Lịch Sử Chạy Trốn Của Hoa Hồng

Chương 2



 

Hoặc là làm l.ừ.a đ.ả.o, hoặc là làm tay vịn cao cấp.

 

Nếu còn không nghe lời, một mũi tiêm đi vào là sẽ trở thành nô lệ của d.ụ.c vọng.

 

Tôi không giống họ, tôi là đứa ngu ngốc nhất.

 

Sau khi tốt nghiệp, tôi làm việc cho một công ty IT, họ nói nếu làm tốt sẽ được thưởng một chuyến team building ở đây.

 

Vì ham du lịch miễn phí, tôi đã cày KPI lên top 1 để được đi, ai ngờ đến rồi thì không về được nữa.

 

Để sống sót, trước đây mỗi tháng tôi chỉ chốt vài đơn vặt vãnh vài nghìn, một vạn tệ để duy trì cuộc sống.

 

Nhưng tháng trước, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa lão đại và Trần Ân.

 

Lão đại nói tôi chốt đơn ít quá, định bán tôi sang công ty khác.

 

Tôi không muốn c.h.ế.t.

 

Tôi rất muốn về nhà.

 

4

 

Một đêm không ngủ.

 

Ngày hôm sau, tôi mặc chiếc váy đẹp nhất, cùng Trần Ân lên một chiếc xe Minibus.

 

Trần Ân trông rất chính trực và đẹp trai, không hiểu sao lại đi làm l.ừ.a đ.ả.o.

 

Dĩ nhiên, để ngồi được lên vị trí tổ trưởng, anh ta không thể nào trong sạch.

 

Lên xe, anh ta bịt mắt tôi lại, trên xe còn có vài người khác cũng vừa chốt được đơn lớn.

 

Suốt đường đi bọn họ rất phấn khích.

 

Còn tôi không nói một lời nào, ngón tay bấm c.h.ặ.t vào lòng bàn tay, gáy cứ túa mồ hôi.

 

Sau khi mua bừa vài bộ quần áo, tôi ngồi trong quán cà phê bên cửa sổ, vừa uống cà phê vừa nhìn chằm chằm vào vị trí cột cờ ở quảng trường bên dưới.

 

Trần Ân ngồi xuống đối diện tôi.

 

"Nhìn gì thế?"

 

Tôi giật nảy mình: "Dưới lầu có một đứa bé cầm kem vừa ăn được một miếng thì bị rơi, tức quá thế là bật khóc, anh thấy có buồn cười không?"

 

Anh ta nhìn xuống dưới theo tầm mắt của tôi, rồi cảnh cáo: "Đừng đi một mình."

 

"Hồi nhỏ tôi cũng từng vì làm rơi kem mà khóc suốt ba ngày."

 

Anh ta còn định nói gì đó thì đột nhiên có điện thoại gọi đến.

 

Lúc nghe máy, vẻ mặt anh ta rất nghiêm trọng, còn liếc nhìn tôi một cái.

 

Tim tôi thót lại.

 

Không hiểu sao tôi có một dự cảm chẳng lành.

 

Nhân lúc anh ta đang nghe điện thoại, tôi đi vào một cửa hàng nội y gần đó.

 

Tôi vơ đại vài món đồ lót rồi đi vào phòng thử đồ.

 

Vừa vào trong, tôi liền khóa trái cửa.

 

Rồi tôi móc chiếc điện thoại từ trong n.g.ự.c áo ra, nhắn tin cho số lạ kia.

 

"Có thể đến sớm hơn không?"

 

"Hình như có chuyện gì đó rồi."

 

Bên kia mãi không trả lời.

 

Tôi vô cùng lo lắng.

 

Đúng lúc này, cửa bị gõ vang, Trần Ân ở bên ngoài gọi tôi: "Tiêu Nhạc, chúng ta phải đi rồi."

 

"Vâng, ra ngay đây!"

 

Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, tôi tiếp tục nhắn tin: "Cầu xin anh, đến đón tôi ngay bây giờ đi, họ bắt tôi phải đi ngay."

 

Bên kia trả lời: "Còn nửa tiếng nữa xe mới đến."

 

"Nửa tiếng nữa không kịp đâu."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Dù tôi có cố kéo dài thời gian thế nào cũng không thể câu giờ được nửa tiếng.

 

Tiếng gõ cửa bên ngoài lớn hơn: "Tiêu Nhạc, cô làm gì trong đó đấy? Không ra tôi phá cửa đấy."

 

Tôi căng thẳng đến tê dại cả da đầu.

 

"Tôi không kéo được khóa, anh đợi tôi một chút."

 

Vừa nói, tôi vừa cởi đồ, vừa chờ tin nhắn.

 

Bên kia trả lời: "Chỉ còn cách đợi lần sau."

 

Tôi như phát điên.

 

"Ông bà nội tôi không đợi được đến lần sau đâu."

 

Vừa gửi xong...

 

"Rầm!"

 

Cửa bị phá tung.

 

Trần Ân bước vào, ánh mắt anh ta quét qua người tôi vài giây, rồi kiểm tra phòng thử đồ.

 

Chắc chắn không có lối thoát nào khác, anh ấy mới ném quần áo cho tôi.

 

"Mặc đồ vào đi."

 

"Tôi nhìn cô mặc."

 

Trước khi anh ta vào, tôi đã cởi hết đồ rồi.

 

Bị đàn ông nhìn chằm chằm lúc thay đồ thực sự rất xấu hổ, nhưng đã đến Myanmar rồi thì xấu hổ còn là gì nữa.

 

Dù đã sớm chấp nhận số phận, tôi vẫn không nhịn được mà đỏ mặt.

 

Sợ bị phát hiện chiếc điện thoại giấu trong đống quần áo, người tôi cứ run lên suốt cả quá trình.

 

Cuối cùng, sau khi tôi mặc xong nội y, anh ta mới lên tiếng:

 

"Lấy cái màu đen này đi, rất hợp với cô đấy."

 

"Vâng."

 

Cuối cùng anh ta cũng quay lưng đi, đợi tôi mặc nốt phần còn lại, rồi kéo tôi ra khỏi phòng thử đồ.

 

Lúc ra ngoài, những người khác đã đợi sẵn bên ngoài.

 

Thấy tôi và Trần Ân cùng bước ra từ phòng thử đồ, mặt tôi lại đỏ bừng, họ liền nhìn nhau cười đầy ẩn ý.

 

Trần Ân thanh toán cho tôi, rồi cả đám lại vội vã quay về.

 

Trên xe, Trần Ân đột nhiên nói một câu: "Biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói chứ?"

 

Mọi người trong xe đều ngầm hiểu gật đầu.

 

"Đều là đàn ông, huyết khí phương cương, có thể hiểu được."

 

"Tổ trưởng, bọn em hiểu mà."

 

Trần Ân không giải thích, tôi lại càng không có tâm trạng giải thích.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào chỗ cột cờ, chiếc xe Minibus màu trắng mà tôi mong đợi mãi không xuất hiện, cả người tôi như mất hồn.

 

5

 

Vừa về đến khu l.ừ.a đ.ả.o, tôi đã bị lão đại túm tóc lôi vào văn phòng.

 

Hắn ném tôi xuống bàn: "Vậy là mười triệu mày lừa được là của con trai tao?"

 

Tôi ngơ ngác không hiểu gì.

 

"Tôi không biết."

 

"Nó không nói với mày tên nó là Bạch Thiếu Lộ à?"

 

"Anh ta chỉ nói tên tiếng Anh là Brais."

 

Tôi giơ tay đỡ nắm tay của ông ta: "Các người dạy tôi, làm thị trường nước ngoài thì không được hỏi tên tiếng Trung, trông sẽ không chuyên nghiệp."

 

Lý do tôi sống sót được đến giờ là vì tôi là người duy nhất ở đây có bằng tiếng Anh cấp 6.