Lê Lạc Cửu Uyên

Chương 4



Ta không biết thương xót hay không thương xót gì, nhưng hôm nay ta và Lục Cửu Uyên mới nói chuyện lần đầu, sao có thể cứ thế trở thành duyên trời tác hợp được?

 

Ta hoảng hốt quỳ xuống: "Hoàng thượng, Hoàng hậu, thần nữ thân phận thấp kém, không dám trèo cao tiểu công gia..."

 

Tống Nam Huyền cũng sa sầm mặt.

 

"Không thể nào."

 

Ánh mắt Hoàng hậu đảo qua đảo lại giữa ta và Lục Cửu Uyên một vòng.

 

"Nếu thật sự là duyên trời tác hợp, vậy cũng xem như một chuyện tốt đẹp."

 

Hoàng thượng vui vẻ thuận thế hạ chỉ ban hôn.

 

Mọi người nhìn nhau, bị biến cố bất ngờ này làm cho kinh ngạc đến á khẩu không nói nên lời.

 

Chỉ có Tống Nam Huyền, dường như tức giận không nhẹ.

 

Hắn uống liền mấy chén rượu buồn, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào người ta, lạnh lẽo âm trầm.

 

09

 

Khi xuất cung, A tỷ kéo ta lại, thấp giọng nói: "Muội đi trước đi."

 

Ta do dự một chút: "A tỷ, đây là hoàng cung, nếu tỷ ở một mình mà xảy ra chuyện gì..."

 

Nàng cười cười: "Thái t.ử bảo ta đợi hắn, không sao đâu."

 

Ta gật đầu: "Vậy ta đến xe ngựa đợi tỷ trước."

 

Nói xong, ta xoay người rời đi.

 

Gió đêm lạnh lẽo.

 

Ta đứng bên cạnh xe ngựa ngoài cửa cung một lát, cuối cùng vén rèm lên xe.

 

Đợi rất lâu.

 

Cuối cùng, từ xa trông thấy hai bóng người sóng vai đi tới.

 

Dưới ánh trăng, dáng người Tống Nam Huyền thẳng tắp, đang nghiêng đầu nói gì đó với A tỷ, khóe môi ngậm ý cười, thần sắc dịu dàng.

 

Hắn cởi áo choàng lớn trên người mình xuống, khoác lên vai A tỷ.

 

A tỷ hơi cúi đầu, giữa hàng mày khóe mắt đều là vẻ e thẹn không giấu được.

 

Ta lặng lẽ buông góc rèm xe vừa vén lên xuống.

 

Hai người đi đến trước xe ngựa.

 

A tỷ dừng bước.

 

"Thái t.ử, không cần tiễn nữa, ngài vào trước đi. Ban đêm gió lớn."

 

Tống Nam Huyền lắc đầu: "Không sao. Lan Ngọc, chuyện trên yến tiệc hôm nay, nàng đừng để trong lòng. Đợi ta tìm được Như Hải đại sư, nhất định sẽ đổi mệnh cho nàng, bói lại một lần nữa."

 

"Ta không tin con người không thể thắng trời."

 

"Quốc sư tuổi già hồ đồ rồi. Đợi ta ngồi lên vị trí kia, ta sẽ đưa ông ta xuất cung, đi an dưỡng tuổi già."

 

A tỷ do dự nói: "Nhưng trước đây Quốc sư nhiều lần bói toán, đều tính chuẩn cả..."

 

Tống Nam Huyền khẽ cười một tiếng: "Trong dân gian cũng có người xem mưa, ngày nào mưa, ngày nào không mưa, nhìn thêm mấy ngày cũng có thể nhìn ra chút manh mối. Quốc sư chẳng qua chỉ dựa vào những chuyện vụn vặt ấy để suy đoán mà thôi."

 

A tỷ được những lời này của hắn dỗ đến mày mắt cong cong, thẹn thùng gật đầu, xoay người bước lên ghế kê chân.

 

Khoảnh khắc rèm xe được vén lên, gió đêm tràn vào.

 

Ta ngồi sâu trong khoang xe, bốn mắt nhìn nhau với hắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ánh mắt Tống Nam Huyền rơi trên mặt ta, chỉ trong một thoáng, đôi mắt vừa rồi còn tràn đầy nhu tình kia đã lạnh như sương giá.

 

Rèm xe buông xuống, ngăn cách ánh mắt của hắn.

 

......

 

10

 

Hồng Trần Vô Định

Sau khi trở về, mẫu thân biết chuyện xảy ra trên yến tiệc, hàng mày nhíu c.h.ặ.t, nghĩ mãi cũng không hiểu.

 

"Tiểu công gia kia xưa nay tính tình phóng túng, quen chọi gà cưỡi ngựa, sao có thể là lương phối của Thanh Lê được?"

 

"Thánh chỉ này vậy mà lại ban xuống một cách hồ đồ như thế, chỉ mong thật sự như Quốc sư nói, là duyên trời tác hợp."

 

Ta lắc đầu, cũng không biết nên nói từ đâu.

 

Ngày hôm đó, khi mẫu thân đến phòng A tỷ tìm nàng, vô tình nhìn thấy chiếc áo choàng lớn được gấp ngay ngắn chỉnh tề kia.

 

Đợi sau khi nàng trở về, mẫu thân và phụ thân ngồi ở tiền sảnh tra hỏi.

 

"Lan Ngọc, con và Thái t.ử rốt cuộc có quan hệ gì?"

 

A tỷ c.ắ.n môi, cố nén sợ hãi: "Cha, mẹ, con muốn gả cho chàng ấy."

 

Sắc mặt phụ thân trầm xuống: "Các con bị Quốc sư đo ra là nghiệt duyên, ngày sau nếu ở bên nhau, không c.h.ế.t cũng bị thương. Mối hôn sự này, ta sẽ không đồng ý, Hoàng thượng cũng sẽ không đồng ý."

 

Nàng cố chấp nói: "Những thứ đó đều là chuyện bịa đặt vô căn cứ! Con không tin!"

 

Lời còn chưa dứt, phụ thân đã tát nàng một cái.

 

"Ngu muội không chịu tỉnh ngộ!"

 

A tỷ ôm mặt, nước mắt trào ra, xoay người chạy ra ngoài.

 

Khi nàng trở về, đã là đêm khuya.

 

Là Tống Nam Huyền đích thân đưa về.

 

Phụ thân đứng ở cửa, thần sắc lạnh nhạt, chắp tay với hắn: "Đa tạ Thái t.ử đã đưa tiểu nữ trở về."

 

Mắt A tỷ sưng đỏ, trên mặt vừa có oán trách vừa có ấm ức.

 

Ta không biết rốt cuộc phụ thân và Tống Nam Huyền đã nói gì với nhau.

 

Chỉ biết cuối cùng phụ thân đã nhượng bộ.

 

Ông nói, nếu Như Hải đại sư không thể đổi mệnh, vậy A tỷ tuyệt đối không được gả cho hắn.

 

Mấy ngày sau đó, lễ vật của Tống Nam Huyền liền được đưa vào phủ như nước chảy.

 

Nhưng A tỷ cũng bị nghiêm lệnh, trước khi đổi mệnh thành công, không được ra ngoài với hắn.

 

Nàng trong lòng không cam tâm, bèn đ.á.n.h chủ ý lên người ta.

 

11

 

Ngày hôm đó, nàng kéo ta ra khỏi phòng, nói muốn cùng nhau đi dạo phố.

 

Ai ngờ vừa ra khỏi cửa phủ, nàng đã tìm một cái cớ bỏ ta lại, tự mình đi hẹn hò riêng với Tống Nam Huyền.

 

Trước khi đi chỉ vội vàng ném lại một câu: "Muội ở trà lâu đợi ta, chạng vạng ta sẽ đến tìm muội."

 

Ta ngồi từ sau giờ ngọ đến khi mặt trời ngả về tây, từ lúc hoàng hôn buông xuống đợi đến khi đèn đuốc mới thắp lên.

 

Nàng vẫn mãi không tới.

 

Ta càng đợi càng sốt ruột, gần như sắp phát điên.

 

Sợ nàng xảy ra chuyện, sợ bị cha mẹ phát hiện, cũng sợ mình về phủ trước sẽ lộ sơ hở.

 

Ngay lúc ta sắp không chống đỡ nổi, định một mình trở về, A tỷ bỗng xuất hiện từ đầu ngõ.