Lên Nhầm Xe Bạn Trai Cũ

Chương 1



 

Tham dự buổi họp lớp, tôi đặt chuyến xe ghép trên ứng dụng, chẳng ngờ lại ghép nhầm vào một chiếc Maybach.

 

Tôi thò đầu vào trong xe, trêu tài xế:

 

“Anh đẹp trai, ra ngoài trải nghiệm cuộc sống một chút à?”

 

Tài xế chẳng buồn đáp lại.

 

Không lâu sau, điện thoại tôi đổ chuông.

 

“Chị ơi, chị là người gọi xe ghép đúng không?”

 

Tôi đáp:

 

“Đúng rồi.”

 

Người ở đầu dây bên kia hỏi:

 

“Vậy chị đang ở đâu thế ạ?”

 

Tôi:

 

“Tôi đã ngồi trong xe rồi mà?”

 



 

Tôi chậm rãi quay đầu lại. Bên cạnh là một người đàn ông cao hơn mét tám, chân dài miên man, lưng ngồi thẳng tắp, khí chất áp đảo.

 

Tôi lắp bắp:

 

“Đây… chẳng phải xe ghép sao?”

 

1

 

Chủ nhật, tôi có hẹn tham gia buổi họp lớp.

 

Đặt xe ghép trên ứng dụng xong, tôi vội vàng chạy xuống lầu.

 

Ngay trước cửa khu nhà đang đỗ một chiếc Maybach màu xanh lam.

 

Mạng 5G quả nhiên nhanh thật, người còn chưa tới mà xe đã đứng chờ sẵn rồi.

 

Trên ghế sau đã có một anh chàng đẹp trai ngồi bên trong. Tôi âm thầm mừng rỡ, lập tức chạy nhanh về phía chiếc xe.

 

Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh, mở cửa ngồi xuống cạnh anh, sau đó quay sang nói với tài xế:

 

“Anh đẹp trai, ra ngoài trải nghiệm cuộc sống một chút à?”

 

Tài xế ngoái đầu nhìn tôi, lại liếc sang người đàn ông bên cạnh, nhưng không nói gì.

 

“Đi đi.”

 

Người ngồi cạnh tôi không chỉ có gương mặt đẹp, vóc dáng chuẩn mà ngay cả giọng nói cũng trầm thấp, cuốn hút đến kỳ lạ.

 

Không khí trong xe yên tĩnh đến mức ngột ngạt, khiến tôi căng thẳng vô cùng.

 

“Chủ nhân, tên đó lại gọi đến kìa~ Boom shakalaka~”

 

Tiếng chuông điện thoại bất ngờ phá tan sự im lặng.

 

Tôi vội bắt máy:

 

“Alo?”

 

“Chị là người gọi xe ghép đúng không?”

 

Tôi:

 

“Đúng rồi.”

 

“Cho tôi hỏi thật, chị đang ở đâu vậy?”

 

Tôi:

 

“Tôi đã ngồi trong xe rồi mà?”

 

“Chị ơi, tôi vẫn đang đứng trước cổng khu Ái Dân đây này!”

 

Tôi:

 

“…”

 

Trái tim tôi bỗng giật thót, gần như muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng.

 

Tôi từ từ quay đầu, nhìn người đàn ông đẹp trai đang ngồi bên cạnh:

 

“Đây… không phải xe ghép sao?”

 

Anh bình thản đáp:

 

“Tôi chưa từng nói đây là xe ghép.”

 

Không khí lập tức lạnh xuống.

 

Người này cũng lạnh như một tảng băng.

 

Tôi xấu hổ đến mức đầu óc đau nhức.

 

“Anh tài xế, phiền anh cho tôi xuống ở phía trước nhé. Tôi sẽ gọi xe khác tới khách sạn Linh Vân. Thật ngại quá, tôi lên nhầm xe rồi.”

 

Người đàn ông bên cạnh liếc qua điện thoại, tắt màn hình rồi quay sang nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Chúng tôi cũng tới khách sạn Linh Vân. Cùng đường.”

 

Đường nét gương mặt anh vô cùng sắc sảo, đôi mắt đen sâu thẳm. Lúc cười lên, cả người như sáng bừng dưới ánh mặt trời.

 

Chỉ có điều…

 

Người này nhìn quen quá!

 

Tôi còn chưa kịp suy nghĩ, giọng nói trầm thấp đã vang lên ngay bên tai:

 

“Sao vậy? Mấy năm không gặp, em đã t.h.ả.m đến mức này rồi à?”

 

Tôi:

 

“…”

 

Người trước mặt chính là bạn trai cũ của tôi — Lăng Phong.

 

2

 

Thời đại học, tôi từng đơn phương Lăng Phong suốt một khoảng thời gian dài.

 

Anh là “đóa hoa trên đỉnh núi cao” nổi tiếng của Đại học A. Người theo đuổi nhiều vô số kể, nhưng chưa từng có ai thành công.

 

Trong một lần chơi trò chơi mạo hiểm, tôi thua cuộc và bị phạt phải cưa đổ vị nam thần lạnh lùng ấy trong vòng một tháng.

 

Tôi không chút do dự chấp nhận thử thách.

 

Nhờ bạn bè xin được WeChat của anh, tôi bắt đầu chuỗi ngày thức khuya dậy sớm đầy gian khổ.

 

Mỗi buổi sáng, khi trời còn chưa sáng hẳn, tôi đã mang đôi mắt thâm quầng đi mua đồ ăn sáng cho anh.

 

Tôi nhắn:

 

“Tôi mua đồ ăn sáng rồi, anh xuống lấy nhé.”

 

Anh trả lời:

 

“Không ăn. Mang đi đi.”

 

Tôi vẫn kiên trì:

 

“Không ăn sáng sẽ hại sức khỏe. Sức khỏe không tốt thì học hành thế nào được, đúng không?”

 

Cuối cùng anh bực bội:

 

“Cô phiền thật đấy.”

 

Ngoài miệng lầm bầm mắng tôi, nhưng cuối cùng vẫn chịu xuống lấy đồ ăn.

 

Sáng đưa bữa sáng, tối nhắn chúc ngủ ngon, tôi chăm chỉ làm việc không một lời than thở.

 

Cuối cùng, đến ngày thứ hai mươi tám, anh đồng ý quen tôi.

 

Lý do là:

 

“Muốn có người mua bữa sáng để tôi được ngủ nướng.”

 

Sau đó, mẹ anh tìm gặp tôi, nói anh sắp ra nước ngoài du học, hy vọng tôi đừng cản trở tương lai của anh.

 

Tôi chủ động đề nghị chia tay, tùy tiện lấy lý do mình không chịu nổi yêu xa.

 

Lúc yêu nhau ngọt ngào bao nhiêu, khi chia tay lại đau đớn bấy nhiêu.

 

Tôi khóc cạn nước mắt, chặn toàn bộ phương thức liên lạc của anh.

 

Ngày rời đi, anh nhờ người chuyển lại cho tôi một câu:

 

“Cứ chờ đấy. Khi trở về, tôi sẽ tìm cô tính sổ.”

 

Mấy năm sau khi anh về nước, tôi vẫn luôn tìm cách tránh mặt.

 

Không chọc nổi thì trốn.

 

Mỗi lần lớp tổ chức họp mặt, tôi đều âm thầm dò hỏi trước xem anh có tham gia hay không.

 

Chỉ cần anh xuất hiện, tôi nhất định không đi.

 

Khi tôi hoàn hồn, chiếc xe đã dừng trước cổng khách sạn Linh Vân.

 

Tôi biết nơi này. Đây là công trình mang tính biểu tượng nổi tiếng nhất thành phố A, nghe nói mức tiêu dùng đắt đến mức khiến người bình thường đau tim.

 

“Mời vào, Hạ Vi.”

 

Cam Không Chua

Giọng nói mang theo ý khiêu khích vang lên bên tai tôi.

 

Tôi lập tức ôm lấy túi xách nhỏ, mở cửa xe thật mạnh rồi quay đầu mỉm cười, vẫy tay:

 

“Anh cứ từ từ. Tôi không tiễn.”

 

Ngay sau đó, tài xế bước xuống, cung kính mở cửa sau:

 

“Lăng tổng, chúng ta tới nơi rồi ạ.”

 

Lúc này Lăng Phong mới ung dung bước xuống xe.

 

Đến khi anh đứng thẳng, tôi mới nhận ra vóc dáng của anh thật sự hoàn hảo, từ phần cổ trở xuống gần như toàn là chân.

 

Mấy năm không gặp, anh lại càng đẹp trai hơn trước.