Tình nghĩa giữa ông và phủ Trường Hưng Hầu sẽ chấm dứt hoàn toàn.
Danh tiếng khoan hậu nhân nghĩa của ông cũng sẽ không còn nữa.
Nhưng ông không thể không viết.
36
Tiêu Giác chọn ra ba ngày lành từ những ngày tốt mà Khâm Thiên Giám đã tính toán, để ta tự lựa chọn.
Ta thấy ngày gần nhất chính là ngày thành hôn đã định từ trước của chúng ta, bèn dò hỏi:
“Bệ hạ còn có điều gì băn khoăn sao?”
“Ngày đó là để sớm hoàn thành mọi việc nên mới chọn.”
“Thời gian quá gấp gáp, lễ phục và các nghi thức khó tránh khỏi sơ suất.”
Tiêu Giác thẳng thắn thừa nhận sự tính toán ngày trước, vành tai hơi đỏ.
“Giờ mọi chuyện đã ổn định. Trẫm không muốn nàng chịu thiệt thòi.”
Lời này thực sự khiến lòng người ấm áp.
Ta đỏ mặt nóng lòng, do dự một lát rồi hỏi ra thắc mắc đã đè nén nhiều ngày.
“Lúc trước vì sao bệ hạ lại chọn thiếp?”
“Nếu không có thiếp xen vào, ngày ở Lầu Chẩm Vân, bệ hạ đã có thể trị tội phủ Túc Quốc Công rồi.”
Trước khi chuyển đến Trường Môn Cung, Hoàng hậu từng triệu kiến ta.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, vị quốc mẫu dung mạo đoan trang như ngọc ngày nào đã tiều tụy đến không còn ra dáng.
Đối diện với ta cũng không còn vẻ cao ngạo uy nghiêm như trước.
Bà nói với ta rằng, trước khi đến dự yến tiệc ở Lầu Chẩm Vân, Tiêu Giác từng hỏi bà:
“Nếu phủ Túc Quốc Công phạm trọng tội, mẫu hậu nên xử trí thế nào?”
Chỉ từ đó đã đủ thấy, hắn sớm đã đề phòng phủ Túc Quốc Công.
Ngày ấy Thẩm Trọng ra tay, không khác gì tự tìm đường c.h.ế.t.
Tiêu Giác nhìn ta thật lâu, đột nhiên cúi người ôm lấy ta.
Mùi long diên hương quẩn quanh nơi đầu mũi, cơ thể ta bỗng cứng đờ, theo bản năng giãy nhẹ một chút, nhưng lại bị hắn ôm c.h.ặ.t hơn.
“Lúc ấy trẫm rất do dự. Hồi nhỏ cữu cữu rất thương trẫm.”
“Thẩm Trọng và trẫm thân như huynh đệ. Trẫm không muốn tin.”
Hơi thở nóng theo lời nói lướt qua vành tai, giọng Tiêu Giác mệt mỏi, mang theo nỗi buồn sâu đậm.
Tim ta chợt rung động, đang định mở miệng hỏi.
Tiêu Giác đã lên tiếng trước:
“Nói ra thật buồn cười. Sự nghi ngờ của trẫm với phủ Túc Quốc Công bắt đầu từ một giấc mộng kỳ lạ.”
“Trong mộng, trẫm bị ám sát, tính mạng chẳng còn bao lâu.”
“Mẫu hậu đến thăm trẫm. Nhưng chỉ cầu xin trẫm thuyết phục phụ hoàng sau này truyền ngôi cho Tứ đệ.”
“Trẫm đã đồng ý. Tự tay tiêu hủy vật chứng trong tay.”
“Cũng g.i.ế.c luôn nhân chứng được Chu gia che giấu.”
“Mẫu hậu làm vậy là vì muốn kéo dài vinh quang của Thẩm thị.”
“Trẫm không truy cứu là vì cân bằng triều cục, vì sự ổn định của giang sơn.”
“Tất cả đều không có gì đáng trách.”
“Nhưng trẫm… Rất đau lòng.”
Trái tim ta bỗng đau nhói, thảo nào kiếp trước Tiêu Giác đến c.h.ế.t vẫn không biết chân tướng.
Hóa ra không phải không biết, mà là hắn sợ, sợ sau khi đ.á.n.h đổ Túc Quốc Công, Chu gia một mình lớn mạnh sẽ sinh lòng khác.
Nhị hoàng t.ử ngu độn.
Tứ hoàng t.ử nhu nhược.
Tam hoàng t.ử tuy thông minh nhưng lại lỗ mãng tàn bạo.
Không ai là minh quân thích hợp.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hắn sợ sau khi mình c.h.ế.t, bất kể vị hoàng t.ử nào đăng cơ, cũng sẽ trở thành con rối.
Thậm chí để ngoại thích cướp mất giang sơn.
Hắn còn lo rằng, nếu người lên ngôi không phải Tứ hoàng t.ử.
Với lòng dạ của Chu Quý phi, Hoàng hậu và Tứ hoàng t.ử sẽ khó có kết cục tốt đẹp.
Hắn không còn con đường nào khác để lựa chọn.
Trước mắt ta dần trở nên mờ nhòe, nước mắt lăn dài, thấm ướt cổ Tiêu Giác.
Cơ thể hắn bỗng căng cứng, rồi nhanh ch.óng buông ta ra.
Hai người nhìn nhau một lúc.
Hắn đưa tay nâng mặt ta lên, đầu ngón tay dịu dàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nàng đang đau lòng vì trẫm sao?”
Ánh mắt hắn sâu thẳm, trong đôi đồng t.ử, ánh sáng lay động.
Ta gật đầu: “Thiếp thấy không đáng thay cho bệ hạ.”
“Đều đã qua rồi.”
Đôi môi mỏng của hắn khẽ mím lại, im lặng một lúc, đột nhiên nói:
“Nàng thật sự muốn biết vì sao trẫm chọn nàng sao?”
“Vâng.”
“Lý do có hơi khốn nạn.”
“...”
Bây giờ không nghe còn kịp không?
“Không được trách trẫm.”
“...”
Được thôi, ai bảo người là Hoàng đế chứ.
Ta chờ đáp án, nhưng Tiêu Giác lại chậm chạp không nói.
Cho đến khi bị ánh mắt đầy khát vọng tìm hiểu của ta nhìn đến mất tự nhiên.
“Mộng của trẫm còn xuất hiện một nữ t.ử. Chúng ta gặp nhau rất nhiều lần.”
“Trong cung, trên sân đ.á.n.h mã cầu, ở phố Chu Tước.”
“Còn có cả phủ Trường Hưng Hầu...”
“Trẫm nghe được nàng ấy nói chuyện. Nhưng từ đầu đến cuối vẫn không nhìn rõ mặt nàng.”
“Cho đến yến tiệc mùa xuân. Khi trẫm gặp nàng. Khuôn mặt của hai người bỗng chồng lên nhau...”
“Ngay khoảnh khắc ấy. Trẫm động lòng rồi.”
Nghe vậy, trong lòng ta lập tức dậy sóng ngập trời.
Lẽ nào… lẽ nào Tiêu Giác của kiếp trước thích ta?
Ta không biết tình cảm ấy bắt đầu từ đâu, cũng không nghĩ ra bất kỳ cơ hội nào khiến hắn động tâm.
Nhưng lại nhớ tới một chuyện.
Năm thứ tư sau khi ta gả cho Tạ Đình Hiên.
Vào ngày Vạn Thọ tiết, hắn dẫn ta vào cung chúc thọ.
Trong yến tiệc, Tiêu Giác từng khen ta tận tâm nuôi dưỡng con của người tỷ tỷ đã mất.
Hiền đức đáng quý.
Còn xin bệ hạ sắc phong ta làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân.
Trong chốc lát, cả đại điện đều xôn xao.
Muội muội lấy trượng phu của tỷ tỷ vốn chẳng phải chuyện vẻ vang gì.
Huống hồ trước khi Thôi Niệm Châu qua đời, ta đã hủy hôn vào phủ chăm sóc nàng.
Nửa năm sau khi nàng c.h.ế.t, ta lại gả cho Tạ Đình Hiên.
Những lời đàm tiếu sau lưng chưa từng dứt.
Khi ấy, tất cả mọi người đều cho rằng Tiêu Giác làm vậy là để giữ thể diện cho Tạ Đình Hiên.
Mượn đó để trấn áp những kẻ lắm lời.
Ta cũng nghĩ như vậy, chưa từng nghĩ hắn là vì ta.
Sau ngày hôm đó, cho đến nửa năm sau khi Tiêu Giác băng hà.
Chúng ta cũng không gặp lại nhau nữa.
Có lẽ vẻ mặt kinh ngạc thất thần của ta quá mức buồn cười.
Khóe môi Tiêu Giác mím lại, rồi đột nhiên bật cười.
Hắn vốn đã rất đẹp, nụ cười ấy khiến đôi mày ánh mắt sáng bừng.
Phong hoa rực rỡ, đủ sức làm loạn lòng người.
Ta không nhịn được cong môi cười theo, kiễng chân hôn nhẹ lên khóe môi hắn.
Hắn mở to mắt, một lát sau cũng cúi đầu hôn ta một cái.
Chúng ta nắm tay nhau, mười ngón đan c.h.ặ.t, rồi dần dần cười đến cong cả lưng.
Không ai giải thích thêm, cũng chẳng ai truy hỏi nữa.
Chuyện cũ đều chỉ là mở đầu.
Những ngày tháng sau này chỉ còn lại niềm vui thanh thản.
Kiếp này, chúng ta nhất định có thể phủ tay áo xóa sạch bụi trần quá khứ.
Sánh vai dựng nên càn khôn.
- Hoàn văn -