CHƯƠNG 10: ĐÊM HOẠT ĐẢO – THẦN HỒN CỘNG HƯỞNG
Khu khảo cổ trên đảo biệt lập, chiều muộn.
Các khối đá cổ xưa rêu phong nằm ngổn ngang giữa những lùm cây rậm rạp.
Đội khảo sát của Viện khoa học bách khoa đang tỉ mẩn dùng chổi cọ dọn dẹp lớp đất cát bên trên bề mặt một bức tường đổ nát.
Phó Ly cầm máy quét phổ quang, đi tới đi lui quanh khu vực trung tâm để rà soát mật độ từ trường địa chất.
Tôi đứng tựa lưng vào một thân cây đại thụ gần đó, khẽ nhắm hai mắt lại.
Linh giác Đại Lão của tôi đột ngột bắt được một luồng tà khí âm hàn, quỷ dị quấn quýt quanh những tán lá.
Tôi ra hiệu cho đồ tôn dẫn các sinh viên phàm nhân kiểm tra các phiến đá phía Tây, còn bản thân tôi lướt nhanh về phía thung lũng đá hướng Đông.
Trong góc khuất tăm tối của khu rừng, gã tà tu đầu sỏ đang đứng sau một khe đá lớn, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma trắc ẩn nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Phó Ly.
Hắn khẽ đảo ngược một chiếc bình gốm chu sa đen tuyền, kích hoạt một đạo cạm bẫy trận pháp Độc Hồn Tỏa Linh ẩn hình dưới t.h.ả.m cỏ.
Một làn khói độc không màu không mùi, chỉ nhắm vào những kẻ mang thần hồn khiếm khuyết, từ từ len lỏi khắp không khí.
Phó Ly đang điều chỉnh tiêu cự máy quét bỗng khựng lại, anh đưa tay lên che miệng ho khẽ hai tiếng.
“Chắc chỉ là do cảm nắng.” Anh tự lẩm bẩm, lý trí khoa học khiến anh phớt lờ cơn choáng váng nhẹ ở thái dương, tiếp tục cúi đầu ghi chép số liệu lượng t.ử.
Hắn không hề biết bản thân đã rơi vào tầm ngắm của một thế lực hắc ám tàn nhẫn.
Khu cắm trại tạm thời, tám giờ tối.
Tiếng bão gió ngoài biển khơi đã dứt, nhưng bầu không khí trên hoang đảo vẫn lạnh ngắt.
Phó Ly ngồi trong chiếc lều cá nhân của mình, toàn thân anh đột ngột phát sốt cao, các khớp xương đau nhức như bị bẻ gãy.
Mạch đập ở cổ tay nhảy lên điên cuồng với tần số sinh học vô cùng bất thường, cơ thể nóng ran như một khối than hồng.
Mảnh thần hồn mang phần "Thần" bên trong n.g.ự.c anh bị tà khí Độc Hồn Tỏa Linh gặm nhấm, đang điên cuồng giãy giụa và co thắt kịch liệt.
Anh c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố chịu đựng cơn đau b.úa bổ để không phát ra tiếng động làm kinh động đến các sinh viên phàm nhân bên ngoài.
Anh gục đầu xuống bàn gỗ dã ngoại, hai tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm làm ướt sũng vạt áo sơ mi xám.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Sự mất cân bằng linh lực giữa cơ thể phàm trần và thần hồn khiếm khuyết đang đẩy anh vào bờ vực sụp đổ kinh mạch hoàn toàn.
Dù ý thức đã bắt đầu mờ mịt, vị giáo sư cấm d.ụ.c vẫn dùng lý trí tối cao để ép bản thân phải duy trì sự tỉnh táo, không muốn trở thành gánh nặng cho đoàn khảo sát.
Bên ngoài chiếc lều bạt rách nát.
Tôi đang ngồi lướt chiếc điện thoại thông minh mới để theo dõi hệ thống Cyber-Huyền Học.
Đột nhiên, màn hình hiển thị đồ thị chỉ số cộng hưởng thần hồn của Phó Ly nhảy vọt lên cột mốc đỏ rực, phát ra tiếng tít tít dồn dập.
Tôi đứng bật dậy, sắc mặt nghiêm trọng, lập tức rút từ trong túi áo ra ba đồng tiền xu cổ thượng cổ và một đạo bùa hộ mệnh màu lam.
Tôi sải bước đi thẳng về phía chiếc lều của anh, linh giác nhạy bén cảm nhận được luồng tà khí âm hàn quen thuộc của gã tà tu còn vương lại trên tấm rèm bạt.
“Có kẻ đang dùng thuật khóa linh hồn đối với anh ấy.” Tôi lạnh lùng thầm nghĩ, sát khí trong mắt dâng lên.
Tôi quay đầu lại, nghiêm giọng dặn dò đồ tôn: “Dẫn người canh giữ c.h.ặ.t chẽ bốn góc khu cắm trại, bật máy quét Cyber ở chế độ phòng thủ tối cao, bất kỳ ai cũng không được lại gần chiếc lều này.”
Đồ tôn vội vàng cúi đầu nhận lệnh, dẫn các kỹ sư công nghệ đi tuần tra.
Tôi không đ.á.n.h động đến Cố Thành và những người phàm khác, dứt khoát vén rèm bước thẳng vào bên trong lều.
Ánh đèn pin dã ngoại mờ nhạt chiếu lên thân hình đang run rẩy của Phó Ly.
Thấy tôi bước vào, Phó Ly dùng chút sức tàn cuối cùng để chống tay xuống đất, cố lùi người về phía góc lều để giữ khoảng cách an toàn.
“Nhan tiểu thư... khụ... cô đừng lại gần, tôi dường như đang bị nhiễm một loại virus nhiệt đới có tính truyền nhiễm.” Giọng anh khàn đặc, hơi thở đứt quãng.
Tôi không màng đến lời cảnh báo khoa học của anh, sải bước tới quỳ xuống bên cạnh, hai ngón tay thon dài dứt khoát khóa c.h.ặ.t lấy mạch môn ở cổ tay anh.
Linh thức phóng ra, tôi xác nhận một luồng hắc khí tà thuật độc địa đang phong tỏa toàn bộ trung tâm thức hải của anh, ép phần "Thần" phải co cụm lại.
Tôi dứt khoát áp bàn tay trái chứa đầy linh lực thuần khiết lên trước n.g.ự.c anh, trầm giọng quát: “Ngồi yên, đây là tà thuật khóa linh soul, t.h.u.ố.c phàm nhân không cứu được anh.”
Một dòng năng lượng mát rượi, uy nghiêm như thác lũ đổ dọc theo lòng bàn tay tôi, xuyên qua lớp áo mỏng thấm sâu vào từng huyết quản của anh.
Hơi thở của hai chúng tôi đều bỗng chốc trở nên dồn dập nhẹ do tiêu hao một lượng lớn linh lực và tinh thần để chống chọi với tà khí.
Phó Ly khẽ rên rỉ một tiếng, cơ thể đang nóng ran dần ổn định trở lại, hắc khí độc địa quanh người anh bị linh lực của tôi thanh tẩy sạch sẽ.
Không gian bên trong chiếc lều nhỏ trở nên tĩnh mịch đến mức cực hạn, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe bạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong cơn say mệt mỏi sau khi thoát khỏi cõi c.h.ế.t, Phó Ly vô thức giơ bàn tay thô ráp của mình lên, nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay tôi như một bản năng tìm kiếm sự bảo hộ vĩnh hằng.
Khoảng cách cơ thể giữa hai người thu hẹp lại xuống còn chưa đầy mười centimet, hơi thở hòa quyện vào nhau trong bóng tối mờ nhạt.
Anh ngước mắt nhìn tôi rất lâu qua lớp mắt kính mờ sương, cảm giác quen thuộc, ruột thịt từ vạn năm trước trỗi dậy mạnh mẽ gấp bội, khiến trái tim cấm d.ụ.c của anh thắt lại.
Chỉ số tương thích thần hồn trên hệ thống lúc này đang điên cuồng tăng trưởng định lượng, phát ra những sóng năng lượng ấm áp bao phủ lấy cả hai.
Cả tôi và anh đều rơi vào trạng thái lúng túng, nội tâm rung động mãnh liệt, nhưng lý trí mạt pháp nhắc nhở chúng tôi không ai được phép chủ động bước qua giới hạn cuối cùng.
Cứ như vậy, bàn tay hai người đan c.h.ặ.t vào nhau giữa không gian yên tĩnh, dùng linh lực làm cầu nối để xoa dịu vết thương thần hồn.
Sau một giờ đồng hồ giằng co, luồng tà khí Độc Hồn Tỏa Linh hoàn toàn bị tiêu diệt, thức hải của anh trở lại trạng thái bình ổn, sáng tỏ.
Phó Ly hoàn toàn lấy lại được ý thức lý trí của mình, anh nhìn vào bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, gương mặt thanh lãnh thoáng chốc đỏ gay vì ngượng ngùng.
Hắn vội vàng buông tay ra, lùi người lại một bước, cúi đầu ho khan để che giấu sự thất thố:
“Nhan tiểu thư... tôi lại thất lễ rồi. Vừa rồi là do hệ thần kinh của tôi bị kích thích quá mức, thật sự cảm ơn cô đã cứu mạng.”
Tôi thu tay lại, thản nhiên giúp anh chỉnh lại chiếc gối dã ngoại, nhàn nhạt giải thích: “Anh không cần xin lỗi, đây là phản ứng nhân quả tất yếu của một thần hồn chưa hoàn chỉnh khi gặp được bản nguyên phù hợp.”
Phó Ly im lặng lắng nghe từng câu chữ quái dị, phi khoa học của tôi, nhưng lần này anh không hề lên tiếng phản bác, anh ghi nhớ sâu sắc mọi hiện tượng vào đại não thiên tài của mình.
Anh ngước đầu nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối: “Tôi hiểu rồi, tôi sẽ hợp tác cùng cô điều tra rõ ràng cái gọi là quy luật thần hồn này.”
Mọi rào cản phòng bị giữa vị giáo sư cấm d.ụ.c và cô gái huyền học đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một mối liên kết đồng minh vô cùng kiên định.
Bên ngoài chiếc lều bạt, dưới ánh trăng mờ nhạt của hoang đảo.
Cố Thành mặc chiếc áo khoác dã ngoại chỉnh tề, đứng im lìm cách cửa lều đúng năm mét.
Hắn đã đứng ở đây từ lúc tôi bước vào lều của Phó Ly, đôi mắt thâm trầm nhìn bóng hai người in trên vách bạt suốt một tiếng đồng hồ.
Trong lòng vị tổng tài kiêu ngạo dâng lên một nỗi chạnh lòng, mất mát và đắng chát tột cùng mà hắn chưa từng nếm trải trên thương trường.
Hắn giơ bàn tay đang siết c.h.ặ.t chiếc hộp nhung chứa nhẫn kim cương lên, định bước tới vén rèm bước vào để làm rõ mọi chuyện, nhưng bước chân lại khựng lại giữa không trung.
Sự trưởng thành và lý trí phàm nhân mách bảo hắn rằng, tình cảm là thứ duy nhất trên đời này không thể dùng tiền bạc hay quyền lực để ép buộc, và việc hắn làm rùm bén lúc này chỉ càng đẩy tôi ra xa hơn.
Mảnh hồn phách mang phần "Tình" trong n.g.ự.c hắn d.a.o động u buồn, khuếch đại nỗi đau thất tình của vị tổng tài lên mức cực hạn, giúp hắn tự nhìn nhận lại sự ích kỷ của bản thân bấy lâu nay. Hắn thở dài một tiếng, chậm rãi xoay người, lặng lẽ bước đi vào bóng tối của khu cắm trại với bóng lưng nặng nề.
Tại khu rừng rậm tăm tối hướng trung tâm hòn đảo.
Gã tà tu đầu sỏ đang đứng trước một trận pháp bằng m.á.u tươi hiến tế bốc lên mùi hôi thối nồng nặc, sắc mặt hắn vặn vẹo vì tức giận.
Chiếc bình gốm chu sa trên tay hắn đột ngột nổ tung thành trăm mảnh vụn, biểu thị cho việc tà thuật Độc Hồn Tỏa Linh đã bị phá giải hoàn toàn từ xa.
“Kẻ đứng sau con nhóc kia thực lực quá kinh người, có thể thanh tẩy tà độc của ta trong vòng một giờ!” Gã tà tu nghiến răng ken két, sát khí ngút trời.
Hắn hiểu rằng nếu cứ tiếp tục kéo dài thời gian, khi thần hồn của Phó Ly hoàn toàn thức tỉnh hoàn chỉnh, hắn sẽ trở thành kẻ bị săn đuổi và chịu tội diệt thân dưới thiên lôi mạt pháp.
Gã quyết định vứt bỏ hoàn toàn lớp vỏ ẩn mình, ra lệnh cho đám thuộc hạ chuẩn bị kích hoạt một đại trận tế lễ cổ đại ngay tại lõi của khu di tích trung tâm vào rạng sáng mai.
Hắn sẵn sàng xuất đầu lộ diện, dùng toàn bộ tu vi tà thuật để tiến hành một cuộc đối đầu sinh t.ử trực diện, cướp đoạt mảnh thần hồn bằng mọi giá.
Tại trung tâm lều điều hành của tập đoàn Cyber-Huyền Học.
Đồ tôn đang đứng ngồi không yên trước màn hình máy tính chủ hiển thị các số liệu lượng hóa năng lượng.
Thấy tôi bước vào lều, ông vội vàng chỉ tay vào dòng mật mã vừa được hệ thống AI giải mã từ Big Data:
[HỆ THỐNG GHI NHẬN: TỐC ĐỘ DUNG HỢP THẦN HỒN GIỮA NHAN TẦM CƠ VÀ PHÓ LY ĐẠT MỐC ĐỈNH ĐIỂM: 24%... CÁC MẢNH TÀN HỒN ĐANG TỰ ĐỘNG KÍCH HOẠT QUY LUẬT TỰ TÌM KIẾM BẢN NGUYÊN]
Tôi nhìn vào con số 24% đang phát ra ánh sáng vàng kim ch.ói lọi trên màn hình, ánh mắt thâm trầm, lạnh lùng lên tiếng:
“Nhân quả đã đến độ chín muồi, các mảnh hồn còn sót lại dưới lòng đất hòn đảo này đang tự động kêu gọi chân thân của chúng.”
Tôi ra lệnh cho đồ tôn chuẩn bị đầy đủ tất cả các pháp khí tối cao trong hộp gỗ cổ, tăng cường cảnh giới phòng ngự lên mức tối đa cho toàn đội phàm nhân, sẵn sàng cho trận đại chiến ngày hôm sau.
Rạng sáng hôm sau, khi ánh mặt trời đầu tiên của ngày mới vừa khéo xuyên qua lớp sương mù dày đặc của hoang đảo.
Phó Ly bước ra khỏi lều, sắc mặt đã hoàn toàn khôi phục vẻ hồng hào, thần thái đỉnh phong, đứng bên cạnh tôi nhìn về phía đỉnh núi trung tâm.
“Uỳnh... uỳnh!”
Từ sâu trong lòng đất khu di tích cổ cách đó không xa đột ngột phát ra một luồng sáng màu lam cổ xưa, uy nghiêm, phóng thẳng lên bầu trời làm rung chuyển cả hòn đảo.
Chiếc điện thoại thông minh trên tay tôi rung lên liên hồi, App Cyber-Huyền Học hiện lên dòng cảnh báo đỏ rực đầy kích thích:
[CẢNH BÁO: ĐẠI TRẬN TRUNG TÂM ĐÃ KHAI MỞ... PHÁT HIỆN MẢNH HỒN CẤP CAO Ở KHOẢNG CÁCH DƯỚI 500 MÉT... KHUYẾN CÁO TIẾN VÀO NGAY LẬP TỨC!]
Cả ba chúng tôi, tôi, Phó Ly và Cố Thành vừa bước tới, đồng loạt hướng mắt nhìn thẳng về phía lõi rừng sâu, nơi tà tu đã dàn trận sẵn sàng cho cuộc chiến sinh t.ử cuối cùng.
Trận đại chiến mạt pháp vạch trần chân tướng thực sự chính thức bùng nổ nghẹt thở.