Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 94: Lâu đài huyết sắc ( 20 )



Đàm Quy và Bá tước Lance đang trong thế giằng co căng thẳng. Để đối phó với Đàm Quy, Lance hạ lệnh cho tất cả những con rối bị ông ta khống chế cùng lúc vây lại, tập trung toàn bộ hỏa lực để xử lý “cái tên con rể rẻ tiền” này.

Sắc mặt Mặc Trầm trầm xuống, định ra tay ngay lập tức, nhưng lại bị Đàm Quy nhẹ nhàng đặt tay lên ngăn lại:
“Anh muốn thử xem, để anh làm.”

Bao nhiêu ngày cực khổ huấn luyện, gần như chưa có dịp nào thực sự phát huy. Giờ đây cuối cùng có một “hàng mẫu” chính hiệu, chẳng lẽ không nên thử nghiệm một chút kỹ năng thực chiến chân chính?

Ánh mắt Mặc Trầm lộ rõ vẻ không đồng ý, nhưng chỉ một câu nói của Đàm Quy đã khiến cậu đổi ý:
“Không phải còn có em ở đây sao? Anh tin nếu anh thật sự gặp nguy hiểm tính mạng, em nhất định sẽ ra tay kịp thời, đúng không?”

Đàm Quy chẳng những tin tưởng vào Mặc Trầm, mà còn có lá bài tủ: chiếc “bình hưa nguyện kim sắc”,kỹ năng giúp anh chỉ cần còn thở là có thể dùng tiền mua mạng sống. Thêm nữa, anh còn có Quỷ Anh. Khi khẩn cấp, chỉ cần để Quỷ Anh kéo kẻ địch vào lĩnh vực riêng là đủ để xoay chuyển tình thế.

Đối diện ánh mắt đầy tin tưởng của chồng mình, Mặc Trầm còn có thể làm gì? Đương nhiên là gật đầu, chọn cách tin tưởng người ấy.

Đối mặt với một bố vợ mặt dày vô sỉ đang định dùng chiến thuật quần ẩu để đối phó một mình anh, Đàm Quy không hề hoảng loạn. Anh triệu hồi Quỷ Anh, ra lệnh cho nó kéo toàn bộ đám người chơi bị khống chế vào trong lĩnh vực riêng, không cần làm gì quá đáng, chỉ cần xóa bỏ ảo giác mà bọn họ đang mắc phải là được.

Sau khi dọn sạch “viện binh” của đối phương, Đàm Quy mới thản nhiên quay sang Bá tước Lance – lúc này đã giận đến cực điểm – mở miệng:

“Tuy ông vô sỉ đến mức không thể tưởng tượng nổi, nhưng tôi là người rất coi trọng công bằng. Vậy nên chúng ta một chọi một, đường đường chính chính.”

Bá tước Lance: “…”

Đàm Quy chỉ kéo đi những người chơi đã bị khống chế, còn những người chưa bị điều khiển như Mộ Dung Tuyệt và mấy người khác thì vẫn để nguyên tại chỗ. Chính vì vậy, cái kiểu nói “tôi chỉ giữ lại công bằng một chọi một” của anh nghe xong quả thật chẳng có chỗ nào để bắt bẻ, lại càng khiến người ta tức đến nghẹn họng.

Vừa nói xong, Đàm Quy liền ném một tấm Định Thân Phù về phía Bá tước Lance. Nhưng đối với một tồn tại cường đại như ông ta, hiệu quả thật sự rất hạn chế. Mấy loại phù chú cấp thấp thì căn bản không có tác dụng. Đến tấm Định Thân Phù trung cấp cũng chỉ giữ chân được chưa đến một giây, vừa dán lên đã bị thiêu sạch trong nháy mắt. Chỉ có tấm cao cấp mới khiến Lance bị cố định lại thật sự, dù cũng chỉ được vài giây ngắn ngủi mà thôi, phù đã bắt đầu cháy rực như đốt sáp.

Nhưng chỉ cần mấy giây ấy là đủ. Trong khoảnh khắc đó, Đàm Quy nhanh chóng rút vũ khí của mình ra, chính là thanh thần kiếm tổn hại anh từng lấy được.

Nhìn thanh kiếm đã gãy nát, với huyết tộc, đặc biệt là tầng lớp quý tộc như Lance, sức phục hồi lại cực kỳ khủng khiếp. Làn da của ông ta cứng như thép, gần như không gì có thể xuyên thủng. Vũ khí bình thường căn bản không thể gây ra chút thương tổn nào.

Khi thấy Đàm Quy rút thanh kiếm đã sứt mẻ ra, Bá tước Lance khẽ nhếch môi, lộ ra nụ cười khinh thường. Ông ta có thể cảm nhận được luồng khí tức kh*ng b* từng ẩn chứa trong đó, rõ ràng đây từng là một tuyệt thế hung khí. Nhưng giờ thì sao? Lưỡi kiếm rách tả tơi, trông như sắp gãy vụn đến nơi, nhìn thế nào cũng chẳng thể gây chút uy h**p gì cho ông ta.

Dù thân thể ông ta có bị lửa thiêu gây tổn thương trước đó, nhưng nhờ những người giấy bước ra từ tranh đã hút được máu thịt, nguồn năng lượng ấy rất nhanh đã quay lại chữa lành cho Lance. Làn da ông ta giờ không còn chút vết thương nào, thậm chí còn mạnh mẽ hơn một bậc so với trước.

Ngay vào lúc bá tước Lance đang bấm đốt ngón tay, đếm ngược thời gian phù triện cháy hết để tung ra một đòn trí mạng… thì cơ thể ông ta bất ngờ bị đâm trúng một kiếm.

Không kịp phản ứng, ông ta chỉ cảm thấy trên người bỗng xuất hiện một vết rách toác. Cảm giác đau đớn kéo đến sau đó, chậm chạp mà rõ ràng. Khi nhìn thấy máu của chính mình vương lại trên lưỡi kiếm trong tay Đàm Quy, Lance mới bàng hoàng nhận ra vừa rồi Đàm Quy đã đâm trúng được ông ta rồi rút kiếm về ngay lập tức.

Ông ta sững sờ đến tột cùng: ???!!! Tại sao? Tại sao đối phương lại nhanh đến vậy?!

Tốc độ của ông ta đã là cực kỳ kinh người, so với đám nhân loại yếu ớt kia thì càng như trời với đất. Dù có nhanh nhẹn cách mấy, trong mắt ông ta cũng chỉ là trò hề. Vậy mà giờ đây ông ta lại bị một kiếm xuyên thủng mà không kịp nhìn thấy rõ!

Tấm Định Thân Phù lúc trước được dán lên người ông ta là do Quỷ Anh- một u linh cấp tím thi triển, thuộc tính các mặt không thua kém gì chính Lance. Tuy rằng Lance có lợi thế tuyệt đối vì đang ở chính lãnh địa của mình, nhưng Quỷ Anh lại là một ngoại lệ, đủ sức làm suy yếu ông ta trong khoảnh khắc quan trọng ấy.

Không chỉ bá tước Lance khiếp sợ, những người chơi tự xưng là cao thủ cũng hoàn toàn sững sờ, đặc biệt là Mộ Dung Tuyệt. Anh ta đi theo hướng nhanh nhẹn tối đa, dù “máu giấy” nhưng công kích và tốc độ đều cực kỳ cao. Vậy mà anh ta thậm chí còn không nhìn rõ được bóng dáng vừa rồi của Đàm Quy.

Đây chính là sự chênh lệch giữa hạng 50 và hạng 1 sao?

Trước kia anh ta vẫn luôn cho rằng bản thân không kém Đàm Quy là bao, cùng lắm chỉ thua vài phần ở sủng vật hay hiệu ứng khống chế. Nhưng bây giờ mới phát hiện, không chỉ có Quỷ Anh lợi hại, không chỉ có khả năng mị hoặc đặc biệt mà bản thân Đàm Quy cũng sở hữu thuộc tính cá nhân quá mức khủng khiếp.

Có lẽ anh không cần kỹ xảo hoa mỹ nào cả, bởi chỉ riêng thuộc tính đã đủ vượt trội đến mức một đòn đơn giản cũng có thể kết liễu người khác ngay lập tức.

Đàm Quy hoàn toàn không để ý tới ánh mắt hay phản ứng của những người khác. Anh chỉ chuyên chú vào “huấn luyện thực chiến”, tranh thủ từng khoảnh khắc để luyện kỹ năng. Cách ra tay của anh cực kỳ cẩn trọng, lao đến bên người Bá tước Lance, đâm một đao, rồi nhanh chóng rút lui về bên cạnh bé chồng Mặc Trầm. Sau đó lại lao lên, lại rút lui, lặp đi lặp lại, cứ như đang chơi trò đánh du kích với boss cuối.

Do chỉ số nhanh nhẹn quá cao, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trên người bá tước Lance đã xuất hiện thêm mấy vết thương. Tuy người ta thường nói huyết tộc bá tước có khả năng hồi phục vô cùng mạnh mẽ, phòng ngự cũng gần như bất khả xâm phạm…

Trong đám người chơi nhân loại, chỉ có hai người thật sự gây được thương tích cho Lance, là Mộ Dung Tuyệt và một người chơi nữ tóc buộc hai đuôi. Cả hai đều sở hữu vũ khí đặc biệt cấp tím với chỉ số công kích cực cao, loại vũ khí có thể xuyên thủng phòng ngự của huyết tộc và tạo ra thương tổn thực sự. Nhưng dù có đâm trúng, khả năng hồi phục nghịch thiên của Lance khiến thương tích hồi phục gần như ngay lập tức, khiến mọi nỗ lực gần như vô nghĩa.

Đàm Quy thì hoàn toàn khác. Trên thực tế, vũ khí của anh là thanh thần kiếm tổn hại không có chỉ số công kích cao, đúng như Lance đánh giá: nhìn là biết không thể xuyên thủng nổi lớp da dày của ông ta. Nhưng vấn đề không nằm ở vũ khí.

Vấn đề nằm ở danh hiệu.

Đàm Quy sở hữu danh hiệu đặc biệt: “Sát thủ bố vợ”, cho phép anh gây ra thương tổn chân thật lên đối tượng tương ứng, trong trường hợp này, chính là bá tước Lance, người đang bị xem là “bố vợ”.

Không những thế, thanh thần kiếm tổn hại còn đi kèm kỹ năng “miễn trị liệu”, nghĩa là vết thương do nó gây ra không thể hồi phục trong thời gian ngắn, bất kể khả năng tái tạo của nạn nhân có mạnh đến đâu.

Bá tước Lance, nhìn ngoài tưởng như “bất tử”, thật ra chỉ vì khả năng hồi phục nhanh hơn bị thương. Nhưng giờ đây, vết thương không thể hồi phục, đau đớn lại liên tục nhắc nhở ông ta là Đàm Quy đang gây sát thương có hiệu lực thực sự.

Nếu trận đấu này có thanh máu hiện ra như trong game, chắc hẳn mọi người sẽ thấy một thanh máu đỏ dài ngoằng lơ lửng trên đầu Lance, và con số thương tổn nhỏ nhỏ liên tục xuất hiện:
【-10】,【-5】,【-7】…

Đấu pháp cạo gió như thế khiến bá tước Lance tức đến phát điên, kiểu người có thể chết chứ không thể chịu nhục, thế mà tên nhân loại vô sỉ kia lại dám hạ thấp ông ta, một quý tộc huyết tộc cao quý!

Đàm Quy bắt đầu nghiêm túc. Sau khi phát hiện ra điểm yếu có thể gây sát thương chí mạng, anh không ngần ngại nhằm thẳng vào đó mà tấn công, dùng kiếm đâm trúng những nơi có thể tạo ra sát thương lớn nhất. Nhưng anh không ngờ rằng chính cách làm cẩn thận và chính xác như vậy lại ép bá tước Lance phải tung ra kỹ năng “cuồng bạo” – kỹ năng bí mật mà lẽ ra chỉ dùng để bảo toàn tính mạng trong tình huống sống còn.

[Trạng thái cuồng bạo: Tất cả thuộc tính tăng 200%, khả năng hồi phục 500%]

Tất nhiên, trạng thái cuồng bạo chỉ duy trì trong thời gian có hạn, sau đó sẽ kèm theo nhiều hiệu ứng xấu, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cơ thể. Bởi vậy, đây là con át chủ bài mà bá tước chỉ dùng khi buộc phải bảo vệ mạng sống. Theo kế hoạch ban đầu, ông ta định chờ đến khi máu mình gần cạn kiệt mới sử dụng, như thế sẽ khiến kẻ địch đang mệt mỏi vì chiến đấu và hy vọng chiến thắng sẽ rơi vào tuyệt vọng tột cùng khi thấy ông ta đột nhiên tăng mạnh tất cả thuộc tính.

Chuyện bị một đám nhân loại yếu ớt- những “chuột cống” trong mắt ông ta đùa giỡn trên lòng bàn tay là điều mà một huyết tộc quý tộc như Lance chưa từng nghĩ tới. Ông ta chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình bị ép đến mức phải dùng kỹ năng cuối cùng chỉ vì đối thủ quá vô liêm sỉ. Giờ đây, trong mắt ông ta không còn bất kỳ thứ gì khác tồn tại, không quan tâm đến hai cô con gái đang chiến đấu ở ngoài sân, không để tâm đến tên “người thừa kế” vừa đâm sau lưng ông ta, càng không bận tâm đến đám người chơi nhân loại yếu đuối kia. Ông ta chỉ có một mục tiêu duy nhất là phải nghiền nát Đàm Quy.

Còn chưa đầy một ngày nữa thôi, nếu không phải vì bị ép đến mức này, bá tước Lance có thể tưởng tượng rằng tên nhân loại đáng ghét kia sẽ sớm bị kéo đi bởi thế lực thần bí nào đó, và từ đó hai người không còn cơ hội gặp lại nhau. Nhưng nghĩ đến việc đã từng bị tên đó làm nhục, ông ta lập tức như phát cuồng, sẵn sàng “ngọc nát đá tan”, thà tự tổn thương 800 còn hơn để kẻ địch sống sót.

Dù sao ông ta cũng là một huyết tộc sống lâu, bị thương thì từ từ rồi cũng sẽ hồi phục lại, nhưng nếu không xả được cơn giận này, cả đời này ông ta sẽ bị bóng ma trong lòng giày vò đến điên dại.

Ông ta muốn khiến tên người chơi nhân loại kia dính phải lời nguyền không già không chết của huyết tộc, để thân thể chậm rãi thối rữa, chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng do huyết độc tra tấn, trả lại gấp trăm ngàn lần cơn đau mà ông ta vừa phải gánh chịu!

Phải rồi, còn phải nhắc tới hiệu ứng phụ của danh hiệu 【Sát thủ bố vợ】 nữa, người chịu ảnh hưởng của danh hiệu này sẽ phải chịu sát thương thật sự từ Đàm Quy, đồng thời cũng sẽ kéo theo thù hận tối đa của Đàm Quy. Một khi danh hiệu phát huy tác dụng, lúc này đây, bá tước Lance đã mất hoàn toàn lý trí.

Thực lực của bá tước Lance vốn dĩ không yếu, lại thêm trạng thái cuồng bạo, chưa kể đến các kỹ năng ông ta sở hữu, chỉ tính riêng chỉ số cơ bản thôi cũng đã xấp xỉ 70% của Đàm Quy. Nhưng sau khi tăng cường từ trạng thái cuồng bạo, mọi thuộc tính của ông ta lập tức vượt hẳn Đàm Quy 1.4 lần.

Chỉ nghe con số có vẻ nhỏ, nhưng phải biết rằng chỉ số cơ bản của Đàm Quy đã cực kỳ cao, gần 100 điểm, mà đối thủ vượt thêm từng ấy giá trị nghĩa là thực lực thật sự có thể gấp mười, thậm chí trăm lần Đàm Quy! Có thể nói là nghiền nát hoàn toàn.

Dù thời gian cuồng bạo không dài, nhưng chỉ cần một khoảnh khắc thôi, ông ta cũng có thể trực tiếp g**t ch*t Đàm Quy. Tuy nhiên, vào đúng thời điểm đối phương hơi chệch nhịp, Đàm Quy lập tức kéo tay Mặc Trầm, nhanh chóng lao vào lĩnh vực Quỷ Anh.

Các chỉ số tăng vọt khiến năng lực mê hoặc của bá tước Lance được cường hóa cực mạnh, những người chơi vốn chưa từng bị ông ta mê hoặc, lúc này đều lần lượt rơi vào trạng thái bị điều khiển, trở thành rối gỗ trong tay ông ta. Thậm chí dù cách một tầng lĩnh vực, ông ta vẫn đủ sức điều khiển họ tấn công Đàm Quy.

Quỷ Anh kéo người vào lĩnh vực cũng tiêu hao năng lượng cực lớn. Khi bị tấn công từ cả trong lẫn ngoài, thời gian duy trì cực kỳ ngắn ngủi. Mới qua một hai giây, sắc mặt Đàm Quy đã trắng bệch đến mức kinh người.

Đàm Quy hít sâu một hơi, anh không còn cách nào khác. Đối mặt với ác ma như thế, anh chỉ còn một lựa chọn: triệu hồi nắm đấm của thần minh!

“Thưa thần minh vĩ đại, chỉ cần tiêu diệt bá tước Lance cùng quản gia của ông ta là đủ rồi.”

Phần lớn thực lực của những kẻ hầu khác trong lâu đài rất yếu, người chơi khác hoàn toàn có thể xử lý được. Dù sao thì chỉ cần bá tước Lance chết, những người chơi bị ông ta khống chế sẽ thoát khỏi trạng thái bị điều khiển. Có thể Leah và Lucy sẽ nhân lúc anh bị thương mà ra tay, nếu đúng thật như vậy, thì anh chỉ còn cách cầu cứu “bé chồng” tiếp viện, dù sao thì việc chị cả dạy dỗ em trai em gái không nghe lời là điều nên làm mà.

Theo sau tiếng đồng vàng rơi mạnh đầy dứt khoát, một luồng ánh sáng trắng rực rỡ chói lóa bùng lên. Bá tước Lance cùng người quản gia trung thành tận tụy của ông ta biến mất trong quầng sáng thánh khiết ấy.

Tất cả người chơi khác đều bị đẩy ra khỏi Quỷ Vực. Người còn lại trong Quỷ Vực của Quỷ Anh là Đàm Quy thì đang liều mạng rót dược tề vào miệng mình. Sáu ngày sáu đêm huấn luyện khổ cực giờ đã có hiệu quả rõ rệt, lần này anh cảm nhận được trạng thái bản thân đã tốt hơn nhiều, nếu còn có thể dùng dược tề để hồi phục thì nhất định không cần mời thần minh ra tay nữa.

Dù sao thì anh vẫn chưa dùng hết số dược tề tích trữ từ trước, lần này là cơ hội để tiêu hao bớt. Tất nhiên, Đàm Quy cũng không quên chia một phần dược tề tăng cường quỷ khí cho Quỷ Anh – sủng vật chiến đấu của anh.

Còn về “bé chồng thân yêu” Mặc Trầm, không cần nhìn, Đàm Quy cũng biết giờ phút này sắc mặt người yêu mình nhất định rất khó coi.

Trước khi đối phương kịp nổi trận lôi đình, Đàm Quy đã nhanh chóng nhào lên váy lụa hoa lệ của đại tiểu thư Lilith, hơn nửa người rúc vào lòng bé chồng, đầu gối lên cặp đùi mềm mại đàn hồi, làm nũng nói: “Bé cưng ơi, đầu anh đau quá, em giúp anh xoa một chút nha~”

Tuy đang giận đến mức đôi môi xinh xắn mím chặt lại, nhưng những ngón tay trắng nõn thon dài vẫn dịu dàng đặt lên huyệt Thái Dương của anh, ấn nhẹ nhàng với lực vừa phải, đều đều mà ấm áp.

Đàm Quy tranh thủ phản ứng: “Bé cưng à, em xoa cho anh như vậy, anh thấy dễ chịu hơn nhiều rồi, không còn đau nữa.”

Giọng Mặc Trầm vẫn đầy giận dữ kiềm nén, nhưng tay lại càng dịu dàng hơn: “Không được có lần sau.”

Đàm Quy nhẹ nhàng thở phào một hơi, chỉ cần làm nũng là có thể dỗ dành được bé chồng tốt nhất thiên hạ.