Lão Tổ Tông Ở Trên

Chương 3



Lãnh thị quỳ ngồi trên đất, gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi: "Ban đêm... cũng phải đến sao?"

 

Ta quay sang hỏi Bích Tỉ: "Trước đây Hầu phu nhân dạy dỗ Trình thị thế nào?"

 

Bích Tỉ tuy không biết ta rốt cuộc có ý gì, nhưng con bé hiểu được mục đích của ta, liền cung kính hành lễ: "Dạ bẩm tiền đầu Thế t.ử phu nhân, canh năm đã phải thức dậy tự tay làm bữa sáng cho Hầu phu nhân, hằng ngày tùy tùng hầu hạ bên cạnh Hầu phu nhân, buổi tối cũng phải túc trực bên chiếc sập nhỏ ạ."

 

Ta quay sang nhìn Lãnh thị: "Sao nào? Ngươi cao quý hơn ta à? Ngươi có thể bắt con dâu hầu hạ mình, còn đến chỗ ta thì lại không cam lòng hầu hạ cái thân già này sao? Hóa ra chỉ có mình ngươi mới được quyền tận hưởng sự hiếu thảo của con dâu thôi à?"

 

Hầu gia từ đầu đến giờ vẫn im hơi lặng tiếng liền cung kính hành lễ: "Mẫu thân, Lãnh thị nhất thời hồ đồ, người thứ lỗi cho bà ấy, lát nữa về phòng nhi t.ử sẽ giáo huấn lại bà ấy thật tốt."

 

Đêm đó, Lãnh thị phải ngủ trên chiếc sập nhỏ bên ngoài phòng ngủ của ta.

 

Người có tuổi rồi mà, giấc ngủ lúc nào cũng không ngon giấc, thế nên ta cứ thấy khát nước là đòi uống trà, mà lại không chịu uống nước trà bình thường, cứ phải là nước sương sớm trên lá sen đun sôi thì mới chịu ngậm vào miệng.

 

Người già thì ngủ nông, ngủ không ngon giấc thì tính khí thất thường, đến lần thứ ba Lãnh thị vẫn không dâng lên được nước trà vừa ý, một chén trà nóng bỏng tay đã bị ta hắt thẳng lên đỉnh đầu bà ta.

 

Lãnh thị — người nắm quyền hô mưa gọi gió trong nhà nhiều năm qua — lập tức đứng bật dậy, tức đến mức vành mắt đỏ hoe, vứt phăng chiếc khăn tay xuống đất: "Mẫu thân, có hành hạ người khác thì cũng phải có mức độ vừa phải chứ." Nói xong liền phất tay áo bỏ đi.

 

Đêm đó ta giả vờ bị kinh sợ, lập tức cho gọi phủ y đến, ngày thứ hai liền dâng tấu chương lên triều đình, tấu rằng Hầu gia là người thuần khiết và vô cùng hiếu thảo, thấy mẫu thân đổ bệnh nên nguyện ý ở nhà tự tay sắc t.h.u.ố.c phụng dưỡng.

 

Thái hậu nương nương — người vốn có mối thâm giao tốt đẹp với ta từ thuở còn trong khuê các — đã hết lời khen ngợi Hầu gia là tấm gương hiếu t.ử trong thiên hạ.

 

Hầu gia ngày ngày phải bấm bụng ngậm bồ hòn làm ngọt, túc trực hầu hạ trước mặt ta, khiến cho cõi lòng ta sướng điên như mở hội hoa đăng.

 

Năm xưa Hầu gia ở trên triều đường hãm hại cả nhà đẻ của ta, mục đích chính là để leo lên vị trí Lại bộ Thị lang của phụ thân ta.

 

Ai ngờ đâu ngay vào thời khắc mấu chốt nhất, ta lại đổ bệnh.

 

Ta còn tự phụ vào mối quan hệ thân thiết với Thái hậu mà nghênh ngang xin nghỉ phép hộ ông ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chén trà trong thư phòng của Hầu gia đã đập vỡ đến mười mấy bộ, nghe nói Hầu gia còn cãi nhau một trận lôi đình với Hầu phu nhân. Đây mới chỉ là bắt đầu thu chút tiền lãi thôi mà, sao các người đã ngồi không yên rồi? Đợi đến lúc sự báo thù thực sự của ta ập tới, các người tính làm sao đây?

 

Cho đến khi phía trước truyền lại tin tức, đại nhân họ Bạch — kẻ thù không đội trời chung của Hầu gia — đã ngồi vững vào vị trí Lại bộ Thượng thư, bệnh tình của ta mới bắt đầu chuyển biến tốt đẹp.

 

Những ngày này, uống t.h.u.ố.c ta cứ phải bắt Hầu gia uống trước một bát rồi ta mới uống, ăn cơm ta chỉ ăn đồ đích thân Lãnh thị xuống bếp làm.

 

Họ hễ có một chút xíu lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, ta liền lập tức u uất trong lòng mà cho mời Thái y đến.

 

Thái y là người tinh đời, liền lên tiếng cảnh cáo Hầu gia và Lãnh thị, tâm tình ta có tốt thì bệnh tình mới có thể chuyển biến tốt lên được.

 

Lãnh thị đem những món đồ quý hiếm trong phòng mình nườm nượp đưa tới viện của ta cho ta chơi giải khuây. Ta lạnh lùng nhìn những bảo vật trên bàn — những thứ mà năm xưa Trình gia đã dày công tìm kiếm, gom góp cho ta, cảm thấy sự oán hận trong lòng càng lúc càng không thể đè nén được nữa.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

## 4

 

Nhờ có Hầu gia ngày đêm cầu nguyện, thân thể ta rốt cuộc đã bình phục hẳn.

 

Người khi đã thoải mái thì nhìn ai cũng thấy không vừa mắt.

 

Thế là vào một ngày nọ, sau khi mọi người đến thỉnh an, ta liền hỏi mấy đứa con của phòng nhị thúc do thiếp thất sinh ra dạo này có khỏe không. Nhị phu nhân tuy không hiểu dụng ý nhưng vẫn phối hợp trả lời rằng bọn trẻ đều rất tốt.

 

Ta mỉm cười tiễn nàng ta về, sau đó liền sầm mặt xuống với hai cô cháu nhà họ Lãnh.

 

"Thể t.ử của lão nhị tuy có phần bỗ bã hay cười, nhưng xét về đại thể thì không có gì sơ suất. Con cái phòng nhị thúc đông đúc thịnh vượng, đó chính là điềm lành cho sự phồn vinh của gia tộc."

 

Lãnh thị không hiểu vì sao ta lại nhắc đến chuyện này, chỉ đành bấm bụng hùa theo: "Đây cũng là phúc khí của mẫu thân."

 

Ta cầm luôn chiếc gối tựa bên tay ném thẳng vào người bà ta: "Phúc khí? Có loại con dâu ghen tuông độc lồi như ngươi thì đại phòng mới sa sút, con cháu thưa thớt! Ta thật không biết con gái nhà họ Lãnh các ngươi có phải ai nấy đều ghen tuông thành tính như ngươi hay không!"

 

Lời này nói ra quá mức nặng nề, hai cô cháu nhà họ Lãnh lập tức quỳ sụp xuống.

 

Ta bước xuống, nắm tay đỡ cả hai đứng dậy: "Không phải ta cố tình làm khó các ngươi, thực ra là vì lời ra tiếng vào bên ngoài khó nghe quá. Để chặn họng thiên hạ, cũng là vì muốn phòng lớn các ngươi có người nối dõi tông đường, ta quyết định đứng ra nạp cho Hầu gia và Thế t.ử mỗi người hai vị thiếp thất.”