Trong suốt bốn tiếng đồng hồ mua sắm căng thẳng, cuối cùng toàn bộ người chơi cũng thuận lợi quay trở lại xe.
Buổi sáng cứ thế trôi qua. Đến trưa, đoàn xe buýt tiếp tục kéo cả nhóm du khách đến điểm dùng bữa – vẫn là giấy nướng BBQ, nhưng lần này nguyên liệu trông rất bình thường, chỉ cần nhìn là biết hàng đông lạnh giá rẻ.
Tuy nhiên, theo lời của nhóm hướng dẫn viên:
“Có cái để ăn là tốt rồi, muốn ăn ngon hơn thì phải tự bỏ tiền bù vào.”
Đây là suất ăn tập thể nghĩa là tất cả đều phải đồng ý mới được nâng cấp chất lượng bữa ăn. Nếu chỉ một người không đồng ý thì không thể đổi thực đơn tốt hơn, trừ phi có người chịu trả luôn phần tiền cho cả đoàn. Nhưng hiển nhiên, chẳng ai rảnh mà đốt tiền như giấy cả.
“Có ăn là tốt rồi.”
Đám người chơi an ủi nhau như vậy. Ăn không no thì về còn có thể gặm màn thầu, dù sao mỗi người gần như đều độn ít nhất nửa ba lô màn thầu vào kho vuông. Gói gọn trong bảy ngày, màn thầu lo được đủ bữa.
Những ngày trước, khi ngồi ăn, vẫn còn tiếng cười đùa rôm rả. Nhưng sau chuyện sáng nay, bầu không khí trầm hẳn xuống, sắc mặt ai nấy đều không mấy dễ chịu. Giấy trấn chẳng buồn quan tâm đến mấy chuyện này, trong mắt họ, du khách chỉ như rau hẹ, một vụ cắt xong sẽ có vụ mới mọc lên.
Hành trình buổi chiều là tham quan hồ Mẫu Khoan, nơi mà đa số du khách đều mong chờ. Đây là danh lam thắng cảnh tự nhiên nổi tiếng của giấy trấn, thậm chí còn có tiếng ở khắp Linh giới. Thật ra, giấy trấnđược xây dựng xoay quanh hồ này.
Trên đường đến hồ, hướng dẫn viên bắt đầu kể chuyện:
“Chắc nhiều người trong các bạn đã từng nghe tên hồ Mẫu Khoan. Nhưng các cậu chưa biết đâu, hồ nước xinh đẹp này còn có một câu chuyện tình yêu vô cùng cảm động. Truyền thuyết kể rằng, mấy ngàn năm trước có một đôi tình nhân gọi là A Anh và Em gái.”
“A Anh là một thợ trát giấy, trẻ tuổi, anh tuấn, chăm chỉ, tuy nhiên mồ côi cha mẹ từ sớm, gia cảnh nghèo khó. Em gái thì xinh đẹp như hoa, xuất thân nhà giàu, là đại tiểu thư của xưởng nhuộm lớn nhất thị trấn…”
Hướng dẫn viên du lịch tiếp tục kể đoạn sau đầy cẩu huyết của câu chuyện:
“Hai người họ yêu nhau sâu đậm, nhưng lại bị gia đình tàn nhẫn chia cách. Em gái không muốn bị ép gả cho thiếu gia tiệm vải, nên đã lén trốn khỏi nhà để tìm A Anh tư bôn (bỏ trốn kết hôn). Nhưng khi đang tìm kiếm A Anh, cô ấy không may rơi xuống hồ.
A Anh vì tìm Em Gái, đã dùng một chiếc kéo lớn, cắt đôi hồ nước sâu không thấy đáy, cuối cùng tìm được Em Gái đã chìm dưới đáy hồ. Ngay giữa hồ, có một khối đá lớn hình cây kéo, chính là chiếc kéo năm đó A Anh dùng để cắt đôi mặt nước!”
Một cái kéo mà đủ sức “cắt đôi hồ nước”? Nghe đến đây cũng đủ biết đây là truyền thuyết – khoa học là thứ không có mặt trong câu chuyện này. Nhưng chưa dừng lại, tình tiết phía sau còn ngược đời hơn.
“Tuy Em Gái được vớt lên, nhưng A Anh đến quá trễ, cô ấy đã tắt thở, cơ thể lạnh như băng. A Anh ngồi khóc bên thi thể suốt ba ngày ba đêm, khóc đến mức đôi mắt mù lòa, nước mắt rơi xuống làm toàn bộ nước hồ biến thành nước mặn. Từ đó, hồ nước ngọt hóa thành hồ nước mặn mà mọi người đang thấy hôm nay. Chính vì thay đổi đột ngột đó, thần linh trong hồ mới bị kinh động, hiện thân lên mặt nước.”
Một số du khách có chỉ số nước mắt thấp đã xúc động đến mức lau mắt, nghẹn ngào:
“Cảm động quá…”
Còn Đàm Quy? Hoàn toàn dửng dưng. Với anh, những câu chuyện tình yêu kiểu này không có chút hấp dẫn nào, thậm chí còn có thời gian nhàn rỗi để ngồi phân tích logic vô lý trong truyền thuyết.
Anh nhìn ra mặt hồ rộng hơn cả nghìn mét vuông, âm thầm nhẩm tính:
Đừng nói là hồ lớn, chỉ một cái ao nhỏ 10 mét vuông mà muốn biến từ nước ngọt thành nước mặn thì cũng phải đổ vào ít nhất 0.1 mét khối muối.
Nếu không phải toàn thân A Anh làm bằng muối thì sao có thể? Hoặc giả sử, A Anh là kiểu nhân vật khai thiên tích địa như Bàn Cổ, thì nước mắt chảy ra mới đủ “mặn hoá cả hồ”
Khi đang miên man suy nghĩ về độ phi logic của truyền thuyết kia, Đàm Quy vẫn không quên liếc nhìn sang Mặc Trầm một cái. Người sau dường như cũng cảm nhận được ánh mắt ấy, vừa lúc cũng ngẩng lên nhìn lại, đôi mắt xinh đẹp cong thành vầng trăng non, nhẹ nhàng vẫy tay, còn chủ động nắm chặt tay hai người lại với nhau.
Mặc Trầm không hề khoa trương xúc động hay rơi nước mắt. Thực tế, cậu chưa bao giờ bị mấy câu chuyện tình yêu của người khác làm cảm động.
Đàm Quy khẽ thở phào nhẹ nhõm…
“May mà Mặc Mặc nhà mình vẫn là một người bình thường.”
Rồi nghĩ lại, tự sửa lời trong lòng:
“Không, có lẽ phải nói là… một quỷ bình thường.”
Lúc này, hướng dẫn viên vẫn tiếp tục kể nốt phần cuối của truyền thuyết, giọng đầy cảm xúc như thể đang truyền bá một di sản tình yêu cấp quốc bảo:
“Cảm động trước tình yêu sâu đậm giữa A Anh và Em Gái, thần minh đã chữa khỏi đôi mắt mù lòa của A Anh. Không chỉ thế, còn ban cho A Anh một kỹ năng gấp giấy đặc biệt. Nhờ đó, A Anh đã gấp ra một người giấy, để Em Gái có thể vĩnh viễn đồng hành bên cạnh anh ta dưới hình thức người giấy.
Vì để tưởng nhớ tình yêu ấy, thị trấn chúng tôi đã đổi tên thành Giấy Trấn.”
Hoan Hoan – hướng dẫn viên du lịch – chỉ tay về phía không xa, nơi có hai bức tượng và nói: “Hai pho tượng đó được điêu khắc từ vật liệu đặc biệt, tượng trưng cho tình yêu giữa A Anh và Em Gái. Nghe nói nếu đứng dưới tượng và cầu nguyện thì sẽ được phù hộ cho tình yêu bền vững như họ, mãi không thay đổi.”
Câu chuyện nghe thì ngọt ngào dễ chịu, nhưng thực chất vẫn là để bán hàng: “Mọi người có thể mua dải lụa đỏ trấn giấy và móc khóa đồng tâm, treo lên cái cây gần đó để cầu chúc cho tình yêu lâu dài nha.”
Dải lụa đỏ là món rẻ nhất, giá 18 linh tệ. Ở đây không giới hạn loại tiền, đồng vàng cũng được. Còn móc khóa thì chia làm bốn cấp độ: vàng, bạc, đồng, gỗ. Loại rẻ nhất cũng phải 88 linh tệ, đắt nhất là 8888. Loại gọi là “vàng” đương nhiên không phải vàng thật, chỉ là khóa nhỏ bằng đồng thau được phủ lớp bột vàng rẻ tiền bên ngoài.
Người chơi thì chẳng ai muốn bỏ tiền cho mấy món này, nhưng các du khách đến từ Linh giới thì lại rất nhiệt tình mua dải lụa và móc khóa. Ai cũng cố treo móc khóa thật cao như để chứng minh điều gì đó. Họ vốn không tiếc tiền, mỗi người ít nhất cũng mua loại móc khóa bằng đồng. Móc khóa gỗ thì dễ bị mưa gió làm mục nát, nếu treo cái loại đó lên, nhìn vào chỉ thấy toàn “dấu hiệu tình cảm có vấn đề.”
Lần này, các du khách Linh giới không giúp người chơi trả tiền như trước mà ai cũng phải tự bỏ tiền túi ra. Nhóm hướng dẫn viên cũng không ép buộc ai phải mua, nhưng nếu có người không chịu mua thì ánh mắt của họ sẽ trở nên cực kỳ sắc bén, thậm chí có phần coi thường, khiến người chơi cảm thấy áp lực như bị đặt lên bàn cân đánh giá.
Nếu không phải vì thị trấn quá đông người, lại thêm hướng dẫn viên cứ nhấn mạnh rằng nơi này có tập tục bài xích người ngoài, thì đám người chơi đã phát cáu từ lâu. Những người còn cố gắng nhẫn nhịn chỉ có thể cắn răng chịu đựng – bảy ngày bảy đêm, giờ mới tới ngày thứ tư – họ tự nhủ ráng thêm ba ngày nữa, khi hệ thống cho phép rời khỏi phó bản, nhất định sẽ dạy cho lũ NPC đáng ghét này một bài học.
Phần lớn du khách cầu ổn đều chịu bỏ tiền ra mua, chỉ có một nhóm nhỏ vì túi tiền quá eo hẹp nên vẫn cố chấp không chịu chi, cắn môi nhẫn nhịn, chỉ cần không phải là nơi hệ thống bắt buộc phải trả phí thì họ quyết không tiêu. Bởi nếu tiêu hết tiền rồi gặp chỗ bắt buộc phải nộp, thì coi như bó tay, không còn cơ hội nào.
Không có người chơi nào thật sự quý trọng người ở trấn ấy cả – thị trấn này vốn không có người sống. Đã có người thử ban đêm “ra tay” vài ngày trước rồi: cư dân ở đây bị thương cũng không chảy máu, vết thương chỉ cần dùng giấy là vá lại được, rõ ràng họ chẳng phải người thật, mà là quỷ giấy!
“Mặc Mặc, em muốn mua bộ nào?” Đàm Quy hỏi.
Những con quỷ khác thì không có tình cảm thật, nhưng họ lại có. Dù biết rõ thương nhân đang lợi dụng cái gọi là “lãng mạn” để móc túi người ta, nhưng nếu không thiếu tiền thì có không đáng mua cũng vẫn mua.
Dù vậy, Đàm Quy vốn chẳng tin mấy thứ như “phù hộ tình yêu” của giấy trấn, nhưng vì muốn Mặc Trầm vui vẻ, anh vẫn sẵn sàng móc hầu bao.
Không ngờ Mặc Trầm sau khi nhìn dải lụa đỏ bay trong gió và những chiếc nhãn treo lấp lánh, lại lắc đầu: “Chúng ta không mua cái này.”
Thấy Đàm Quy hơi ngạc nhiên, Mặc Trầm hỏi thẳng: “Anh thấy lạ lắm sao? Cảm thấy em nhất định sẽ muốn mua cái khóa vàng giá 8888 kia đúng không?”
Đàm Quy gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Là anh chỉ muốn mua thứ tốt nhất cho em.”
“Cái này mà cũng gọi là thứ tốt à?” – Mặc Trầm tỏ vẻ khinh thường “Em chẳng hứng thú gì với mấy cái câu chuyện tình yêu kiểu đó.”
Cậu nói chắc nịch, đầy lý lẽ: “Cha mẹ hai người đó không cho yêu đương, thế là lén lút qua lại, còn ngã xuống hồ, một người thì mù, một người biến thành giấy, toàn là chuyện xui rủi, lấy đâu ra lãng mạn tốt đẹp? Chuyện tình của chúng ta mạnh hơn hai kẻ đó trăm ngàn lần. Nếu mà treo bảng cầu phúc mong hai người đó phù hộ, chẳng phải là rước xui xẻo vào người à? Không mua.”
Tình yêu của cậu, cậu không cần ai phù hộ. Mặc Trầm chỉ tin vào bản thân mình, kể cả nếu sau này hai người không còn yêu nhau nữa, cậu cũng không sợ Đàm Quy thay lòng đổi dạ mà rời bỏ mình.
Đàm Quy khẽ cong khóe môi: “Mặc Mặc nói sao, anh nghe vậy, đều đúng hết.”
Mặc Trầm cực kỳ hài lòng với sự phối hợp này, còn bình luận thêm: “Những kiểu phù hộ ăn theo tụi mình không cần, nhưng nếu họ chịu dựng hẳn tượng hai đứa mình ở đây, thì không phải không thể suy xét.”
Tình yêu nào được gọi là phù hộ, tất nhiên phải là loại thật sự tốt đẹp. Mà nếu nói đến đẹp và mạnh mẽ, thì tình cảm của hai người họ hoàn toàn vượt trội hơn hẳn cặp A Anh Em Gái kia.
Có một hướng dẫn viên du lịch nghe thấy câu nói “phản nghịch” này thì khó chịu ra mặt, định tìm xem là ai to gan nói vậy, vừa thấy Mặc Trầm và Đàm Quy thì lập tức lùi lại ngay, mặt tái mét.
Dù sao thì hai người kia cũng là dạng có thể thiêu cả đám dân trấn giấy thành tro bụi trong một nốt nhạc. Mà họ chỉ đang bình phẩm về A Anh Em Gái thôi, có đụng chạm gì đến dân bản xứ đâu.
Nói cho cùng, đây chẳng qua chỉ là một đám du khách đến tham quan. Dân trong trấn thì lại càng mong moi tiền từ nhóm du khách này. Mục tiêu của họ hiện tại vẫn là túi tiền, chứ không phải tính mạng của khách.
Tất nhiên… khóe miệng của hướng dẫn viên du lịch bằng giấy kia lại nhếch lên thành một nụ cười quái dị.
Bởi vì đến ngày kết thúc chuyến du lịch trên sông, nếu du khách nào tiêu tiền chưa đủ mức mà giấy trấn yêu cầu, thì họ sẽ phải dùng chính thân thể mình để trả nợ.
Những người chơi vẫn còn đang kèn kẹt tính toán, mặt dày không chịu bỏ tiền ra, bỗng thấy sống lưng lạnh toát. Họ ngẩng đầu nhìn trời, chẳng biết từ lúc nào mặt trời đã bị mây đen che khuất.
Ngoài mấy món đồ phù hộ tình yêu, khu vực hồ nước còn cung cấp đạo cụ và dịch vụ chụp ảnh. Dù hai người không mấy hứng thú với câu chuyện tình yêu “A Anh– Em Gái”, nhưng phong cảnh thì quả thật rất đẹp. Đàm Quy và Mặc Trầm cũng tranh thủ chụp vài tấm ảnh kỷ niệm.
Toàn bộ cuộn phim mà Mặc Trầm mang theo trong vali đã dùng hết. Mấy ngày nay, cậu không ngừng mua thêm cuộn phim và cả chân máy. Nhờ chức năng “toàn cảnh” trong hệ thống, hai người hoàn toàn có thể tự chụp ảnh đôi mà không cần người khác hỗ trợ.
Hệ thống biết họ đang trong thời kỳ tân hôn, nên mới sắp xếp một phó bản du lịch riêng biệt như món quà cưới. Cũng coi như có lòng tốt. Chỉ tiếc là dịch vụ ở mấy điểm tham quan này quá tệ, nhìn vào là biết cần được chỉnh đốn và cải tổ nghiêm túc.
Đàm Quy bấm máy liên tục, tiêu tốn từng cuộn phim một cách không tiếc tay.
Vì lượng người chụp ảnh ở đây quá đông, còn dân giấy trấn thì xưa giờ vốn cậy vào sức mạnh và địa thế nên chưa từng bị lật tẩy, chẳng ai để ý rằng ngoài hai người tình nhân trong ảnh, một vài bức còn vô tình ghi lại những… chi tiết rất đặc biệt.
Không rõ là do người chơi đã dần thích nghi với trò chơi, hay là vì giấy trấn này thực sự không quá nguy hiểm, mà ngày thứ tư trôi qua khá yên ổn. Ngoài việc bị buộc phải tiêu tiền thì suốt cả ngày không có sự cố nào đáng kể, và quan trọng nhất là không ai trong số người chơi bị loại hay biến mất.
Sang đến ngày thứ năm, rồi ngày thứ sáu… mỗi ngày đều xuất hiện một hạng mục tiêu tiền mới có giá trị khá lớn. Ngoài việc dạo phố mua sắm, còn có chuyến tham quan bảo tàng hàng mỹ nghệ cao cấp. Những người chơi tiêu ít tiền nhất trong ngày cũng phải móc ra ít nhất 3000 đồng vàng.
Những ai bước vào phó bản lần này hầu hết đều là người chơi kỳ cựu, ai cũng tích lũy được ít nhiều tài sản. Còn nếu túi tiền cạn kiệt, họ sẽ dùng đạo cụ của mình đổi lấy vàng từ người chơi khác có điều kiện hơn, cố gắng xoay xở để trụ đến ngày cuối cùng – cũng chính là ngày thứ bảy, ngày kết thúc hành trình du lịch kỳ quái này.