Lê Tuyết Phù Xuân

Chương 2



Ngay khoảnh khắc ấy, Khương Bội Nguyệt trong lòng hắn chậm rãi tỉnh lại.

 

Trên mặt nàng ta không hề có nỗi đau mất con, ngược lại còn cong môi cười, trong mắt là vẻ đắc ý của kẻ chiến thắng.

 

Trong nháy mắt, ta như bừng tỉnh.

 

Hóa ra đêm qua nàng ta cố ý chọc giận ta, khiến ta trách phạt nàng.

 

Sau đó dùng chính đứa con trong bụng, đổi lấy việc Tạ Ngôn Tranh sinh hiềm khích với ta.

 

Đó mới là tâm cơ thâm sâu.

 

Ai nói nông nữ không hiểu hiểm ác trong cung, nàng ta rõ ràng là người thích hợp với hậu cung này hơn bất kỳ ai.

 

Ta muốn giải thích với Tạ Ngôn Tranh, nhưng hắn không muốn nghe.

 

Lòng người vốn đã thiên lệch, mà lòng hắn lại lệch đến cực điểm.

 

Rõ ràng ta không có lỗi, hắn lại phạt ta nửa tháng bổng lộc, còn lệnh ta ở Trường Xuân cung tự kiểm điểm.

 

Hôm ấy hắn ôm Khương Bội Nguyệt đi ngang qua ta, đi được hai bước, bỗng dừng lại.

 

Hắn nói: “Hoàng hậu một lòng chỉ có quyền thế, không hiểu tình ái, dĩ nhiên không biết trẫm và A Nguyệt tình sâu nghĩa nặng.”

 

“Nếu sau này còn như vậy, trẫm sẽ phế hậu.”

 

Hắn vừa nói, vừa cúi đầu vén lại tóc mai bên tai cho Khương Bội Nguyệt.

 

Trong mắt là thứ tình ý cuồn cuộn mà ta chưa từng thấy.

 

Ta có chút hoảng hốt.

 

Ta sao lại không hiểu tình ái?

 

Nhiều năm trước vào một ngày xuân, hoa lê nở trắng kinh thành.

 

Ta ra ngoài du ngoạn trở về phủ, trên đường gặp mưa lớn như trút, xe ngựa lại lún sâu trong bùn.

 

Chính hắn chống một chiếc ô giấy dầu, đưa ta trở về Thôi phủ.

 

Hoa lê tháng tư bị mưa thấm ướt, rơi trên mặt ô của hắn.

 

Có một cánh hoa rơi vào tóc hắn, khiến dung mạo thiếu niên thêm phần ôn nhu.

 

Nhịp tim ta bỗng chốc loạn một nhịp.

 

Sự rối loạn ấy, kéo dài suốt bao năm.

 

Cho đến về sau, từng chậu nước lạnh dội xuống, khiến ta hoàn toàn tỉnh lại.

 

Ta ở Trường Xuân cung lặng lẽ mấy ngày, đến lúc tế tự tông miếu mới ra khỏi cung.

 

Cũng thật trùng hợp, hôm đó có lưu dân làm loạn, không biết là ai b.ắ.n về phía Tạ Ngôn Tranh một mũi tên lạnh.

 

Ta đã nhìn thấy.

 

Hồng Trần Vô Định

Trong khoảnh khắc ấy, trong lòng ta xoay chuyển trăm ngàn suy nghĩ.

 

Hiện giờ biên quan chiến sự căng thẳng, nếu hoàng thượng băng hà, triều cục tất loạn, khổ nhất vẫn là bách tính và binh sĩ.

 

Vì thế, ta lao người lên, thay hắn đỡ mũi tên ấy.

 

Mũi tên cắm vào sau lưng ta, m.á.u chảy rất nhiều, ta ngã vào lòng Tạ Ngôn Tranh.

 

Thành thân tám năm, đây là lần đầu tiên ta thấy hắn lộ ra vẻ hoảng loạn như vậy.

 

Hắn ôm ta một mạch chạy về cung.

 

Ta chậm rãi nắm lấy tay hắn.

 

“Hoàng thượng, thần thiếp cũng hiểu mùi vị tình ái.”

 

“Năm đó trước cửa Thôi phủ, hoàng thượng bẻ một cành lê tặng thần thiếp, thần thiếp liền biết thế nào là tình khó tự kiềm.”

 

“Chỉ là hoàng thượng đối với thần thiếp vốn vô tình mà thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Có điều gì đó cuộn trào dữ dội trong đáy mắt hắn.

 

Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y ta, đã lâu lắm rồi mới gọi một tiếng Dẫn Chương.

 

“Dẫn Chương, trẫm biết rồi. Trẫm ở bên nàng, nàng sẽ không sao đâu.”

 

Lần này, ta cược đúng rồi.

 

Ta đem một tấm chân tình phơi bày trước mặt hắn, hắn cùng ta hóa giải hiềm khích.

 

Hắn bắt đầu thường xuyên đến Trường Xuân cung, không còn là mỗi tháng hai lần nữa.

 

Khi cởi y phục của ta, hắn đem tên ta đặt trên đầu lưỡi, lặp đi lặp lại, cuồng nhiệt đến mức có phần thô bạo.

 

Mà ta chậm rãi ôm lại hắn.

 

Sau khi hắn rời đi, ta dùng gối mềm kê cao eo mình.

 

Ta đã không còn muốn truy cứu cái gọi là tình ái nữa.

 

Ta chỉ biết, thân là trung cung, ta cần nhanh ch.óng có một đứa con để dựa vào.

 

Chỉ tiếc vận khí của ta thực sự quá kém.

 

Ông trời rốt cuộc vẫn không như ý ta mong muốn.

 

6

 

Từ khi ta được sủng ái, Khương Bội Nguyệt đã náo loạn không ít lần.

 

Ban đầu, Tạ Ngôn Tranh còn dịu giọng dỗ dành nàng ta.

 

Về sau dần dần mất kiên nhẫn, số lần đến cung nàng ta cũng ngày một ít đi.

 

Khương Bội Nguyệt dần trở nên an phận.

 

Chỉ là mỗi lần thỉnh an, ta luôn nhìn thấy trong mắt nàng ta vài phần oán hận.

 

Năm đó sinh thần của ta, vô cùng long trọng.

 

Tạ Ngôn Tranh dâng đủ loại châu báu mỹ ngọc trước mặt ta, lệnh cho các mệnh phụ tiến cung triều bái.

 

Lại còn cho đốt pháo hoa suốt một đêm ở Ngọc Kinh.

 

Đêm ấy nghỉ tại Trường Xuân cung, hắn gọi nước năm lần, vẫn không chịu tắt đèn, nói muốn nhìn bóng mình phản chiếu trong mắt ta.

 

Ánh nến chập chờn chiếu bóng hai chúng ta quấn quýt lên giấy cửa sổ.

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta nghe cung nữ nói Khương phi muốn gặp ta.

 

Còn nói nàng đã đứng ngoài Trường Xuân cung suốt cả đêm.

 

Khi ta triệu kiến nàng, dưới mắt nàng thâm quầng.

 

Hiếm khi như vậy, nàng lại chủ động nhắc đến chuyện cũ với ta.

 

Nói rằng năm xưa nàng nhập cung, là vì ái mộ Tạ Ngôn Tranh.

 

Cũng là vì hắn từng hứa, sẽ cho nàng toàn bộ tình yêu.

 

“Hoàng hậu nương nương, thần thiếp xuất thân nơi thôn dã. Ở chỗ thần thiếp, nhà nào cũng một vợ một chồng, chưa từng có thiếp thất.”

 

“Thần thiếp là người không thể dung được một hạt cát trong mắt. Nếu không có được toàn bộ tình yêu, chi bằng không cần.”

 

“Nương nương giờ đã chia đi sủng ái của ta, hẳn rất đắc ý phải không?”

 

Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt hận ý sâu nặng như tẩm độc:

 

“Nương nương có tin không, thần thiếp có cách khiến hoàng thượng cả đời nhớ đến thần thiếp, cũng khiến nương nương từ nay về sau không thể lại được sủng ái?”

 

Khi ấy ta không để tâm đến lời nàng ta, chỉ nghĩ sau này hành sự phải càng thêm cẩn trọng.

 

Không ngờ, đã không còn “sau này” nữa.

 

Sau khi rời khỏi cung của ta, ngay đêm đó Khương Bội Nguyệt đã tự vẫn.