Tai Tiêu Giác lập tức đỏ lên, hắn kiên quyết phủ nhận:
“Nói bậy gì thế, cô không có!”
“Không có thì không có, người căng thẳng như vậy làm gì? Thần nữ đâu phải không tin.”
“Cô không thích bị người khác hiểu lầm.”
“Nếu đã vậy, thần nữ sẽ không rời đi.”
Đùa gì chứ.
Ngoài loại ngốc nghếch chỉ cần có tình yêu là uống nước cũng thấy no, ai lại vì từng bị tính kế mà từ bỏ ngôi vị Hoàng hậu?
Tiêu Giác chăm chú nhìn ta một lúc, đột nhiên đưa tay nắm lấy tay ta.
“Lệnh Nghi, cô biết hiện giờ nàng chưa có tình cảm với cô. Nhưng sẽ có một ngày, nàng cam tâm tình nguyện.”
Hắn không nói thêm bất kỳ lời ngon tiếng ngọt hay lời hứa hẹn nào nữa.
Nhưng sau khi ta trở về phủ, Trưởng sử Đông cung đích thân đưa đến một hộp trang sức.
Bên trong có một miếng ngọc bội cùng một xấp ngân phiếu dày cộm.
Trưởng sử nói rằng số ngân phiếu đó là toàn bộ tiền riêng của Tiêu Giác.
Tổng cộng một trăm bảy mươi ba nghìn tám trăm lượng.
Còn miếng ngọc bội kia có thể điều động ám vệ của Đông cung.
Hoàng t.ử nuôi dưỡng ám vệ vốn là trọng tội.
Những người này là do sau khi phát hiện dã tâm của Thẩm gia, Tiêu Giác đã đến trước mặt Hoàng thượng bán t.h.ả.m cầu xin mới có được.
Hắn mang theo một nửa, để lại một nửa cho ta.
Còn chưa hết kinh ngạc, ta lại nhận được thánh chỉ.
Hoàng thượng nói bảo ta an tâm chuẩn bị xuất giá.
Trước khi Tiêu Giác hồi kinh, không cần vào cung nữa.
Đây là ân điển mà hắn cố ý cầu xin để tránh cho ta lại bị Hoàng hậu giận lây sao?
Dù biết rằng hành động này của hắn có thể cũng mang vài phần diễn kịch.
Trong lòng ta vẫn không khỏi thấy ấm áp.
28
Cứ cách ba năm ngày, ta lại nhận được thư của Tiêu Giác.
Sau khi sứ giả vào thành, liền thúc ngựa phi nhanh, thẳng đến phủ Vĩnh Xương Bá.
Bụi mù cuốn lên dưới vó ngựa làm mờ mắt người đi đường.
Rất nhanh sau đó, khắp Thượng Kinh đều truyền nhau rằng Thái t.ử Tiêu Giác cuối cùng cũng nở hoa trên cây sắt, rơi vào lưới tình.
Vì thế mà ta bận đến chân không chạm đất.
Ngoài việc chuẩn bị của hồi môn, còn có vô số yến tiệc phải tham dự.
Ngưỡng cửa phủ Vĩnh Xương Bá gần như bị các thế gia vọng tộc trong kinh thành giẫm nát.
Ngay cả phủ Túc Quốc Công vốn luôn kiêu ngạo, khi gửi thiệp mời cũng chu toàn lễ nghĩa.
Lư thị cũng nhờ đó được hưởng vinh quang.
Mỗi lần ra ngoài đều được xem như khách quý, được mọi người vây quanh tâng bốc.
Đây là vinh dự mà trước nay bà ta chưa từng được hưởng.
Gia thế của phủ Vĩnh Xương Bá không cao không thấp.
Thôi Thủ Chính lại chỉ giữ một chức quan nhàn tản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thuở ban đầu, Lư thị phải dùng bạc mở đường, đi dự yến hội thường chỉ được ngồi ở hàng ghế giữa.
Mấy nhà quyền quý nhất căn bản không mời bà ta.
Sau này nhờ quan hệ thông gia với phủ Trường Hưng Hầu, bà ta mới có cơ hội được ngồi ở cuối tiệc một hai lần.
Nào giống như bây giờ, với thân phận là mẫu thân của Thái t.ử phi, bà ta nổi bật vô cùng.
Ban đầu, Lư thị còn thường xuyên nhắc đến Thôi Niệm Châu, thương xót nàng ta không có số mệnh tốt như ta.
Ta chẳng thèm để ý.
Những lần dự tiệc sau đó, ta đều mời Tăng thị cùng đi.
Lư thị bị lạnh nhạt, lại bị người ngoài hết lần này đến lần khác nhắc nhở rằng mọi vinh quang của bà ta đều đến từ ta.
Chẳng bao lâu sau, bà ta đã ngoan ngoãn hẳn, không còn thương xót Thôi Niệm Châu nữa, mà bắt đầu nghĩ đủ mọi cách để lấy lòng ta.
Ta thản nhiên tiếp nhận những điều tốt đẹp ấy, nhưng không cho bà ta bất kỳ phản hồi nào.
Lư thị rất tức giận, chạy đến trước mặt Thôi Thủ Chính khóc lóc tố khổ.
Kết quả lại bị Thôi Thủ Chính cùng người Lư gia trách mắng rằng bà ta tư tâm quá nặng, không xứng làm chủ mẫu.
Bà ta hoảng sợ, đột nhiên như tỉnh ngộ, chủ động đến xin lỗi, hối lỗi với ta, còn thề rằng sẽ bù đắp cho ta gấp bội.
Mấy lần Thôi Niệm Châu lấy cớ bệnh tật mời bà ta sang phủ.
Bà ta đều không đi, chỉ sai người đưa t.h.u.ố.c men, đồ bổ đến, đồng thời cũng không quên răn dạy.
“Là chủ mẫu của Hầu phủ, quản gia quản người là bổn phận. Đừng suốt ngày chỉ biết ngâm hoa thưởng nguyệt, khóc khóc than than.”
“Con cho rằng bà mẫu con là kẻ ngốc sao? Không nhìn ra được con giả bệnh để trốn tránh trách nhiệm hay thật sự có bệnh?”
“Nếu còn không biết nặng nhẹ như vậy, sẽ chẳng có ai mãi dung túng con đâu.”
Đó là nguyên văn lời của Lư thị.
Thật ra bà ta biết hết, biết Thôi Niệm Châu không hề yếu ớt đến vậy, cũng biết trong khoảng thời gian này nàng ta đã quản lý phủ Trường Hưng Hầu đến mức hỗn loạn.
Làm hỏng cả yến sinh thần của lão phu nhân lẫn yến tiệc xuất giá của tiểu cô, mhiến cả kinh thành được một phen cười chê.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Muội muội của Tạ Đình Hiên tức giận đến mức suýt treo cổ tự vẫn.
Nếu là trước kia, vừa nghe tin Thôi Niệm Châu bị bà mẫu trách móc, Lư thị đã vội vàng chạy tới chống lưng rồi.
Bà ta sẽ lấy thân thể yếu đuối của Thôi Niệm Châu ra làm lý do, kéo Tạ Đình Hiên lại khóc lóc kể lể, dỗ dành hắn đối đầu với lão phu nhân.
Đứa con gái này là bảo bối trong lòng bà ta, hai mươi năm nay bà ta thiên vị nó, dù có sai cũng phải là đúng.
Huống hồ Tạ Đình Hiên lại luôn đứng về phía Thôi Niệm Châu, hết lòng bảo vệ nàng ta.
Nhưng bây giờ thì khác, Thôi Niệm Châu sai đến quá mức, lại còn không biết kiềm chế, chỉ biết khóc lóc than vãn, dây dưa vô lý.
Không chỉ khiến Tạ Đình Hiên nảy sinh bất hòa với nàng ta, mà ngay cả Lư thị cũng cảm thấy mất mặt.
Huống chi, bà ta còn có ta, người con gái thứ tuy không thể trở thành bảo bối trong lòng, nhưng lại thực sự mang đến vinh quang cho bà ta.
Bên nào nặng, bên nào nhẹ.
Lư thị và Thôi Thủ Chính đều phân biệt rất rõ.
Về sau, khi Thôi Niệm Châu lại sai người đến.
Lư thị dứt khoát đóng cửa không gặp.
Bà ta nói dối rằng mình đến chùa Linh Ẩn cầu phúc cho nàng ta, nhưng thực chất chỉ qua loa lễ bái trong Phật đường rồi thôi.
29
Hai tháng sau khi Tiêu Giác rời kinh, hắn viết trong thư cho ta:
“Quả nhiên Tần tiên sinh là người có tài.”