Phó Ly bước tới đứng đối diện anh ở khoảng cách nửa mét, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng nhẹ theo bản năng thần hồn gọi mời.
Cố Thành nhìn anh, bình tĩnh thốt ra bốn chữ định đoạt:
“Trả lại cho anh.”
Ngay trong khoảnh khắc câu nói vừa dứt lời, mảnh thần hồn mang phần “Khí” chính cuối cùng trong n.g.ự.c Cố Thành đột ngột bộc phát ra một luồng hào quang màu vàng kim ch.ói lọi.
Quá trình chuyển giao diễn ra vô cùng mượt mà, logic, hoàn toàn không gây ra một chút đau đớn hay phản ứng đào thải sinh học nào cho thể xác hai người.
Luồng ánh sáng vàng kim thuần khiết rực rỡ bứt phá ra khỏi cơ thể Cố Thành, bay lượn một vòng quanh không trung kết giới rồi lao thẳng vào vị trí giữa hai hàng lông mày của Phó Ly.
Căn phòng bệnh VIP sáng bừng lên trong chớp mắt như có ánh mặt trời ngày hè rọi chiếu.
Cố Thành khẽ thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, tựa lưng vào gối, hắn cảm nhận rõ ràng bản thân vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân đè nặng lên số mệnh bấy lâu nay.
Luồng "Khí" chính vừa nhập thể, ba phần thần hồn Thần – Khí – Tình vạn năm trước của Thiên Kiếm Tôn cuối cùng đã hoàn chỉnh đầy đủ trong một thể xác duy nhất.
“Oanh!”
Phó Ly lập tức nhắm nghiền mắt lại, toàn thân anh sừng sững đứng im như tượng đá giữa kết giới.
Xiềng xích phong ấn vạn năm trong thức hải bị luồng sức mạnh khổng lồ đập vỡ nát hoàn toàn, hàng vạn dòng thác ký ức đời đời kiếp kiếp đồng loạt ùa về với độ nét tuyệt đối.
Anh nhớ lại trận Thiên Phạt lôi đình diệt thế, nhớ bóng dáng Nhan Tầm Cơ mặc hồng y đứng gào thét bất lực giữa biển m.á.u kinh hoàng vạn năm trước.
Anh nhớ lại nguyên nhân tất cả cái c.h.ế.t bi t.h.ả.m, đoản mệnh ở các kiếp đầu t.h.a.i trước đây đều là do cơ thể phàm trần bị thiếu hụt thần hồn nghiêm trọng.
Luồng linh lực tối cao tự động vận hành dọc theo kinh mạch, điên cuồng tái tạo lại từng tế bào, xương cốt của cơ thể phàm trần hiện đại này.
Vết thương rỉ m.á.u trên lòng bàn tay anh tự động khép miệng, làn da mịn màng, căn bệnh suy nhược và vận xui Thiên Sát Cô Tinh đeo bám suốt hai mươi mấy năm qua hoàn toàn bị xé rách, tiêu tán sạch sẽ không còn một tia dấu vết.
Một luồng ánh sáng vàng kim uy nghiêm, thiêng liêng bao phủ lấy toàn thân anh, phát ra những sóng năng lượng chấn động cả không gian thần thức.
Trong không gian thần thức sáng tỏ vô biên của anh.
Phó Ly bước đi trên t.h.ả.m mây cuồn cuộn vạn trượng, nhìn thấy bóng dáng của vị Thiên Kiếm Tôn tiền kiếp đang mặc đạo bào đứng mỉm cười nhìn mình ở phía đối diện.
Hai phần ý thức cổ đại và hiện đại không một chút bài xích, nhanh ch.óng hòa quyện làm một thể hoàn chỉnh.
Anh hiểu rõ vì sao bản thân từ nhỏ đến lớn luôn sống cô độc, thanh lãnh, khó nảy sinh rung động tình cảm với bất kỳ ai, bởi vì phần "Tình" và "Khí" đã bị tước đoạt từ lâu.
Anh hiểu rõ vì sao chỉ có cái chạm tay da thịt mộc mạc của cô gái huyền học Nhan Tầm Cơ mới có thể khiến từ trường cơ thể anh bình ổn trở lại.
Bản thể cổ đại vung tay, trao lại toàn bộ kiếm ý tối cao vạn năm tích lũy vào đại não thiên tài của anh.
Phó Ly mở choàng mắt ra, tiếp nhận trọn vẹn sức mạnh bản nguyên, đạt đến cảnh giới Kim Thân Bất Hoại tối cao của tu chân giới.
Hắn không còn phân biệt bản thân là một giáo sư hiện đại hay một chiến thần cổ đại nữa, hai thân phận đã hợp nhất hoàn hảo dưới định luật nhân quả mạt pháp.
Luồng ánh sáng vàng kim trên đỉnh tháp bệnh viện dần dần tắt ngóm, kết giới bảo hộ tự động tan rã ra thành những hạt bụi linh lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phó Ly mở mắt ra, đôi mắt sau gọng kính cận phẳng lặng lúc này đã không còn vẻ lạnh lùng, xa cách, cấm d.ụ.c vì thiếu hụt tình cảm nữa, mà thay vào đó là một sự thâm tình, uy nghiêm sâu thẳm như đại dương.
Khí chất quanh người anh hoàn toàn thay đổi, tiên khí ngút ngàn đan xen cùng sự điềm đạm, lý trí của một nhà khoa học 4.0 vô cùng quyến rũ.
Tôi đứng đối diện anh, linh giác Đại Lão vạn năm run rẩy gào thét, tôi biết người đàn ông tôi chờ đợi, bảo kê suốt một vạn năm phong ấn bản thân đã thực sự trở về hoàn chỉnh.
Phó Ly sải bước tiến lại gần, bàn tay to lớn chủ động nắm c.h.ặ.t lấy năm ngón tay thon dài của tôi, ghé sát tai tôi gọi bằng chất giọng trầm khàn khàn đầy từ tính:
“Tầm Cơ... để nàng chịu khổ vạn năm qua rồi.”
Không phải tiếng gọi “cô Nhan” lịch sự xa cách của phàm nhân nữa, mà là tiếng gọi định tình từ tận kiếp trước.
Tôi đỏ bừng hốc mắt, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ấm áp, mãn nguyện vô cùng: “Chàng về là tốt rồi.”
Cố Thành ngồi trên giường bệnh nhìn chứng kiến toàn bộ quá trình biến đổi thiêng liêng vừa rồi, hắn cảm nhận rõ ràng cái vận khí may mắn nghịch thiên của mình đã hoàn toàn biến mất sạch sẽ.
Thế nhưng, đại não của vị tổng tài lúc này lại trở nên tỉnh táo, minh mẫn hơn tất cả những ngày tháng trước đây, không còn bị những chấp niệm vô tri lôi kéo cảm xúc điên cuồng nữa.
Hắn khẽ tựa lưng vào thành giường, nhún vai cười nhẹ: “Từ nay về sau, tôi chỉ là một Cố Thành phàm nhân bình thường, tập đoàn Cố Thị phải tự dựa vào năng lực kinh doanh thực tế của tôi để sinh tồn trên thương trường rồi.”
Tôi bước tới, lấy từ trong túi ra một đạo phù văn quẻ bói bình an chân chính đặt lên bàn cạnh giường hắn:
“Cố Thành, anh từ bỏ đường tắt thần thánh, Thiên Đạo sẽ bù đắp nhân quả cho anh. Quẻ phán anh nửa đời sau sự nghiệp hanh thông, vinh hoa phú quý vững bền, năm sau sẽ gặp được chân mệnh thiên nữ thực sự của đời mình.”
Cố Thành nhận lấy quẻ bói, mỉm cười nhẹ nhõm, thành tâm thành ý hướng về phía tôi và Phó Ly chúc phúc: “Cảm ơn em, chúc hai người vạn năm hạnh phúc, kết hôn nhớ gửi thiệp cho tôi.”
Sợi dây mâu thuẫn tình cảm tay ba kéo dài suốt mười ba chương chính thức được hóa giải hoàn toàn bằng một kết thúc hòa bình, văn minh đẹp đẽ nhất.
Đêm muộn, tại khu vực ban công lộng gió của tầng thượng bệnh viện trung tâm.
Tôi và Phó Ly đứng sát cánh bên nhau, năm ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau không một kẽ hở, cùng hướng mắt nhìn ra ánh đèn neon rực rỡ của thành phố hiện đại.
Phó Ly quay đầu nhìn tôi, giọng nói trầm thấp quyến rũ: “Tầm Cơ, toàn bộ ký ức vạn năm trước bên bờ cấm địa ta đều đã nhớ lại trọn vẹn rồi.”
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tôi ngước đầu nhìn gương mặt sắc sảo của anh, khẽ hỏi: “Phó Ly, kiếp này vì bảo vệ ta mà anh gánh chịu vạn kiếp luân hồi t.ử vong, chịu đựng mệnh Thiên Sát xui xẻo đeo bám, anh có từng oán trách ta một câu nào không?”
Phó Ly lắc đầu dứt khoát, anh kéo tôi vào lòng, một cái ôm siết c.h.ặ.t đầy tình cảm, hơi ấm từ Kim Thân Bất Hoại truyền sang khiến trái tim tôi đập loạn nhịp.
Hắn ghé sát tai tôi thì thầm: “Nếu thời gian có quay trở lại vạn năm trước, ta vẫn sẽ dùng thanh tiên kiếm này đứng trước Thiên Phạt để che chở cho nàng. Vòng luân hồi t.ử vong đã chính thức chấm dứt từ đêm nay.”
Hai chúng tôi đứng ôm nhau giữa đêm đen, bầu không khí ngọt ngào mập mờ bao phủ lấy không gian ban công, nhưng linh giác đại lão của tôi nhạy bén bắt được một tia biến đổi dị thường.
Tôi lấy chiếc điện thoại thông minh ra lướt màn hình, App Cyber-Huyền Học bất ngờ tự động kích hoạt chế độ khẩn cấp mà không cần tôi thao tác.
Màn hình lớn hiện lên dòng lệnh phân tích mã nguồn chớp tắt ánh sáng đỏ rực đầy cảnh báo nghẹt thở:
[HỆ THỐNG GHI NHẬN: NGUYÊN THẦN TÀ TU ĐÃ HOÀN TẤT DUNG HỢP 72% VỚI PHONG ẤN CỔ DƯỚI LÒNG ĐẤT... TIẾN TRÌNH TỰ BẠO CHỈ CÒN ĐẾN RẠNG SÁNG MAI...]
Tôi ngước đầu nhìn Phó Ly, nụ cười trên môi thu lại, giọng nói bình ổn nhưng lạnh thấu xương tủy:
“Chàng nghe thấy hệ thống AI báo rồi chứ? Trước khi chúng ta tổ chức đám cưới lễ đường hiện đại, có lẽ phải đi thu nốt món nợ cuối cùng của tên tà tu kia rồi.”
Phó Ly khẽ cười khẽ, ngón tay thon dài mơn trớn trên bả vai tôi, ánh mắt lộ ra sát khí uy nghiêm của vị Thiên Kiếm Tôn đại lão: “Được, đêm nay ta cùng nàng đi diệt tận gốc cái tai họa mạt pháp này.”