Lão Tổ Quét Nhầm Chồng

Chương 11



CHƯƠNG 6: MÀN "QUAY XE" LẬP QUYỀN NHÂN QUẢ

Sáng sớm tại Penthouse Cyber-Huyền Học.

Tôi ngồi trước màn hình hệ thống ẩn, lướt qua hàng loạt biểu đồ năng lượng tích lũy suốt nhiều ngày qua.

Những hiện tượng kỳ lạ xảy ra xung quanh Phó Ly xuất hiện ngày càng dày đặc với tần suất không tưởng.

Dù các chỉ số toán học hiện tại chưa đủ để đưa ra kết luận cuối cùng, nhưng tôi đã có quyết định của riêng mình.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Tôi sẽ giảm bớt thời gian ở cạnh Cố Thành.

Đồ tôn đứng bên cạnh, sắc mặt có chút lo lắng, khẽ ho một tiếng rồi rụt rè nhắc nhở:

“Lão Tổ, con nghĩ người nên cẩn trọng một chút. Hệ thống AI của App vẫn chưa sửa được dứt điểm cái sai số cực đại kia.”

Tôi không quay đầu lại, nhàn nhạt lên tiếng:

“Thuật toán có thể bị nhiễu bởi các bước sóng phàm trần, nhưng trực giác và nhân quả thực tế thì không biết nói dối.”

“Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi.”

Tôi đứng dậy, sắp xếp lại toàn bộ các pháp khí cất trong hộp gỗ cổ, chuẩn bị đến Cố Thị để hoàn tất những việc còn dang dở.

Tôi mang theo toàn bộ những vật phẩm phong thủy đã đặt tại văn phòng Chủ tịch mấy ngày trước, bao gồm cả ba đồng tiền xu cổ thượng cổ dưới t.h.ả.m.

Đồ tôn nhìn thấy nhưng không dám mở miệng hỏi rõ mục đích thực sự của tôi.

Tôi bước ra khỏi Penthouse, bước thẳng lên chiếc xe đang chờ sẵn.

Lập trường của tôi đã chính thức thay đổi, tâm điểm của trận cờ vạn năm này không còn nằm trên người vị tổng tài kia nữa.

Tại văn phòng Chủ tịch tập đoàn Cố Thị.

Cố Thành đang đứng bên bàn làm việc, ngón tay xoay nhẹ một chiếc hộp nhung màu đen tuyền sang trọng.

Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương khổng lồ được cắt gọt tinh xảo dưới ánh đèn.

Hắn không có ý định cầu hôn, hắn chỉ muốn dùng thứ này để bày tỏ lòng mình, chính thức theo đuổi tôi một cách nghiêm túc.

Thấy tôi bước vào, Cố Thành cất chiếc hộp đi, hít một hơi sâu rồi chậm rãi tiến lại gần.

“Nhan Tầm Cơ, tôi muốn em trở thành người quan trọng nhất bên cạnh tôi, không phải với tư cách một cố vấn phong thủy.”

Giọng hắn trầm thấp, lần đầu tiên rũ bỏ hoàn toàn vẻ kiêu ngạo, tàn nhẫn thường ngày của một vị tài phiệt thượng lưu.

Hắn thừa nhận bản thân đã thay đổi rất nhiều kể từ ngày tôi xuất hiện và cứu hắn khỏi cõi c.h.ế.t.

Ánh mắt hắn nhìn tôi tràn đầy sự mong đợi, xen lẫn một tia căng thẳng ngầm khó giấu.

Không gian rộng lớn của văn phòng Chủ tịch đột ngột trở nên yên lặng đến đáng sợ.

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, thần sắc không một chút phập phồng, chậm rãi giơ tay đẩy chiếc hộp nhung trở lại phía hắn.

“Cố tổng, cảm ơn sự chân thành của anh, nhưng tôi phải từ chối.” Thanh âm của tôi lạnh nhạt như sương tuyết.

“Giữa tôi và anh từ đầu đến cuối chỉ là quan hệ hợp tác nhân quả, tôi không muốn anh sinh ra những hiểu lầm không đáng có.”

Cố Thành nghe xong, toàn thân cứng đờ tại chỗ, gương mặt tuấn tú lập tức trở nên trắng bệch.

Hắn đứng c.h.ế.t lặng, đôi mắt trợn tròn nhìn tôi, dường như không thể tin nổi bản thân lại bị từ chối thẳng thừng như vậy.

Hắn cố nén dòng cảm xúc đang cuồn cuộn dâng trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c, các đốt ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức phát ra tiếng kêu răng rắc.

Tôi không để ý đến biểu cảm đau khổ của hắn, khẽ gật đầu chào rồi quay người bước ra khu vực bày trí phong thủy của tòa nhà.

Tôi đi qua từng góc phòng, thản nhiên thu hồi lại từng chiếc bùa hộ mệnh và pháp khí nhỏ đã bố trí trước đó.

Tôi dùng linh lực nhẹ nhàng xóa bỏ kết giới bảo hộ vô hình bao quanh văn phòng Cố Thị.

Tôi không phá hoại bố cục phong thủy sẵn có của họ, chỉ là triệt để kết thúc đoạn nhân quả ngắn ngủi giữa mình và Cố Thành.

Luồng linh lực mát rượi từng bước một rút sạch khỏi tòa nhà cao tầng, tan biến vào hư không Mạt Pháp.

Các nhân viên và thư ký đi qua đi lại bên ngoài hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi vô hình này.

Tôi nhìn lại văn phòng Chủ tịch một lần cuối cùng, khẽ thở dài một tiếng trong lòng rồi lặng lẽ rời đi theo lối thang máy.

Giai đoạn bảo vệ toàn diện dành cho cái vỏ chứa hồn phách mang tên Cố Thành chính thức khép lại tại đây.

Hai ngày sau tại tập đoàn Cố Thị.

Bố cục vận khí tối cao bị thu hồi lập tức tạo ra những phản ứng sinh học logic trong chuỗi vận hành kinh doanh của công ty.

Một vài hợp đồng liên kết nhỏ vốn đã định ngày ký kết bỗng nhiên gặp trục trặc kỹ thuật từ phía đối tác.

Các đại diện thương mại bất ngờ thay đổi lịch hẹn vào phút ch.ót, tiến độ triển khai của một dự án ngoại ô bị chậm lại một nhịp.

Hệ thống máy chủ trung tâm của tòa nhà xuất hiện vài lỗi sụt áp nhẹ, khiến các kỹ sư phải bận rộn xử lý suốt hai tiếng đồng hồ.

Những sự cố này hoàn toàn không gây ra bất kỳ thiệt hại tài chính lớn nào cho Cố Thị, nhưng nhịp điệu mượt mà, may mắn nghịch thiên trước đây đã biến mất.

Thư ký Lâm đứng báo cáo tình hình, mồ hôi rịn ra trên trán, nhỏ giọng giải thích:

“Chủ tịch, có lẽ chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên của thị trường trong tuần này thôi ạ.”

Cố Thành ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt u thâm nhìn vào khoảng trống nơi chiếc bàn phong thủy từng dịch chuyển.

Hắn nhớ đến hình ảnh tôi lạnh lùng thu hồi pháp khí hai ngày trước, lòng bàn tay hắn siết c.h.ặ.t, nội tâm bắt đầu d.a.o động kịch liệt.

Hắn vẫn không tin vào chuyện thần tiên ma quỷ, nhưng sự biến mất của tôi và những rắc rối liên tiếp này rõ ràng tuân theo một quy luật nhân quả đáng sợ.

Tại trường đại học bách khoa thành phố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi tiếp tục xuất hiện tại khu nhà nghiên cứu với danh nghĩa đại diện quỹ đầu tư công nghệ của Cyber-Huyền Học.

Phó Ly dẫn tôi đi dọc theo hành lang phòng thí nghiệm lượng t.ử, trên người vẫn mặc chiếc áo blouse trắng chỉnh tề, thanh lãnh.

Chúng tôi trò chuyện ngắn về tiến độ giải ngân của đề án năng lượng mới mà Cố Thị đang đồng tài trợ.

Đang đi, Phó Ly bỗng khựng lại bước chân, đôi mắt sau gọng kính cận nhìn thẳng vào tôi, chủ động lên tiếng hỏi:

“Nhan tiểu thư, sự cố mất điện trong thang máy hôm trước... cô có thể giải thích bằng góc độ từ trường sinh học được không?”

Tôi khẽ mỉm cười, không trả lời trực tiếp câu hỏi mang tính chất vấn khoa học của anh, chỉ nhàn nhạt hỏi ngược lại:

“Giáo sư Phó, vậy anh giải thích thế nào về những lần vận xui liên tiếp biến mất mỗi khi tôi xuất hiện ở gần anh?”

Hai người đứng đối diện nhau giữa hành lang vắng, tiếp tục nổ ra một cuộc tranh luận sắc bén giữa thế giới quan huyền học và khoa học hiện đại.

Không một ai có thể thuyết phục được đối phương bằng lý thuyết của mình, nhưng trong ánh mắt của cả hai đã không còn sự đề phòng, bài xích như những ngày đầu tiên.

Họ bắt đầu tôn trọng lập trường tư duy đối lập của đối phương, bầu không khí ngột ngạt thường ngày trở nên nhẹ nhàng, tự nhiên hơn hẳn.

Mối quan hệ giữa tôi và chàng giáo sư cấm d.ụ.c đang âm thầm tiến thêm một bước tiến triển quan trọng.

Tại văn phòng Chủ tịch tập đoàn Cố Thị.

Thư ký Lâm vội vàng đẩy cửa bước vào, cúi đầu báo cáo một tin tức mới nhận được từ phòng đối ngoại:

“Chủ tịch, phía trường đại học báo về, hôm nay Nhan cố vấn lại đến phòng thí nghiệm để gặp riêng Giáo sư Phó Ly.”

Cố Thành nghe xong, toàn thân bất động, im lặng suốt một vạn năm dường như đang cô đọng trong ánh mắt hắn.

Hắn nhớ lại thái độ lạnh lùng, tuyệt tình của tôi khi trả lại chiếc nhẫn kim cương, đối lập hoàn toàn với sự chủ động tiếp cận của tôi dành cho Phó Ly.

Một luồng suy nghĩ sai lệch hoàn toàn chiếm lấy đại não của hắn, hắn đinh ninh rằng chính tên giáo sư mọt sách kia đã dùng những lý thuyết khoa học quái dị để mê hoặc đầu óc tôi.

Mảnh hồn phách mang tên “Tình” trong n.g.ự.c hắn cảm ứng được sự khủng hoảng của việc mất đi người thương, lập tức khuếch đại cơn ghen tuông lên mức cực hạn.

Cố Thành đập mạnh tay xuống bàn, lần đầu tiên mất đi sự điềm tĩnh cần có của một nhà tài phiệt, trong mắt hiện lên tia m.á.u đỏ rực.

“Phó Ly... anh dám dùng thủ đoạn sau lưng tôi sao?” Hắn nghiến răng ken két, giọng nói run lên vì tức giận.

Hắn dứt khoát đứng dậy, gọi ban quản lý dự án tối cao của tập đoàn vào phòng họp gấp.

Một giờ sau, tại phòng họp lớn của Cố Thị.

Cố Thành ngồi ở vị trí trung tâm, sắc mặt lạnh lùng đưa ra một quyết định kinh doanh mang tính chất ép buộc:

“Toàn bộ quỹ tài trợ dành cho dự án năng lượng lượng t.ử của Viện khoa học bách khoa sẽ bị tạm dừng giải ngân để tiến hành rà soát lại hồ sơ năng lực.”

Bề ngoài, đây là một quyết định rà soát rủi ro tài chính hoàn toàn hợp pháp và bình thường của một nhà đầu tư lớn trên thương trường.

Nhưng thực chất, bất kỳ ai trong ban giám đốc cũng hiểu Cố tổng đang muốn dùng quyền lực của đồng tiền để bóp nghẹt phòng thí nghiệm của Phó Ly.

Lệnh đóng băng tài khoản có hiệu lực ngay lập tức trong vòng ba nốt nhạc, không cho phía nhà trường một cơ hội giải trình.

Tin tức chấn động này nhanh ch.óng lan truyền với tốc độ ch.óng mặt, truyền thẳng đến khu nhà nghiên cứu của trường đại học.

Tại phòng thí nghiệm lượng t.ử.

Các trợ lý và đồng nghiệp trưởng khoa hớt hải chạy vào, sắc mặt hoảng loạn thông báo về lệnh dừng tài trợ đột ngột từ phía Cố Thị.

“Giáo sư Phó, tài khoản nghiên cứu bị khóa rồi, một số hạng mục mua sắm linh kiện máy móc buộc phải dừng lại ngay lập tức!”

Phó Ly nghe xong tin dữ, sắc mặt vẫn duy trì vẻ thanh lãnh như sương tuyết, không một chút oán trách hay hoang mang.

Hắn đặt tập tài liệu xuống, bình tĩnh an ủi các sinh viên của mình:

“Không sao, mọi người cứ tiếp tục xử lý các phần dữ liệu lý thuyết trước, tôi sẽ tìm phương án tài chính dự phòng từ các quỹ quốc tế khác.”

Anh bắt đầu ngồi vào bàn, tỉ mẩn điều chỉnh lại toàn bộ kế hoạch nghiên cứu để giảm thiểu tối đa thiệt hại cho sinh viên phàm phần.

Thái độ điềm tĩnh, đầy trách nhiệm và nhân cách cao khiết của anh trong nghịch cảnh khiến toàn bộ nhân viên phòng thí nghiệm đều phải kính phục từ tận đáy lòng.

Tôi đứng ẩn hình ở một góc khuất trong phòng, âm thầm chứng kiến toàn bộ quá trình xử lý khủng hoảng của anh.

Phẩm chất của Thiên Kiếm Tôn vạn năm trước một lần nữa được chứng minh rõ mồn một qua hành động của anh, khiến tôi càng thêm đ.á.n.h giá cao vị giáo sư này.

Nhưng quy luật Mạt Pháp nhắc nhở tôi chưa được phép can thiệp bằng linh lực lúc này, tôi cần để nhân quả tự vận hành đến điểm bùng nổ.

Đêm muộn, tại căn phòng penthouse của Cyber-Huyền Học.

Tôi ngồi một mình bên cửa kính sát đất, nhìn ra khoảng không xám xịt của thành phố hiện đại.

Nhân quả giữa ba người chúng tôi đã hoàn toàn chệch hướng kể từ khoảnh khắc tôi đặt chân vào phòng thí nghiệm của Phó Ly.

Tôi biết Cố Thành chỉ là một người phàm vô tội bị mảnh hồn phách “Tình” và “Khí” chi phối cảm xúc, tôi không muốn hắn trở thành vật tế thần trong trận chiến này.

Tôi phải nhanh ch.óng tìm ra sự thật về cơ chế phân hóa thần hồn trước khi sự ghen tuông của hắn làm mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát của luật pháp hiện đại.

“Tít.”

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại mới trên bàn bỗng vang lên một tiếng thông báo từ hệ thống AI của Cyber-Huyền Học.

Màn hình hiển thị một dòng lệnh phân tích hoàn toàn mới do thuật toán tự động cập nhật từ Big Data:

[HỆ THỐNG PHÁT HIỆN: XUẤT HIỆN QUY LUẬT CỘNG HƯỞNG LINH HỒN MỚI... MỨC ĐỘ TƯƠNG THÍCH GIỮA NHAN TẦM CƠ VÀ MỤC TIÊU CHƯA XÁC ĐỊNH: 47%... ĐANG TIẾP TỤC TĂNG TRƯỞNG THEO THỜI GIAN TIẾP XÚC]

Tôi nhìn chằm chằm vào con số 47% đang nhấp nháy màu đỏ rực trên màn hình rất lâu, ngón tay khẽ siết c.h.ặ.t lại.

Hệ thống công nghệ không hiển thị tên của Phó Ly, nhưng đồ thị sóng năng lượng hoàn toàn trùng khớp với bước sóng của anh trong thang máy hôm trước.

Niềm tin vào cái kết luận từ chương 1 của tôi đã chính thức sụp đổ hoàn toàn, một giai đoạn mới của hành trình vạn năm chính thức bắt đầu.

Tôi biết mình không thể tiếp tục ngồi chờ dữ liệu từ máy tính nữa, ngày mai tôi sẽ chủ động ra tay giúp Phó Ly giải quyết khủng hoảng tài chính của phòng thí nghiệm, dùng danh nghĩa Cyber-Huyền Học để vả mặt quyết định của Cố Thành.