Lâu Quy Vãn

Chương 14



“Vâng, phụ thân.” Lần này, Tiết Thanh Nhai đáp lời không chút do dự.

 

Tiết Lệ hành sự quyết liệt. Chỉ trong hai ngày, cả nhà nhị phòng đã xám xịt mặt mày dọn tới mấy viện hẻo lánh ở góc tây bắc hầu phủ.

 

Ta cử những bà t.ử, nha hoàn kín miệng tới đó, vật dụng cung cấp đầy đủ, nhưng những thứ xa hoa dư thừa thì tuyệt nhiên không còn.

 

Đối với Tiết Minh, ta không một gậy đ.á.n.h c.h.ế.t.

 

Sau khi bẩm báo công bà và Tiết Thanh Nhai, ta sắp xếp hắn đến một hiệu tơ lụa bình thường thuộc danh nghĩa hầu phủ, bắt đầu từ chức tiểu quản sự.

 

Chưởng quỹ và kế toán của cửa hàng đều là người ta đích thân chọn, trung thành đáng tin.

 

Mọi cử động của Tiết Minh — mỗi ngày học gì, làm gì, gặp ai — đều có người ghi chép tường tận.

 

Vừa là mài giũa, cũng là quan sát. Nếu hắn thật sự có ngày hồi đầu, chưa hẳn không thể cho hắn một con đường sống.

 

Còn Tiết Lâm, tiểu nha đầu này bản tính không phải đại ác, chỉ là bị cha mẹ nuông chiều đến tầm nhìn nông cạn.

 

Ta đặc biệt nhờ mối quan hệ của mẫu thân, mời một vị lão ma ma từng được dưỡng lão trong cung.

 

Vị ma ma này quy củ nghiêm, ánh mắt sắc, giỏi nhất là uốn nắn con người.

 

Thời khóa biểu mỗi ngày của Tiết Lâm được sắp kín mít: từ huấn luyện dáng vẻ buổi sáng, đến nữ công, học chữ, cầm nghệ, thậm chí cả căn bản quản gia tính sổ — hoàn toàn không còn thời gian nghĩ đến những chuyện so đo hư vinh.

 

Ban đầu nàng khóc lóc chống đối, bị ma ma phạt mấy lần, lại thấy phụ mẫu bản thân cũng khó tự lo, dần dần đành chấp nhận số phận.

 

Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, nàng đã bắt đầu có được khí độ của một đại gia khuê tú.

 

23

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Công bà đều đem những biến chuyển ấy thu vào mắt, đối với ta ngày càng tín nhiệm, chỉ trong những đại sự mới hỏi qua đôi câu.

 

Ánh mắt của Tiết Thanh Nhai, lại càng thường xuyên dừng lại trên người ta, mang theo một niềm ái mộ khó lòng che giấu.

 

Ta giả vờ như không hay biết, vẫn như trước giữ lấy sự đoan trang và khoảng cách.

 

Mẫu thân từng nói, lòng càng nóng, càng phải vững.

 

Điều ta muốn, không chỉ là nhất thời rung động của hắn.

 

Cho đến hôm ấy, phủ Vĩnh Xương Bá mở tiệc, ta cùng Tiết Thanh Nhai đồng hành.

 

Trong tiệc, hắn thay ta chặn mấy chén rượu, bản thân cũng uống không ít.

 

Trên xe ngựa trở về, hắn trầm mặc khác thường, chỉ luôn nhìn ta, ánh mắt nóng bỏng đến mức như muốn nung chảy người đối diện.

 

Đưa ta về đến viện, ta vẫn như thường lệ nói:

 

“Đã khuya rồi, thế t.ử cũng nên sớm nghỉ ngơi.”

 

Không ngờ Tiết Thanh Nhai lại một phen nắm lấy cổ tay ta.

 

“Ta đưa nàng vào trong.”

 

Trúc Ty thấy ta không phản ứng, liền cúi mình lui xuống.

 

Ta mặc cho hắn nắm tay, cùng đi đến trước cửa phòng.

 

“Quy Vãn, những ngày qua, ta đều nhìn thấy cả. Trước kia là ta hỗn trướng, có mắt không tròng.”

 

“Ta biết bây giờ nói những lời này, nàng chưa chắc đã tin.

 

Nhưng ta thề với trời, từ nay về sau, trong lòng Tiết Thanh Nhai ta, chỉ có mình nàng. Ta sẽ làm tốt thân phận thế t.ử, làm tròn bổn phận phu quân, tuyệt không để nàng phải chịu nửa phần ủy khuất.”

 

Hắn nói càng lúc càng thấp, gần như mang theo sự khẩn cầu.

 

“Ta không cầu nàng tin ta ngay lập tức, chỉ mong nàng cho ta một cơ hội, đừng lúc nào cũng đẩy ta ra xa, được không?”

 

Ta lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mắt, nhẹ nhàng rút cổ tay khỏi tay hắn.

 

Ngay khi ánh sáng trong mắt hắn sắp vụt tắt, ta quay người lại.

 

“Đêm đã khuya, bên ngoài lạnh. Thế t.ử có muốn vào uống một chén trà giải rượu không?”

 

Cánh cửa khép lại khẽ khàng sau lưng, ngăn cách màn đêm bên ngoài.

 

Trong phòng ánh nến ấm áp, ta nhìn sâu vào đáy mắt hắn, tình ý cuộn trào đến mức như muốn nhấn chìm ta.

 

Y sam không biết đã trượt xuống từ lúc nào, ánh nến lay động, trên tường in lên những bóng hình quấn quýt giao hòa.

 

Sóng dữ vỗ bờ, cuốn trôi đê điều của lý trí.

 

Không biết đã bao lâu, sóng triều mới lặng.

 

Hắn ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.

 

“Quy Vãn, có phải ta quá ngốc không?”

 

Mặt ta hơi nóng, vùi đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, không đáp.

 

Hắn tự mình nói tiếp.

 

“Trước kia ta cứ nghĩ nàng chỉ là một đại gia khuê tú thanh cao lãnh ngạo. Cho rằng cuộc hôn nhân này bất quá là mỗi người lấy thứ mình cần, rồi giày vò lẫn nhau.”

 

“Nhưng nàng không giống họ. Rõ ràng có thể khoanh tay đứng nhìn, vậy mà hết lần này đến lần khác đứng ra vì cái nhà này. Đến khi ta nhận ra tâm ý của mình, nàng đã khiến ta mê muội đến không lối thoát.”

 

“Cũng khiến ta sợ hãi. Sợ ta không xứng với nàng, sợ trong lòng nàng căn bản không có ta.”

 

Ta khẽ cong môi cười:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Vậy sau này phu quân còn đến Cát Tường Các tìm vui nữa không?”

 

Mặt hắn lập tức đỏ bừng, luống cuống ngồi bật dậy, gãi gãi đầu.

 

“Thật ra mỗi lần ta đến Cát Tường Các, đều chỉ là cái cớ.”

 

“Ồ? Là sao?” Ta nhướng mày.

 

Hắn như hạ quyết tâm, thẳng thắn nói ra.

 

“Căn cốt ta bình thường, không có thiên phú luyện võ, phụ thân tuy thất vọng nhưng cũng đành chấp nhận.”

 

“Nhưng ta không muốn cả đời làm kẻ ăn không chờ c.h.ế.t. Những năm qua, mỗi lần đến Cát Tường Các, ta đều bao một gian nhã thất yên tĩnh nhất, thực ra là để đọc sách.”

 

 24

 

“Cái gì?!” Lần này đến lượt ta sững sờ.

 

Hắn gật đầu, trong mắt mang theo một tia tự hào kín đáo.

 

“Ta lén mời một vị đại nho ẩn cư ở ngoại thành giảng dạy cho ta. Tiên sinh nói, học hải vô nhai, không câu nệ nơi chốn, chỉ cần lòng tĩnh, thì học được.”

 

“Cát Tường Các người đông mắt tạp, ngược lại không dễ khiến người nghi ngờ. Ta nghĩ, kỳ xuân năm sau, bất luận thế nào cũng phải thử một lần. Dẫu chỉ đỗ được tiến sĩ, cũng tốt hơn hiện tại.”

 

Nói xong, hắn thấp thỏm nhìn ta.

 

Ta nhìn hắn, trong lòng nổi lên sóng lớn.

 

Hóa ra vị thế t.ử ăn chơi trác táng, bất học vô thuật kia, lại là người âm thầm khổ học, chí tiến thủ?!

 

Hắn che giấu quá sâu, đến nỗi tất cả mọi người đều bị lừa.

 

Nhìn dáng vẻ vừa căng thẳng vừa mong chờ của hắn, ta bỗng bật cười, vươn tay nhẹ nhàng vuốt má hắn.

 

“Không ngờ phu quân của ta lại là một kẻ giả hoàn khố, lòng ôm chí lớn.”

 

Ánh mắt Tiết Thanh Nhai rực sáng:

 

“Nàng… nàng không trách ta giấu giếm? Không thấy ta giả dối sao?”

 

“Sao lại thế?” Ta lắc đầu.

 

“Ta cứ nghĩ gả vào hầu phủ, thế nào cũng phải đề phòng khắp nơi, từng bước tính toán. Không ngờ nơi này lại có thể khiến ta an tâm đến vậy.”

 

Năm thứ ba sau khi thành hôn, ta sinh hạ đích trưởng t.ử Tiết Quân.

 

Đầu hổ mắt hổ, rất giống phụ thân.

 

Hai năm sau, ta lại sinh thứ nữ Tiết Kỳ, trắng trẻo đáng yêu, là bảo bối trong tay cả nhà.

 

Năm ngoái, ấu t.ử Tiết Mịch cũng đến với chúng ta.

 

Thời gian thấm thoắt, bảy năm xuân thu trôi qua.

 

Nhị phòng dưới sự giám sát của ta, không còn dấy lên bất kỳ sóng gió nào.

 

Tiết Minh làm việc ở tiệm tơ lụa, va vấp đủ đường. Tuy không có đại tài, nhưng rốt cuộc cũng học được an phận thủ thường, cưới một người vợ xuất thân trong sạch, ngày tháng bình đạm mà vững vàng.

 

Tiết Lâm được ma ma điều giáo đến thay da đổi thịt, năm ngoái do ta làm mối, gả cho Kinh Triệu Chủ Bạ, cuộc sống hòa thuận êm ấm.

 

Nội trạch hầu phủ, dưới tay ta quản lý, trật tự rõ ràng.

 

Bà mẫu sớm đã an hưởng tuổi già, bế cháu đùa vui, đối với ta – nàng dâu này – trăm phần yên tâm yêu mến.

 

Công công Tiết Lệ địa vị trong triều ngày càng vững chắc, địa vị hầu phủ cũng theo đó nước lên thuyền lên.

 

Dưới sự khích lệ và trấn an của ta, Tiết Thanh Nhai càng thêm chuyên tâm đèn sách, đỗ cao nhị giáp, đứng thứ chín.

 

Tin truyền ra, cả kinh thành chấn động.

 

Không ai ngờ, vị thế t.ử hoàn khố tai tiếng năm xưa, lại lặng lẽ đỗ đạt công danh!

 

Trong chốc lát, chê cười hóa thành kinh ngạc và khâm phục.

 

Nhờ thêm mạng lưới ngầm của Lâu thị nâng đỡ, Tiết Thanh Nhai khởi đầu từ Hàn Lâm Viện, cần mẫn thực tế, quan thanh rất tốt.

 

Nay đã là trọng thần được tín nhiệm, tiền đồ sáng lạn.

 

Dưới sự kinh doanh cẩn mật của ta, Vĩnh Toàn Hầu phủ dần dung nhập vào tầng lớp thanh quý đỉnh cao của kinh thành.

 

Gia phong và trí tuệ của Lâu thị, quân công và tiến thủ của Tiết gia, đạt đến sự cân bằng và giao hòa hoàn mỹ.

 

Lại là một buổi chiều xuân ấm áp.

 

Ta ngồi trong hoa sảnh, nhìn trưởng t.ử trong viện luyện quyền pháp do tổ phụ truyền dạy.

 

Thứ nữ bên cạnh ra dáng ra vẻ học cắm hoa, ấu t.ử trong lòng nhũ mẫu bi bô ê a.

 

Không biết từ lúc nào, Tiết Thanh Nhai đã đứng sau lưng ta, tay trái nhẹ đặt lên vai ta.

 

Ta không quay đầu, chỉ đưa tay phủ lên mu bàn tay hắn, mang theo sự tin cậy quen thuộc của phu thê.

 

Ánh nắng rơi xuống thành từng mảnh vàng vụn, kéo dài bóng hình kề vai.

 

Mẫu thân, người xem.

 

Ván cờ này, con nắm chắc phần thắng.

 

-HẾT-