Lật Lại Bụi Trần Xưa

Chương 8



Dù là kiếp trước hay kiếp này, những lời ấy Thôi Thủ Chính đã nói vô số lần.

 

Trước đây ta ngốc, lúc nào cũng mở miệng an ủi ông, thông cảm cho nỗi khó xử của ông, nhưng càng như vậy, những tủi thân ta phải chịu lại càng nhiều, mà bọn họ cũng càng xem đó là chuyện đương nhiên.

 

“Nếu phụ thân cảm thấy có lỗi với con, vậy có thể bù đắp cho nữ nhi.”

 

Ta chớp chớp mắt, giả vờ ngây thơ.

 

“Phụ thân định bù đắp cho con thứ gì?”

 

Sắc mặt Thôi Thủ Chính cứng lại, trong lòng không vui, nhưng không tiện nổi giận, chỉ có thể khô khan đáp:

 

“Con muốn gì?”

 

“Phụ thân muốn cho con thứ gì?”

 

Thôi Thủ Chính do dự một lúc.

 

“Đợi ta bàn bạc với mẫu thân con đã...”

 

“Không cần đâu. Con chỉ muốn phụ thân hứa với con một câu.”

 

“Lời gì?”

 

“Sau này đừng nói với con câu có lỗi nữa, cũng đừng nghĩ đến chuyện bảo con tiếp tục nhường nhịn.”

 

“Hôm nay con cứu Thôi Niệm Châu, nàng ấy đã nợ con một mạng.”

 

“Con không cần nàng ấy báo đáp. Nhưng nàng ấy cũng đừng mong lấy thêm từ con dù chỉ một chút lợi ích nào nữa.”

 

“Con mong phụ thân và mẫu thân cũng xem con là một con người. Đừng ép con làm bất cứ chuyện gì nữa.”

 

Ta ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn Thôi Thủ Chính, chậm rãi nói:

 

“Nếu không, hôm nay con có thể khiến người trong kinh thành ca ngợi Vĩnh Xương Bá dạy con có phương pháp.”

 

“Ngày mai cũng có thể khiến bọn họ đập nát danh tiếng của Bá phủ!”

 

18

 

Có lẽ những lời của ta đã khiến Thôi Thủ Chính bị chấn động.

 

Tối hôm đó, sau khi Lư thị trở về phủ, hai người cãi nhau một trận rất lớn.

 

Lư thị khóc lóc không ngừng.

 

Thôi Thủ Chính thì trợn mắt thổi râu, từng câu từng chữ đều đang trách móc bà thiên vị.

 

Nghe người khác bẩm báo lại, ta chỉ thấy buồn cười.

 

Sự ích kỷ và giả dối của Thôi Thủ Chính cũng chỉ có thể lừa được Lư thị mà thôi.

 

So với sự thiên vị xuất phát từ tận đáy lòng của Lư thị dành cho Thôi Niệm Châu, thì sự thiên vị của ông ta đều bắt nguồn từ tính toán.

 

Lúc nhỏ, Thôi Niệm Châu biết tỏ ra yếu đuối, biết nói những lời dễ nghe khiến ông ta vui vẻ.

 

Thế là ông ta thiên vị nàng.

 

Thôi Niệm Châu nhờ dung mạo và tài năng mà nổi danh trong giới quý nữ, khiến ông ta nở mày nở mặt, thế là ông ta thiên vị nàng.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Thôi Niệm Châu gả cao vào Hầu phủ, có lợi cho Bá phủ và cả tiền đồ làm quan của ông ta, thế là ông ta thiên vị nàng.

 

Chỉ riêng chuyện ông ta muốn ta gả cho Tạ Đình Hiên, đó không phải thiên vị, mà bởi vì địa vị của Trường Hưng Hầu phủ cao hơn phủ Ninh Viễn Bá.

 

Tạ Đình Hiên cũng hữu dụng hơn Cao Hoài rất nhiều.

 

Mọi lợi ích ông ta đều hưởng hết, mọi tiếng xấu lại để Lư thị gánh.

 

Đèn nến ở chính viện cháy suốt nửa đêm.

 

Sáng sớm hôm sau, Lư thị đã sai người mang đến cho ta rất nhiều thứ, châu ngọc trang sức, vải vóc, hương liệu, đều là những món đồ quý giá được cất kỹ dưới đáy rương.

 

Ngay cả lúc xuất giá ở kiếp trước, ta cũng chưa từng được đối đãi như vậy.

 

Khi ấy Lư thị nói ta là kế thất, không nên tổ chức quá phô trương.

 

“Nếu không người ngoài sẽ nói con từ lâu đã mong được gả vào Hầu phủ. Điều đó sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của con, cũng khiến người ta chỉ trích Bá phủ.”

 

Đó là nguyên văn lời bà ta nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bà ta biết tất cả, thế nhưng vẫn ép ta phải vào Hầu phủ chăm sóc khi Thôi Niệm Châu đang bệnh nặng.

 

Để rồi về sau, cho dù ta cố gắng đến đâu, đám hạ nhân trong Hầu phủ vẫn luôn âm thầm bàn tán.

 

Lão phu nhân không tin tưởng ta.

 

Tạ Đình Hiên cũng luôn có khúc mắc trong lòng.

 

Tạ Gia Mẫn bị người khác xúi giục, sau khi lớn lên, quan hệ với ta luôn lạnh nhạt, mãi đến khi xuất giá, sống không thuận lợi ở phu gia.

 

Bị tỷ muội phu gia vu khống.

 

Bị thiếp thất bôi nhọ.

 

Nàng mới dần hiểu được cảm giác của ta, muốn nối lại tình mẫu t.ử, nhưng lúc ấy, ta đã hoàn toàn nguội lạnh cõi lòng.

 

Ta nhận hết những thứ Lư thị đưa tới.

 

Sau đó đề nghị muốn đến biệt viện Ngọc Lan thăm lão phu nhân.

 

19

 

Lão phu nhân mà ta nhắc đến chính là dưỡng mẫu của Thôi Thủ Chính.

 

Thân tổ mẫu của ta qua đời vì bệnh khi Thôi Thủ Chính mới sáu tuổi.

 

Tổ phụ lo rằng nếu tái giá với một quý nữ thế gia thì người đó sẽ bạc đãi đích t.ử, nên đã cưới Tăng thị, xuất thân từ gia đình thương nhân.

 

Tăng thị là một người rất khôn khéo.

 

Sau khi gả vào Bá phủ, bà không nói chuyện tình cảm, chỉ nói chuyện lợi ích.

 

Tổ phụ cho bà thể diện của một chủ mẫu Bá phủ.

 

Bà dùng bạc để chống đỡ thể diện của Bá phủ, quản lý việc nhà, chăm lo cho con cái.

 

Sau khi tổ phụ qua đời, Thôi Thủ Chính và hai vị cô mẫu vẫn luôn kính trọng Tăng thị.

 

Mọi người sống hòa thuận, bình an vô sự, cho đến khi Lư thị bước chân vào cửa.

 

Lư thị tuy không xuất thân từ dòng chính của Phạm Dương Lư thị, nhưng thúc bá và huynh trưởng đều rất có tiền đồ.

 

Người thì là danh sĩ thanh lưu.

 

Người thì là quan lớn từ tứ phẩm trở lên.

 

Từ nhỏ bà đã được nuông chiều, không cam tâm bị một bà mẫu trên danh nghĩa như Tăng thị đè đầu cưỡi cổ.

 

Vì thế chuyện gì cũng đối đầu với Tăng thị.

 

Tăng thị tặng bà vàng bạc châu báu, bà cười nhạo Tăng thị đầy mùi tiền bạc.

 

Tăng thị tặng bà gấm vóc lụa là, bà lại chê Tăng thị thô tục, nặng mùi con buôn.

 

Tăng thị lấy tiền riêng thưởng cho hạ nhân, bà lại tức giận, nói đối phương chỉ biết dùng tiền đè người.

 

Tăng thị chưa từng chấp nhặt với bà.

 

Thấy bà không thích, sau đó cũng không tặng nữa.

 

Những viên minh châu mỹ ngọc thượng hạng.

 

Những tấm Nguyệt Hoa Cẩm, Phù Quang Cẩm quý hiếm.

 

Không phải được Tăng thị tự dùng, thì cũng được bà ban thưởng cho những hạ nhân thân cận.

 

Làm Lư thị tức đến khóc lóc om sòm.

 

Hai người hoàn toàn trở mặt là vào năm ta lên năm tuổi.

 

Lúc đó Lư thị và một vị thiếp thất được Thôi Thủ Chính sủng ái cùng mang thai.

 

Thái y chẩn đoán cả hai đều m.a.n.g t.h.a.i nam.

 

Thai của thiếp thất lớn hơn t.h.a.i của Lư thị một tháng.

 

Vì thế Lư thị ngày đêm bất an, bà không dám công khai ép người ta phá thai, nên tìm đủ cách hành hạ vị thiếp thất ấy.