Nét chữ phóng khoáng, mạnh mẽ hữu lực, chỉ nhìn đã biết người viết đang vô cùng đắc ý.
Ta chẳng thấy bất ngờ chút nào.
Kiếp trước, Tạ Đình Hiên rất thích cùng ta bàn luận chính sự.
Hắn khen ta thông minh.
Nếu là nam t.ử, ắt có thể theo hầu quân vương.
Nhưng hắn đâu biết, ta đã âm thầm học được rất nhiều từ Tần Hạc.
Bề ngoài Tần Hạc chỉ là một du y nơi thôn dã, nhưng thực chất xuất thân từ một gia tộc văn thần.
Năm xưa, tổ phụ ông bị cuốn vào cuộc tranh đoạt ngôi vị, bị đối thủ hãm hại, cuối cùng rơi vào kết cục cả nhà bị tịch thu gia sản, tru diệt môn hộ.
Khi ấy ông vẫn còn nằm trong tã lót, nhờ trung bộc liều c.h.ế.t cứu ra mới giữ được mạng sống.
Tuy học y đạo, nhưng điều ông luôn canh cánh trong lòng vẫn là minh oan cho gia tộc.
Kiếp trước, ta từng tiến cử Tần Hạc với Tạ Đình Hiên.
Nhưng khi ấy tân đế nhu nhược, Túc Quốc Công nắm giữ triều chính.
Muốn lật lại bản án của Tần gia sẽ liên lụy vô cùng rộng.
Trong đó không ít người thuộc phe cánh của Túc Quốc Công.
Tạ Đình Hiên không muốn mạo hiểm, vì cẩn trọng nên mãi không chịu trọng dụng ông.
Tần Hạc làm phủ y hơn nửa đời người, mãi đến một năm trước khi ta c.h.ế.t mới xin từ chức, trở về đất Kiềm.
Ta không cam lòng, ông ấy cũng vậy.
Sau khi thánh chỉ ban hôn được ban xuống.
Ta liền tiến cử Tần Hạc với Tiêu Giác.
Hắn không hỏi nhiều, trực tiếp phong cho ông chức Thiếu Chiêm Sự, rồi mang theo cùng xuống phương Nam.
Vì đường xa cách trở, Tiêu Giác đổi thành mười ngày gửi cho ta một lá thư.
Mỗi lần đều là ba tờ giấy, hai tờ nói về tiến triển công việc, một tờ kể chuyện phong thổ nhân tình, chỉ đến cuối thư mới hỏi:
“Của hồi môn chuẩn bị đến đâu rồi? Bạc có đủ dùng không?”
Có một lần, ta nổi hứng đùa nghịch, thuận miệng nhắc tới vài món đồ còn thiếu cùng những khoản chi tiêu tốn kém.
Vài ngày sau, Trưởng sử Đông cung đã mang tới một xấp ngân phiếu.
Số tiền lớn đến mức ta tưởng mình nhìn nhầm.
Đến lúc ấy ta mới biết, lời Trưởng sử Đông cung nói trước kia rằng mười bảy vạn ba nghìn tám trăm lượng là toàn bộ tiền riêng của Tiêu Giác.
Là thật… nhưng cũng không hoàn toàn là thật.
Bởi vị Thái t.ử này của chúng ta là một kỳ tài kinh doanh.
Dù không tham gia quá nhiều ngành nghề, cũng chẳng bỏ ra quá nhiều tâm sức, nhưng lợi nhuận thu được lại vô cùng đáng kể.
Trong lá thư kế tiếp, Tiêu Giác còn viết thêm hai câu.
“Nếu có chỗ thiếu thốn, cứ tìm Phùng Chiếu. Tài sản riêng của cô đều do hắn quản lý.”
“Lợi nhuận từ các sản nghiệp rất dồi dào, nàng có thể tùy ý sử dụng.”
Không có một câu tình thoại nào, nhưng từng câu từng chữ đều nói đúng vào lòng ta.
Đương nhiên ta cũng phải đáp lễ đôi phần.
30
Người gửi thiệp mời ta nhiều không kể xiết, nên khó tránh khỏi việc phải lựa chọn.
Chỉ riêng phủ Túc Quốc Công, lần nào ta cũng vui vẻ nhận lời.
Ta trò chuyện cùng lão thái quân, đ.á.n.h bài với Quốc Công phu nhân, ngâm thơ vui đùa cùng các tiểu thư trong phủ.
Ngoại trừ Thẩm đại tiểu thư vì yêu mến Tiêu Giác mà không được đáp lại nên không thích ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Những người còn lại đều nhiệt tình thân thiết với ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chẳng bao lâu sau, ta đã trở nên vô cùng thân cận với họ, rồi vô tình “tiết lộ” với họ vài bí mật về chuyến đi của Tiêu Giác.
Ta nói cho họ biết, lần nam hạ này của Tiêu Giác thu hoạch rất lớn, đã tra ra không ít manh mối liên quan đến việc buôn lậu muối sắt và tham nhũng trong vận chuyển đường thủy.
Có quan viên bị dọa đến mất mật, chủ động đứng ra làm nhân chứng.
“Nhân chứng mới là mấu chốt, nhất định phải bảo vệ cho tốt.”
Một vị tiểu thư nói.
“Huyện nha không an toàn, ta nghe nói thường sẽ giấu ở các biệt viện.”
Ta chăm chú lắng nghe, lại mang theo vài phần kiêu ngạo nói:
“Cây cao đón gió. So với việc giấu đi, chi bằng bí mật đưa vào kinh thành.”
“Nhị tiểu thư thật thông tuệ, nói rất có lý.”
Mấy vị tiểu thư đưa mắt nhìn nhau, sau đó lại nói:
“Nhưng lần này Điện hạ đi với đội ngũ gọn nhẹ, người mang theo vốn đã không nhiều. Nếu phái người hộ tống nhân chứng về kinh trước, ai sẽ bảo vệ Điện hạ đây?”
“Chẳng lẽ vẫn còn ám vệ sao?”
“Vốn là có... chỉ là...”
Ta đỏ mặt, muốn nói lại thôi.
Thấy vậy, mọi người lại thi nhau khen ngợi một phen.
Chỉ có Thẩm đại tiểu thư lạnh nhạt liếc ta một cái, khinh thường cười nhạt:
“Đồ ngu.”
Giọng nàng ta không lớn, nhưng ta nghe rất rõ.
Ta vẫn mỉm cười: “Ta cũng không ngờ Thái t.ử lại đối xử với ta tốt như vậy.”
“Ngài ấy còn hứa với ta một đời một đôi người, cả đời này tuyệt đối không nạp thiếp.”
Lời vừa dứt, chén trà trong tay Thẩm đại tiểu thư rơi xuống đất.
Nàng ta phất tay áo bỏ đi.
Ta kinh ngạc nhìn mọi người: “Đại tiểu thư sao vậy?”
Mấy vị tiểu thư thần sắc khác nhau, qua loa đáp:
“Đại tỷ tỷ chắc là mệt rồi.”
Ta giả vờ như không nhìn thấy vẻ khinh miệt trong mắt họ, khẽ cong môi cười:
“Điện hạ là người có chí lớn trong lòng, quyết đoán độc lập.”
“Tương lai nhất định sẽ không bị bất kỳ ai chi phối.”
Nói xong, ta nhanh nhẹn đứng dậy, tựa như một con công đang xòe đuôi khoe sắc, ngẩng cao đầu bước ra khỏi thủy tạ.
31
Bảy ngày sau, quả nhiên có thị vệ Đông Cung hộ tống phạm nhân vào kinh.
Nhưng vì trên đường gặp phải thích khách, chỉ còn một người sống sót, mà người đó cũng chỉ còn thoi thóp hơi tàn.
Hắn không bị đưa vào Chiếu Ngục mà được đưa thẳng đến Bắc Trấn Phủ Ty.
Chưởng ấn của Bắc Trấn Phủ Ty là Chu Kiêu, trưởng t.ử của Trấn Nam Hầu.
Thái t.ử đưa phạm nhân đến đó thay vì Đại Lý Tự, nơi Túc Quốc Công có thể vươn tay can thiệp.
Rõ ràng là muốn chứng minh việc này không liên quan đến Chu gia, nhưng lại không thể thoát khỏi liên hệ với phủ Túc Quốc Công.
Nhất thời, trong triều lời đồn nổi lên khắp nơi, lòng người hoang mang bất an.
Ta bắt đầu lấy cớ bệnh tật để từ chối khách, đóng cửa không ra ngoài, nhưng vẫn không ngăn được các quý nữ mỗi ngày tới thăm bệnh.
Các nàng còn quan tâm ta hơn cả Lư thị.
Mang theo lễ vật quý giá tới, hết lời nịnh bợ lấy lòng.
Ta cảm động không thôi, thân thiết với các nàng như tỷ muội ruột thịt.