Lật Lại Bụi Trần Xưa

Chương 19



Vừa mang vẻ cao quý riêng của dòng dõi hoàng tộc, lại vừa mang sát khí lạnh lẽo của người vừa từ chiến trường m.á.u lửa trở về.

 

“Cữu cữu. Cô trở về rồi.”

 

Chỉ một câu nói, đã khiến phụ t.ử Thẩm Túc buông v.ũ k.h.í, quỳ sụp xuống đất trong tuyệt vọng.

 

Bọn họ trúng kế rồi.

 

Thẩm gia có công phò tá hoàng đế đăng cơ, Thẩm Túc còn từng cứu mạng Hoàng đế.

 

Chỉ dựa vào những chứng cứ trong tay Tiêu Giác, vẫn chưa đủ để vị đế vương mềm lòng ấy xuống tay tàn nhẫn với phủ Túc Quốc Công.

 

Trừ phi… bọn họ ám sát Trữ quân, mưu đoạt ngôi vị.

 

Nhưng tại sao?

 

Ngày ở Lẫm Vân Lâu, bọn họ vốn chưa từng ra tay.

 

Vậy tại sao Thái t.ử lại nhất định phải dồn Thẩm gia vào chỗ c.h.ế.t?

 

35

 

Phụ t.ử Thẩm Túc bị xử t.ử vì tội mưu phản.

 

Những chuyện xấu xa như buôn lậu muối sắt, tham ô nhận hối lộ của bọn họ cũng bị điều tra làm rõ.

 

Phủ Túc Quốc Công trong một đêm sụp đổ.

 

Nam đinh bị c.h.é.m đầu, nữ quyến bị lưu đày.

 

Nhổ củ cải kéo theo bùn đất, không ít thế gia cũng bị liên lụy.

 

Thượng Kinh nhất thời lòng người hoang mang.

 

Đợi đến khi mọi chuyện hoàn toàn lắng xuống đã là hai tháng sau.

 

Trong khoảng thời gian ấy, Hoàng hậu lấy lý do đức không xứng vị, dùng người không sáng suốt mà tự xin phế hậu.

 

Bà chuyển vào Trường Môn Cung tĩnh tu.

 

Triệu Vương quỳ trước điện Thái Cực suốt ba ngày.

 

Cầu xin bệ hạ miễn tội lưu đày cho Thẩm Thanh Đề, cho nàng vào Triệu Vương phủ làm nô tỳ.

 

Hoàng đế đều chuẩn tấu.

 

Ngày hôm sau, ngài ban chiếu nhường ngôi, truyền vị cho Thái t.ử.

 

Bản thân lui về làm Thái thượng hoàng.

 

Sau đại điển thiện vị vốn nên tổ chức đại điển đăng cơ, nhưng vì tân đế sắp đại hôn nên các triều thần đề nghị gộp hai đại điển làm một.

 

Tiêu Giác lệnh cho Khâm Thiên Giám chọn ngày lành.

 

Đồng thời còn muốn phong Thôi Thủ Chính làm Thừa Ân Hầu để thể hiện sự coi trọng đối với ta, nhưng bị ta từ chối.

 

Hắn không hỏi nguyên do, quay đầu đã cho người đưa tới vàng bạc coi như bồi thường.

 

Theo quy củ, trước đại điển ta vẫn phải ở lại Bá phủ chuẩn bị xuất giá.

 

Lư thị vì thế mà bận tối mặt tối mày.

 

Ai ai cũng khen bà ta yêu thương ta như bảo bối trong lòng.

 

Thế nhưng phủ Trường Hưng Hầu đột nhiên truyền tới tin Thôi Niệm Châu qua đời.

 

Kiếp này nhờ được Tần Hạc chữa trị, ta mới biết.

 

Sở dĩ Thôi Niệm Châu thân thể yếu ớt là vì nàng từng dùng quá nhiều các loại d.ư.ợ.c liệu như khổ sâm, hoàng bá, làm tổn hại căn cơ.

 

Đơn t.h.u.ố.c của Tần Hạc tuy không thể khiến nàng hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng giữ mạng thì dư sức.

 

Nay đột nhiên bệnh c.h.ế.t.

 

Chẳng lẽ nàng không uống t.h.u.ố.c?

 

Không đợi ta sai người đi điều tra, Lư thị đã vừa khóc vừa trở về phủ.

 

Bà nói Thôi Niệm Châu treo cổ tự vẫn.

 

Ta lại càng không hiểu.

 

Tạ Đình Hiên xin điều ra ngoài nhậm chức, hôm qua mới rời kinh, hôm nay nàng ta treo cổ là vì điều gì?

 

Lư thị nói: “Hôm qua nó đã treo cổ rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Vốn muốn giữ Đình Hiên lại, sai nha hoàn bà t.ử đi mời hắn đến.”

 

“Kết quả Đình Hiên vẫn nhất quyết phải đi.”

 

“Nó thân thể yếu, dưới chân trượt một cái nên...”

 

“Đáng thương Gia nhi mới một tuổi đã mất mẫu thân. Sau này biết làm sao đây.”

 

Lư thị khóc lóc một hồi, thấy ta trầm ngâm không nói, muốn mắng lại không dám, ấp a ấp úng nói:

 

“Lệnh Nghi, con với Niệm Châu là tỷ muội ruột thịt. Gia nhi có thể nhận con làm mẫu thân hay không...”

 

“Thế nào?”

 

“Mẫu thân còn muốn gả ta cho Tạ hầu gia sao?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Lư thị sợ đến mức vội vàng bịt miệng ta lại.

 

“Con không muốn sống nữa sao, nói bậy bạ gì vậy?”

 

“Là mẫu thân không muốn sống nữa thì có.”

 

“Ta là Hoàng hậu.”

 

“Nếu Tạ Gia Mẫn nhận ta làm mẫu thân, mẫu thân đặt Hoàng thượng ở đâu?”

 

Lư thị không dám tiếp lời, chỉ bảo nha hoàn đặt trước mặt ta một phong thư cùng một bó tranh cuộn.

 

“Là Niệm Châu để lại cho con.”

 

Kiếp trước, lúc Thôi Niệm Châu hấp hối, ta ở bên giường nàng.

 

Nàng khóc lóc cầu xin Tạ Đình Hiên đối xử t.ử tế với ta, cầu xin ta nuôi dưỡng Tạ Dục và Tạ Gia Mẫn trưởng thành.

 

Cầu xin Lư thị thường xuyên đến Hầu phủ thăm hai đứa trẻ.

 

Nhưng kiếp này, lúc lâm chung, nàng chỉ để lại cho ta một bức thư.

 

Lần này nàng không khóc, cả trang giấy đều là những lời trách móc, trách ta tâm cơ, trách ta số tốt, trách ta cố ý tìm đến Tần Hạc vạch trần nàng.

 

Cho nên mới khiến Tạ Đình Hiên chán ghét nàng.

 

Không chỉ chán ghét nàng, mà còn thay lòng đổi dạ với ta.

 

Nàng muốn ta bồi thường cho nàng, muốn ta xin cho Tạ Gia Mẫn một tước vị Quận chúa.

 

Ban đầu ta không hiểu vì sao Thôi Niệm Châu cứ khăng khăng cho rằng Tạ Đình Hiên đã đổi lòng.

 

Cho đến khi mở những cuộn tranh ấy ra.

 

Toàn bộ đều là tranh mỹ nhân.

 

Người trong tranh mặc hoa phục màu hồng đào hoặc vàng nghệ, mày mắt rực rỡ diễm lệ, đôi môi đỏ như son.

 

Chỉ một ánh nhìn ngoảnh lại cũng khiến ánh sáng lưu chuyển, phong hoa rực rỡ đến ch.ói mắt.

 

Kiếp trước, trong thư phòng của Tạ Đình Hiên, ta từng thấy những bức tranh tương tự.

 

Người trong tranh có thần thái và dung mạo giống hệt người trong những bức tranh trước mắt, chỉ khác là mặc y phục màu nguyệt bạch hoặc xanh nhạt.

 

Khi đó ta theo bản năng cho rằng đó là Thôi Niệm Châu.

 

Đang chăm chú suy nghĩ, Tạ Đình Hiên từ ngoài bước vào.

 

Thấy vậy thì vô cùng căng thẳng, giật lấy bức tranh.

 

Từ đó về sau không cho phép ta bước vào thư phòng của hắn nữa.

 

Vì chuyện ấy mà ta buồn bã rất lâu.

 

Không ngờ kiếp này, Thôi Niệm Châu cũng nghĩ như vậy.

 

Ta dặn người hầu đem toàn bộ tranh và thư đi đốt.

 

Lại bảo Thôi Thủ Chính dâng tấu, xin Tiêu Giác hạ lệnh cho Tạ Đình Hiên từ quan để chịu tang, canh giữ linh cữu Thôi Niệm Châu.

 

“Phụ thân lo lắng cho Gia nhi. Vậy thì để Tạ hầu gia thủ tang cho đến khi Gia nhi cập kê đi.”

 

“Mẫu thân mất ái nữ, đau lòng khôn xiết. Vậy hãy chuyển đến trang t.ử dưỡng bệnh đi.”

 

Thôi Thủ Chính nghe vậy, tay run lên.

 

Ông biết, tờ tấu chương này một khi được dâng lên.