Tôi nhướng mày:
“Anh quản được tôi sao?”
“Giờ này đáng lẽ em phải đi làm. Tới đây làm gì?”
Anh cúi đầu nhìn đồng hồ.
Thông thường giờ này tôi quả thật đang ở công ty.
Nhưng hiện tại tôi đã bị sa thải rồi.
Chỉ nghĩ đến thôi đã đau đầu.
Tôi nghiến răng, trừng mắt nhìn anh:
“Đi làm gì nữa? Tôi nghỉ việc rồi.”
“Bây giờ tôi đang chờ bạn trai. Đi. Hẹn. Hò.”
“Vậy sao?”
Khóe môi Lăng Phong hơi nhếch lên, giọng mang theo ý trêu chọc:
“Vậy lát nữa để anh tiện thể làm quen với bạn trai em.”
“Đúng vậy. Bạn trai em sắp tới rồi. Anh tránh ra!”
Nói xong, tôi lập tức hối hận.
Xem mắt là thật, nhưng bạn trai hoàn toàn do tôi bịa ra.
Tôi vừa ngồi xuống đã mở WeChat, đồng ý lời mời kết bạn của Tô Oánh.
Đang lướt vòng bạn bè thì một giọng nói vang lên trên đỉnh đầu:
“Xin hỏi, cô là Hạ Vi phải không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn.
Anh trai tôi quả thật không nói dối.
Người này rất cao, hơn mét tám.
Quả thật là du học sinh trở về.
Giàu có thì có lẽ cũng đúng.
Nhưng mà…
Đẹp trai?
10
Bên dưới bộ vest là một chiếc bụng bia lớn đến mức không thể che giấu.
Mái tóc thưa thớt, phần đỉnh đầu đã hói rõ ràng.
Tôi sững sờ mất vài giây.
Nhưng rất nhanh lại tự nhắc nhở bản thân không nên chỉ đ.á.n.h giá người khác qua ngoại hình.
Biết đâu anh ta có một tâm hồn đẹp?
“Tôi là Hạ Vi. Mời anh ngồi.”
“Tôi tên Chu Quân. Chào em.”
Hai người ngồi đối diện nhau.
Xem mắt ở độ tuổi trưởng thành, sau vài câu chào hỏi xã giao liền trực tiếp đi vào vấn đề chính.
“Năm nay tôi ba mươi lăm tuổi. Em có ngại người đàn ông lớn hơn mình vài tuổi không?”
“Ờ… Cũng không hẳn.”
Tôi hơi đỏ mặt.
“Vậy thì tốt. Tôi nghe anh trai em nói em đang làm tại công ty XX. Có tiện cho tôi biết mức lương của em không?”
Gương mặt tôi cứng lại.
“À… Tôi vừa nghỉ việc.”
Chu Quân cau mày suốt ba giây rồi mới thả lỏng, cầm tách trà nhấp một ngụm.
“Không sao. Thu nhập một năm của tôi khoảng năm trăm nghìn. Sau này nếu có con, em có thể ở nhà chăm sóc con cái, tôi sẽ đi làm nuôi gia đình. Như vậy cũng tạm đủ sống.”
Khoan đã.
Mới gặp lần đầu mà anh ta đã tính đến chuyện sinh con rồi sao?
Tôi:
“…”
Anh ta tiếp tục:
“Tuổi của tôi cũng không còn nhỏ. Bố mẹ giục rất nhiều. Mặc dù mới gặp em, nhưng tôi cảm thấy khá có thiện cảm nên nghĩ xa thêm một chút.”
“À đúng rồi, em thích con trai hay con gái?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nếu không phải Lăng Phong và Tô Oánh vẫn đang ngồi ngay bên cạnh, có lẽ tôi đã lập tức đứng dậy rời đi.
Nhưng lúc này tôi vẫn phải cố gắng giả vờ như rất hứng thú với cuộc gặp.
“Anh à, thật ra chúng ta có thể từ từ tìm hiểu.”
“Chuyện con cái để sau này hãy nói.”
“Nếu hai người không hợp nhau, quan điểm sống khác biệt thì sao?”
Chu Quân mím môi, liên tục gật đầu, ánh mắt không rời khỏi tôi một giây.
Bữa ăn ấy kéo dài như cả một thế kỷ.
Cuối cùng, anh ta hẹn tôi ngày hôm sau đi xem phim.
Tôi chỉ muốn lập tức thoát khỏi nơi này.
11
Về tới nhà, tôi lập tức ngồi sửa CV, gửi hồ sơ và tìm công việc mới.
Không có việc làm.
Không có tình yêu.
Tôi, hai mươi bảy tuổi, giống hệt một cánh diều bị đứt dây.
Tự do thì có tự do, nhưng lại hoàn toàn mất phương hướng.
Bố tôi thường nói:
“Bố chỉ mong con cả đời thuận buồm xuôi gió, không phải lo nghĩ. Nếu gặp được một người đàn ông tốt thì hãy lấy chồng.”
Kén chọn quá lâu thành gái ế, cuối cùng chẳng lẽ lại phải tùy tiện chọn một người đàn ông từng ly hôn, còn có con riêng?
Không biết từ lúc nào, nước mắt đã tràn khỏi khóe mắt, rơi xuống môi, mang theo vị mặn chát.
Bố nấu cho tôi một bát trứng lòng đào chưng đường.
Đây là món tôi thích nhất từ nhỏ.
Mỗi khi tâm trạng không tốt, chỉ cần ăn một bát là sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.
“Bố ơi, ngon quá.”
Cam Không Chua
“Ngon thì ăn nhiều vào. Sau này lấy chồng rồi chưa chắc còn được ăn nữa đâu.”
Bố quay mặt đi, lén lau khóe mắt.
“Con không lấy chồng đâu. Con muốn ở bên bố cả đời.”
Tôi cúi đầu, múc một quả trứng cho vào miệng.
Sống mũi cay xè, hốc mắt cũng đỏ lên.
“Lại nói linh tinh.”
“Con gái lớn lên đương nhiên phải lấy chồng. Chăm sóc bố còn có anh trai con.”
“Mau ăn đi. Nếu chưa đủ, trong nồi vẫn còn.”
Rõ ràng bố đã cho rất nhiều đường vào bát, nhưng trong miệng tôi lại chẳng cảm nhận được chút vị ngọt nào.
Trở về phòng, tôi mở WeChat.
Bên dưới tin nhắn Chu Quân hẹn đi xem phim, tôi trả lời:
“Được.”
Đêm hôm đó, tôi mất ngủ.
12
Những ký ức trong quá khứ giống như từng thước phim, lần lượt hiện lên trong đầu.
Năm ba đại học, bố tôi gặp t.a.i n.ạ.n giao thông.
Anh trai khi đó mới đi làm được một năm, cả gia đình lập tức rơi vào cảnh túng quẫn.
Chi phí phẫu thuật cao đến đáng sợ.
Tôi buộc phải đi làm thêm bên ngoài trường, nhưng số tiền kiếm được vẫn chẳng khác gì muối bỏ biển.
Không biết mẹ Lăng Phong nghe chuyện gia đình tôi từ đâu, bà tìm thẳng tới nơi tôi làm thêm.
“Vi Vi, cháu đã biết chuyện Lăng Phong sắp đi du học chưa?”
Tôi sững người.
Lăng Phong chưa từng nói với tôi chuyện đó.
Tôi im lặng lắc đầu.
“Cháu là một cô gái tốt, nhưng hai đứa thật sự không phù hợp.”
Mẹ anh dừng lại một chút rồi tiếp tục:
“Chuyện du học gia đình đã sắp xếp xong. Nhưng thằng bé nhất quyết không chịu đi, ngày nào cũng cãi nhau với chúng tôi.”
“Làm cha mẹ, ai cũng mong con mình có một tương lai tốt đẹp. Cháu thấy bác nói có đúng không?”