Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Phong Vũ vừa tắm xong đi ra, một tay cầm khăn lau mái tóc ướt sũng.
Thấy tôi cười đi tới, lưng anh lập tức thẳng tắp.
Tôi nhận lấy chiếc khăn trong tay anh, nhón gót chân giúp anh lau tóc.
Khoảng cách rất gần, hơi thở nóng rực của hai người quyện vào nhau.
Phong Vũ cuối cùng cũng chịu không nổi, ôm chặt tôi vào lòng, vùi mặt vào cổ tôi hít một hơi thật sâu.
Tôi bị mùi hương nam tính trời sinh của anh làm cho hai chân mềm nhũn.
Khẽ kéo nhẹ thắt lưng anh, giọng lí nhí như muỗi kêu: "Em... tối nay em có thể ngủ cùng anh rồi."
Phong Vũ nghe vậy đôi mắt đen sẫm lại, bế ngang người tôi lên đi vào trong nhà.
Tôi sợ hãi ôm chặt cổ anh, đối diện với ánh mắt như cười như không của Phong Vũ, xấu hổ vùi mặt vào cơ n.g.ự.c rắn chắc.
Đêm khuya, gió xuân thổi hồng vạn vật, chim kêu ríu rít, người khó ngủ yên. Gió núi gọi về khúc ca mê hoặc, ánh bình minh nhuộm đỏ cả núi đồi.
Sau cơn mây mưa, tôi mơ màng nằm trong vòng tay Phong Vũ.
Mặc anh cầm khăn ấm xử lý "bãi chiến trường".
Tôi run rẩy đưa tay lên, vuốt ve khuôn mặt anh.
Phong Vũ nghiêng mặt hôn nhẹ vào lòng bàn tay tôi.
Sau đó, ôm tôi chìm vào giấc ngủ sâu.
Một đêm ngon giấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
13.
Một tháng sau, chị gái dẫn mẹ tôi đến nhà tôi chơi.
Phong Kiều Kiều vốn không muốn cho hai mẹ con họ vào nhà, nhưng nể mặt tôi, đành phải mở cửa .
Mẹ tôi kéo tôi ngồi xuống, chẳng mấy thiện cảm sai bảo Phong Kiều Kiều đi rót nước cho bà.
Phong Kiều Kiều liếc bà một cái, quay người vào nhà.
Mẹ tôi bĩu môi: "Xem con em chồng của mày kìa, vốn dĩ anh rể mày ở thành phố phất lên, định giới thiệu nó cho anh em cùng hội cùng thuyền."
"Nhìn thái độ của nó tao còn chẳng muốn giới thiệu nữa."
Tôi sa sầm mặt, lại có chút hoang mang.
Từ miệng mẹ tôi biết được, Lý Cẩu Đản theo người cùng thôn lên thành phố làm ăn, kết giao được một ông chủ lớn có năng lực. Hai bên hợp tác làm ăn, rất nhanh đã kiếm được lợi nhuận gấp hai ba lần vốn.
Vốn dĩ tôi còn thấy lạ, cho đến khi mẹ tôi nói ra tên của vị đại kim chủ đó – Đoạn Trịnh Hòa.
Tim tôi 'thịch' một tiếng.
Kiếp trước, chính vì Lý Cẩu Đản quen biết Đoạn Trịnh Hòa. Hai người hợp tác làm ăn phi pháp, ban đầu phát tài được mấy ngày, sau đó bị em trai của Trương Quả Phụ cho người hốt trọn ổ.
Kiếp này, dưới sự thúc đẩy của chị gái, Lý Cẩu Đản đã kết giao với Đoạn Trịnh Hòa sớm hơn.
Chỉ không biết Trương Quả Phụ đã đoàn tụ với người thân chưa, Lý Cẩu Đản liệu có đi vào vết xe đổ của kiếp trước không.
Tôi bình tĩnh uống một ngụm trà, không định nói chuyện này cho họ biết.
Lý Xảo Nhi đắc ý vênh váo nhìn tôi: "Đào Đào, có phải mày đang ghen tị c.h.ế.t đi được trong lòng không."
"Chỉ tiếc là, tao có phúc hơn mày. Nhìn một cái là biết Lý Cẩu Đản là người làm nên nghiệp lớn, không giống mày phải gả cho thằng mổ lợn, con cháu đời sau của mày cũng đều thành thằng mổ lợn!"
Tôi đặt chén trà xuống, ngước mắt nhìn chị gái: "Bây giờ anh rể ở thành phố kiếm được bộn tiền, sao không đón chị đi cùng?"
Nụ cười trên mặt Lý Xảo Nhi cứng đờ.
Tôi liền cười lạnh: "Cũng phải, ở thành phố nhiều cơ hội kiếm tiền, duyên phận đào hoa cũng không ít."
"Chị có thật sự giữ được trái tim anh rể không?"
Tôi biết Lý Xảo Nhi bắt đầu d.a.o động rồi.
Người cùng thôn làm ăn chung với Lý Cẩu Đản đã trở về.
Nửa đêm uống say, nằm trong lòng vợ, buột miệng gọi tên người phụ nữ khác.
Vợ anh ta nổi điên ngay lập tức, khăng khăng nói hắn có bồ nhí bên ngoài.