Lật Lại Bụi Trần Xưa

Chương 10



Nhưng không ai biết, bài thất ngôn thi và bài phú tả cảnh ấy đều là do ta viết.

 

Trước ngày tham dự yến tiệc, vì lo lắng mình không thể nổi bật hơn người khác nên Thôi Niệm Châu ngày nào cũng khóc.

 

Lư thị sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên.

 

Đúng lúc ấy, bà bắt gặp hạ nhân mang thơ văn ta sáng tác đến thư trai để đóng khung.

 

Sau khi đọc xong, bà vô cùng kinh ngạc, rồi lén giữ lại, đưa hết cho Thôi Niệm Châu.

 

Đến khi ta phát hiện, Thôi Niệm Châu đã đính hôn với Tạ Đình Hiên.

 

Nàng vừa khóc vừa nói xin lỗi, nói rằng nếu ta muốn truy cứu thì nàng sẽ lấy cái c.h.ế.t để tạ tội, khóc một hồi rồi ngất xỉu.

 

Lư thị đau lòng vô cùng, phạt ta quỳ trong từ đường.

 

Ta quỳ suốt hai ngày, vẫn không chịu mở miệng nói lời tha thứ.

 

Không ngờ Thôi Niệm Châu thật sự treo cổ tự vẫn, tuy được cứu xuống kịp thời, không hề tổn thương, nhưng bệnh cũ lại tái phát, nằm liệt giường triền miên.

 

Lư thị hung hăng tát ta một cái, lớn tiếng mắng ta lòng dạ độc ác.

 

Thôi Thủ Chính không nổi giận, ông chỉ thất vọng nhìn ta.

 

“Lệnh Nghi. Nó là tỷ tỷ ruột của con. Vì sao con nhất định phải ép nó đến mức ấy?”

 

Ngày hôm sau, ta bị đưa đến trang viên ở ngoại thành.

 

Khi được đón trở về, Thôi Niệm Châu đã gả vào Trường Hưng Hầu phủ.

 

Mọi chuyện cũng cứ thế chìm xuống.

 

Khi ấy ta còn nhỏ tuổi, ngây thơ đến mức ngu ngốc.

 

Ta không hiểu rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, chỉ cảm thấy trong l.ồ.ng n.g.ự.c như bị khoét thủng một lỗ lớn.

 

Gió lạnh không ngừng tràn vào, đau đến tận tâm can.

 

21

 

Vì có chuyện cũ ấy, Lư thị đương nhiên sẽ không để ta tham dự yến tiệc sinh thần của Vương phi.

 

Huống hồ yến tiệc chỉ còn bảy ngày nữa là diễn ra.

 

Thời gian tự tiến cử từ lâu đã qua mất rồi.

 

Lúc này, người duy nhất có thể giúp ta chỉ có Tăng thị.

 

Năm đó, sau khi Vương phi sinh quận chúa, cơ thể hao tổn nghiêm trọng, tính mạng nguy cấp.

 

May nhờ Tăng thị chủ động dâng lên phương t.h.u.ố.c bí truyền của tổ tiên cứu giúp, nhờ vậy mới giữ được tính mạng.

 

Chỉ cần Tăng thị chịu mở lời, Vương phi chắc chắn sẽ không tiếc một tấm thiệp mời.

 

Cho nên hôm qua ta mới trở mặt với Thôi Thủ Chính, có ông ta ép xuống, Lư thị không dám ngăn cản ta đến biệt viện Ngọc Lan.

 

Mọi chuyện còn thuận lợi hơn ta tưởng tượng, Tăng thị gặp ta thì vô cùng vui vẻ.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Sau vài câu hàn huyên, bà chủ động hỏi ta có muốn tham dự sinh thần yến của Nhữ Dương Vương phi hay không.

 

“Hôm qua Vương phi vừa gửi thiệp cho ta. Nếu con muốn đi, tổ mẫu sẽ hồi thiệp rồi dẫn con cùng đi.”

 

Thấy ta ngẩn người, Tăng thị nắm lấy tay ta.

 

“Năm nào Vương phi cũng mời ta. Chỉ duy nhất năm Niệm Châu dự yến, ta đã từ chối.”

 

“Con cái bất hòa phần nhiều đều do phụ mẫu thiên vị. Nếu từ đầu chưa từng được đối xử t.ử tế, vậy cũng không cần phải mang lòng cảm kích.”

 

“Lệnh Nghi, nếu trong lòng còn vướng mắc, không cần ép bản thân phải buông bỏ.”

 

Ta sững sờ, Lư thị vẫn luôn cho rằng những chuyện ấy không ai biết, không ngờ Tăng thị lại biết hết.

 

Sau khi trở về từ biệt viện Ngọc Lan.

 

Ta đợi ba ngày, quả nhiên phủ Nhữ Dương Vương đã gửi thiệp mời đến.

 

Lư thị vô cùng tức giận, lấy lý do thân thể ta không khỏe để từ chối.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không ngờ người đến đưa thiệp đã chuẩn bị sẵn.

 

“Vương phi nhân hậu, nguyện cho Nhị tiểu thư mượn Thanh Tuyền Sơn Trang để dưỡng bệnh.”

 

Thanh Tuyền Sơn Trang vốn là biệt viện của hoàng gia.

 

Hoàng đế vì muốn thể hiện tình nghĩa huynh muội nên đặc biệt ban cho Nhữ Dương Vương phi.

 

Trong đó có một hồ suối t.h.u.ố.c thiên nhiên, rất thích hợp để ngâm mình điều dưỡng cơ thể.

 

Trước đây Lư thị từng thay Thôi Niệm Châu đến xin Vương phi cho mượn, nhưng đã bị từ chối.

 

Nay thấy ta dễ dàng có được, bà khó tránh khỏi sinh lòng oán giận.

 

“Con lúc nào cũng có số tốt hơn tỷ tỷ mình. Biết tranh giành thật đấy.”

 

Ta chẳng buồn để tâm đến những lời châm chọc ấy, chỉ theo người của Vương phủ đi ra ngoài.

 

Đến trước bức bình phong, ta tình cờ đụng mặt Tạ Đình Hiên.

 

“Tạ hầu gia.”

 

Ta quy củ hành lễ, rồi quan tâm hỏi:

 

“Ngài đến lúc này, chẳng lẽ là tỷ tỷ đã khỏe hẳn rồi sao?”

 

“Niệm Châu hôm nay đã có thể xuống giường đi lại. Người cũng tăng cân hơn một chút.”

 

“Chúc mừng Tạ hầu gia. Nếu mẫu thân biết được, nhất định sẽ rất vui.”

 

“Nhị muội...”

 

Tạ Đình Hiên nhìn ta, một tia cô đơn thoáng hiện trong mắt.

 

“Trước đây muội vẫn luôn gọi ta là tỷ phu.”

 

“Trước đây ta không hiểu chuyện. Xin Tạ hầu gia đừng trách.”

 

“Ta không có ý đó...”

 

Hắn ngừng lại, giọng nói có chút khó khăn.

 

“Tần đại phu nói trước đây ông ấy chưa từng rời khỏi đất Kiềm. Cũng chưa từng khám bệnh cho bất kỳ quý nhân nào ở kinh thành.”

 

“Ồ?”

 

Ta cười nhạt: “Vậy Tạ hầu gia muốn chứng minh điều gì?”

 

“Ta...”

 

“Đình Hiên, có phải Niệm Châu xảy ra chuyện gì không?”

 

Tạ Đình Hiên còn chưa kịp nói hết, đã bị Lư thị nghe tin chạy tới cắt ngang.

 

Biết được Thôi Niệm Châu chuyển biến tốt, Lư thị vui mừng đến phát khóc.

 

“Tạ ơn trời đất. Bồ Tát hiển linh rồi. Ta phải đi thăm nó ngay đây.”

 

“Trương ma ma, mang hết nhân sâm núi, a giao, yến sào, nhung hươu trong kho ra!”

 

“Mau lên!”

 

Lư thị tất bật lo liệu một hồi, lập tức muốn xuất môn.

 

Tạ Đình Hiên nhìn ta, sự áy náy trong mắt ngày càng lan rộng, kèm theo đó là nỗi hối hận đến mức không biết giấu mặt vào đâu.

 

Chỉ với một ánh mắt ấy, ta đã xác định, hắn cũng đã quay về, cũng nhớ lại mọi chuyện của kiếp trước.

 

Ta cũng nhớ đến thái độ của Lư thị khi ta bệnh nặng hấp hối ở kiếp trước.

 

Bà nói muốn đến chùa Linh Ẩn cầu phúc, chỉ sai người đưa đến vài món t.h.u.ố.c bổ.

 

Tạ Gia Mẫn sau khi biết chuyện, cũng giống hệt như vậy.

 

Khi ấy ta nằm trên giường bệnh mà rơi nước mắt, lần đầu tiên oán trách sự bất công và thất vọng với Tạ Đình Hiên.

 

Thế nhưng hắn lại nói ta bệnh nên suy nghĩ quá nhiều.