Chương 2
Cũng thường bất chấp lời can ngăn, lật xem những ghi chép của sử quan.
Cả đời này của hắn, có thể xem là một minh quân.
Chiêu hiền đãi sĩ.
Yêu dân thương nước.
Vết nhơ duy nhất.
Chính là hết lòng che chở cho một Hoàng hậu ghen tuông, không con nối dõi như ta.
Khiến ngôi vị trữ quân bỏ trống nhiều năm.
Cuối cùng đành phải nhận con cháu tông thất làm con thừa tự.
Dù vị Thái t.ử ấy được ta dạy dỗ thành người hiền minh.
Nhưng rốt cuộc vẫn không phải huyết mạch của hắn.
Cho nên.
Giữa vô số lời ca tụng, vẫn luôn tồn tại hai chữ ch.ói mắt:
"Vô tự."
Vậy nên...
Sống lại một đời.
Hắn muốn xóa đi vết nhơ duy nhất ấy sao?
"Nhưng nếu Thái t.ử phi là Vân Tuệ, vậy còn Linh Dao..."
Hoàng hậu nương nương ngập ngừng.
Những năm qua, Thẩm Khuyết thân cận với ta đến mức khắp Kim Lăng này không ai dám đến Sở gia cầu thân.
Nếu hôm nay hắn trao vị trí Thái t.ử phi cho người khác mà không cưới ta.
Vậy phải ăn nói thế nào với Sở gia?
Chẳng phải cũng làm lỡ cả đời ta hay sao?
Phía sau vang lên tiếng bước chân của Thẩm Khuyết.
Ta nhìn thấy hắn đi tới trước khay ngọc trong tay cung nhân.
Khựng lại một chút.
Rồi quay người.
Sau khi trọng sinh.
Đây là lần đầu tiên ta và hắn gặp lại.
Hắn nhìn ta.
Dường như hắn cũng rất bất ngờ vì với tính tình của ta lúc này, ta vậy mà không lập tức nổi trận lôi đình sau khi hắn trao ngọc như ý cho người khác.
Còn ta nhìn hắn, ánh mắt vô tình dừng trên chiếc túi thơm trong tay hắn.
Chỉ một thoáng ấy thôi, lòng ta đã đau nhói
Ngay sau đó.
Một nỗi chua xót cùng phẫn nộ cực độ dâng lên trong lòng.
Ta có thể chấp nhận việc Thẩm Khuyết hối hận.
Có thể chấp nhận việc hắn cưới người khác làm Thái t.ử phi.
Nhưng ta không ngờ.
Hắn lại khinh nhục ta đến mức này!
Hắn muốn ta làm thiếp!
Có lẽ bị vẻ mặt phẫn nộ của ta làm cho chột dạ.
Hắn nắm c.h.ặ.t chiếc túi thơm, thấp giọng dỗ dành:
"Linh Dao, chuyện hôm nay sau này ta sẽ giải thích với nàng."
"Chiếc túi thơm này... là ý chỉ của hoàng gia..."
"Điện hạ!"
Ta cố gắng kìm nén.
Lên tiếng cắt ngang.
Ta hiểu ý hắn.
Hắn muốn mượn uy nghiêm của hoàng gia ép ta cúi đầu.
Ép ta nhận lấy chiếc túi thơm này.
Trong mắt hắn.
Ta lúc này dù có kiêu ngạo ngang bướng đến đâu.
Cũng chỉ là một cô nương mười sáu tuổi chưa trải sự đời.
Cho dù tức giận vì hắn không trao ngọc như ý cho ta.
Nhưng vì gia tộc.
Ta cũng không thể không nhận chiếc túi thơm ấy.
Hắn định tiền trảm hậu tấu.
Trước tiên cưới người khác làm Thái t.ử phi.
Sau đó nạp ta làm Thái t.ử lương đệ.
Rồi từ từ dỗ dành ta.
Dù sao.
Sở Linh Dao của tuổi mười sáu yêu hắn đến tận xương tủy.
Nhất định sẽ hiểu nỗi khổ của hắn.
Rồi tha thứ cho hắn.
Nhưng hắn tính sai rồi.
Hắn không còn là Thẩm Khuyết của năm đó.
Mà ta.
Cũng không còn là Sở Linh Dao của năm đó nữa.
Nuốt xuống vị tanh ngọt nơi cổ họng.
Ta bước lên trước một bước.
Khi hắn còn đang ngây người.
Cung kính quỳ xuống hành lễ.
"Điện hạ đã chọn được người vừa ý làm Thái t.ử phi, có được lương duyên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thần nữ thay mặt Sở gia, xin được chúc mừng điện hạ trước."
"Chúc mừng điện hạ."
"Chúc điện hạ và Thái t.ử phi trăm năm hòa hợp, phúc trạch dài lâu, ân ái như mật, bạc đầu giai lão."
Từng chữ từng câu.
Rõ ràng vang vọng.
Mà cũng hoàn toàn cắt đứt những lời đồn đại giữa ta và hắn suốt bao năm qua.
Cả đoạn tình cảm thiếu thời ấy.
Cũng bị c.h.ặ.t đứt sạch sẽ.
…
"Linh Dao, nàng có ý gì?!"
Thẩm Khuyết không ngờ ta lại nói như vậy.
Chiếc túi thơm trong tay hắn vẫn lơ lửng giữa không trung.
Ngược lại.
Hoàng hậu nương nương hơi nhướng mày.
Là chủ nhân hậu cung, quốc mẫu một nước.
Bà đương nhiên hiểu vì sao ta đột nhiên nói như vậy.
Chỉ là bà không tin.
Cho nên vẻ mặt vẫn ôn hòa:
"Linh Dao."
"Đứa nhỏ này đang nói gì vậy?"
"Con và A Khuyết chẳng phải luôn thân thiết nhất sao?"
"Sao lại nói những lời xa cách như thế?"
Bà biết rõ tình cảm của ta dành cho Thẩm Khuyết sâu đậm đến mức nào.
Cho nên bà không tin.
Không tin chỉ vì Thẩm Khuyết cưới người khác làm Thái t.ử phi.
Mà ta thật sự sẽ không làm lương đệ nữa.
Cũng không cần hắn nữa.
Bà không tin ta dứt khoát đến vậy.
Ta cúi đầu.
Nhìn phiến đá xanh dưới chân.
Bình thản nói:
"Chính vì thần nữ và điện hạ tình sâu nghĩa nặng như huynh muội."
"Cho nên hôm nay huynh trưởng tìm được lương duyên."
"Người làm muội muội như thần nữ đương nhiên phải là người đầu tiên chúc mừng."
"Huynh muội? Huynh muội gì chứ?!"
"Khi nào chúng ta là huynh muội?!"
Thẩm Khuyết hoàn toàn hoảng loạn.
Hắn như thể không thể tin nổi những gì mình vừa nghe.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi là hắn đã trao chiếc túi thơm ấy vào tay ta.
Vậy mà giờ đây.
Ta lại kéo quan hệ giữa hai người thành tình nghĩa huynh muội.
Như vậy chiếc túi thơm kia.
Làm sao còn trao được nữa?
"Mẫu hậu."
Hắn lập tức phản ứng lại.
Quay đầu nhìn Hoàng hậu.
"Linh Dao chỉ là đang giận nhi thần thôi."
"Toàn là lời nói lúc nóng giận."
"Không thể xem là thật."
"Nhi thần còn phải chọn Thái t.ử lương đệ."
"Nhi thần đã nghĩ kỹ rồi."
"Người được chọn là…"
"Thần nữ không nói trong lúc nóng giận."
Ta cắt ngang lời hắn.
Ngẩng đầu lên.
Ánh mắt vừa vặn chạm vào ánh mắt hắn.
Có lẽ ánh mắt của ta quá bình tĩnh.
Cũng có lẽ ánh mắt ta nhìn hắn quá mức quen thuộc.
Nhưng đó không phải ánh mắt mà Sở Linh Dao mười sáu tuổi nên có.
Một dự cảm bất an bỗng ập tới.
Kéo theo một khả năng gần như không thể xảy ra.
Thẩm Khuyết đột nhiên cảm thấy sợ hãi.
Hôm nay hắn dám làm như vậy.
Chẳng phải vì hắn tin rằng ta mới mười sáu tuổi sao?
Đây là lúc ta yêu hắn sâu đậm nhất.
Cho nên hắn chắc chắn.
Dù ta có tức giận.
Cũng sẽ không thật sự từ bỏ hắn.
Đến lúc đó.
Dù chỉ là Thái t.ử lương đệ.
Hắn cũng sẽ không bạc đãi ta.