Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 106: nhân vật sắm vai 14 “Xác suất một nửa.”



“Kẽo kẹt!”

Cánh cửa gỗ cũ nát trước mặt Thẩm Dữ Thanh mở ra từ bên trong, một bóng dáng nhỏ bé bị đẩy ra ngoài. Ánh đèn hành lang chiếu thẳng vào khuôn mặt cô bé, để lộ rõ từng biểu cảm.

Tiểu thảo ngơ ngác bước ra, trên mặt có vài vết trầy xước nhỏ, trên người — đặc biệt là sau lưng — in hằn dấu tay máu đỏ. Toàn bộ vẻ mặt cô bé đều mờ mịt.

Cô bé khẽ nhíu mày, cúi đầu suy nghĩ một lát rồi ngẩng lên nhìn người trước mặt, trong mắt lóe qua một tia do dự và nghi hoặc, rất nhanh biến mất. Cô bé ho nhẹ một tiếng, nhỏ giọng gọi: “Thẩm… Thẩm Dữ Thanh?”

“Là anh.” Thẩm Dữ Thanh thấy cô gái nhỏ trước mắt, thở phào nhẹ nhõm trong lòng.Cậu xoay người nhìn cô bé từ trên xuống dưới, xác nhận không có vết thương chí mạng mới mím môi, rồi đi về phía hai căn phòng vừa rồi, gõ cửa gọi người.

“Anh Vân, anh Tống.” Cậu ta còn thuận tay gõ nhẹ lên tường, “Tiểu thảo ra rồi, em ấy không sao.”

Một lúc sau, hai căn phòng vẫn không có ai đi ra, cũng chẳng có tiếng đáp lại.

“Tê…” Thẩm Dữ Thanh cụp mắt, đưa Tiểu thảo và cô gái xã khủng ra sau lưng mình, che chắn, rồi bước vào căn phòng sáng đèn. Hai tay cậu giơ lên trước ngực, vừa đi vừa đề phòng.

Mỗi một bước, cậu đều quay đầu kiểm tra vài lần, xác nhận xung quanh ngoài ba người bọn họ không có ai khác. Khi vào tới giữa phòng khách, cậu nhìn sang bức tường bên phải, trong đầu thoáng trống rỗng.

Trên tường loang lổ vết gỗ vỡ, có chỗ đã nát thành mảnh vụn. Theo khe hở gỗ nhìn qua, có thể thấy một lỗ hổng lớn. Nhưng đứng trước đó, chẳng thể thấy gì, ngoài một mảnh bóng tối sâu thẳm.

Cái lạnh buốt dâng lên từ đáy lòng.

“Lùi lại chút.” Thẩm Dữ Thanh quay đầu dặn Tiểu thảo và cô gái xã khủng, để họ rút về khoảng cách an toàn. Ngay sau đó, cậu chống tay lên cạnh lỗ hổng, chuẩn bị lấy đà nhảy qua phòng bên cạnh.

Đúng lúc này, sau lưng vang lên một giọng nói trầm tĩnh:

“Cậu định làm gì?”

Âm thanh đột ngột vang lên, khiến cậu ta giật mình.

Cậu ta buông tay khỏi lỗ hổng, nhưng tinh thần vẫn căng như dây đàn, quay lại nhìn. Đập vào mắt là Vân Thính Chu và Tống Bạc Lễ đang sóng vai đứng thẳng, vẻ mặt khó hiểu nhìn cậu ta.

Vân Thính Chu nhướng mày, khẽ hỏi: “Thấy hung thủ?”

“Không.” Thẩm Dữ Thanh lắc đầu, thu tay khỏi bức tường, đối diện với mọi người, thở dài mệt mỏi: “Tôi tưởng các anh lại biến mất, thật sự hơi dọa người.”

Trong giọng nói của cậu ta vô tình lộ ra chữ “lại”, ánh mắt Vân Thính Chu khẽ động, quan sát cậu ta từ trên xuống dưới, nhưng không vạch trần, chỉ gật đầu, thuận miệng phụ họa một câu.

Sau đó, cậu liếc nhìn căn phòng mình vừa bước ra, sạch sẽ đến mức chẳng có dấu vết sinh hoạt, rồi vòng qua đống mảnh gỗ trên sàn, đi đến ghế sô pha, tìm chỗ ngồi xuống.

“Tiểu thảo, em có nhìn rõ hung thủ không?” Tựa lưng hoàn toàn vào ghế, hai tay cậu đặt lên tay vịn, ánh mắt nhìn về phía Tiểu thảo.

Khi giọng nói của Vân Thính Chu cất lên, mọi người trong phòng cũng bắt đầu cử động. Tống Bạc Lễ bước lên vài bước, rời khỏi chỗ đứng ban đầu, đi vòng ra sau ghế sô pha, hai tay chống lên thành tựa, đứng rất gần Vân Thính Chu, trông chẳng khác nào một vệ sĩ.

Thẩm Dữ Thanh thì đi đến bên Tiểu thảo, vẻ mặt lo lắng.

Tiểu thảo mím môi, cảm nhận mấy ánh mắt đang dồn lên người mình, ngập ngừng lựa lời: “Em… em không thấy rõ.”

Cô bé cụp mắt, tay nắm chặt vạt áo, không ngừng v**t v* mảnh vải trong tay, “Em chỉ cảm giác hung thủ là một người đàn ông, vóc dáng rất cao, trên người có cái gì đó cứng, cộm vào người.”

“Trong phòng tối quá, em không nhìn rõ, chỉ có thể cảm nhận được vậy thôi, xin lỗi…”

“Không phải lỗi của em, xin gì chứ?” Vân Thính Chu nghe vậy liền đưa tay day day huyệt thái dương, ánh mắt rời khỏi cô bé, suy nghĩ giây lát rồi nói: “Đây là manh mối hữu ích, cứ xem thêm một tầng nữa, đợi thêm một chút.”

Khi cậu nói đến chữ “đợi”, bên tai bỗng truyền đến xúc cảm ấm áp cọ qua, hơi quay đầu liếc mới phát hiện chính là Tống Bạc Lễ, người này đang nghịch đuôi tóc của cậu, chẳng thèm để ý cậu vừa nói gì.

Vân Thính Chu chớp mắt, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn ghế, khẽ nói: “Lần này để anh Tống đi trước.”

Anh Tống.

Chỉ hai chữ ấy rơi vào tai, khiến trái tim Tống Bạc Lễ như bị dẫm trúng, mềm nhũn đến mức không nỡ bỏ qua. Anh thu tay lại, buông đuôi tóc đen, khẽ đáp: “Được.”

Anh xoay người rời phòng, đi về phía trước.

Trong phòng còn lại bốn người, Vân Thính Chu liếc Thẩm Dữ Thanh, hơi nhấc cằm ra hiệu cho cậu ta đi trước, rồi đến lượt cô gái xã khủng, sau đó mới là cậu.

Tiểu thảo đi cuối cùng. Cô bé còn muốn nhặt lại tấm thẻ bị rơi nên chậm một nhịp, kéo giãn khoảng cách so với những người khác. Khi cô bé vừa bước ra, liền bắt gặp Vân Thính Chu đang tựa lưng vào tường.

Cô bé ngẩn ra, vội vàng kéo khóa túi xách lên, tiến lại gần thanh niên, nhỏ giọng gọi một tiếng “Anh”.

“Ừ.” Vân Thính Chu khẽ đáp, đưa ngón tay chỉ về phía cầu thang hành lang: “Đi thôi.”

Cậu chờ Tiểu thảo đi qua mình rồi mới nhích người theo sau.

Hai người, một trước một sau, bước xuống tầng hai. Hai bên hành lang, trong các phòng đều có người chết, lần này cửa phòng mở toang, chẳng buồn che giấu.

Vân Thính Chu nhìn những cánh cửa mở, khẽ bóp ngón tay, bước nhanh hai bước đến cửa, đứng ở khung cửa nhìn vào trong. Bên trong máu me bắn tung tóe, đồ đạc vỡ vụn khắp nơi.

Tên hung thủ giết người ở tầng này càng thêm táo bạo, hoàn toàn không cần che giấu hậu quả, ngay cả cửa cũng không thèm khép, như tr*n tr** khiêu khích.

Chỉ liếc hai mắt, Vân Thính Chu đã đi về phía Tống Bạc Lễ. Cậu không nói một câu dư thừa, chỉ lặng lẽ đứng cạnh anh, rồi đối diện với Thẩm Dữ Thanh, giọng chậm rãi, thản nhiên hỏi: “Cậu đoán xem, chúng ta có gặp gã ở đây không?”

Lúc này Thẩm Dữ Thanh đang loay hoay với cánh cửa chống trộm, không ngẩng đầu, đầu óc phân tâm hỏi lại: “Gã là ai?”

Vân Thính Chu không trả lời, chỉ hơi dựa gần hơn, khẽ chạm vai Tống Bạc Lễ.

Tống Bạc Lễ cụp mắt, khóe môi nhếch lên, thay cậu trả lời: “Hung thủ.”

Rồi còn rất “chu đáo” hỏi thêm: “Cậu cảm thấy chúng ta có gặp được gã không, nhóc tóc đỏ?”

“Hẳn là không đâu?” Tay Thẩm Dữ Thanh vẫn bận, nhưng lại rảnh một tay dụi mũi, do dự mấy giây rồi nói: “Hai tầng trên đâu có thấy rõ gã. Lần này chắc cũng mơ hồ vậy thôi.”

“Cũng có lý.” Vân Thính Chu chen vào đúng lúc, ngắt câu chuyện. Cậu đứng thẳng người, bước sang một bên, ánh mắt hướng đến hai căn phòng mở cửa đối diện chéo nhau.

Cậu nhớ lại đặc điểm giết người ở hai tầng trên, suy đoán: tầng này sẽ có sáu người chết, chia đều hai bên trái phải, đối xứng nhau.

Nếu chỉ có một hung thủ, thì gã sẽ sớm bị lộ. Người quá nhiều, gã không tìm được sự cân bằng tinh vi thì chắc chắn sẽ bị bắt.

Vân Thính Chu thầm tính toán vị trí phân bố người chơi, đúng lúc Tống Bạc Lễ ngẩng lên nhìn, cậu nghiêng đầu, ý bảo anh đi vào căn phòng trước mặt.

Tống Bạc Lễ lập tức hiểu ý, ngay khi nhìn thấy động tác của Vân Thính Chu liền hành động, đứng thẳng trước cửa, đưa tay kiểm tra cánh cửa.

Vân Thính Chu khoanh tay trước ngực, ngón trỏ gõ nhẹ lên cánh tay, một lát sau quay sang Tiểu thảo và cô gái xã khủng dặn: “Hai người đứng trước cửa phòng này.”

Chờ hai người đứng yên, một trái một phải, cậu mới nhắc nhở: “Trong phòng này rất có thể có hung thủ ẩn nấp. Các cô không cần gõ cửa cũng không cần phá cửa, chỉ việc đứng yên ở đây là được. Nếu hung thủ có chạy ra, đừng cố đối đầu, chỉ cần kêu to gọi bọn tôi. Hiểu chưa?”

“Hiểu rồi.” Tiểu thảo gật đầu thật mạnh, tỏ rõ mình đã nghe rõ.

Cô gái xã khủng cũng khẽ “ừ” một tiếng.

Có được đáp án, Vân Thính Chu bước sang cửa bên cạnh chỗ Thẩm Dữ Thanh, nhìn cậu ta một cái, rồi đưa tay chạm vào cánh cửa.

Cánh cửa ở tầng này sạch sẽ hơn nhiều, không rêu xanh, không gỉ sét. Có điều nhiều cửa đều lắp thêm chống trộm, chỉ riêng cửa này lại không.

Quan sát một hồi, cậu vặn thử tay nắm cửa, lắc mạnh vài cái. Trong lòng đã đoán được, ngay lúc Thẩm Dữ Thanh chuẩn bị cạy cửa chống trộm, cậu nghiêng người, dùng vai cùng sức toàn thân húc mạnh vào cánh cửa.

Cùng lúc đó, Tống Bạc Lễ cũng dịch sang, cả hai cùng tung vài cú. Chỉ hai ba lần, cánh cửa đã không chịu nổi, bật tung.

“Oa, tiếc thật.” Tống Bạc Lễ nắm lấy tay nắm cửa, thân mình chắn ngay cửa, nhìn tình cảnh bên trong, cao giọng nói: “Ở đây không có hung thủ.”

Vân Thính Chu cũng đẩy cửa nhìn vào, bên trong không có bóng người. Cậu im lặng hai giây, rồi giữ cửa mở toang, để ai cũng có thể nhìn rõ tình hình bên trong giống như mấy căn trước đó.

Sau đó, cậu quay lại đối diện ánh mắt Tống Bạc Lễ, rồi cả hai không hẹn mà cùng liếc qua Thẩm Dữ Thanh đang ngồi xổm trên đất. Ăn ý, cả hai đi lướt qua, đến chỗ Tiểu thảo và cô gái xã khủng.

Trò cũ vẫn lặp lại: phá cửa, xác nhận không có ai, rồi giữ cửa mở hết cỡ.

“Có thể… có thể là gã đi rồi?” Cô gái xã khủng nuốt khan, nhìn bố cục bên trong, tránh ánh mắt người khác mà đưa ra khả năng.

“Có thể.” Vân Thính Chu không phủ nhận, mà xoay người nhìn Thẩm Dữ Thanh vẫn ngồi đó, bổ sung: “Năm mươi phần trăm, xác suất một nửa.”

“Có thể mở ra không?” Cậu vừa nói, vừa bước về phía tóc đoe, giọng bình thản.

“Có chút khó. Cửa chống trộm này không biết làm từ gì, rất khó cạy.” Thẩm Dữ Thanh giơ tay lau mồ hôi trên mũi rồi lại quệt trên trán. Khi đứng dậy, trước mắt cậu ta tối sầm, vội chống tay lên khung cửa, phát ra tiếng động không nhỏ.

“Xin lỗi, tôi ngồi xổm lâu quá.” Cậu ta thở dài, lại ngẩng đầu nhìn cánh cửa trước mặt, chuẩn bị dùng bạo lực phá.

“Không sao, để Tống Bạc Lễ làm.” Vân Thính Chu đi đến sau lưng tóc đỏ, đặt tay lên vai cậu ta, vỗ vỗ, ra hiệu nghỉ ngơi.

Nhưng Thẩm Dữ Thanh không chịu rời, cố chấp đứng đó, giọng khàn khàn: “Tôi thử lại được không?”

Nghe vậy, Vân Thính Chu hơi nhướng mày, nghiêng người liếc sang Tống Bạc Lễ, thản nhiên cất lời, giọng không lớn không nhỏ nhưng đủ để mọi người đều nghe rõ.