Lê Lạc Cửu Uyên

Chương 2



04

 

Khi A tỷ trở về, sắc mặt ủ rũ.

 

Nàng nói, tuyệt đối không ngờ vị Mặc Trần đại ca năm xưa gặp ở Thái Hành Sơn lại chính là Thái t.ử.

 

Hôm nay Tống Nam Huyền hẹn nàng ra ngoài, nói cho nàng biết thân phận thật.

 

Hắn nói, trước đây không nói cho nàng biết là vì biết nàng không muốn gả vào hoàng thất, không muốn bị ràng buộc, nên mới chậm chạp chưa mở lời.

 

Nay hắn chỉ muốn hỏi nàng một câu, chỉ xét riêng con người hắn, nàng có bằng lòng gả hay không?

 

A tỷ thở dài, giữa hàng mày khóe mắt tràn đầy sầu muộn: "Sao hắn lại là Thái t.ử chứ?"

 

"Nhưng lúc ta trở về đã nghĩ suốt cả đường, cho dù hắn là Thái t.ử, ta cũng nguyện vì hắn mà tuân thủ những quy củ trong cung ấy. Huống hồ hắn đã nói, hắn sẽ đối tốt với ta."

 

Ta thật lòng nói: "A tỷ và Thái t.ử nhất định có thể cầm sắt hòa minh."

 

Nàng cười cười, nhưng khóe môi rất nhanh lại hạ xuống: "Chỉ là lời phê mệnh của Quốc sư kia... thật ra ta cũng không tin, nhưng khổ nỗi Hoàng thượng lại tin. Thái t.ử nói, chuyện này cứ giao cho hắn."

 

Mấy ngày sau đó, hai người ngày ngày ra ngoài du ngoạn.

 

Mẫu thân muốn xem xét hôn sự cho A tỷ, lại tìm khắp phủ cũng không thấy bóng dáng người đâu.

 

Hôm nay trong cung thiết yến, Quốc sư nói, nhân duyên định mệnh của Thái t.ử sắp đến.

 

Trên yến tiệc, Tống Nam Huyền vẫn luôn u uất không vui, chỉ khi ánh mắt rơi xuống người A tỷ, hắn mới lộ ra vài phần ý cười.

 

Nhưng lúc ánh mắt hắn vô tình lướt qua ta, một tia chán ghét xẹt qua đáy mắt hắn.

 

Đời này ta còn chưa từng gặp hắn, không biết sự chán ghét của hắn đối với ta từ đâu mà có.

 

Nhưng may thay, ta sẽ không gả cho hắn nữa.

 

Không cần để ý.

 

Yến tiệc qua được một nửa, Quốc sư đến.

 

Vừa khéo có một cung nữ tiến lên dâng trà, chẳng biết vì sao cổ tay lệch đi, nước trà đổ hết lên người ta.

 

Ta chỉ có thể theo nàng ta ra ngoài, thay một bộ y phục.

 

Cung nữ kia dẫn ta đến một gian thiên điện, đợi ta vừa cởi áo ướt ra, chợt nghe ngoài cửa vang lên một tiếng cạch.

 

Nàng ta vậy mà khóa cửa từ bên ngoài.

 

Ta đập cửa kêu gọi, gọi đến khản cả cổ cũng không có ai đáp lại.

 

Sau một lúc tĩnh lặng, thấp thoáng nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng của hai người.

 

"Vị Lạc nhị tiểu thư kia đang ở bên trong?"

 

"Đương nhiên. Ta cố ý hắt nước, dẫn nàng ta đến đây. Người kia sao còn chưa tới?"

 

"Sắp rồi, sắp rồi. Chỉ là trong cung canh phòng nghiêm ngặt, tùy tiện đưa một nam t.ử xa lạ vào, sơ sẩy một chút là sẽ bị phát hiện..."

 

Ta nghe mà lòng thắt lại.

 

Rốt cuộc là ai muốn hủy hoại thanh danh của ta?

 

05

 

Trong cơn hoảng loạn, ta liếc thấy cánh cửa sổ kia.

 

Ta nhào tới đẩy ra, lại phát hiện ngoài cửa sổ vậy mà là nước ao, sâu thẳm không thấy đáy.

 

Ta c.ắ.n răng, trèo qua khung cửa sổ, tung mình nhảy xuống nước.

 

May thay, ta biết bơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nước ao lạnh buốt khiến cả người ta run lên.

 

Ta gắng sức bơi sang bờ bên kia, toàn thân ướt sũng bò lên.

 

Sau lưng thấp thoáng truyền đến tiếng hô: "Lạc nhị tiểu thư trốn rồi! Mau đuổi theo!"

 

Ta vội vàng co chân bỏ chạy.

 

Ngay khi sắp bị đuổi kịp, một đôi tay bỗng từ phía sau vươn tới, mạnh mẽ bịt miệng ta, kéo ta vào khe hở trong hòn giả sơn.

 

"Suỵt..."

 

Giọng nói kia vang lên sát bên tai ta.

 

Tiếng bước chân truy đuổi lướt vội qua sát hòn giả sơn, dần dần xa đi.

 

Lúc này ta mới thở phào một hơi thật dài, xoay người cảm tạ người kia.

 

"Đa tạ công t.ử ra tay cứu giúp."

 

Hắn nhìn ta một cái, ánh mắt rất nhanh đã dời đi: "Lạc tiểu thư vẫn nên mau đi thay y phục đi, tránh để nhiễm lạnh."

 

Ngẩng đầu nhìn lên, là tiểu công gia Lục Cửu Uyên.

 

Sao hắn lại ở đây?

 

Lục Cửu Uyên là đệ đệ ruột của Hoàng hậu, ngày thường rất ngang bướng, là kẻ không đứng đắn nhất.

 

Chọi gà đuổi ch.ó, cưỡi ngựa đến chốn phong nguyệt, ngoại trừ không ức h.i.ế.p bá tánh, chuyện gì hắn cũng làm ra được.

 

Hoàng hậu rất đau đầu vì hắn, may mà hắn chỉ ăn chơi trác táng đôi chút, chưa gây ra tai họa lớn nào.

 

Ta đang định rời đi, hắn bỗng gọi ta lại từ phía sau.

 

"Khoan đã, ta đi cùng nàng."

 

Ta quay đầu lại, theo bản năng lùi nửa bước, giữ khoảng cách với hắn.

 

Hắn liếc ta một cái, đuôi mày khẽ nhướng: "Sợ gì? Vừa rồi ta cứu nàng, lát nữa nàng phải làm chứng cho ta, chứng minh ta vẫn luôn đi theo bên cạnh nàng. Nếu không nàng lại bị đám người kia bắt về, chẳng phải ta bận rộn vô ích một phen sao?"

 

Ta c.ắ.n răng, chỉ đành miễn cưỡng đồng ý.

 

06

 

Thay y phục xong, khi trở lại yến tiệc, tiếng đàn sáo đã sớm nhỏ xuống, cả điện lặng ngắt như tờ.

 

Hoàng thượng đang hỏi Quốc sư: "Quốc sư, ngươi nói chính duyên của Thái t.ử đã đến, rốt cuộc là vị nào?"

 

Tống Nam Huyền nghe vậy thì đứng dậy, giữa hàng mày nhíu lại mấy phần mất kiên nhẫn: 

 

"Phụ hoàng, nhi thần không tin cái gì gọi là nhân duyên trời định, còn xin phụ hoàng..."

 

"Huyền nhi, câm miệng."

 

Hoàng thượng cắt ngang lời hắn.

 

"Triều ta mấy lần nhờ bói toán mà tránh được thiên tai, đối với mệnh lý phải có lòng kính sợ."

 

Ông quay sang Quốc sư, ánh mắt sáng rực.

 

"Quốc sư cứ nói, rốt cuộc ai mới là chính duyên của Thái t.ử?"

 

Hồng Trần Vô Định

Tim ta bỗng giật thót, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

 

Nhưng nghĩ lại, sinh thần bát tự của ta chưa từng được nộp lên, Quốc sư căn bản không biết mệnh cách của ta.

 

A tỷ cụp mắt xuống, thần sắc ảm đạm.

 

Tống Nam Huyền còn muốn mở miệng, lại bị Hoàng hậu trừng một cái, đành nuốt ngược lời trở về.