GIỚI THIỆU:
Lúc nhận ra mình là nữ phụ thì đã hơi muộn.
a đã yêu Thẩm Vọng Chu sâu đậm.
Hắn chôn giấu tình cảm dành cho tỷ tỷ ta tận đáy lòng, sau đó quay sang tới cửa cầu thân với ta, trước mặt mọi người khẽ thở dài:
“Dù sao cũng không thể cứ để một mình nàng ấy dũng cảm mãi được.”
Tất cả mọi người đều vui mừng vì ta cuối cùng đã khổ tận cam lai.
Nhưng khi nhìn thấy những dòng chữ lơ lửng giữa không trung, lòng ta lập tức chìm xuống đáy vực:
【Nam phụ si tình và nữ phụ si tình thành một đôi cũng khổ thật đấy, lúc nữ phụ thích nam phụ thì nam phụ chỉ thích nữ chính, đến khi nam phụ thật sự yêu nữ phụ rồi, hắn lại c.h.ế.t vì nữ chính.】
【Tâm ý thổ lộ vào thời khắc sinh t.ử sao có thể không khắc cốt ghi tâm, đáng thương cho nữ phụ phải thủ tiết vì nam phụ suốt cả đời.】
【Cũng đâu đến mức đáng thương, nữ phụ vốn chỉ mong nam phụ yêu nàng ấy, cuối cùng nàng ấy cũng có được tình yêu của nam phụ rồi mà.】
【Cho đến c.h.ế.t, nam phụ cũng chưa từng nói với bất kỳ ai rằng người hắn yêu là nữ chính, sau khi biết nữ chính đã có người trong lòng, hắn lặng lẽ thành toàn. Về sau thành thân với nữ phụ, hắn cũng đối xử với nàng ấy rất tốt, trong mắt nữ phụ như vậy sao lại không tính là được như ý nguyện chứ?】
Cha mẹ lấy canh thiếp của ta ra.
Trên gương mặt mỗi người đều tràn đầy vui mừng.
Ngoại trừ Thẩm Vọng Chu.
Ngoại trừ ta.
Ngay lúc hai bên chuẩn bị trao đổi canh thiếp, ta khàn giọng lên tiếng:
“Khoan đã.”