Người chơi nữ bị anh ta nói móc khi nãy liền mỉa mai đáp trả:
“Dù sao thì người ta cũng còn hơn anh. Anh còn không có điều kiện để đi tuyến mị lực như anh ấy.”
Không sai, đám người chơi ở đây không thật sự cho rằng Đàm Quy và đại tiểu thư có “quen biết từ trước”, chỉ nghĩ anh đi theo hướng “công lược bằng mị lực”, tức là dùng kỹ năng quyến rũ, mê hoặc, để khiến đại tiểu thư coi anh như tình nhân.
Trên diễn đàn, kiểu chơi theo hướng “mị lực” chiếm khoảng một phần mười, được xem là một trong ba hướng chơi chủ lưu. Dù sao thì trong các phó bản, NPC thường rất nhiều, mà kết thân được với NPC quan trọng thì sẽ dễ giải mật hơn. Trong chiến đấu, kỹ năng mê hoặc cũng là một dạng khống chế không tồi.
Tuy nhiên, hướng này không phổ biến bằng “vũ lực” hay “trí lực”, chủ yếu vì không phải ai cũng có thể chơi được tuyến mị lực. Yêu cầu điều kiện ngoại hình khá cao, nếu không có ưu thế bẩm sinh thì phải bỏ ra công sức lớn để bù đắp. Giai đoạn đầu thường không dễ sống. Nhưng rõ ràng, Đàm Quy chính là một trường hợp có phần cứng đạt chuẩn.
Ngũ quan của anh tinh xảo đến mức độ cao, kết hợp lại tạo cảm giác hài hòa, dễ chịu. Không phải kiểu đẹp sắc sảo lộng lẫy như minh tinh mà là kiểu đẹp khiến người ta dễ dàng yêu thích: điển trai, phong độ. Nhất là khi cười, nụ cười của anh như ánh nắng rực rỡ, đến cả mấy gã đàn ông ghen tỵ cũng không thể thốt ra lời cay độc nào chê bai ngoại hình của anh.
Hơn nữa, nhờ có các loại danh hiệu đặc biệt giúp tăng mị lực, bất kể là người chơi hay NPC, ngay lần đầu nhìn thấy Đàm Quy đều sẽ cảm nhận được anh có một sức hút rất mạnh mẽ.
“Được rồi, đừng bàn về họ nữa,” một người chơi lên tiếng. “Nhanh ăn cơm đi. Nếu lát nữa quản gia quay lại mà thấy chúng ta dám xem thường chủ nhân thì đừng quên kết cục của kẻ lúc nãy.”
Nghĩ đến cảnh người chơi bị giết ngay từ lúc mở màn, những người còn lại lập tức vùi đầu vào ăn cơm nghiêm túc, vừa ăn vừa cố gắng giữ phong thái tao nhã nhất có thể, ai nấy đều sợ rằng có kẻ đang âm thầm quan sát.
Dù khả năng bị theo dõi không cao, nhưng vừa rồi bọn họ đã lỡ trêu chọc đại tiểu thư. Nếu thực sự có ai đang âm thầm đánh giá trong bóng tối thì việc tùy tiện chế giễu chủ nhân hoặc khách quý của lâu đài rất dễ khiến họ bị nghi ngờ và bị loại bỏ.
Trò chơi vô hạn chính là như vậy, bẫy ở khắp nơi, độ ngẫu nhiên quá cao. Rất nhiều quy tắc không hề ghi rõ, người chơi buộc phải tự mình lần mò. Nếu vô tình phạm phải quy định ngầm nào đó, nhẹ thì bị cảnh cáo, nặng thì chết.
Điều kiện thông quan của phó bản này là sống sót trong mười ngày. Dù trước mắt có thể lấy lòng được NPC, thậm chí được mỹ nhân để mắt tới, thì cũng không có nghĩa là sẽ sống sót an toàn đến cuối.
Gã nam nhân tóc trắng của Hiệp hội Thần Minh – người từng tỏ vẻ không đồng tình với cách Đàm Quy xử lý tình huống – vẫn không thay đổi suy nghĩ. Gã cho rằng bị cuốn vào vòng xoáy tình cảm kiểu này rất nguy hiểm. Nếu không khống chế được cảm xúc, hậu quả sẽ không lường trước được. Nhất là trong tình huống như vậy, có câu nói rất đúng: thợ săn lợi hại nhất thường xuất hiện dưới dáng vẻ con mồi vô hại.
Mà đại tiểu thư vừa nhìn đã biết không đơn giản. Biết đâu chừng “cô” chính là loại quả phụ đen chuyên “ăn thịt chồng”.
Đàm Quy bước vào phòng của đại tiểu thư – nơi có khung cửa sổ hình hoa hồng lớn nhất toàn lâu đài. Mỗi góc trong phòng đều được trang trí vô cùng lộng lẫy. Dưới chiếc đèn chùm pha lê đồ sộ là một chiếc giường lớn mang phong cách Rococo cổ điển, giường cao, được trang trí bằng vô số nơ bướm và những bông hoa làm từ tơ lụa.
Trên tường là những bức tranh sơn dầu rực rỡ sắc màu. Các kệ sách gắn âm vào tường chất đầy sách, cùng với bàn trà viền vàng, ghế bọc nhung xanh, từng chi tiết đều mang vẻ quý tộc tinh xảo.
Khắp nơi là những họa tiết chạm khắc tỉ mỉ, vô số đồ trang trí bằng thủy tinh, hàng trăm con búp bê và các vật phẩm đủ loại được bày khắp phòng, khiến căn phòng vốn rộng rãi cũng có phần chật chội. Thế nhưng, mọi thứ đều được lau dọn sạch sẽ, không hề có cảm giác bừa bộn hay bụi bặm.
Vừa bước vào phòng chưa kịp quan sát kỹ, Đàm Quy đã bị đại tiểu thư- “cô gái cao gầy” ấy ép chặt vào cánh cửa hôn ngấu nghiến. Ngay khi áo sơ mi của anh bị cởi ra, bên ngoài vang lên tiếng quản gia:
“Đại tiểu thư, bữa tối và điểm tâm của ngài đã được chuẩn bị.”
Đàm Quy tựa lưng vào cánh cửa, cảm nhận tiếng gõ truyền rung qua gỗ. Anh điềm tĩnh ấn tay lên bàn tay đang làm loạn của đại tiểu thư, khẽ nói:
“Ăn cái gì đó trước đã.”
Không ăn no thì làm gì còn sức để “vận động thân mật”.
Người phía sau lườm anh đầy oán trách, nhưng vẫn mở cửa ra. Khi cửa vừa hé, lão quản gia thấy vị khách trẻ tuổi, tuấn tú, môi còn đỏ hơn ban nãy, bên má phải trắng nõn còn in dấu môi đỏ tươi, lập tức đỏ bừng mặt già vì ngượng.
Đại tiểu thư thật quá phóng khoáng, vừa vội vừa chủ động đến mức khiến người ta nghẹn lời. Tuy nhiên, nhìn lại dung mạo và khí chất xuất chúng của vị khách này, thì cũng… hợp lý thôi.
Bị ánh mắt sắc bén, không hài lòng của đại tiểu thư trừng một cái, quản gia mới như sực tỉnh, hiểu ra mình đến không đúng lúc. Không dám nói gì thêm, ông ta vội vàng đặt đồ xuống rồi lùi nhanh ra ngoài.
“Ngài cứ tự nhiên. Nếu cần gì thì hãy kéo chuông, tôi sẽ dặn người hầu không đến làm phiền.”
Trong lúc “hai củi khô bắt đầu nhóm lửa”, các vị khách khác cũng lần lượt được quản gia – nay đã thay biểu cảm khác – dẫn vào phòng riêng. Tuy lâu đài không quá lớn, nhưng mỗi khách nhân đều được phân một phòng riêng biệt. Tuy nhiên, do điều kiện phòng có chênh lệch, để công bằng, quản gia mang ra một bộ bài poker, yêu cầu mọi người rút thăm chọn phòng.
Ông ta bắt đầu giải thích quy tắc của lâu đài cho các khách nhân nghe…
“Tầng một là khu vực dành cho người hầu. Phòng cho khách đều có chuông gọi, nếu có yêu cầu đặc biệt thì cứ kéo chuông, không tự tiện làm phiền chủ nhân.”
Quản gia nhấn mạnh thêm:
“Thư phòng và kho chứa ở tầng hai, chưa được cho phép thì không được tự ý xâm nhập. Ban đêm phải giữ yên lặng, không được gây ồn ào. Tuy các vị là khách được bá tước mời, nhưng lâu đài của chúng tôi không chào đón những kẻ thô lỗ, vô kỷ luật.”
Tổng cộng có 30 vị khách nhân, không đúng, phải là 28, bởi vì Đàm Quy với thân phận “người đàn ông của đại tiểu thư” dĩ nhiên không ở phòng khách, mà sẽ qua đêm cùng “cô”. Đám người hầu thì ở tầng một, chia nhau phòng bếp, nhà vệ sinh, phòng tắm – toàn là khu vực dùng chung, điều kiện nghỉ ngơi kém xa so với khách nhân, thường phải bốn, năm người ngủ chung một giường lớn.
Tối ngày đầu tiên, những người chơi mới không dám mạo hiểm, còn những người chơi lâu năm thì càng tỏ ra ngoan ngoãn, không ai dám lấy mạng ra thử quy tắc. Chỉ có một vài người lặng lẽ phái rối, thế thân, hoặc các loại hình thái linh thể khác, âm thầm điều tra tình hình trong lâu đài.
Tuyệt đối không thể để bản thân bị động. Nếu chưa rõ trận doanh hay phe cánh mà đã lỡ hành động sai lầm thì rất dễ bị diệt ngay từ đầu.
Thế nhưng đến sáng hôm sau, số lượng người chơi lại giảm, chỉ còn 47 người. Nhiều người bị đánh thức bởi tiếng la sắc bén của hầu gái vọng khắp hành lang.
Các khách nhân lần lượt bị gọi dậy. Quản gia dẫn theo vài hộ vệ cao lớn tiến hành kiểm tra phòng.
Hai người đã chết. Thi thể nằm giữa sảnh lớn tầng một, cổ mỗi người đều có hai lỗ máu sâu hoắm. Cơ thể lạnh ngắt, không còn chút sinh khí. Vẻ mặt họ vẫn giữ nguyên nỗi kinh hoàng cuối cùng, như thể chết đi khi còn chưa kịp kêu lên. Một người thậm chí đã biến thành cái xác khô chỉ sau một đêm.
Hai vị tiểu thư bị đánh thức bởi náo loạn, thay đổi y phục rồi cùng nhau xuất hiện. Họ nhíu mày, ánh mắt tràn ngập chán ghét nhìn thi thể dưới sàn:
“Chuột. Hôm qua có chuột trà trộn vào!”
Ngay sau đó, phần lớn người chơi đồng loạt nhận được một nhiệm vụ nhánh:
【Tìm ra “chuột”】
Sắc mặt nam nhân tóc trắng và phó hội trưởng hiệp hội khác lập tức trở nên cực kỳ nghiêm trọng. Bởi vì phó bản lần này rất có thể là trò chơi đối kháng giữa các phe.