Tôi đứng sau lưng cô ấy, từ trên cao nhìn xuống.
Ngay lúc cô ấy ngẩng đầu lên, cô ấy rút một con d.a.o găm từ trong áo ra, trực tiếp rạch một đường vào chân tôi, nhân lúc tôi đau đớn, cô ấy khống chế tôi, cuối cùng kề con d.a.o vào cổ tôi.
"Cô mà dám la lên, tôi sẽ cắt lưỡi cô."
Hô hấp của tôi lập tức trở nên dồn dập, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã mồ hôi đầm đìa.
"12 giờ trưa, trung tâm thương mại, dưới cột cờ, tại sao chiếc xe Minibus màu trắng không đến?"
Tôi hỏi cô ấy.
Cô ấy sững người: "Là cô gửi tin nhắn đó?"
"Phải."
Cô ấy buông con d.a.o ra: "Tôi đến để đón cô về nhà."
Đón tôi về nhà.
Xin thứ lỗi cho sự yếu đuối của tôi, tôi đã bật khóc.
Ban đầu cô ấy hoàn toàn không biết tôi chính là cô gái mà cô ấy cần cứu.
Bởi vì lúc nói chuyện với cô ấy, tôi hoàn toàn không để lộ ảnh hay tên tuổi, nói thật là tôi không tin bất kỳ ai.
Cô ấy bảo tôi rằng ban ngày đừng nói chuyện với cô ấy, cô ấy sợ bị lộ.
Điều quan trọng nhất là cô ấy đang tìm một tập tài liệu, phải tìm được nó mới có thể rời đi.
Và tập tài liệu đó là thông tin sao lưu của cả khu l.ừ.a đ.ả.o.
Tôi sợ hãi.
"Tài liệu cô cần không có ở đây, nó ở trong khu l.ừ.a đ.ả.o, trong máy tính của Bạch lão đại."
"Cần tôi giúp cô không?"
Đi vào đó là mất đầu như chơi.
"Tôi sẽ sắp xếp xe đưa cô đi sớm nhất có thể, cô không cần phải mạo hiểm."
"Bà nội cô nhập viện rồi, e là không qua khỏi ba tháng nữa."
Bà nội nhập viện rồi sao? Một cảm giác bất lực nặng trĩu đè nặng lên tim tôi.
Tôi nói với cô ấy rằng ở bên cạnh Bạch Thiếu Lộ rất nguy hiểm.
Mặc dù Bạch lão đại chưa từng xem ảnh của Tống Thiến, ông ta cũng không biết tôi dùng ảnh của Tống Thiến để đi l.ừ.a đ.ả.o.
Nhưng chung quy giấy không gói được lửa, thân phận của cô ấy không giấu được bao lâu.
15
Ngày hôm sau, ban ngày Tống Thiến đến đây để tìm tài liệu, tối lại về khách sạn.
Bạch Thiếu Lộ cũng không bám riết đòi đi theo.
Những lúc Tống Thiến không đến, Bạch Thiếu Lộ lại ngồi nhìn tôi ngẩn ngơ: "Không hiểu sao tôi cứ cảm thấy cô ấy có chút gì đó khác khác, nhưng lại không biết khác ở chỗ nào."
"Khác chỗ nào?"
"Cô ấy rất dịu dàng, rất trầm tĩnh, rất xinh đẹp..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Bớt khoe khoang tình cảm đi!"
Mẹ kiếp, tôi ghét nhất cái loại người được hời còn ra vẻ.
"Nhưng lúc nói chuyện trên mạng với tôi, rõ ràng cô ấy hoang dã lắm mà."
Tim tôi thót lại, vội cười trừ: "Yêu qua mạng rồi gặp mặt ngoài đời là thế đấy, có gì mà phải nghi ngờ, trên mạng thì mặt dày không biết xấu hổ, gặp mặt rồi chắc chắn phải rụt rè một chút chứ."
Bạch Thiếu Lộ nhìn tôi chằm chằm rồi bỗng nhiên cười: "Nhưng tại sao cô lại không thẹn thùng? Tôi bị cô nhìn hết cả rồi mà mặt cô không đỏ, tim không đập nhanh, đôi khi tôi lại cảm thấy cô còn giống cô ấy hơn… càng có cảm giác hơn."
Tôi bị dọa sợ đến mức làm rơi cả cốc nước trên tay.
Rốt cuộc cậu ta đang nói cái gì vậy!
"Cậu có khuynh hướng bị ngược đãi à? Hai chúng ta ngày nào cũng cãi nhau, chẳng lẽ cậu cãi nhau với tôi xong sinh ra cảm giác à?"
Cậu ta bực bội đá vào ghế sô pha: "Chính tôi cũng không biết nữa."
"Cậu đúng là bị bệnh rồi."
Tôi mắng cậu ta một câu rồi bỏ đi.
Nhưng cậu ta lại cứ nhìn chằm chằm tôi, nhìn đến mức tôi sởn cả gai ốc, vẻ mặt lúc nhìn tôi cũng ngày càng kỳ lạ.
"Cô không thấy bản thân cô cũng có vấn đề à? Không phải cô nói tôi sẽ bị Tống Thiến lừa thêm mười triệu nữa sao? Tại sao bây giờ quan hệ của cô với cô ấy lại tốt như vậy, còn đứng về phía cô ấy nữa?"
"Bởi vì tôi thấy cậu bị lừa là đáng đời, biết đâu cô ấy lừa được lại chia cho tôi năm triệu."
Tôi chỉ thiếu điều c.h.ử.i thẳng vào mặt cậu ta là đồ ngu, thế mà cậu ta vẫn còn cười được.
Cậu ta cười cười rồi lại thở dài một hơi: "Sao cô lại thích tiền đến thế nhỉ."
Tôi lười để ý đến cậu ta.
Tống Thiến vừa đến, tôi liền lén nói với cô ấy: "Tôi chịu không nổi nữa rồi, bao giờ thì đưa tôi đi, tên Bạch Thiếu Lộ kia bắt đầu nghi ngờ rồi."
"Tôi đến chính là để báo cho cô biết, chiều nay tôi hẹn cô đi dạo phố, sau đó xe sẽ đợi ở chỗ cũ trong trung tâm thương mại, tôi sẽ giữ chân cậu ta, cô cứ lên xe là được..."
"Được."
Mấy tiếng đồng hồ tiếp theo, tôi cảm thấy dài như cả năm.
Ngay lúc sắp xuất phát thì Trần Ân đến.
Không chỉ có mình anh ta, mà còn có mấy người cầm s.ú.n.g.
Anh ta bảo tôi trở về.
Tôi không có cách nào báo cho Tống Thiến.
Kế hoạch lại một lần nữa bị phá vỡ, một cảm giác bất lực sâu sắc tràn lan trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.
Trên xe, rất nhiều lần Trần Ân nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Anh ta không nói.
"Anh có thể cho tôi chuẩn bị tâm lý một chút được không?"