Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 104: nhân vật sắm vai 12 “Điên rồi?”



Vân Thính Chu hơi cúi đầu, nghiêng mặt sang bên, tay phải nắm lấy cổ áo người kia, sau đó nhẹ nhàng nâng khuôn mặt Tống Bạc Lễ lên, ngón cái tay phải lướt qua khóe miệng anh, không nhanh không chậm khẽ cười một tiếng, cuối cùng dừng lại ngay trên môi người đàn ông.

Cậu hơi nghiêng đầu nhắm mắt, đặt nụ hôn lên môi Tống Bạc Lễ, cách một lớp ngón tay của chính mình, mang theo ý dụ hoặc.

Khoảng cách gần đến mức cậu có thể cảm nhận được người trước mặt khẽ run lên, ngay cả hô hấp cũng chậm lại. Nhịp thở thong thả của cậu khẽ quét qua khóe môi người đàn ông, rồi sau đó mở mắt rút lui ra sau.

Trong quá trình ấy, cậu vẫn chăm chú nhìn Tống Bạc Lễ, đem tất cả những biến đổi rất nhỏ ở vẻ mặt anh thu vào đáy mắt, đồng thời ngón cái còn tăng thêm chút lực, chà môi anh ửng đỏ.

“Anh nghe thấy không?” Vân Thính Chu khẽ hỏi.

Ngay khi bọn họ vừa có một nụ hôn ngắn ngủi, hệ thống lạnh lùng vang lên thông báo.

【 Chúc mừng người chơi, tiến độ cốt truyện đạt 30%. 】

Một nụ hôn chưa tính là thật, lại tăng mười điểm cốt truyện.

“Cái gì?” Tống Bạc Lễ như mới lấy lại tinh thần, ánh mắt sâu thẳm, lúc mở miệng môi anh khẽ lướt qua ngón tay Vân Thính Chu, dường như còn muốn đưa đầu lưỡi l**m nhẹ, nhưng ánh mắt chuyên chú dán chặt vào môi cậu, một giây cũng không rời.

Vân Thính Chu nghe anh hỏi lại, nhíu mày, đột nhiên ý thức được còn một trường hợp là lúc bản thân nhận được điểm cốt truyện ở trạng thái tự do, có lẽ không hề liên quan đến người trước mặt.

Nếu thật sự không liên quan, vậy tình huống hiện tại đã chứng minh rõ ràng, Tống Bạc Lễ hoàn toàn không hiểu cậu đang nói gì.

Cậu trầm ngâm một lát, rồi buông tay ra, thu về, vẫn thử hỏi: “Anh đang hỏi tôi cái gì?”

“Âm thanh vừa rồi.” Tống Bạc Lễ thẳng lưng tựa hẳn vào cửa, như sắp đổ, cũng làm cả cánh cửa từ bên ngoài bị đẩy lệch.

“Anh nghe thấy rồi.”Giọng Vân Thính Chu chắc chắn, không hề mang ý nghi vấn. Lúc này cậu đã hoàn toàn phủ định suy đoán “không cùng trong trạng thái tự do với nhau”, cậu biết rõ người đàn ông trước mặt giờ phút này đang đồng bộ với mình.

“Ừ.” Tống Bạc Lễ cụp mi, giọng hạ thấp: “Anh không nghe rõ, Chu Chu có thể cho anh nghe lại một lần nữa không?”

“Lần này, anh nhất định sẽ nghe thật rõ.”

Vân Thính Chu do dự một thoáng, cuối cùng không lặp lại động tác khi nãy, chỉ đưa tay nắm lấy bàn tay đang buông thõng của anh, đan ngón tay vào nhau, hơi ấm lan truyền qua lòng bàn tay, cậu nói: “Nghe đi.”

Lời vừa dứt, Tống Bạc Lễ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt Vân Thính Chu, khóe môi khẽ cong, ý cười thoáng hiện: “Anh thấy như vậy vẫn chưa nghe rõ, phiền Chu Chu giúp anh thêm lần nữa.”

Anh nói xong cũng không đợi thanh niên đáp lại, liền đưa tay còn lại vòng qua eo cậu, nhấc người xoay nhẹ một vòng, đổi chỗ hai người.

Tống Bạc Lễ đứng đối diện cửa, còn Vân Thính Chu đưa lưng về phía đó.

Ngay khi bọn họ đổi vị trí, Thẩm Dữ Thanh ở bên ngoài dùng sức lớn hơn đập hai tay lên cánh cửa, tiếng “thùng thùng” vang vọng, cánh cửa bị đẩy hé ra một khe, đáng tiếc chưa kịp mở rộng hơn đã lại khép chặt.

Tống Bạc Lễ khẽ đẩy Vân Thính Chu tựa lưng vào cánh cửa, anh chống tay phía sau lót đệm, thay cậu chịu lực va chạm.

“Chu Chu, có được không?” Anh vẫn giữ khoảng cách của một quý ông, dịu dàng hỏi han.

“Nhưng…” Vân Thính Chu mới chỉ kịp nói nửa câu thì đã bị lấp kín, phần sau không kịp thốt ra, tiếng nước dính nhớp át đi tất cả.

Cằm cậu bị ngón trỏ và ngón cái của người đàn ông kẹp nâng lên, gương mặt ngửa ra cảm nhận rõ nhiệt độ đầu ngón tay, ngay sau đó là hơi thở nóng rực của Tống Bạc Lễ ập xuống.

Quá nóng, khiến cậu không thể nào tránh thoát.

Mới đầu Tống Bạc Lễ chỉ khẽ áp môi mình lên môi Vân Thính Chu, cọ xát hai lần, ngón tay lại v**t v* gò má cậu, dùng thêm chút sức khiến cậu hé môi. Anh nhân cơ hội đưa lưỡi tiến vào, cạy mở hàm răng, ngậm lấy đầu lưỡi của thanh niên, hôn sâu.

“Ưm…” Vân Thính Chu th* d*c, cậu muốn ngửa người ra sau tránh đi nụ hôn kịch liệt này, nhưng vừa mới nhúc nhích đã bị người đàn ông vòng tay siết eo kéo lại gần.

Đôi mắt đang mở dần dần nhắm lại, mắt trở nên ươn ướt. Trong trí nhớ, cậu chưa từng hôn ai, đây là nụ hôn đầu tiên mang ý nghĩa chân chính. Thế nhưng cơ thể lại phản ứng quen thuộc đến mức có chút chờ mong, khiến cậu không thể kháng cự, chỉ có thể buông xuôi mặc cho đối phương đòi hỏi, để mặc mình tiếp nhận.

Trong lúc đó, bên tai vẫn vang vọng âm thanh hệ thống, cậu cảm thấy có chút khác thường, nhưng trong tình cảnh này lại chẳng phân biệt được rốt cuộc khác ở đâu, chỉ nghe loáng thoáng hệ thống nói.

Ngay trước một khắc ý thức sắp tan rã, cậu gắng giữ chút tỉnh táo, đưa tay chạm vào cánh tay Tống Bạc Lễ, dùng sức đẩy ra ngoài.

Sức lực của cậu không nhỏ, để lại vệt đỏ rõ rệt trên cánh tay anh. Nhưng cho dù vậy, Tống Bạc Lễ vẫn không lùi, cũng không dừng lại.

Vân Thính Chu bắt đầu mất kiên nhẫn, hừ khẽ một tiếng, há miệng cắn mạnh đầu lưỡi người đối diện, vị máu tươi lan tràn trong khoang miệng mới ép được anh thoái lui khỏi lãnh địa của mình.

Lúc này, tóc mái trên trán cậu rũ xuống che khuất tầm mắt, đôi môi đỏ ửng như trái chín mọng, chỉ khẽ chạm vào đã như muốn trào ra nước ngọt. Đáng tiếc cậu không tự thấy, đưa tay vuốt tóc để lộ đôi mắt long lanh cùng khóe mắt hồng hồng.

Vừa dùng mu bàn tay lau môi, vừa khàn giọng nói: “Điên rồi sao?”

Tống Bạc Lễ nhìn chằm chằm đầu ngón tay xanh nhạt của cậu cùng đôi môi đỏ thắm, nuốt khan một ngụm, giọng cũng khàn theo: “Xin lỗi Chu Chu, anh…”

Nhịn không được.

Anh không nói nốt nửa câu sau, chỉ lặng lẽ nuốt xuống, rồi bước tới kéo lấy bàn tay Vân Thính Chu, xoa nhẹ: “Anh nghe thấy rồi.”

Vân Thính Chu chớp mắt, giấu đi ẩm ướt trong đáy mắt, mới mở miệng: “Nghe thấy cái gì?”

“Hệ thống nói, tiến độ cốt truyện đạt 52%.”

Tăng thêm 22 điểm.

Cậu khẽ thở ra, tiếng gõ cửa bên ngoài đã yếu dần, mím môi gọi: “Tống Bạc Lễ.”

Thanh âm không lớn, cuối câu còn mang chút khàn khàn, nhẹ nhàng dừng bên tai anh, chậm rãi thẩm thấu vào tim, khiến nửa người anh tê rần.

“Ừ.” Tống Bạc Lễ mỉm cười, nghiêm túc kể hết: “Anh nhớ rõ tất cả những gì xảy ra trước đó, cả cái ly nước cũng là anh cố ý làm đổ.”

“Nhưng anh không hiểu rõ vì sao phó bản này lại xuất hiện tình huống cốt truyện lặp lại, hơn nữa chỉ có anh và Chu Chu bị lặp lại.”

Quả nhiên chính là như vậy.

Giả vờ cái gì cũng không nhớ rõ, nhưng thực ra một việc cũng không quên.

Vân Thính Chu nghe vậy liếc nhìn anh, xoay người đặt tay lên tay nắm cửa, ấn xuống mở cửa.

Theo khe hở càng lúc càng rộng, thân hình của cậu và Tống Bạc Lễ cũng lộ ra trước mắt ba người đang đứng ngoài.

Thẩm Dữ Thanh đang giơ tay định gõ cửa, thấy cửa mở thì sững lại, bàn tay giơ lơ lửng như mèo chiêu tài, nôn nóng hỏi: “Không sao chứ, anh Vân, anh Tống?”

“Không có việc gì.” Vân Thính Chu nhàn nhạt đáp, rồi né khỏi khoảng chật hẹp trước cửa, đi lướt qua bên cạnh mấy người, vào phòng bếp, cầm một cái ly hứng ít nước ấm. Cậu vừa định đưa lên môi thì nghe thấy Thẩm Dữ Thanh cất cao giọng.

“Tôi…” Thẩm Dữ Thanh đột ngột lùi lại một bước, đưa ngón tay chỉ vào cánh tay người đàn ông trước mặt, nói: “Anh Tống, tay anh bị sao vậy?”

Tống Bạc Lễ cụp mắt nhìn xuống cánh tay, vén tay áo, chỗ da thịt lộ ra có một vệt đỏ, trên đó còn rõ dấu ngón tay.

Anh nhướng mày, nhớ ra nguyên do, rồi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua mọi người trước mặt, dừng lại trên người đang đứng ở cửa bếp, miệng tùy ý nói: “Bị một con mèo nhỏ xinh đẹp nào đó cào thôi.”

“Không sao, tôi rất thích.”

Nghe vậy, Vân Thính Chu siết chặt cái ly trong tay, hít sâu hai lần rồi mới đưa ly lên môi, chậm rãi uống nước, không buồn phản ứng với người cách đó không xa.

“Ở đây còn mèo nhỏ à?” Thẩm Dữ Thanh gãi đầu, nghi hoặc, “Sao tôi chưa thấy?”

“Em cũng chưa thấy.” Tiểu thảo cũng nhỏ giọng phụ thêm một câu.

Hai người nói chưa từng thấy, một người nói có thấy. Thẩm Dữ Thanh nửa tin nửa ngờ, quay sang muốn hỏi cô gái xã khủng, nhưng lại không thân quen lắm nên không tiện, đành quay đầu nhìn Vân Thính Chu: “Anh Vân, anh thấy không?”

Động tác uống nước của Vân Thính Chu không đổi, giọng khẽ khàng: “Không thấy.”

Có được đáp án, Thẩm Dữ Thanh lại quay sang, nhăn mặt: “Anh lừa người, anh Tống?”

Tống Bạc Lễ không đáp, chỉ rời khỏi cửa, đi về phía vị trí của Vân Thính Chu, tiện tay lấy cái ly trong tay cậu, trong ly còn sót một ngụm nước.

Vân Thính Chu cũng không cự tuyệt, nghĩ anh sẽ đặt lại lên bàn, hoặc tùy tiện để đâu đó, nên chỉ khẽ vỗ vai anh, rồi đi về phía giữa phòng khách.

Cậu vừa đi vừa hỏi: “Vừa nãy mấy người có nhìn qua phòng đối diện không?”

“Có nhìn.” Thẩm Dữ Thanh cũng xoay người đi theo, ánh mắt lần lượt nhìn Tống Bạc Lễ rồi lại nhìn Vân Thính Chu, cuối cùng bước theo sau, “Bố cục đối diện y hệt chỗ này, thật kỳ quái.”

“À, đúng rồi. Người trong đó ch·ết cũng giống hệt, còn dọa người lắm.”

“Ừ.” Vân Thính Chu gật đầu, ngồi xổm xuống, tùy ý lật xem thi thể của gã đàn ông xăm mình, rồi đứng lên, ánh mắt kiên định, không quay đầu lại nói: “Nếu ở đây không tìm được người sống, vậy chúng ta đi tầng 3 xem.”

Lúc bước vào hành lang tầng 4, cậu ngẩng đầu nhìn lên tầng 5, nhưng chỉ thấy cầu thang dẫn tới, không có hành lang, cũng không thể đi lên, nói cách khác, phạm vi hoạt động chỉ có từ tầng 1 đến tầng 4.

Người ở tầng 4 đã ch·ết hết, vậy chỉ có thể xuống dưới một tầng.

“Được, anh Vân.”

Nhận lệnh, Thẩm Dữ Thanh dẫn theo tiểu thảo và cô gái xã khủng ra khỏi phòng, đi xuống dưới, trong phòng chỉ còn lại Vân Thính Chu và Tống Bạc Lễ.

Vân Thính Chu đi trước hai bước, không nghe thấy động tĩnh phía sau, bèn quay đầu lại, thấy Tống Bạc Lễ đang cầm ly nước, dường như chờ cậu xoay người lại.

Ngay sau đó, Tống Bạc Lễ đứng trước mặt cậu, đặt miệng ly lên môi mình, phần ly ấy vừa được Vân Thính Chu chạm vào, rồi uống nốt ngụm nước cuối.

“Đi thôi, Chu Chu.” Sau khi cố ý làm vậy xong, Tống Bạc Lễ đứng đắn bước tới bên cạnh cậu.

Vân Thính Chu khẽ cử động ngón tay, quay đầu đi về phía cửa, ánh mắt dừng lại ở khung cửa đối diện, thoáng chốc sau mới rời đi, dẫn Tống Bạc Lễ xuống dưới một tầng.

Hai người vừa đến cửa cầu thang tầng 3 thì thấy Thẩm Dữ Thanh đang đứng trước cửa một căn phòng, bỗng bị người bên trong chụp lấy cổ áo kéo thẳng vào.

Ngay khoảnh khắc bị lôi vào, tóc đỏ còn gân cổ gào to:

“Cứu mạng a a a a!”