Tin chứ, làm sao mà không tin được. Dù sao thì đêm qua, chính Đàm Quy còn thành thật kể cho Mặc Trầm nghe gia quy Đàm gia, mà anh luôn là kiểu người nghiêm túc tuân thủ quy tắc.
Đàm Quy nhẹ nhàng nâng tay Mặc Trầm lên, giọng đầy lo lắng:
“Em nên cẩn thận hơn một chút. Giấy sắc lắm, còn cắt trúng tay em nữa… là anh không tốt, đáng lẽ không nên cho em con thỏ đó.”
Mặc Trầm mím môi, hơi rũ mắt xuống, vẻ mặt có chút áy náy:
“Chỉ là một vết thương nhỏ thôi mà. Anh xem, nó cũng gần lành rồi.”
Cậu có chút buồn, vì mình bất cẩn mà làm hỏng món quà Đàm Quy chuẩn bị cho, lòng không khỏi dâng lên một chút ảo não.
Cảnh tượng ngọt ngào ấu khiến tất cả người chơi xung quanh ngã gục tập thể.
Dù vừa rồi họ còn đang rợn người vì con hoa hút máu và con thỏ giấy sống lại cắn người, nhưng hiện tại thì họ bị “cơm chó” dìm đến không thở nổi.
Quỷ thì đã sao?
Còn nguy hiểm hơn cả hoa giấy thì đã sao?
Người ta vẫn nhìn nhau như Tây Thi, vẫn trợn tròn mắt nói dối vì nhau, vẫn dịu dàng như thể thế giới này chỉ có hai người.
Độ dày kính lọc tình nhân của hai người này chắc cũng phải 800 mét mới vừa.
Ngay trước mặt mọi người, Đàm Quy rút ra một xấp giấy màu, gấp cho Mặc Trầm một chuỗi ngàn hạc giấy ngay tại chỗ. Anh còn dùng chỉ vàng mua từ hệ thống, tỉ mỉ xâu chúng lại với nhau, bên ngoài lại thêm lớp vải mềm mại bao quanh, rồi mới trân trọng giao vào tay Mặc Trầm:
“Không còn thỏ, vậy dùng tạm cái này đi.”
Ở đâu đó có cách nói rằng hoàng kim có thể trấn áp quỷ quái, anh không chắc rốt cuộc là vấn đề nằm ở tờ giấy hay ở tay nghề của người gấp. Lo lắng rằng con hạc giấy cũng có thể sống lại, anh mới cẩn thận dùng chỉ vàng để xâu lại, nhưng lại sợ làm Mặc Trầm bị thương, nên Đàm Quy chỉ quấn vài vòng nhẹ trên bề mặt.
Mặc Trầm tự nhiên nhận lấy ngàn con hạc giấy, khóe mắt cong cong như trăng lưỡi liềm: “Tình yêu, anh đừng dùng từ ‘tạm chấp nhận’ để nói về nó, so với con thỏ kia, em càng thích anh gấp hạc giấy hơn. Nhìn xem, tiên khí bay bay, đáng yêu hơn con thỏ nhiều.”
Bọn quỷ thường bắt nạt kẻ yếu, lúc này cũng có vài nhân viên trấn giấy để ý tới động tĩnh bên này. Nhưng khi thấy con thỏ bị đốt thành tro tàn, họ rất thức thời mà lui ra xa một chút.
Dù sao đây cũng chỉ là khách hàng mua sắm đồ dùng, họ có quyền tự xử lý đồ của mình, chỉ cần không trộm cắp là được.
Tuy rằng đã có một du khách Linh giới chết, nhưng vì có bằng chứng theo dõi được tung ra, số người lựa chọn rút khỏi đoàn vẫn rất ít.
Dĩ nhiên, phần lớn du khách đều là vì tiền mà đến. Bỏ ra một khoản lớn như vậy chỉ để chơi có hai ngày rồi về thì thật là không đáng. Hơn nữa, muốn quay về sớm cũng không có tàu phù hợp, nếu thuê riêng một chiếc để quay về thì chi phí lại càng cao, nên chi bằng cứ đi theo đoàn du lịch tiếp tục hành trình còn hơn.
Quan trọng hơn là, Linh giới vốn dĩ đã rất nguy hiểm. Đừng nói là ở giấy trấn, ngay cả ở nơi sinh hoạt thường ngày của họ, chỉ cần vi phạm quy tắc hoặc đơn thuần là xui xẻo cũng có thể bị quỷ quái nuốt chửng bất cứ lúc nào. Du khách ban đầu có hơi hoang mang, nhưng rồi cũng nhanh chóng bình tĩnh lại, tiếp tục tham quan các cảnh sắc hoa viên như không có gì xảy ra.
Các người chơi càng lúc càng cẩn thận, khi chụp ảnh đều cố gắng đứng thật xa những bông hoa rực rỡ kia, chỉ sợ một phút sơ suất lại bị biến thành phân bón nuôi hoa.
Nếu không phải vì khu vườn hoa thuộc viện bảo tàng, không thể tùy tiện ra vào, khách tham quan đều là đi theo nhóm cố định, thì có lẽ họ đã lập tức bỏ chạy khỏi nơi này từ lâu rồi.
Trải qua hai tiếng đồng hồ đầy căng thẳng và mệt mỏi, nhóm người chơi cuối cùng cũng gian nan hoàn tất chuyến tham quan lần này. May mắn là không ai bị mất mạng, chỉ có một số người bị mất máu và một vài đạo cụ. Khi bước ra, ai nấy đều mặt mày trắng bệch, không còn chút sắc máu, rõ ràng là con người nhưng thoạt nhìn chẳng khác gì những quỷ bản địa.
Đàm Quy và Mặc Trầm thì thu hoạch được một dây ngàn con hạc giấy, mấy trăm tờ giấy hỗn tạp, còn có cả một đống giấy biến thành thỏ cháy đen. Là một du khách văn minh và yêu thích sự sạch sẽ, việc đầu tiên anh làm là đi tìm nhân viên công tác, xin công cụ để dọn dẹp đống giấy nát hai người họ vừa tạo ra.
Hệ thống lập tức tiến hành giám định đống giấy cháy đó:
【Giấy nát nhiễm máu: 200g, vật liệu cấp tím, là loại tài liệu đặc biệt rất hữu dụng, có thể cung cấp dinh dưỡng thực chất cho quỷ cấp cao, cũng có thể dùng làm mồi nhử nuốt chửng, cho sủng vật ăn sẽ tăng mạnh thực lực】
Vật phẩm màu tím đối với Đàm Quy mà nói không có nhiều, nhưng chỉ cần nhìn thấy màu tím là biết cấp bậc cao, có giá trị cực kỳ đắt đỏ trong cửa hàng. Những vật phẩm cùng chức năng ở chợ đồng vàng, chỉ cần 100g đã có thể bán được 10 vạn kim, huống chi lần này anh có đến 200g.
Đàm Quy lập tức cất toàn bộ đống giấy cháy vào kho ba lô, không để rơi một mảnh nào. Con thỏ hoa mà trước đó anh mua cho Mặc Trầm chỉ tốn có 500 linh tệ, mà lần này lại đổi được tài liệu cấp tím trị giá ít nhất 20 vạn đồng vàng
Đây đúng là suất hồi báo 4 vạn phần trăm! Nhân viên trấn giữ giấy liệu có tốt bụng đến thế sao? Không, có lẽ điều thực sự khiến đống giấy nát ấy trở nên quý giá không phải là bản thân tờ giấy mà là máu của Mặc Trầm.
Tập đoàn Linh Giới là một siêu tập đoàn trị giá hàng ngàn tỷ, mà Mặc Trầm lại là con một của chủ tịch – là con của chính thất của chủ tịch. Vậy nên giá trị của cậu đương nhiên cũng cao ngất ngưởng, một giọt máu đáng giá đến mức khó tưởng là chuyện hết sức bình thường.
Nghĩ đến đây, Đàm Quy siết chặt tay Mặc Trầm, ánh mắt nghiêm túc dặn dò: “Em nhất định phải cẩn thận hơn, không thể tùy tiện bị thương đổ máu như hôm nay nữa. Nếu có gì nguy hiểm, cố gắng để anh thay em đối mặt.”
Dù sao thì bé chồng nhà anh thật sự quá yếu đuối, đi đường cũng có thể tự vặn trẹo, lấy giấy cũng có thể bị đứt tay. Nếu bí mật này bị người chơi khác phát hiện, không chừng sẽ có kẻ mạnh xông tới bắt sống, lột da rút máu cậu. Có câu nói rồi đấy – chỉ cần suất hồi báo lên tới 300%, tư bản cũng dám tự treo cổ mình để kiếm lời.
Lang thang trên diễn đàn lâu như vậy, Đàm Quy từng nghe về những kẻ “sát nhân” – kiểu người chơi nổi danh vì sự tàn nhẫn, hành động không khác gì ác quỷ, thậm chí còn tàn bạo hơn cả quỷ. Dù Mặc Trầm có là quỷ, có thể thuê bảo vệ bằng linh tệ, nhưng người chơi quá nhiều. Theo từng lượt vượt ải, số người sống sót càng lúc càng mạnh, nếu họ biết máu của Mặc Trầm có giá trị như vậy, nhất định sẽ có không ít kẻ nổi điên vì thèm khát bảo vật.
“Biết rồi.” Được chồng yêu thương quan tâm khiến Mặc Trầm cảm thấy vô cùng hạnh phúc, giọng cậu ngọt như đường, làn da trắng nõn nay còn ửng hồng, giống như một quả đào chín mọng vừa mềm vừa mọng nước. Cậu trông chẳng khác nào những bông hoa xinh đẹp lặng lẽ nở trong khu vườn – dịu dàng, mỹ lệ, lại vô hại.
Sau khi dạo xong vườn hoa, cũng vừa khéo đến giờ ăn trưa. Bữa cơm ở giấy trấn trông có vẻ khá bình thường, nghe nói là rau quả được gieo trồng và thu hoạch riêng cho du khách, không phải giấy làm ra, nên ăn vào bụng cũng sẽ không biến thành giấy.
Tuy giá tour du lịch khá rẻ, nhưng vẫn bao gồm suất cơm trưa miễn phí cho du khách. Bữa sáng thì đa số các khách sạn đều có sẵn, còn bữa tối thì khách phải tự túc. Thường thì sẽ có mấy bà lão địa phương mang rổ đến bán trái cây, rau củ tươi các loại, giá cũng không đắt – chỉ là mức giá bình thường của Linh giới. Những du khách Linh giới mua rất nhiều, ăn không hết thì cũng hào phóng chia phần cho người chơi nhân loại cùng đoàn.
Những loại trái cây này có thể tăng thuộc tính, dù chỉ là tạm thời, nhưng nếu bán lại thì cũng có thể đổi được một ít đồng vàng. Tiền kiếm được như thế rõ ràng nhẹ nhàng hơn việc phải cực khổ chiến đấu. Có người chơi thậm chí còn cố gắng lấy lòng các “đồng đội tạm thời” rộng rãi, mong sao có thể gặp nhiều vận may như vậy thêm vài lần nữa. Vì thế, thái độ cảnh giác đối với giấy trấn cũng dần lơi lỏng, mấy lời đồn về phúc lợi và đãi ngộ càng lúc càng lan rộng.
Tuy nhiên, mấy chuyện này tạm thời chẳng liên quan gì đến Đàm Quy cả. Anh không tham dự liên hoan, mà chọn ăn trưa trong phòng khách sạn cùng Mặc Trầm. Dĩ nhiên, anh cũng không hoàn toàn bỏ mặc đoàn du lịch bên kia, chẳng phải vẫn còn có quỷ anh Vương Thanh Viễn đó sao?
Tuy tên nhóc ấy là trẻ con, nhưng anh và Mặc Trầm ăn gì thì cũng chia cho nó một phần. Từ lúc theo Đàm Quy tới giờ, quỷ anh đã uống không ít sữa quỷ khí, răng nanh mọc liền một hàng, gần như có thể bắt đầu ăn đồ ăn cứng. Đừng thấy nó bề ngoài nhỏ xíu, chứ ăn hai suất người lớn cũng không thành vấn đề.
Đàm Quy không cần nó phải vất vả kể lại chuyện gì, chỉ cần gắn thêm một cây bút ghi âm vào mũ của nó là được. Chờ quỷ anh ăn uống xong, quay về phát lại bản ghi âm là nắm hết nội dung. Là chủ nhân của quỷ anh, Đàm Quy chẳng hề lo lắng có ai dám động vào nó. Trước đây anh từng thử giải trói và gọi mẹ ruột của quỷ anh đến đón mà còn thất bại, huống chi là người chơi bình thường
Nếu có người chơi nào định khế ước với quỷ anh, thì chắc chắn sẽ phải xử lý luôn “chủ cũ” của nó là Đàm Quy. Còn nếu là một con quỷ khác, mạnh hơn, nhắm vào quỷ anh thì khả năng cao là Đàm Quy không thể đánh lại. Đến lúc đó, cũng chẳng cần cố chống đỡ làm gì cho mệt, nằm yên chờ chết là xong.
Nhưng thực tế chứng minh, giấy trấn vẫn khá hòa nhã và thân thiện, không hề xuất hiện chuyện ác ý kiểu cướp giật con nít hay tranh đoạt quỷ anh. Những người chơi hay quỷ ngồi cùng bàn với quỷ anh đều tỏ vẻ không dám đụng tới nó.
Đặc biệt là có một người chơi dùng kỹ năng giám định quét thử quỷ anh một lượt, phát hiện mỗi món đồ chuyên dụng trên người nó đều quý hơn toàn bộ tài sản của bản thân họ cộng lại. Biết vậy rồi thì càng chẳng ai dám manh động.
Ai mà biết được quỷ anh có phải cư dân chính thức của trấn không? Nếu lỡ khiến dân trấn nổi giận thì đừng nói người chơi, đến cả phần lớn du khách Linh giới cũng không chịu nổi hậu quả đâu.
Sang ngày thứ ba, ngoài vườn hoa ở viện bảo tàng ra thì mọi chuyện vẫn rất ổn định. Kết thúc hành trình lần này, lại có thêm một số du khách Linh giới chọn bỏ rơi người chơi nhân loại đi theo cùng. Nhưng lần này, không ai tỏ vẻ tiếc nuối khi mua người giấy thay thế nữa.
Tối hôm đó, số lượng người chơi không hề giảm. Trước khi đi ngủ, Đàm Quy đếm là 245 người chơi, sáng hôm sau dậy vẫn còn đúng 245 người. Có thể nói giấy trấn là phó bản có tỉ lệ sống sót cao nhất từ trước tới nay mà anh từng gặp, qua ba ngày rồi mà vẫn còn hơn 80% người chơi sống sót.
Tuy nhiên, sang sáng ngày thứ tư, tình hình bất ngờ thay đổi. Nhóm hướng dẫn du lịch kéo toàn bộ du khách đến trước một khu phố mua sắm lớn.
Trên xe, mọi người đều bị hướng dẫn viên thúc giục xuống một cách mạnh mẽ:
“Lát nữa tài xế phải lái xe bus đi rồi, mọi người xuống xe nhanh lên!”
Nhóm hướng dẫn viên bắt đầu giới thiệu với du khách:
“Nơi này là con phố mua sắm phồn hoa nhất của giấy trấn, mọi người muốn mua gì thì ở đây đều có.”
Tuy nhiên, không ít du khách lập tức lên tiếng thắc mắc:
“Chẳng phải hôm nay chúng ta phải đi hồ mẫu khoan sao? Trong lịch trình đâu có nhắc gì tới phố mua sắm?”
Các hướng dẫn viên chỉ cười cười qua loa, trả lời một cách lấy lệ:
“Mua sắm xong rồi đi hồ mẫu khoan cũng được, không sao cả.”
Nhưng tài xế xe bus lại không hành động như lời các hướng dẫn viên nói. Họ chẳng hề vội vã lái xe đi tiếp, mà ngược lại, toàn bộ đều xuống xe, mỗi người đều đeo bên hông một cây dao giấy. Không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đám du khách, khiến những người không muốn mua sắm bị ép từng bước tiến gần về phía con phố mua sắm.
Giấy trấn, từ một ngôi làng nhỏ bé không ai biết tới, đã phát triển thành nơi phồn hoa mỹ lệ như hiện nay tất nhiên là phải tốn không ít tiền của để xây dựng nên. Mà đã có nhiều cư dân phải nuôi sống thì nơi này từ trước tới nay chưa từng làm việc lỗ vốn. Giá vé vào cửa rẻ như cho, lại còn bao ăn bao ở suốt mấy ngày, tất cả chỉ để du khách chịu móc hầu bao nhiều hơn mà thôi.
Ba ngày đầu là để khiến người chơi vui vẻ. Họ vui, thì sẽ chịu tiêu tiền, ít nhiều cũng đóng góp chút kinh tế cho giấy trấn.
Nhưng đến ngày thứ tư thì mọi chuyện đã khác. Giấy trấn chuẩn bị sẵn nhiều lựa chọn cho các du khách. Nếu có thể khiến du khách tự nguyện tiêu tiền, vui vẻ mà bỏ ra, thì mọi người đều hoan hỉ tiễn họ rời đi. Còn nếu không chịu chi tiền, vậy thì lấy mạng ra mà đổi. Dân trấn cần giấy gấp, mà gấp giấy thì cần rất nhiều tâm huyết… và cả đồ tươi sống.
Nếu có cư dân nào thật sự yêu thích một du khách đến mức không nỡ “ăn” họ luôn, vậy thì sẽ chọn giữ họ mãi mãi ở lại giấy trấn, cùng sống với nhau trọn đời. Dù là ông chủ các cửa hàng trên phố mua sắm, hay hướng dẫn viên, hay tài xế xe buýt – ai nấy đều mang trên mặt vẻ kiêu ngạo không thể che giấu.
Họ thậm chí còn chuẩn bị cả giấy tờ hộ khẩu để “nhập tịch” cho du khách. Bởi trong mắt họ, trên đời này không nơi nào có thể sánh với giấy trấn.