Lão Tổ Quét Nhầm Chồng

Chương 5



CHƯƠNG 3: NGHIỆM CHỨNG LOGIC – CẢN XE TẢI ĐỂ GIỮ VẬN KHÍ

Buổi sáng tại tập đoàn Cố Thị.

Cố Thành đang đứng trước bàn làm việc, lướt qua lịch trình trên máy tính bảng.

“Hôm nay tôi phải đi khảo sát công trường xây dựng ở ngoại ô.”

Hắn vừa mặc áo khoác vest vào, vừa nhàn nhạt lên tiếng.

Tôi ngồi trên chiếc ghế sofa bên cạnh, thản nhiên đứng dậy.

“Ta đi cùng anh.”

Cố Thành khựng lại một chút, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười trêu chọc.

“Nhan cố vấn, cô quả nhiên thực hiện hợp đồng bảo kê rất nghiêm túc.”

“Mới sáng sớm đã muốn dính lấy tôi rồi sao?”

Tôi không phủ nhận, cũng chẳng thèm giải thích.

Trước khi bước ra khỏi cửa, tôi âm thầm ngẩng đầu nhìn lên bầu trời qua lớp kính sát đất.

Mây đen phương Bắc kéo đến, mơ hồ có một luồng hắc khí hung sát đang ngưng tụ trên tuyến đường cao tốc hướng ngoại ô.

Linh lực trong đan điền của tôi khẽ nhảy nhót, phát ra một tia báo động vô hình.

Nguồn gốc của luồng sát khí này vẫn chưa được xác định rõ ràng, nhưng chắc chắn nhắm vào Cố Thành.

Tôi bước lên chiếc xe sang trọng của hắn, nhìn thẳng vào gáy tài xế riêng.

“Lát nữa lên cao tốc, nhớ giữ khoảng cách an toàn với tất cả các xe chở hàng cỡ lớn.”

Thư ký ngồi ở ghế phó lái khẽ cười, quay đầu lại nói:

“Nhan tiểu thư, xe của Cố tổng là dòng chống đạn cao cấp nhất, hệ thống an toàn đạt chuẩn năm sao, cô quá cẩn thận rồi.”

Cố Thành không nói gì, nhưng ánh mắt hắn thâm trầm nhìn tôi một cái.

Đoàn xe chính thức rời khỏi hầm tòa nhà, lao thẳng lên tuyến đường cao tốc.

Nguy hiểm đang rình rập ở phía trước.

Cùng lúc đó, tại một gara sửa chữa xe tải cũ nát ở vùng ven thành phố.

Một gã đàn ông mặc quần áo bảo hộ lao động đang bò từ dưới gầm xe lên.

Hắn chính là thuộc hạ của gã tà tu.

Hắn dùng khăn lau sạch vết dầu mỡ trên tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn chiếc xe tải mười tấn trước mặt.

Hệ thống phanh thủy lực đã bị gã cắt đứt hoàn toàn, dầu phanh chảy cạn kiệt.

Không chỉ vậy, gã còn lén dùng một tấm bùa tà thuật dán dưới gầm xe, dùng âm khí che giấu mọi dấu vết phá hoại nhân tạo.

Ngay cả những thợ sửa xe chuyên nghiệp nhất cũng sẽ chỉ nghĩ đây là một sự cố rò rỉ tự nhiên.

Tên tài xế xe tải tội nghiệp lúc này đang ngồi trên cabin, khởi động máy mà không hề hay biết mình đã trở thành công cụ g.i.ế.c người.

Tên thuộc hạ tà tu lướt màn hình điện thoại, theo dõi vị trí định vị chiếc xe của Cố Thành được gửi về từ thiết bị tầm xa.

“Đoàn xe đã lên cao tốc, chuẩn bị tiến vào đoạn sụt áp từ trường.”

Hắn khẽ ra lệnh qua bộ đàm cho tên tài xế: “Xuất phát đi, chạy thẳng về hướng Nam, không cần dừng lại.”

Chiếc xe tải khổng lồ gầm rú, lao ra khỏi gara với tốc độ ch.óng mặt theo đúng quán tính được tính toán.

Tên thuộc hạ nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc, xóa sạch camera an ninh của gara rồi rời khỏi hiện trường.

Không để lại một nhân chứng sống nào.

Mọi thứ đã được sắp đặt hoàn hảo để biến thành một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông ngoài ý muốn.

Âm mưu kinh hoàng chính thức kích hoạt.

Mười lăm phút sau, trên đoạn đường cao tốc vắng vẻ.

Chiếc xe của Cố Thành đang duy trì tốc độ ổn định ở làn giữa.

Đột nhiên, từ phía làn đối diện, một chiếc xe tải chở hàng mười tấn bỗng nhiên mất lái, đ.â.m sầm qua dải phân cách giữa đường, lao thẳng về phía chúng tôi.

Tiếng còi xe tải kêu vang inh ỏi, ch.ói tai.

Tên tài xế xe tải bên kia điên cuồng dậm phanh, mặt cắt không còn một giọt m.á.u, hét lớn qua cửa kính:

“Tránh ra! Phanh hỏng rồi! Tránh ra!”

Thư ký ngồi ghế trước hoảng loạn tột độ, tiếng thét ch.ói lót vang lên trong không gian hẹp.

Tài xế riêng của Cố Thành điên cuồng đ.á.n.h lái sang bên phải, nhưng chiếc xe tải quá lớn, bóng đen của nó đã bao trùm toàn bộ kính chắn gió.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không còn kịp nữa rồi.

Khoảng cách giữa hai xe rút ngắn xuống còn chưa đầy mười mét.

Vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, tôi đột ngột cảm nhận được mảnh hồn “Khí” và “Tình” trong n.g.ự.c Cố Thành d.a.o động dữ dội.

Luồng ánh sáng vàng kim quanh người hắn có dấu hiệu nứt vỡ, phát ra tiếng kêu răng rắc trong linh giác của tôi.

Logically, thời hiện đại là Mạt Pháp, nếu Cố Thành c.h.ế.t tại đây, hai mảnh hồn phách này sẽ lập tức tiêu tán vào hư vô do không có thể xác phàm trần chứa đựng.

Nếu chúng tiêu tán, đạo lữ của tôi sẽ vĩnh viễn không thể trọn vẹn, không bao giờ có thể đắc đạo thành chính quả.

Hắn tuyệt đối không thể c.h.ế.t!

Tôi cứu hắn, không phải vì quyến luyến người phàm này, mà là vì muốn giữ lại hai mảnh hồn phách của chồng tôi!

Tôi không chút do dự, mở cửa xe, trực tiếp bước một chân ra ngoài khi xe đang chạy.

Thực lực Đại Lão vạn năm, kiếp này tôi không cần phải giấu giếm nữa!

Tôi giơ tay trái lên, năm ngón tay thon dài nhanh ch.óng kết thành một đạo Huyền Thiên Ấn cực kỳ phức tạp trong không khí.

“Ngưng!”

Một bức tường kết giới bằng linh lực vô hình, dày đặc như bức tường thép đột ngột dựng đứng lên ngay trước đầu xe của Cố Thành.

Chiếc xe tải mười tấn đ.â.m sầm vào bức tường khí vô hình kia.

“Oàng!”

Một tiếng nổ chấn động vang lên, nhưng không có mảnh vỡ nào bay về phía chúng tôi.

Mặt đường nhựa bên dưới bánh xe tải nứt vỡ ra thành những rãnh sâu, khói trắng bốc lên mù mịt do lực ma sát quá lớn bị ép dừng lại đột ngột.

Toàn bộ linh lực phóng ra được tôi kiểm soát tinh vi, nhanh ch.óng tan biến vào hư không để tránh dẫn phát sự chú ý của thiên đạo hiện đại.

Những người đi đường xung quanh chỉ nhìn thấy chiếc xe tải khổng lồ bỗng nhiên dừng khựng lại như đ.â.m vào một bức tường ma quỷ, đầu xe móp méo nhưng chiếc xe sang bên cạnh hoàn toàn vô sự.

Không một ai nhìn rõ hành động kết ấn của tôi.

Tôi thu tay lại, sắc mặt nhạt nhẽo bước trở vào trong xe, đóng cửa lại.

Khói đen tản đi, chiếc xe tải mười tấn đã c.h.ế.t máy hoàn toàn ở khoảng cách cách đầu xe chúng tôi đúng nửa mét.

Mảnh hồn màu vàng kim trên trán Cố Thành dần ổn định trở lại, hào quang ngừng d.a.o động.

Vụ ám sát của tà tu đã bị bẻ gãy một cách thô bạo.

Trong xe, bầu không khí im lặng đến mức đáng sợ.

Cố Thành ngồi ở ghế sau, hai tay siết c.h.ặ.t, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.

Hắn vẫn chưa thoát khỏi sự bàng hoàng từ cõi c.h.ế.t trở về.

Phải mất một lúc lâu, hắn mới khàn giọng lên tiếng, ánh mắt nhìn tôi như nhìn một quái vật:

“Vừa rồi... rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”

“Chiếc xe tải kia tại sao lại dừng lại? Cô đã làm gì?”

Tôi không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ nghiêng người tới gần, giơ tay đặt hờ lên trước trán hắn để kiểm tra trạng thái của hai mảnh hồn phách.

Sau khi xác nhận năng lượng “Khí” và “Tình” hoàn toàn an toàn, không có dấu hiệu tổn thương, tôi mới khẽ thở phào nhẹ nhõm một tiếng.

“May là vẫn còn kịp.” Tôi nhàn nhạt nói một câu.

Cố Thành nghe thấy bốn chữ này, thân hình cao lớn khẽ chấn động.

Ánh mắt hắn nhìn tôi đột ngột thay đổi.

Hắn hoàn toàn hiểu lầm câu nói của tôi, hắn tưởng rằng tôi đang lo lắng cho tính mạng của chính hắn, tưởng rằng tôi sợ hắn c.h.ế.t nên mới liều mạng ra tay cứu giúp.

Trong lòng vị tổng tài kiêu ngạo này, lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác biết ơn nồng đậm xen lẫn một tia cảm xúc mập mờ khó tả.

Thế giới quan duy vật của hắn suốt hai mươi mấy năm qua hoàn toàn sụp đổ, hắn không còn một tia nghi ngờ nào về năng lực huyền học của tôi nữa.

“Nhan Tầm Cơ... cảm ơn cô.” Hắn quay mặt đi, giọng nói nhỏ lại, “Hôm nay hủy buổi khảo sát. Chúng ta về nhà nghỉ ngơi.”

Hắn chủ động ra lệnh cho tài xế quay đầu xe, đưa tôi rời khỏi hiện trường vụ tai nạn.

Cùng lúc đó, tại giảng đường lớn của Viện khoa học bách khoa thành phố.

Hàng trăm sinh viên đang chăm chú lắng nghe bài giảng về vật lý lượng t.ử.

Phó Ly đang cầm viên phấn viết những công thức phức tạp lên bảng đen.

Đột nhiên, n.g.ự.c trái của anh nhói lên một cái kịch liệt, giống như có một luồng điện lực cực mạnh đ.â.m thẳng vào tim.

Một cảm giác khó thở, ngột ngạt dâng lên khiến gương mặt thanh lãnh của anh thoáng chốc tái nhợt.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

“Cạch.”

Viên phấn trên tay Phó Ly gãy đôi, rơi xuống đất.