Vì vụ việc liên quan đến phe chuột, phần lớn người chơi đều thấy bực bội, mà thật ra cũng một phần do bữa sáng trong lâu đài không được ngon miệng cho lắm.
Mỗi người được phát một cây bánh mì dài, không phải loại mới ra lò mềm xốp đâu, mà là loại cứng ngắc có thể dùng thay gạch. Tuy nhiên, sau khi thuộc tính của người chơi được tăng lên, răng cũng khỏe hơn đôi chút, dù hơi khó nhưng vẫn cắn được, chỉ là… vị thật sự rất tệ.
Ngoài cây bánh mì như gạch đó, lâu đài còn phục vụ bò bít tết “tươi sống” theo đúng nghĩa đen, vì máu từ miếng thịt còn nhỏ tong tong ra đĩa, trông không khác gì đạo cụ trong phim kinh dị. Quản gia còn chu đáo chuẩn bị một ly nước đỏ sẫm trong ly thủy tinh chân dài, chất lỏng đặc sánh khiến người ta không khỏi liên tưởng đến máu tươi.
Không ai biết đó là máu động vật hay… máu người. Dù rất quý mạng sống, nhưng người chơi chưa đến mức phát rồ. Có một người dũng cảm bước đến, hít hít thử rồi nhấp một ngụm, sau đó lên tiếng: “Là nước cà chua, không phải máu.”
“Thật hả trời.” Một người khác thở phào nhẹ nhõm. Mặc kệ chuyện bốn con chuột kia, bầu không khí giữa các người chơi lúc này vẫn khá hòa hoãn. Có người dùng đồng vàng trong hệ thống để vào cửa hàng mua đèn cồn và các món đồ nấu ăn – loại không có thuộc tính gì đặc biệt, giá cũng tương đối rẻ. Họ nấu lại bò bít tết sống, rắc thêm chút tiêu đen và muối có sẵn trên bàn, ăn vào cũng khá ổn.
Dù thế, trong phụ bản thì cái gì cũng đắt đỏ hơn bình thường, nên mọi người áp dụng chiến thuật “chia đơn”: một người mua đèn, những người còn lại mua cồn.
Các khách nhân dùng công cụ cá nhân để chế biến nguyên liệu, không làm phiền người hầu, người khác cũng giả vờ không thấy. Dù sao lúc này điều họ quan tâm nhất, vẫn là tìm ra được kẻ lén lút trà trộn trong số họ.
Đàm Quy đi ra từ nhà ăn tầng ba, lúc đứng trên hành lang nối giữa tầng ba và tầng hai, anh đã trông thấy cảnh các người chơi bên dưới đang cố gắng tự nhóm lửa, chế biến món bò bít tết còn sống bằng những hành động vụng về nhưng đầy nỗ lực. Đứng ở vị trí cao như vậy, mọi động tĩnh bên dưới đều lọt vào tầm mắt anh.
“Thấy bọn họ như thế, anh ở trên ăn ngon uống tốt, trong lòng chẳng có cảm giác gì sao?”
Một giọng nói trong trẻo vang lên sau lưng Đàm Quy, là giọng ngọt ngào của một thiếu nữ, chính là tam tiểu thư của lâu đài này.
Cảm giác? Đàm Quy làm sao có thể có cảm giác đặc biệt gì. Anh với đám người kia vốn không thân thiết gì. Nhưng dù sao tam tiểu thư này cũng là em gái ruột của Mặc Trầm, mà anh hiện tại lại là “anh rể”, nên không thể khiến cô bé khó xử. Thế nên Đàm Quy chỉ trả lời cho có: “Bọn họ trông có vẻ rất vui mà? Quan hệ giữa họ cũng tốt.”
Nếu là anh, có lẽ anh sẽ trực tiếp hỏi mượn phòng bếp để tự nấu, vừa tiện vừa đỡ tốn kém. Nhưng người chơi khác không giống anh, chẳng ai dám tùy tiện ra lệnh cho NPC trong phó bản cả. Ai cũng biết, nếu có thể tự mình làm được thì nên cố gắng làm, tránh chọc vào NPC.
So với những người từng tiếp xúc trước đây, đám người chơi này khiến Đàm Quy có ấn tượng tốt hơn đôi chút, ít nhất họ biết tự lực cánh sinh, không phải kiểu chỉ biết nghĩ cách ôm đùi người khác, đến khi ôm không được thì quay sang bắt cóc đạo đức.
Người chơi không cố ép anh phải “ra tay vì đạo nghĩa”, nhưng tam tiểu thư – vốn đang tâm trạng không tốt – vẫn không buông tha: “Tôi nhớ không lầm thì bọn họ cùng lượt vào với anh phải không? Nếu anh chịu mở miệng, bọn họ đâu cần vất vả như vậy để tự lo liệu. Làm anh rể của tôi không thể chỉ có vẻ ngoài dễ nhìn, mà còn phải có một tấm lòng lương thiện và nhiệt tình nữa chứ.”
Lucy thầm rủa trong lòng: quả nhiên chỉ là một cái “bình hoa di động”, ngoài mặt nhìn được chứ bên trong thì hoàn toàn không xứng với chị gái cô bé. Cùng lắm cũng chỉ là một con loài bò sát nhỏ, dù có đẹp cỡ nào thì cũng vẫn là sâu. Với một người xuất sắc như chị cả, sao có thể thua vào tay một kẻ như thế chứ?
Đàm Quy lại lễ độ đáp: “Cảm ơn em đã khen.”
“Ai khen anh?!” Tam tiểu thư giận đến mức dậm chân. Thật là vô lý! Cô bé đang mắng anh ta tính cách độc mồm độc miệng, chứ đâu phải khen!
Đàm Quy vẫn điềm đạm như thường: “Cảm ơn em khen anh đẹp, đại tiểu thư chính là thích anh như vậy đó.”
“Tôi mới không có khen anh! Tôi nói là, chỉ đẹp bề ngoài thì cũng vô dụng, con người vẫn phải xem nhân phẩm, phải thông minh có tài, phẩm cách cao thượng, dũng cảm, lương thiện, biết gánh vác trách nhiệm…”
Đàm Quy nghiêm túc gật đầu nói: “Những điều em vừa nói chẳng phải là đang miêu tả anh sao?” Trong lòng anh thầm nghĩ, bản thân chính là người được hệ thống đánh giá là đại sứ hòa bình và biểu tượng của tình yêu, trên đời này còn ai lương thiện, ưu tú và chính trực hơn anh nữa chứ.
Bỗng nhiên, anh cảnh giác liếc nhìn tam tiểu thư: “Tam tiểu thư à, anh biết anh rất ưu tú, nhưng anh toàn tâm toàn ý với đại tiểu thư, tuyệt đối không dễ dàng thay lòng đổi dạ. Em là một cô gái tốt, đừng cứ nhìn chằm chằm vào anh mãi, hãy thử nhìn ra thế giới ngoài kia, rồi em sẽ gặp được người thật sự phù hợp với mình.”
“Thôi nào, đừng trêu em gái nữa, con bé vốn không thông minh lắm.” Người lên tiếng là nhị tiểu thư – người nổi tiếng ít nói, tính cách nghiêm túc, lúc nào cũng mang vẻ mặt lạnh nhạt như đóa băng sơn cao lãnh.
“Đúng vậy, anh rể các em nói không sai.” Đại tiểu thư thật ra vẫn đứng không xa nãy giờ, đợi đến khi nhị muội lên tiếng mới ung dung bước ra. Trong tay cậu là một chiếc quạt lông nhỏ, nhẹ nhàng gõ lên trán em gái, giọng không nặng không nhẹ: “Dù em là em gái tôi, nhưng nếu làm sai chuyện, nói sai lời, tôi vẫn sẽ không thiên vị. Nhớ kỹ, anh ấy là anh rể các em, phải biết lễ nghĩa trên dưới.”
“Chị cả thật xấu, có người ngoài thì liền bắt nạt em.” Bé gái tóc buộc hai bên tức giận, trong lòng ấm ức, hừ một tiếng rồi chạy vụt ra ngoài.
Nhị tiểu thư có chút lo, chỉ gật đầu ra hiệu với chị cả rồi cũng nhanh chóng đuổi theo sau.
Vài nhân vật NPC quan trọng vừa rời khỏi, mấy người chơi còn lại lập tức thở phào nhẹ nhõm. Những NPC này cứ quanh quẩn trong lâu đài khiến họ rất khó lần ra manh mối. Hệ thống chắc chắn sẽ không đưa ra một ván cờ không có lối thoát, điều đó có nghĩa trong lâu đài này nhất định còn ẩn giấu nhiều bí mật.
Sau khi bữa sáng kết thúc, đám hầu gái nhanh chóng dọn hết mâm bát và đồ dùng ăn uống. Quản gia cũng rời đi, nói rằng sẽ ra ngoài tìm chuột. Trước khi đi, ông ta còn nhấn mạnh quy định một lần nữa: “Không có sự cho phép thì không được lên tầng ba. Tầng một và tầng hai có thể tự do tham quan.”
Đàm Quy không làm phiền các người chơi đang lo tìm manh mối, anh cùng đại tiểu thư lúc nào cũng quấn quýt bên nhau, tiện thể đưa cậu đi dạo hết tầng ba.
Lâu đài rất lớn, tầng ba có tổng cộng mười căn phòng, đều là phòng dành riêng cho chủ nhân, nên quy mô lớn hơn các phòng khách ở tầng hai rất nhiều. Mỗi phòng đều thuộc loại suite cao cấp, đầy đủ phòng tắm riêng và thư phòng.
Ngoài ba vị tiểu thư đang cư trú ở đây, còn có thư phòng của chủ nhân lâu đài, phòng riêng của bá tước phu nhân, một phòng vẽ tranh, và một phòng kho chứa đồ.
Dọc theo hành lang dài treo đầy tranh chân dung, đều là các đời chủ nhân của lâu đài. Phần lớn trong số họ có dung mạo anh tuấn và đôi mắt màu đỏ đặc trưng. Dù sao thì lâu đài này cũng đã có lịch sử hàng trăm năm, số lượng chân dung chủ nhân cũng lên đến cả chục bức. Khi đi ngang qua những bức tranh ấy, Đàm Quy – với bản năng của một họa sĩ – vô thức dừng lại xem xét kỹ càng tay nghề của người vẽ.
Những bức họa này thật sự quá mức sống động, nhân vật trong tranh trông như có thần, ánh mắt gần như chuyển động được, khiến người ta có cảm giác như họ có thể sống lại bất cứ lúc nào.
“Tình yêu, anh nhìn họ làm gì vậy? Chẳng lẽ em không đẹp bằng bọn họ sao?” Giọng nói dịu dàng vang lên bên cạnh – là Mặc Trầm. Cậu không chỉ mặc váy vô cùng xinh đẹp mà còn dùng giọng ngụy trang nữ tính ngọt ngào, nghe không khác gì một tiểu nữ vương.
“Đẹp chứ, anh chỉ hơi tò mò thôi,” Đàm Quy mỉm cười, “Tại sao tranh toàn là bá tước mà không có tranh của bá tước phu nhân?”
Nếu đại tiểu thư cũng có thể trở thành người thừa kế, thì chứng tỏ bá tước không hẳn là người quá trọng nam khinh nữ. Thế nhưng trong tất cả những bức họa chân dung treo trên hành lang này lại không có lấy một dấu vết nào của bá tước phu nhân.
Theo lý mà nói, với loại tranh chân dung gia tộc như thế này, dù có vẽ riêng từng người thì ít nhất cũng phải có một bức vẽ cả hai vợ chồng bá tước đứng cạnh nhau. Nhưng ở đây lại hoàn toàn không có. Quan sát kỹ, một số bức tranh thậm chí còn cho cảm giác không hài hòa, để trống nhiều khoảng trắng, rõ ràng có vẻ như từng định vẽ thêm một người bên cạnh nhưng cuối cùng bị bỏ qua.
Mặc · Lilith · Trầm nhìn thoáng qua một bức họa chân dung bá tước, rồi nhàn nhạt nói: “Chứng tỏ mấy ông bá tước đó đều khá tự luyến, không tình cảm hài hòa giống chúng ta.”
Cậu hứng thú đề nghị: “Anhcó cảm thấy căn phòng của mình hình như thiếu thứ gì đó không? Thiếu một bức tranh hai người.”
Cậu biết Đàm Quy biết vẽ. Từ những ngày đầu quen nhau, Đàm Quy đã từng vẽ một bức chân dung đôi cho cả hai. Ảnh đại diện trên ứng dụng MM và các phần mềm nhắn tin khác của họ đều là hình cặp đôi đó.
Tuy nhiên, khi đó chỉ là tranh hoạt họa đơn giản, về sau có thêm bản phác họa tay trên giấy A4, nhỏ và nhanh gọn. Còn tranh sơn dầu lớn, đầy màu sắc và cần đầu tư thời gian vẽ công phu thì lại là chuyện khác.
Nhìn xuống dưới lầu, thấy đám người chơi vì sự xuất hiện của đại tiểu thư ở hành lang mà hoảng loạn khẩn trương, Đàm Quy liền kéo “bé chồng trẻ đẹp” nhà mình vào phòng vẽ tranh.
“Anh cũng có cảm giác như vậy,” anh mỉm cười nói, “Hiếm khi có thời gian rảnh, vậy mời đại tiểu thư hạ cố làm người mẫu cho anh nhé.”
Vì những chuyện xảy ra trong trò chơi vô hạn, Đàm Quy đã rất ít khi cầm bút vẽ trong đời thực. Thế nhưng, anh chưa bao giờ từ bỏ chuyên môn của mình. Chẳng mấy chốc, anh đã thuần thục phối màu theo đúng phong cách mình mong muốn.
Trên nền giấy trắng tinh, những đóa hoa hồng kiều diễm – biểu tượng của tình yêu – bắt đầu nở rộ. Những đóa hoa ấy không chỉ hiện lên trên mặt giấy, mà như nở rộ ngay trên dáng hình trắng muốt không tì vết của đại tiểu thư.
Làm người mẫu là một việc khá vất vả. Hơn nửa ngày trôi qua, cuối cùng Đàm Quy cũng hoàn thành tác phẩm của mình – một bức tranh sơn dầu với hình ảnh đại tiểu thư trẻ trung, xinh đẹp hiện lên nổi bật giữa sắc màu rực rỡ.
So với bức tranh trên vải này, phiên bản được vẽ trực tiếp lên cơ thể người rõ ràng hao tổn nhiều tâm huyết hơn hẳn, dù dùng loại thuốc màu dễ rửa và vô hại.
Sau khi dỗ dành đại tiểu thư mệt mỏi vào giấc ngủ và cẩn thận vuốt lại tóc cho cậu, Đàm Quy mới rời phòng, đi xuống lầu. Anh chậm rãi từ tầng ba xuống tầng một, vừa đi vừa thưởng thức những góc phong cảnh khác trong lâu đài.
Trong khung giờ ăn trưa, khi các chủ nhân đều đang nghỉ trưa, những người chơi còn lại thì vẫn đang cố gắng tìm kiếm manh mối. Vì thân phận khách mời nên họ không thể tùy tiện lên tầng ba, nhưng đám người hầu thì lại có cơ hội đi lại phục vụ chủ nhân. Mọi người chia nhau điều tra các hướng khác nhau, rồi trao đổi thông tin, như vậy có thể tiết kiệm thời gian cho nhau.
“Cục cục cục!”
Một con bồ câu trắng bay vụt ra từ ống phóng phía dưới trần, vỗ cánh lao đi, báo hiệu thời gian đã sang hoàng hôn, khoảng 6 giờ tối.
Vẽ tranh rất tiêu tốn tinh lực, lại cần sự tập trung tuyệt đối. Chỉ riêng việc ứng phó với đại tiểu thư thôi cũng đã tiêu hao toàn bộ tinh thần của Đàm Quy, vì vậy anh không tham gia bữa trưa cùng nhóm người chơi. Đến giờ này, các người chơi mới chuẩn bị dùng bữa tối. Nhưng trong lâu đài lại phát sinh sự cố nhỏ khiến quản gia bận rộn đến mức không rảnh lo đến đám khách ngoài.
Chuyện càng trở nên nghiêm trọng khi…
Toàn bộ tranh chân dung của các đời chủ nhân lâu đài ở tầng ba… đã biến mất.
“Có kẻ trộm! Trong số chúng ta có trộm tranh! Dám lấy sạch tranh chân dung của các bá tước rồi!”
Không ngờ lại xảy ra trộm tranh trong chính lâu đài mà mình bảo vệ, vị quản gia vốn luôn mang dáng vẻ ôn tồn, lễ độ, phong thái văn nhã nay đã nổi giận dữ dội. Đôi mắt ông ta lập tức biến thành màu đỏ tươi rực như máu, chiếc áo bành tô trên người bất ngờ căng phồng rồi nứt toạc ra từng mảnh, để lộ cơ thể đang run rẩy vì tức giận. Gương mặt ông ta trở nên dữ tợn, điên loạn như muốn xé nát tất cả người chơi đứng trước mặt.
Phía các người chơi, ai nấy cũng cực kỳ phẫn nộ. Từng người đều lập tức đè tay lên vũ khí chuẩn bị sẵn trong không gian ba lô, sẵn sàng rút ra phòng vệ. Họ hoàn toàn không đụng đến bất cứ bức tranh nào ở tầng ba, vậy mà giờ lại bị buộc tội trắng trợn thế này, rõ ràng là bị ăn vạ!