Lão Tổ Quét Nhầm Chồng

Chương 9



CHƯƠNG 5: GIÁO SƯ CẤM DỤC VÀ MÀN "CƯỠNG ÉP GIẢI XUI"

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng lệnh mã nguồn bị lỗi trên màn hình máy tính chủ.

Dấu vết về "Chân Hồn Bản Nguyên" giống như một cái tát trực diện vào niềm tin của tôi suốt những ngày qua.

Hệ thống Cyber-Huyền Học hiện đại có thể quét được hàng vạn thứ, nhưng lại không thể nhận diện được phần "Thần" cô độc kia.

Để tự mình kiểm chứng và thu thập thêm dữ liệu thực tế, tôi quyết định tự mình hành động.

Chỉ trong vòng một ngày, đồ tôn đã dùng tiền bạc và quyền lực của tập đoàn mua đứt căn hộ đối diện nhà Phó Ly.

Tôi lấy lý do để thuận tiện cho việc khảo sát, giám sát dự án nghiên cứu năng lượng lượng t.ử mà Cố Thị đang tài trợ để dọn đến.

Đứng từ ban công căn hộ mới, tôi có thể nhìn thấy rõ ràng ô cửa sổ phòng khách của Phó Ly.

Sinh hoạt thường ngày của vị giáo sư thiên tài này đơn giản đến mức tẻ nhạt.

Cuộc sống của anh giống như một đường thẳng tắp, chỉ xoay quanh hai điểm: trường học và nhà.

Không có bất kỳ mối quan hệ tình cảm phức tạp nào, không có bạn bè tụ tập tiệc tùng, càng không có thói quen tiêu xài xa hoa.

Thế nhưng, điều khiến tôi chú ý là mỗi ngày anh đều đặn gặp phải những chuyện xui xẻo rất nhỏ nhặt.

Lúc thì chìa khóa bị kẹt trong ổ, lúc thì sữa vừa mua đã bị chua, lúc thì vòi nước bỗng dưng rò rỉ.

Mệnh số Thiên Sát Cô Tinh đang gặm nhấm từng chút một cuộc sống bình thường của anh.

Tôi tựa lưng vào lan can, ngón tay khẽ gõ nhẹ theo nhịp, trong lòng dâng lên sự hoài nghi càng lúc càng lớn.

Một kẻ mang thần hồn khiếm khuyết lại sống một cuộc đời cô độc và gánh chịu sự trừng phạt của số mệnh như thế này sao?

Tôi quyết định không vội kết luận, tiếp tục theo dõi sát sao từng hành động của anh.

Sáng hôm sau, tôi thay một bộ đồ công sở thanh lịch, dùng thân phận là đại diện quỹ đầu tư công nghệ của Cyber-Huyền Học trực tiếp đến trường đại học.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Ban giám hiệu nhà trường vô cùng vinh hạnh, đích thân ra cửa đón tiếp và dẫn tôi đi tham quan phòng thí nghiệm trọng điểm.

Và người được chỉ định đứng ra tiếp đón, giải trình đề án không ai khác chính là Phó Ly.

Anh đứng trước các thiết bị máy móc khổng lồ, trên người mặc chiếc áo blouse trắng phẳng phiu, gọng kính cận phản chiếu ánh đèn neon lạnh lùng.

Thấy tôi xuất hiện, trong mắt anh thoáng qua một tia d.a.o động rất nhỏ, nhưng nhanh ch.óng bị vẻ thanh lãnh, cấm d.ụ.c thường ngày che giấu đi.

Hắn khẽ gật đầu, giữ một khoảng cách lịch sự nhưng vô cùng xa cách:

“Nhan tiểu thư, chào cô. Hôm nay tôi sẽ phụ trách giới thiệu hệ thống vận hành lượng t.ử cho phía nhà đầu tư.”

Anh xem tôi như một nhà tài phiệt đến để kiểm tra tiến độ tiêu tiền, không hơn không kém.

Tôi cũng không nhắc lại sự cố chấn động linh hồn ở văn phòng Cố Thành hôm trước, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh, quan sát từng phản ứng nhỏ nhất của anh.

Cuộc trò chuyện giữa hai chúng tôi hoàn toàn xoay quanh các số liệu khoa học khô khan và lý thuyết từ trường.

Tuy nhiên, khi nhắc đến việc ứng dụng năng lượng sinh học vào việc thay đổi môi trường xung quanh, quan điểm của chúng tôi bắt đầu xảy ra bất đồng.

“Nhan tiểu thư, mọi sự biến đổi trong không gian đều phải tuân theo định luật bảo toàn và có thể giải thích bằng phương trình vật lý.” Phó Ly nhàn nhạt lên tiếng, ngữ điệu kiên định.

Tôi khẽ nhướng mày, môi nở một nụ cười ẩn ý: “Giáo sư Phó, vậy nếu có những thứ nằm ngoài hệ quy chiếu khoa học của anh, ví dụ như thuật phong thủy và khí vận thì sao?”

Phó Ly đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt vô cảm: “Đó chỉ là do khoa học hiện tại chưa thu thập đủ bước sóng dữ liệu để giải thích, bản chất của nó không phải là thần tiên ma quỷ.”

Một người là Lão Tổ huyền học vạn năm, một người là nhà khoa học lý trí tuyệt đối.

Không ai chịu nhường ai, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng ngầm.

Trong lúc ban giám hiệu đang đổ mồ hôi hột vì màn tranh luận sắc bén này, vận xui của Phó Ly lại bắt đầu phát tác ngay tại hiện trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Xoẹt!”

Một chiếc máy đo tần số sóng lượng t.ử đặt cạnh bàn đột ngột chập điện, b.ắ.n ra những tia lửa nhỏ xèo xèo.

Hệ thống giáo án điện t.ử hiển thị trên máy tính của anh bỗng nhiên báo lỗi tệp tin màu xanh lè, màn hình máy chiếu treo tường tắt phụt.

Các sinh viên trợ lý và giảng viên xung quanh dường như đã quá quen với những trò đùa tai quái của số phận dành cho Phó Ly.

Họ không quá bất ngờ, chỉ thở dài một tiếng rồi nhanh ch.óng chạy đi tìm cầu chì thay thế.

Phó Ly vẫn đứng im tại chỗ, sắc mặt không chút gợn sóng, dường như đã miễn nhiễm với sự xui xẻo của chính mình.

Hắn bình tĩnh tắt nguồn thiết bị hỏng, chuẩn bị chuyển sang dùng bảng phấn truyền thống để tiếp tục giảng giải.

Tôi đứng khoanh tay ở góc phòng, ánh mắt lạnh lùng ghi nhận toàn bộ tiến trình phát tác của hắc khí quanh người anh.

Lần này, tôi cố tình bất động thanh sắc, hoàn toàn không ra tay dùng linh lực để giúp đỡ anh hóa giải sự cố.

Tôi cần xác nhận quy luật vận hành tự nhiên của mệnh cách Thiên Sát Cô Tinh khi không có ngoại lực can thiệp.

Vận xui này thực sự là một vòng lặp vô tận, liên tục quấy nhiễu cuộc sống của anh mỗi khi anh chuẩn bị đạt được một kết quả logic nào đó.

Sau buổi tham quan, tôi và Phó Ly cùng bước vào buồng thang máy của tòa nhà nghiên cứu để đi xuống sảnh chính.

Ngay khi cánh cửa kim loại vừa khép c.h.ặ.t lại, tiếng cơ học chuyển động vang lên một tiếng "rắc" khô khốc.

Toàn bộ hệ thống điện trong cabin thang máy tắt ngóm.

Thang máy đột ngột dừng khựng lại giữa tầng bốn và tầng năm do hệ thống phanh khẩn cấp tự động kích hoạt.

Ánh đèn led màu đỏ bảo an bật lên, nhuộm đỏ không gian chật hẹp, ngột ngạt của buồng thang.

Phó Ly nhíu mày, lấy điện thoại di động ra để gọi trung tâm cứu hộ của tòa nhà.

“Mất tín hiệu rồi.” Anh nhìn màn hình hiện chữ không có dịch vụ, giọng nói vẫn duy trì sự bình tĩnh đáng sợ.

Vận xui của anh đang đạt đến đỉnh điểm trong ngày, kéo theo cả tôi vào tình huống oái oăm này.

Bầu không khí trong không gian kín mít bắt đầu trở nên căng thẳng và thiếu dưỡng khí.

Tôi đứng tựa vào vách thép thang máy, linh giác của tôi nhạy bén cảm nhận được luồng hắc khí hung sát quanh người Phó Ly đang cuồn cuộn dâng trào.

Logically, nếu để vận xui này tiếp tục bộc phát trong không gian hẹp, hệ thống phanh cơ học bên dưới cabin rất có thể sẽ gặp sự cố đứt cáp theo dây chuyền nhân quả.

Để kiểm chứng suy đoán của mình về việc tiếp xúc vật lý giữa hai thần hồn, tôi quyết định chủ động ra tay.

Tôi bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, dứt khoát giơ tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay gầy guộc của anh.

Một tia linh lực thuần khiết, mát lạnh từ đan điền của tôi men theo lòng bàn tay, truyền nhẹ sang kinh mạch của anh.

Ngay trong khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, Phó Ly khẽ giật mình, một luồng luân chuyển ấm áp, dễ chịu đột ngột lan tỏa khắp cơ thể anh.

Ánh đèn led đỏ đang nhấp nháy lập tức đứng yên, tiếng dòng điện chập chập biến mất.

Hệ thống điện của tòa nhà nghiên cứu tự động kích hoạt lại, thang máy rung nhẹ một cái rồi tiếp tục di chuyển đi xuống một cách mượt mà.

Mọi việc diễn ra chỉ trong vòng chưa đầy ba giây ngắn ngủi.

Do thang máy đột ngột khởi động lại và rung lắc khá mạnh theo quán tính, Phó Ly theo phản xạ tự nhiên để giữ thăng bằng đã giơ tay vịn c.h.ặ.t lấy bả vai tôi.

Cơ thể hai người dán sát vào nhau, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn tính bằng centimet.

Hơi thở của cả hai đều có chút dồn dập nhẹ vì vừa trải qua tình huống nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc.

Không một ai chủ động ôm lấy đối phương, cũng không có bất kỳ hành động vượt quá giới hạn nào, nhưng không khí ám muội bọc đường bắt đầu bao phủ lấy hai người.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một luồng cảm giác bình yên, quen thuộc từ tận vạn năm trước dâng lên, khiến thần hồn vốn luôn lạnh lùng của tôi khẽ run rẩy.

Phó Ly nhìn thẳng vào mắt tôi qua lớp mắt kính, đồng t.ử khẽ co rụt lại, dường như cũng cảm nhận được sự chấn động từ tận đáy lòng.