mặt tôi lại thành ra thế này?!”
Dựa theo tốc độ phục hồi của cô ta, loại thương thế như vậy lẽ ra đã khỏi từ lâu, nhưng giờ đây vẫn sưng vù, mặt mũi bầm dập, không còn ra hình người, đến quỷ cũng không dám nhìn!
Hoảng hốt, cô ta lập tức lấy ra mỹ phẩm dưỡng da cao cấp của tập đoàn “Rực Rỡ Xinh Đẹp” do nhà mình sản xuất – một loại kem hồi phục đắt đỏ. Một lớp kem mát lạnh được bôi lên, vết thương quả nhiên liền lành lại nhanh chóng… nhưng…
Ngũ quan vẫn méo mó lệch lạc.
Chưa dừng lại ở đó, ngay giây tiếp theo, một luồng hắc khí mơ hồ trào ra từ mặt cô ta, đặc biệt là chỗ bị giày da giẫm vào. Vết thương đó chẳng những không giảm mà còn sưng lên dữ dội gấp bội, trông vô cùng kinh dị và đáng sợ.
Quỷ cao cấp! Không thể nghi ngờ gì nữa, ngay cả mỹ phẩm dưỡng da đắt tiền mà còn không khép lại vết thương được, chứng tỏ đây là dấu ấn tổn thương do một quỷ cao cấp để lại, không phải thứ cô ta có thể chọc vào.
Phải biết rằng, đám vệ sĩ cô ta bỏ tiền lớn thuê đều chỉ là quỷ cấp trung, mà khi bị đối phương áp chế, cô ta hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ áp lực nào. Điều này chỉ có một lời giải thích: đối phương đã thu liễm khí tức đến mức đáng sợ, như một hồ nước sâu không thấy đáy.
Ban đầu cô ta còn định ở lại để trả thù hai tên “chó nam nam” kia. Nhưng giờ? Hoàn toàn sợ vỡ mật, hoảng loạn hét lên:
“Không chơi nữa! Mau đặt lịch xe cho tôi! Tôi phải về bệnh viện ngay!”
Với tình trạng này, cô ta buộc phải quay về và chi ra số tiền khổng lồ mời quỷ bác sĩ phẫu thuật đến chỉnh dung lại gương mặt. Đừng nói là 2000 linh tệ, đến 20.000 còn chưa chắc đủ, có khi lên tới 200.000 linh tệ mới cứu nổi.
Nhìn khuôn mặt thảm hại phản chiếu trong gương, nữ quỷ đã hoàn toàn mất hết ý chí trả thù.
Ở Linh giới, luật chơi luôn là cá lớn nuốt cá bé. Tập đoàn nhà cô ta chỉ là một tập đoàn nhỏ cấp trung, mà cha cô ta— một quỷ cấp trung— còn chưa từng chạm tới biên giới của cấp cao. Dù cấp trung có mạnh đến đâu, cũng tuyệt đối không phải đối thủ của cao cấp, vì đó là hai tầng lớp hoàn toàn khác biệt.
Lúc này, thậm chí nữ quỷ còn thấy lời của tên kia nói đúng – đúng là nên đi kiểm tra đầu óc thật. Dám cướp người trong lòng một quỷ cấp cao? Gan lớn bằng trời, chẳng biết tự lượng sức mình. Đến mức… đối phương không thèm cắn nuốt cô ta đã là nể mặt, nếu mà muốn nuốt sạch, đến cha cô ta cũng chẳng tìm nổi chứng cứ, càng khỏi nói chuyện báo thù.
Nếu Mặc Trầm nghe được mấy lời này, e là chỉ nhướng mày mỉm cười lạnh lùng:
“Cái loại này còn không bằng con mắt lén lút theo dõi của tên hồi nãy.”
So ra, ít ra tên kia còn có cống hiến thành vụn loãng chảy thoát nước, còn thể loại như cô ta xứng đáng vào thùng rác. Thật nghĩ cậu cái gì cũng ăn, ai cũng muốn chắc?!
Nhưng hiện tại cậu chẳng rảnh để quan tâm đến nữ quỷ nữa. Sau cái “nhạc đệm nhỏ” vừa kết thúc, hai chônhf chồng liền quay về khách sạn lớn Lệ Tinh, không hề yêu cầu gì thêm với hướng dẫn viên. Theo quy tắc, nếu không yêu cầu đổi đội, thì hệ thống mặc định vẫn giữ nguyên đội ngũ cũ ban đầu.
Đôi con ngươi đen tuyền của Mặc Trầm gần như nuốt trọn toàn bộ đồng tử. Cậu chăm chú nhìn qua tấm kính mờ của phòng tắm, nơi Đàm Quy đang tắm rửa, ánh mắt kia như thể muốn nuốt cả xương cốt của chồng yêu vào bụng.
Không ai được phép cướp Đàm Quy khỏi tay cậu. Và Đàm Quy cũng không được phép rời khỏi cậu.
Cậu chỉ có thể góa bụa, tuyệt đối không có ly hôn.
Lúc này, Đàm Quy vừa lau xong bọt trên người bằng bọt biển thì bắt gặp ánh mắt ngây ngốc của Mặc Trầm xuyên qua tấm kính đang nhìn mình chằm chằm:
“Sao vậy? Còn vì chuyện ban nãy mà không vui à?”
Vừa ra khỏi phòng tắm, anh đã thấy đối phương mặt mày u sầu, trông như có tâm sự rất nặng nề — thật sự giống như một cây nấm nhỏ mọc lên sau cơn mưa, u ám đáng thương.
Mặc Trầm khẽ lắc đầu, rồi lại gật đầu.
Cậu không muốn nói thật ra bản thân vừa rồi có tâm tình u ám đến mức nào, sợ dọa Đàm Quy.
“… Em chỉ đang nghĩ, anh có thấy em ra tay quá nặng không?”
Đàm Quy lắc đầu, rất tự nhiên đáp:
“Không đâu, anh biết em làm vậy là để tránh phiền toái. Nếu không thì mấy ngày sau còn phải bị dây dưa nữa. Vốn dĩ khó khăn lắm mới có một chuyến du lịch thoải mái, lại bị phá hỏng tâm trạng thì quá đáng tiếc.”
Quả thật, luôn có những kẻ căn bản không nghe hiểu tiếng người. Mặc Trầm chỉ đơn giản chọn một phương pháp hiệu quả và dứt khoát hơn, giúp anh tránh được bao nhiêu rắc rối nguy hiểm không đáng có.
Huống chi, bản thân Đàm Quy vốn là người thiếu hụt cảm xúc, dù đối phương có là nhân loại, anh cũng ít khi cảm thấy đồng cảm. Chứ đừng nói đến đối phương lại là một nữ quỷ. Nếu đổi lại phó bản nằm trên địa bàn nhà cô ta, kiểu nữ quỷ kiêu ngạo kia tuyệt đối sẽ không nương tay với một con người như anh.
Trong loại phó bản đầy rẫy nguy cơ chồng chất như thế này, có một du khách mang tâm tư mờ ám ở bên cạnh chẳng khác nào cài sẵn một quả bom hẹn giờ ngay sát người mình.
Tuy Đàm Quy có quỷ anh hộ thể, có Mặc Trầm làm chỗ dựa, nhưng đừng quên nữ du khách kia không phải đi một mình. Người theo bên cạnh ả không ít, vạn nhất lại chơi cái trò điệu hổ ly sơn thì sao?
Đàm Quy không phải kiểu người chủ động gây hại cho ai, nhưng trong lòng anh luôn rất rõ ràng — tính mạng của bản thân mới là ưu tiên hàng đầu.
Anh ngồi xuống, nhẹ nhàng xoa mái tóc đen mềm của Mặc Trầm:
“Mặc Mặc, em biết không, nhà Đàm gia bọn anh thật ra có vài quy tắc gia đình không ghi thành văn. Là cha mẹ anh truyền lại đó.”
Mặc Trầm lập tức bị câu này hấp dẫn, ánh mắt sáng lên:
“Là gì vậy?”
Đàm Quy mặt mày nghiêm túc, giọng dõng dạc:
“Điều thứ nhất, vợ làm gì cũng đúng.
Điều thứ hai, mọi chuyện phải nghe vợ nhiều hơn.
Điều thứ ba, nếu cảm thấy vợ có gì không đúng, hãy áp dụng lại điều thứ nhất làm chuẩn.
Cho nên, trong lòng anh, em không hề sai một chút nào.”
Mặc Trầm lập tức nở nụ cười tươi rói, ánh mắt cong cong như trăng lưỡi liềm. Cậu nhào đến ôm cổ Đàm Quy, mạnh mẽ đặt một nụ hôn thật sâu lên môi đối phương.
Trong lòng cậu âm thầm nghĩ, nếu một ngày nào đó Đàm Quy thay lòng đổi dạ, có lẽ cậu… cũng không đành lòng g**t ch*t người kia, mà sẽ chọn cách… ăn sạch. Không để lại gì cả.