Lâu Quy Vãn

Chương 6



Tiết Thanh Nhai bị hỏi đến nghẹn lời, sắc mặt không mấy dễ coi.

 

Ta dịu giọng hơn, mang theo vài phần kỳ vọng:

 

“Ba ngày sau, nếu thế t.ử chịu cùng đi, dĩ nhiên là tốt nhất. Nếu không muốn, ta sẽ tự mình đến.”

 

Khi xoay người đi, hắn hừ nhẹ một tiếng:

“Bản thế t.ử chẳng hứng thú xen vào mấy chuyện ấy…”

 

Tối hôm đó, Trúc Ty lo lắng không yên.

 

“Phu nhân, nếu thế t.ử thật sự không đi, người một mình đến đó, e sẽ bị dị nghị.”

 

Ta khẽ mỉm cười, nhớ đến lời mẫu thân từng dạy, nhẹ giọng nói:

 

“Cách dạy ch.ó không nằm ở roi vọt, mà ở dẫn dắt. Ngươi càng kéo mạnh, nó càng chống đối. Chỉ cần chỉ rõ phương hướng, kịp thời khích lệ, nó tự khắc sẽ đi theo.”

 

Tiết Thanh Nhai, con ngựa hoang tuột cương ấy, thứ hắn cần không phải dây cương.

 

Mà là tự mình nhận ra, nên chạy về hướng nào.

 

Sáng sớm ba ngày sau, ta chỉnh trang xong xuôi, đẩy cửa bước ra.

 

Trong ánh ban mai, một người thân hình cao dài, đứng thẳng nơi sân.

 

Tiết Thanh Nhai mặc một thân cẩm bào xanh chàm mới tinh, thắt đai ngọc.

 

Ít đi vẻ phóng đãng thường ngày, thêm mấy phần tuấn tú cứng cáp, đến mức khiến người khác khó rời mắt.

 

Thấy ta ra, hắn ho nhẹ một tiếng, quay mặt đi.

 

“Chẳng phải nói đi dự yến sao? Lề mề mãi, còn không mau lên!”

 

Ta bước tới, tự nhiên sánh vai cùng hắn, nụ cười càng sâu:

“Để phu quân đợi lâu rồi.”

 

Nghe hai chữ phu quân, trên gương mặt vốn đã không tự nhiên của Tiết Thanh Nhai lại hiện lên một tầng đỏ nhạt.

 

Ngay cả chính hắn cũng không nhận ra, khóe môi mình đã cong lên rất nhiều.

 

Không gian trong xe ngựa không rộng, mỗi người ngồi một bên, nhất thời không ai nói gì.

 

Ta tĩnh tọa, cảm nhận ánh nhìn lúng túng từ phía đối diện.

 

Xe đi tới đoạn đường gập ghềnh, đột nhiên chao mạnh một cái!

 

Ta không kịp đề phòng, thân thể mất thăng bằng, nghiêng hẳn sang một bên.

 

“Cẩn thận!”

 

Ta khẽ kêu lên, cả người ngã vào một vòng tay mang theo hơi lạnh thanh khiết.

 

Va chạm bất ngờ khiến ta hơi choáng.

 

Theo bản năng ta ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt hắn.

 

Bốn mắt giao nhau, hơi thở quấn quýt. Gương mặt hắn lập tức đỏ bừng, lan từ má xuống tận cổ, trông chẳng khác nào con tôm vừa luộc chín.

 

Hắn như bị bỏng, vội vàng ngồi thẳng dậy, không dám nhìn ta.

 

“Đường… đường gì mà xóc thế này, xa phu đ.á.n.h xe kiểu gì vậy!”

 

Ta ổn định lại thân hình, cũng khẽ nghiêng mặt đi, vành tai nóng ran.

 

“Đa… đa tạ thế t.ử.”

 

Tiết Thanh Nhai ậm ừ một tiếng, suốt quãng đường sau đều ngồi ngay ngắn, không dám liếc ta lấy một lần.

 

Xuống xe, ta chỉnh lại tà váy, chủ động đưa tay, nhẹ nhàng khoác vào cánh tay Tiết Thanh Nhai.

 

Ta cảm nhận rõ cơ bắp hắn căng cứng, nhưng hắn không hề rút tay lại.

 

Trên yến tiệc, hương áo tóc rực rỡ, đàm tiếu thanh nhã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta chào hỏi vài vị phu nhân, tiểu thư quen biết. Tiết Thanh Nhai tuy ít nói, nhưng khi ta trò chuyện với người khác, hắn cũng khẽ gật đầu, xem như chu toàn lễ số.

 

Không khí dần trở nên hài hòa, bỗng vang lên một tràng cười ch.ói tai.

 

Là nhị phòng, dẫn theo Tiết Lâm ăn vận lòe loẹt, bước vào.

 

Nhị thẩm đang níu lấy một vị phu nhân, giọng sang sảng khoe khoang bộ trang sức phỉ thúy mới của Tiết Lâm.

 

Tiết Lâm thì cười duyên, cố bắt chuyện với các quý nữ thế gia.

 

Trong lòng ta không vui. Trước nay những nhã tập ở Trường An, chưa từng thấy người nhị phòng xuất hiện.

 

Nay ta vừa đến, họ liền theo tới, mượn danh Lâu thị, những thế gia kia tự nhiên cũng cho họ vài phần thể diện.

 

Quả là tính toán khôn khéo.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Vị lão phu nhân bị nhị phòng kéo lại là phu nhân của cựu Chưởng viện Hàn Lâm, người đã cáo lão, rất coi trọng phong nghi.

 

Tuy ngoài mặt vẫn giữ nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt đã lộ vẻ xa cách.

 

Mấy phu nhân, tiểu thư xung quanh trao đổi ánh nhìn, trong tiếng cười nói đều lẫn chút giễu cợt mơ hồ.

 

“Dẫu sao cũng là xuất thân tân quý, nhìn cách hành xử kia, cứ như sợ người khác không biết nhà mình có tiền.”

 

“Vị Tiết tiểu thư kia ăn mặc cũng quá sặc sỡ, hệt như con công xòe lông.”

 

Tiếng bàn tán lờ mờ truyền đến, nhị phòng hoàn toàn không hay biết, vẫn nhiệt tình kết giao khắp nơi.

 

Tiết Lâm cũng bắt chước theo, cử chỉ mang theo vẻ gượng gạo vụng về.

 

Càng ra sức hòa nhập, lại càng lộ vẻ lạc lõng.

 

Sắc mặt Tiết Thanh Nhai dần trầm xuống, trong mắt lóe lên sự khó chịu và bẽ bàng.

 

Có lẽ lần đầu tiên hắn cảm nhận rõ ràng đến thế nào là nền tảng, thế nào là khoảng cách.

 

Ta nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay hắn, ra hiệu chớ nóng vội.

 

Đúng lúc ấy, phu nhân phủ Vĩnh Xương Bá cùng mấy vị phu nhân quen biết tiến về phía chúng ta.

 

Nhị phòng tinh mắt, lập tức kéo Tiết Lâm lại gần.

 

“Ôi chao, phu nhân Vĩnh Xương Bá! Thật trùng hợp, Lâm nhi nhà chúng tôi vừa nhắc đến người đấy!”

 

Tiết Lâm hẳn là có phần căng thẳng, gượng gạo nặn ra một nụ cười, thậm chí còn quên cả hành lễ.

 

Phu nhân Vĩnh Xương Bá tu dưỡng cực tốt, khách khí gật đầu, ánh mắt lại dừng trên người ta.

 

“Lâu phu nhân, vừa rồi còn cùng mấy vị phu nhân nhắc tới, cuốn Đồ phổ hoa thảo tiền triều mà cô gửi mấy hôm trước, chú giải tinh tế, quả thật rất dụng tâm.”

 

11

 

Ta buông tay đang khoác lấy cánh tay Tiết Thanh Nhai, nhã nhặn hoàn lễ.

 

“Phu nhân quá lời rồi. Chỉ là lúc nhàn rỗi ghi chép đôi điều thiển kiến, được phu nhân để mắt tới, ấy là vinh hạnh của Quy Vãn.”

 

Phu nhân của Quốc T.ử Giám Tế Tửu đứng bên cạnh mỉm cười tiếp lời:

 

“Thuận tay ghi chép mà đã có kiến giải như vậy, gia học họ Lâu quả nhiên thâm hậu lâu đời.”

 

Nhị phòng thấy thế, vội đẩy Tiết Lâm lên trước, xen miệng:

 

“Lâm nhi nhà chúng tôi cũng thích xem hoa cỏ, ngày thường rất văn tĩnh!”

 

Tiết Lâm liên tục gật đầu, lại chẳng biết nói gì, nghẹn hồi lâu mới chỉ tay về phía hồ, nơi một bụi mẫu đơn đang nở rộ:

 

“Khóm mẫu đơn này nở đỏ thật đẹp!”

 

Lời vừa dứt, nụ cười trên mặt mấy vị phu nhân nhạt đi đôi phần.

 

“Mẫu đơn trước sân kiều diễm mà thiếu cốt cách”, trong mắt những phu nhân tiểu thư coi trọng thanh nhã, vốn chẳng phải loài được xem trọng.