Lão Công Của Ta Là Một Tên “Trà Xanh Xinh Đẹp”

Chương 97: Nhân Vật Sắm Vai 5 “Buổi tối cậu ngủ được sao?”



Theo tiếng kêu “Ai u” vọng đến, mọi người nhìn lại thì thấy một cái đầu tóc đỏ rực, người nọ chống tay vào vách tường, lết từ phía cầu thang chậm rì rì đi tới, vừa đi vừa rên.

Thẩm Dữ Thanh tiến gần, vừa nhìn rõ mấy người trước mặt, ánh mắt liền dừng ở thiếu niên tóc xanh, cậu ta nhướng mày, miệng mấp máy vài lần, cuối cùng nặn ra được một chữ: “Nha!”

Thiếu niên tóc xanh bị dọa sợ, lùi về sau hai bước, không để ý khoảng cách, va thẳng vào vách tường. Hai tay cậu ta đưa lên, chặn trước người như muốn ngăn tóc đỏ đang hiện ra trước mắt.

Còn gã xăm trổ thì đã bị mấy câu nói kia quấn trong đầu, vốn đã tức giận, lần này lửa càng bùng lớn. Gã ôm lấy cánh tay, nghiêng người hung hăng nhìn về phía Thẩm Dữ Thanh, gằn giọng: “Cái loại quái gở như mày chui từ đâu ra?”

“Có một thằng tóc xanh lề đường. Đã thế mày còn nhuộm đỏ, định làm cái đèn tín hiệu à?”

“Di?” Thẩm Dữ Thanh nghe vậy chẳng những không giận mà còn vui, cậu ta giơ ngón tay chỉ vào mình, rồi chỉ vào thiếu niên tóc xanh, cười nói: “Hai chúng ta thật sự giống quá gở sao?”

Lần này chưa đợi gã xăm trổ mở miệng, thiếu niên tóc xanh đã vội chen vào, cứng cổ, nói nhanh: “Là mày, mày mới là quái gở.”

“A, được thôi.” Thẩm Dữ Thanh nhún vai, đôi mắt sáng rỡ nhìn thẳng gã xăm trổ, nghiêm túc hỏi: “Thật sự tôi giống lắm sao?”

“… Giống, trên đời này chẳng ai giống hơn mày được, được chưa?”

“Được.”

Gã xăm trổ bị đánh choáng, giờ đầu óc toàn “quái gở, tóc đỏ, tóc xanh”, chuyện định mắng thằng tóc xanh cũng quên sạch, chỉ hằm hằm muốn quay lưng bỏ đi, không muốn ở lại thêm một khắc.

“Nói xong rồi?” Tống Bạc Lễ cảm giác eo mình bị ai đó chống tay, liếc mắt nhìn sang Thẩm Dữ Thanh, giọng đơn giản hỏi.

Thẩm Dữ Thanh gật đầu, tỏ ý mình đã xong.

Vân Thính Chu thấy vậy, trong lòng lóe lên ý tưởng, liền quay sang gã xăm trổ và thiếu niên tóc xanh, đẩy bầu không khí căng thẳng lên: “Hai người tiếp tục đi.”

“Khoan khoan khoan…”

Thiếu niên tóc xanh phản ứng rất nhanh. Cậu ta luôn lo sơk sẽ bị đánh cho một trận, cho nên bất cứ lời nói hay động tác nào của cậu ta đều căng thẳng để ý. Vừa nghe Vân Thính Chu nói vậy, cậu ta liền hiểu ý, để không bị ăn đòn, cậu ta buộc phải giành nói trước.

“Tôi với anh cùng một lượt tới phó bản này, chỉ là tôi vẫn luôn bị nhốt trong phòng, ra không được.” Cậu ta mím môi, mặt lộ vẻ tuyệt vọng. “Tôi thử rất nhiều lần, cửa chính không mở ra được. Mãi đến hôm nay nghe thấy có người gõ cửa bên ngoài, tôi mới ôm tâm trạng thử một lần… không ngờ lại mở được.”

“Vậy làm sao cậu biết tôi và cậu là cùng một lượt vào?” Gã xăm trổ hằm hằm nhìn cậu ta, hỏi một câu không hề ăn khớp với lời cậu ta vừa nói.

Câu hỏi này khiến ngay cả Vân Thính Chu cũng phải liếc sang, quả thật rất hay. Tầng này cách âm cực tốt, điều kiện hoàn thiện, nếu theo lời thiếu niên tóc xanh, từ ngày đầu đã bị nhốt trong phòng, thì cậu ta không thể ra, cũng không nghe được gì. Vậy làm sao cậu ta biết mình với gã xăm trổ cùng một thời điểm vào phó bản?

Thiếu niên tóc xanh nghe xong, nuốt khan, ngậm chặt miệng, rõ ràng không muốn nói thêm. Nhưng từng động tác nhỏ và biểu cảm trên mặt đều để lộ sự căng thẳng trong lòng.

“Aiz.” Thẩm Dữ Thanh không biết từ lúc nào đã dựa lên tường, sát ngay cạnh cậu ta. Khi thấy cậu ta nhắm mắt, cậu liền lặng lẽ dịch thêm vài bước, áp sát bên người, giọng nhỏ nhưng rõ ràng: “Cậu nói với anh đi, anh và cậu đều cùng một đức hạnh.”

Thiếu niên tóc xanh hoảng hồn, mở choàng mắt. Cậu ta định né sang bên phải, nhưng phát hiện Vân Thính Chu và Tống Bạc Lễ đã đứng chắn, đường lui bị bịt kín.

“Không, tôi với anh đâu có cùng đức hạnh gì.” Bất đắc dĩ, cậu ta đành đáp bừa một câu cho qua.

Nếu là người khác thì thôi, chắc chắn không dây dưa thêm, nhưng khổ nỗi người này lại là Thẩm Dữ Thanh.

Thẩm Dữ Thanh chớp mắt, cười tủm tỉm, hỏi vặn lại: “Sao lại không? Cậu có khuyên mày, anh cũng có. Cậu đeo khuyên tai, anh cũng đeo. Cậu nhuộm xanh, anh nhuộm đỏ. Không phải chứng minh chúng ta có duyên sao?”

Cậu ta càng nói càng hứng, trên dưới quét mắt đánh giá, giọng lanh lảnh còn định nói thêm vài câu, nhưng khi vô tình lia mắt về phía sau, lại đối diện với hai ánh mắt nặng nề. Trong nháy mắt, cậu ta rụt lại, hắng giọng: “Cậu thấy sao?”

“Có duyên…” Thiếu niên tóc xanh bị cả đống lời quấn lấy, theo dòng suy nghĩ của Thẩm Dữ Thanh mà gật đầu, ngập ngừng giải thích: “Trên cửa có mắt mèo… tôi nhìn thấy qua đó.”

“Thời điểm nào?” Vân Thính Chu không cần mấy lời lằng nhằng khác, cậu muốn biết tại sao thiếu niên tóc xanh lại chuẩn xác biết mình với gã xăm trổ thuộc cùng một tuyến thời gian, chứ không phải cậu ta tới sau, thay thế người vốn có — tu hú chiếm tổ.

Dù cậu vừa chứng thực phỏng đoán, nhưng vẫn chưa thể khẳng định hoàn toàn. Suy cho cùng, khả năng có người giết người cũ để chiếm chỗ là hoàn toàn có thể xảy ra.

“Cậu đã dán mắt vào mắt mèo ngay từ lúc đầu, phát hiện không mở được cửa, rồi cứ thế canh chừng chờ người khác xuất hiện?” Cậu sợ thiếu niên tóc xanh không hiểu, nên thêm vài lời cho rõ.

“Đúng, đúng vậy.” Thiếu niên tóc xanh nghe lời, thừa nhận hành vi của mình. Giọng nói lộn xộn, gấp gáp: “Tôi thấy anh ta. Vì thời gian không cố định, nên ngày nào tôi cũng canh. Cho nên, chắc chắn chúng ta cùng một lượt.”

“Ừm.” Vân Thính Chu gật đầu, tỏ ý mình đã biết.

Hiện tại duy nhất có thể khẳng định chính là thiếu niên tóc xanh gần như không nói dối. Trạng thái tinh thần của cậu ta yếu hơn nhiều so với gã xăm trổ từng định gi·ết người, trong tình huống như vậy rất khó để bịa đặt ra một câu chuyện phức tạp mà không sơ hở.

“Vậy tại sao cửa phòng chúng tôi lại mở được?” Gã xăm trổ trầm ngâm nghe xong, rơi vào suy tư, nghĩ mãi không ra, đành hỏi.

Vân Thính Chu nghe vậy quay đầu nhìn gã, ánh mắt dừng lại gương mặt rồi lướt xuống cánh tay gãy, sau đó kéo nhẹ quần áo người bên cạnh, cùng Tống Bạc Lễ bước tới gần, đứng trước mặt anh ta.

“Muốn biết sao?” Cậu nhàn nhạt hỏi, giọng điệu như thể chẳng quan tâm gã có đáp lại hay không, rồi bổ sung thêm: “Cho chúng tôi vào phòng anh, sẽ có câu trả lời.”

Gã xăm trổ ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn hai người, một lúc lâu sau mới nói: “Được, nhưng chỉ cho hai người.”

Nói rồi anh giơ tay trái chỉ vào Vân Thính Chu, lại chỉ sang Tống Bạc Lễ.

“Dẫn đường.” Vân Thính Chu không nói thêm câu dư thừa, ngẩng cằm ra hiệu.

Bọn họ đi xuyên qua hành lang, dừng trước một cánh cửa. Gã xăm trổ đặt tay lên nắm cửa, ngay khi chuẩn bị mở thì quay lại nhìn hai người, ánh mắt như giấu kín điều gì, rồi dẫn họ vào phòng.

Vân Thính Chu vẫn nắm hờ mép áo Tống Bạc Lễ, không dùng nhiều lực, chỉ miễn cưỡng kéo nhẹ, nhưng người đàn ông kia vẫn ngoan ngoãn theo sau, bước vào cửa cùng cậu.

Khi cả ba đã vào trong, gã xăm trổ dựa vào cửa, kéo chốt lại, ngăn cách bốn ánh mắt nóng rực còn dõi theo bên ngoài.

“Các người muốn xem gì?” Gã hỏi, rồi chẳng thèm quan tâm khách khứa nữa, thẳng tiến đến ghế sô pha, ngồi xuống, bật một lon bia. Chất lỏng lạnh buốt, cay nồng chảy xuống cổ họng khiến hắn sặc hai tiếng.

“Phòng của anh lúc nào cũng thế này sao?” Vân Thính Chu không trả lời thẳng, mà quét mắt khắp bố cục trong phòng, càng nhìn mày càng nhíu chặt.

“Ừ.”

“Buổi tối anh ngủ được không?” Vân Thính Chu lựa lời, cố gắng không chọc đến tinh thần đối phương, nhẹ nhàng hỏi.

Gã xăm trổ cúi mắt, giấu đi biểu cảm, vài giây sau vẫn không trả lời, chỉ cắm cúi uống bia. Đến khi ngửa cổ tu một ngụm lớn xong, gã mới ngẩng đầu, giọng khàn đặc: “Ý cậu là gì? Hỏi tôi ngủ được không là sao?”

Âm thanh của gã chẳng rõ do men rượu hay do tâm trạng, nghe sền sệt, khó lọt tai.

Tống Bạc Lễ tiến lên một bước, đặt tay lên vai Vân Thính Chu, hít sâu rồi tiếp lời: “Mỗi ngày đối diện với xương cốt, th·i th·ể mục rữa trong phòng, anh ngủ được sao?”

“Cái… Cái gì?”

Gã xăm trổ cứng đờ, hơi thở nghẹn lại, cổ quay cứng nhắc theo ánh mắt Tống Bạc Lễ, nhìn xuống mặt đất.

Gã nhớ rõ nơi đó vốn là để vật tư cướp được từ tầng khác, đủ ăn mấy ngày. Chính mắt gã đã thấy. Nhưng bây giờ nhìn lại, chỉ còn một th·i th·ể biến dạng nằm ngửa, mặt mũi thối rữa.

Trứng gà, cá, thịt, rau dưa… tất cả đã biến mất, thay bằng những th·i th·ể thối rữa. Có cái còn lâu ngày đến mức giòi bọ bò lổm ngổm.

Ghê tởm đến buồn nôn.

Càng nhìn, mày gã càng nhíu chặt, cuối cùng không nhịn được muốn nôn, song không cách nào làm được, đành vội vàng với lấy bia. Nhưng ngay khi vừa cầm lên, một giọng nam lại vang bên tai.

Vân Thính Chu vẫn quan sát sắc mặt gã từ đầu đến cuối, tự nhiên cũng nhận ra ý định muốn uống bia. Cậu khẽ hừ: “Anh nhìn cho kỹ xem trong tay mình đang cầm cái gì.”

Gã xăm trổ cúi đầu nhìn, suýt nữa hồn bay phách tán.

Lon bia lạnh lẽo đã biến thành một chiếc ly pha lê đỏ tươi, bên trong đặc sệt máu, lẫn cả nhãn cầu.

Các loại thứ ghê rợn trộn lẫn vào nhau, nhớp nháp đến mức nghĩ thôi cũng đủ muốn nôn.

“Cái… cái gì thế này…”

Gã run rẩy buông tay, ly pha lê rơi xuống đất vỡ tan, thứ bên trong văng khắp sàn, làm căn phòng vốn đã bẩn thỉu càng thêm ô uế.

“Không… Không thể nào…”

Trong khi gã còn đang choáng váng, Vân Thính Chu đã xoay người đến cửa, đặt tay lên nắm cửa định mở. Nhưng lạ thay, cho dù cậu dùng bao nhiêu sức, cánh cửa vẫn chẳng nhúc nhích.

Cậu im lặng quay đầu nhìn Tống Bạc Lễ.

Tống Bạc Lễ tiếp nhận ánh mắt ấy, đi tới thay cậu thử mở, kết quả vẫn như vậy.

“Mật mã mở cửa nhà anh là gì?”