Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 109: nhân vật sắm vai 17 “Ngài vừa gọi đến số không có…”



“Anh là hệ thống.”

Lúc Tống Bạc Lễ nói ra những lời này, ngón tay trỏ còn nhẹ nhàng v**t v* gương mặt Vân Thính Chu, khiến cậu hơi mất tập trung, “Anh là hệ thống, Chu Chu.”

Khi anh nói đến câu thứ hai, giọng nói đã không còn mang theo hơi thở ngữ điệu cảm xúc con người, mà trở nên cứng ngắc lạnh lẽo.

Vân Thính Chu đang nhắm mắt, một lần nữa mở ra thì trước mắt chỉ còn lại một Tống Bạc Lễ. Cậu hơi nghiêng đầu, suy nghĩ hỗn loạn bắt đầu dần dần được sắp xếp rõ ràng.

Khó trách có lúc cậu cảm thấy giọng hệ thống trong phó bản này không giống nhau.

Khó trách người đàn ông đối diện vừa mở miệng, cậu lại nghe ra như chính hệ thống đang nói.

Khó trách lúc cuối cùng Thẩm Dữ Thanh ch·ết còn cố ý nhắc đến Tống Bạc Lễ.

“Ừ.” Cậu nhạt giọng đáp một tiếng, cũng không muốn nói dài dòng.

“Anh muốn tuyên bố trò chơi kết thúc.” Tống Bạc Lễ vừa nói vừa hơi cúi đầu, đặt trán mình lên trán Vân Thính Chu, nhắm mắt lại, động tác nhẹ nhàng cọ cọ.

Vân Thính Chu trợn to mắt, nhìn người đàn ông tới gần, mặc kệ động tác của ạn. Trong khoảnh khắc này đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng, chẳng nghĩ ra được điều gì.

Một lúc lâu sau cậu mới kịp phản ứng, vội vàng đưa tay nắm lấy áo anh, lời nói bật ra nhanh đến gấp gáp: “Đợi một chút…”

Nhưng thật đáng tiếc, ngay khi giọng cậu vang lên, Tống Bạc Lễ đã mở miệng, thanh âm máy móc của hệ thống cùng tiếng anh hòa vào nhau, tạo thành một loại giọng nói quỷ dị.

【Tiến độ phó bản nhân vật sắm vai hiện tại 14%, kiểm tra phát hiện NPC phó bản đã lần lượt biến mất, phó bản này mất đi hiệu lực.】

【Chúc mừng tất cả người chơi còn tồn tại thông quan phó bản nhân vật sắm vai.】

Nói xong những lời này, Tống Bạc Lễ liền tách ra khoảng cách với Vân Thính Chu, bàn tay chuyển l*n đ*nh đầu thiếu niên, xoa xoa, khóe môi cong cong cười. Một lát sau, thân thể anh dần trong suốt, biến mất từng chút từng chút trước mắt mọi người.

“Chúng ta… thông quan rồi?” Cô gái xã khủng ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, đầu óc cô vẫn còn kẹt ở chuyện hệ thống và NPC, thật khó tưởng tượng người chơi lại có thể cùng hệ thống và NPC chơi chung một phó bản, cuối cùng còn tự tay ép NPC biến mất.

Thật quá vớ vẩn.

Tiểu thảo nhìn cô gái một cái, khẽ gật đầu nói: “Thông quan rồi.”

Đáp xong, cô bé đi tới bên Vân Thính Chu, đưa tay kéo góc áo cậu, hơi nâng giọng gọi: “Anh Vân, anh có ổn không?”

Vân Thính Chu cúi đầu, chậm rãi chớp mắt. Giờ phút này cậu cảm thấy đỡ hơn vừa rồi một chút, từ khi Tống Bạc Lễ đưa tay xoa đầu cậu, huyệt Thái Dương và cơn đau đầu cũng biến mất, nhưng đồng thời, cậu lại không thể nhớ nổi bất cứ điều gì liên quan đến phó bản.

“Cũng ổn.” Cậu thở ra một hơi, đưa mắt nhìn quanh, hành lang giờ chỉ còn lại ba người: cậu, Tiểu thảo và cô gái xã khủng.

“Vậy chúng ta bây giờ… phải làm gì?” Cô gái xã khủng mím môi, thấp thỏm nhìn Vân Thính Chu. Đây là lần đầu cô ta vào phó bản, không biết sau khi thông quan sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ có thể dè dặt hỏi.

Vân Thính Chu dừng lại một chút, nhíu mày suy tư, rồi nói: “Có gì đó không đúng, cứ chờ một chút đã.”

Theo lẽ thường ở các phó bản trước, khi hệ thống báo tiến độ đạt một trăm phần trăm, sẽ lập tức đưa bọn họ rời đi, tốc độ rất nhanh, căn bản không có khoảng dừng.

Nhưng bây giờ, NPC phó bản đã ch·ết, hai hệ thống cũng đã biến mất, chỉ còn lại ba người chơi.

Đây là lần đầu tiên Vân Thính Chu gặp phải tình huống như vậy.

Cậu vén tay áo lên tới khuỷu, nhấc chân đi về phía cửa cầu thang, nơi con quái vật máu thịt đang đứng.

Tiểu thảo cùng cô gái xã khủng thấy cậu đi rồi cũng theo sát, hai tiếng bước chân hỗn loạn vang vọng trong hành lang trống rỗng, giống như nhịp trống gõ thẳng vào tim người.

Thực bực bội.

Vân Thính Chu khẽ hừ một tiếng, phun ra một hơi, bước nhanh về phía con quái vật. Đợi cậu và hai cái đuôi nhỏ phía sau đến cửa cầu thang, cậu đưa tay chạm vào quái vật.

“A…” Cô gái xã khủng thấy hành động đó thì hét chói tai, bởi con quái vật kia không hề có mặt mày, chỉ là một khối thân thể máu thịt be bét, bên dưới còn loang lổ một vũng máu.

Vân Thính Chu lại chẳng thèm để ý, ước chừng vị trí trái tim quái vật, mạnh mẽ đâm thẳng bàn tay vào ngực nó, xoay cổ tay về phía bên phải. Chỉ hai giây sau, quái vật lập tức nổ tung.

Máu thịt nhơ nhớp bắn tung tóe lên ba người, gần cửa nhất là Vân Thính Chu nên dính nhiều nhất, nhưng dường như cậu chẳng hề thấy bẩn, mặt không đổi sắc mà lau đi vệt máu trên mặt, sau đó quay đầu nhìn về phía hai người sau lưng.

Tiểu thảo còn tạm ổn, chỉ là sắc mặt trắng bệch, còn cô gái xã khủng thì nghiêm trọng hơn nhiều, cô ta một tay che miệng mũi, một tay ôm ngực, dường như giây tiếp theo liền muốn nôn ra.

“Có thể đi rồi.” Vân Thính Chu quay đầu, nhìn về phía khung cửa đang được ánh sáng từ huyết nhục còn sót lại chiếu sáng, từng điểm từng điểm kết thành một cánh cửa hoàn chỉnh, khe cửa còn rò rỉ ánh sáng mỏng manh.

Cậu không do dự, đưa tay đẩy cửa, nhấc chân bước vào. Thân thể lập tức bị ánh sáng trắng chói lóa bao phủ, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.

Sau khi cậu đi rồi, ánh sáng trong cửa mờ đi nhiều, Tiểu thảo cùng cô gái xã khủng nối tiếp nhau bước vào, cũng biến mất khỏi phó bản. Nhưng ánh sáng trong cửa không còn biến hóa, cánh cửa vẫn mở rộng, không gian rơi vào yên tĩnh.

Ngay giây tiếp theo, một trận gió thổi qua, ánh sáng trắng biến mất, cửa “Phanh” một tiếng đóng lại.

【 Kiểm tra thấy biểu hiện của người chơi trong phó bản này xuất sắc như cũ, xét thấy lần trước người chơi vẫn chưa lựa chọn con đường thứ hai, bởi vậy hiện tại mở ra cho người chơi con đường thứ ba. 】

【 Người chơi có thể lựa chọn một trong ba con đường. Một khi đã chọn sẽ không thể đổi ý, xin người chơi thận trọng. 】

Sau tiếng máy móc lạnh lẽo, trước mắt Vân Thính Chu xuất hiện hai giao diện ánh sáng.

Một khối ánh sáng đỏ, một khối ánh sáng lam.

Đỏ là NPC, Vân Thính Chu chẳng thèm nhìn, trực tiếp hướng sang lam, con đường thứ ba.

Trên đó không có nhiều chữ, chỉ có ba hàng. Hàng đầu là tiêu đề, hàng thứ hai là nội dung, hàng thứ ba là chỗ ký tên, in dấu tay.

Vân Thính Chu ngẩng đầu đọc từ trên xuống dưới, nhướng mày, cảm thấy con đường thứ ba này xuất hiện thật đúng lúc.

【 Thủ tục hệ thống

Người chơi sau khi trở thành hệ thống, có thể tùy ý xuất nhập phó bản, thân phận tự định. Duy nhất không thể phản bội trò chơi, nếu không sẽ tự gánh chịu hậu quả.

Người chơi: 】

Những lời này làm Vân Thính Chu nhớ đến phó bản Hải Thần, con sứa lúc đó — khi dùng thẻ bài có thể biến thành rìu sứa, ở thời khắc mấu chốt còn làm bộ làm tịch. Khi ấy cậu đã cảm thấy con sứa rất giống một người nào đó.

Hiện tại nhìn thấy con đường thứ ba này, trong lòng cậu liền hiểu rõ — nguyên lai con sứa kia đúng là Tống Bạc Lễ.

Cậu đưa tay vuốt nhẹ trên giao diện lam, ánh sáng phản chiếu trong mắt, rồi chậm rãi di tay xuống, đặt ở ô trống sau chữ “Người chơi”. Bàn tay khựng lại, chẳng động đậy.

Thoạt nhìn giống như đang do dự.

Hệ thống dường như cũng nhận ra, vì thế lên tiếng thúc giục.

【 Xin người chơi mau chóng lựa chọn, nếu bỏ lỡ con đường lần này, sẽ không còn mở ra cho ngài nữa. 】

【 Xin thận trọng lựa chọn!! 】

【 Xin thận trọng lựa chọn!! 】

Vân Thính Chu bị tiếng hệ thống đánh thức, thu tay lại, dứt khoát nói nhanh: “Tôi muốn rút thăm.”

【 Xin ký tên! 】

Hệ thống dường như chẳng nghe thấy cậu nói gì, vẫn lo tự mình lặp lại, ông nói gà bà nói vịt.

Vân Thính Chu khẽ nâng mí mắt, nhìn về một khoảng hư không, một lần nữa lặp lại, giọng điệu lạnh lùng: “Tôi nói, tôi muốn rút thăm.”

【…..】

【 Đã nhận được lựa chọn của người chơi, rút thăm hôm nay đang cập nhật, lần này không có khen thưởng. 】

Hệ thống nói xong đâu ra đó, lập tức đưa cậu ra khỏi khoảng không phòng trống.

Keo kiệt.

Mang thù.

Vân Thính Chu khẽ hừ một tiếng, chẳng hiểu hệ thống này được chọn thế nào. Hiện tại cộng cả hai lần đều không được rút thăm, mà trước đó tất cả thẻ rút cậu đều đưa cho Tiểu thảo, bây giờ trên người ngay cả một tấm thẻ cũng không có.

Đừng nói thẻ cấp S, ngay cả thẻ cấp D cậu cũng chẳng còn.

Cậu để mặc ý thức mình rơi vào vực sâu, quá trình bị kéo ra ngoài cậu cảm nhận rõ mồn một, sau cơn choáng váng đã quay về căn phòng của mình.

Nhưng Vân Thính Chu không mở mắt, cũng không cử động. Cậu ngồi dựa vào ghế máy tính, bất động, nếu không nhờ màn hình máy tính còn phản chiếu ánh sáng thì lúc này cậu đã hoàn toàn bị bóng tối bao phủ.

Không biết bao lâu trôi qua, mười phút, ba mươi phút hay lâu hơn, trong phòng vang lên tiếng chuông điện thoại.

“Đinh linh linh!”

Chói tai như thúc mạng.

Vân Thính Chu mở mắt, ngón tay buông lơi mệt mỏi, lắc lư nhè nhẹ. Ba mươi giây sau, chuông dừng lại, cậu cũng động đậy, đứng lên khỏi ghế, không bật đèn mà đi thẳng vào phòng ngủ.

Trong bóng tối, cậu mò đến tủ đầu giường, lục lấy di động. Vừa cầm lên, màn hình lại sáng lóa, ánh sáng trắng đập vào khiến cậu phải nheo mắt.

Trước tiên hiện ra là cuộc gọi vừa rồi, không có ghi chú, không rõ là ai. Khi cậu định bấm gọi lại thì điện thoại đã tự ngắt.

Giờ hiển thị trong mắt cậu: hai giờ ba mươi sáu phút.

Thì ra chỉ mới qua ba mươi phút.

Đầu óc hỗn loạn thôi thúc cậu đi nghỉ ngay, nhưng lý trí lại không cho phép.

Vân Thính Chu hít sâu một hơi, bấm gọi lại số vừa rồi. Sau hai tiếng chuông, trong ống nghe truyền đến giọng nữ máy móc:

“Số ngài vừa gọi đến không tồn tại”

Lời này khiến cậu lập tức tỉnh táo, đôi mắt bừng mở. Cậu xoay người ôm di động đi ra phòng khách, đặt nó xuống bàn máy tính, rồi một mình đi vào nhà vệ sinh.

Vân Thính Chu mở vòi nước, hứng nước lạnh vào lòng bàn tay. Trước kia nước máy buổi tối còn hơi ấm, hôm nay lạnh thấu xương, nhưng cậu không để ý, cụp mắt hắt mạnh lên mặt. Sau ba lần, cậu hoàn toàn tỉnh táo.

Mang đầu óc sáng suốt quay về trước máy tính, lúc này cậu có quá nhiều thông tin tạp loạn cần được sắp xếp.

Có thể xác định rằng, Thẩm Dữ Thanh và Tống Bạc Lễ vào phó bản sớm hơn cậu, hơn nữa năng lực của họ rất mạnh, ít nhất so với những người khác thì vượt xa.

Trong phó bản nhân vật sắm vai, câu “tôi muốn chết rực rỡ vào lúc này” hẳn là chỉ Thẩm Dữ Thanh, nhưng mục đích chịu chết thì chưa rõ.

Cậu không nghĩ Thẩm Dữ Thanh vì bị đoán ra là hung thủ mà chọn đi tìm chết. Dù sao cũng là NPC, chắc chắn trong tay phải có con bài tẩy. Vì vậy hành động của tóc đỏ kia nhất định là muốn truyền lại một tin tức nào đó.

Nhưng truyền tin gì, và truyền cho ai?

Còn Tống Bạc Lễ, Vân Thính Chu cảm thấy anh không chỉ đơn giản là hệ thống, nhất định còn có thân phận khác. Nếu không, vì sao anh lại rơi vào cùng một phó bản với cậu nhiều lần, trên người cậu cũng chẳng hề có máy định vị.

Chẳng lẽ thật như lời anh nói, là vừa gặp đã yêu, cứ bám riết muốn theo đuổi cậu?

Ý niệm này vừa lóe lên đã bị Vân Thính Chu lập tức phủ quyết. Quá hoang đường, Tống Bạc Lễ tuyệt đối không phải loại người làm mấy chuyện nực cười này.

Nước từ trên mặt cậu lăn xuống cổ áo, lạnh lẽo khiến cậu rùng mình.

Cậu đưa tay chạm chuột, mở phát sóng trực tiếp trò chơi kinh dị, nhớ lại những phó bản đã trải qua, chợt nhận ra tất cả những phó bản đó và những con người trong đó đều có một điểm chung.